- Túc.
- Túc, túc.
“... Sao lại đánh thức anh... Lúc nãy chẳng phải đã hôn rồi sao...”
(Dong-ha à! Là tôi đây. Tôi đây.)
Tôi bừng tỉnh. Suýt chút nữa thì quên mất mình có kế hoạch bí mật với Kim Đồng.
... Thực ra cũng chỉ là đi câu cá thôi.
(Ma Vương sao rồi? Xử lý êm đẹp chưa?)
(Rồi... Cô ấy đang ở phòng khách, mải mê giải mấy ô chữ Sudoku mà cậu bày ra để dụ dỗ đấy. Có vẻ là ghiền thật rồi.)
(... Tốt. Làm tốt lắm. Túi đồ câu đâu? Chuẩn bị xong chưa?)
(Để ở gần cửa rồi. Đi nhanh thôi...)
(Ừ.)
- Sột soạt.
Tôi nhẹ nhàng vén chăn ra.
Nhón gót chân, tôi chậm rãi bước về phía cửa. Tuyệt đối không được để cô ấy phát hiện ra tôi đã thức dậy. Trên đường đi, tôi liếc nhìn vào phòng khách.
Ma Vương đang chìm đắm trong thế giới Sudoku, tay đưa bút lia lịa đầy phấn khích.
- Gật gật.
Tôi hất hàm ra hiệu cho Kim Đồng. Cậu ta lạch bạch bước nhanh về phía cửa. Tôi vác chiếc túi câu lớn đã chuẩn bị sẵn lên vai. Chỉ cần ra khỏi đây là xong.
- Cạch.
Tôi đặt tờ giấy nhắn đã viết sẵn xuống sàn.
<Cánh đàn ông bọn anh có chút việc nên đi ra ngoài một lát. Anh sẽ về trước bữa sáng. Yêu em.>
Suốt mấy ngày qua, tôi đã kỳ công chuẩn bị sẵn một đống trò chơi từ Sudoku, tìm điểm khác nhau, tô màu cho đến giải mã mê cung. Tất cả là vì ngày hôm nay. Thế nên, cho đến khi chúng tôi về, chắc chắn Ma Vương vẫn sẽ dính chặt lấy cái bàn đó thôi.
Nhưng biết đâu đấy, cô nàng thông minh ấy lại giải xong hết đống câu đố rồi đi tìm chúng tôi thì sao? Vậy nên tôi mới để lại lời nhắn ngắn gọn này.
Cũng chẳng lo bị cảm biến của tòa tháp phát hiện, vì chúng tôi đã có thiết bị chuyển đổi vị trí. Đáng tiếc là hạn sử dụng của món đồ này chỉ đến hôm nay. Vì thế, nhất định phải đi trong hôm nay.
(Liệu có bắt được cá chép không nhỉ?)
(Phải bắt được chứ. Tôi đã làm sẵn một đống mồi thơm rồi mà.)
(Nhưng mà cứ phải nói nhỏ thế này mãi à? Ở đây mà Ma Vương vẫn nghe thấy được sao?)
(Tai cô ấy thính lắm. Chỉ cần nghe tiếng tôi ngáp thôi là cô ấy đã biết tôi thức dậy rồi chạy biến từ bếp lên đấy.)
Kim Đồng nói với vẻ mặt lo lắng. Đúng vậy. Chúng tôi đi câu cá chép là để làm món ăn tẩm bổ đặc biệt cho Ma Vương.
Nghe Kim Đồng kể, cậu ta đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện giữa chủ quán trọ và một vị khách vào hôm trời mưa lần trước.
- Đây là chỗ câu "vàng" không ai biết đâu, tôi chỉ tiết lộ cho mỗi ông thôi đấy.
- Biết rồi, nói mau đi xem nào.
- Là cái đầm nước "Khó Ở" trên tầng 8 của Hắc Tháp. Tôi đã bắt được một con cá chép khổng lồ ở đó.
- Tháp á? Ông vào đó làm gì?
- Thì dân câu cá mà, chỗ nào chẳng muốn thò cần vào thử một tí.
- Thế công dụng của con cá đó thế nào? Có hiệu quả không?
- Hiệu quả gì á ông giáo? Cưới nhau 32 năm rồi mà lần đầu tiên vợ tôi mới bảo yêu tôi đấy...
... Chà. Xét về khía cạnh hồi phục nguyên khí thì chắc cũng có hiệu quả tương tự thôi.
Chỉ cần Ma Vương khỏe hơn một chút, việc gì tôi cũng cam lòng.
(Vậy Dong-ha này. Trước khi đi, chúng ta làm một cái "Fighting" (cố lên) cái nhỉ?)
Kim Đồng trong bộ dạng ủng trẻ em, đội mũ búp bê màu vàng, trông cậu ta vô cùng phấn khích với bộ đồ nghề câu cá hoàn hảo.
(Không phải đi chơi đâu, ông tướng.)
(Thì thế nên mới cần "Fighting" chứ! Phải quyết tâm bắt bằng được cá chép về bồi bổ cho Ma Vương chứ lị.)
(... Được rồi. Nhưng đừng có nói to quá đấy.)
(Ok ok. Nào, chuẩn bị nhé. Một... hai... ba...)
(Fighting.)
(Fighting!)
“FIGHTINGGGG!!”
...
Giọng nói của Ma Vương vang lên không sai một li.
Chuẩn bị hoàn hảo thế rồi... mà sao lúc nào cũng thành ra thế này...
“... Này. Ra đi.”
Tôi nói với cái túi câu. Im lặng tuyệt đối. Giờ nhìn kỹ mới thấy khóa kéo hơi hở một chút, chắc là để làm lỗ thở.
...
Không ra chứ gì?
- Rẹt.
Tôi kéo khóa ra. Vừa mới nói xong thì từ bên trong, khóa kéo cũng lặng lẽ mở rộng. Ma Vương đang thu mình trốn bên trong túi. Đôi má mềm mại bị ép chặt trông như một chiếc bánh bao. Cô ấy nắm chặt lấy cái túi, nhìn tôi với ánh mắt quyết không rời đi.
“Oa, trông nát thế?”
- Rẹt.
Vì trông cô ấy "xấu" đến mức không thèm nhìn nổi, tôi vô thức kéo khóa đóng lại luôn. Ngay lập tức, từ bên trong phát ra âm thanh như sấm sét giáng xuống.
...
“... Thế cái đứa buộc tóc đuôi ngựa lệch đang ngồi giải Sudoku đằng kia là ai?”
Tôi nhìn ra phòng khách, chỗ Ma Vương vừa ngồi giờ chỉ còn lại một khúc gỗ cắm đầy phi tiêu. Phải rồi, là thuật thế thân.
...
“Ma Vương à, ra đi. Hôm nay là chuyện của đàn ông với nhau.”
“Xì, vật tay còn yếu hơn em thì đàn ông cái nỗi gì. Đàn ông gì chứ. Em cũng muốn làm đàn ông.”
“Mạnh mẽ không có nghĩa là đàn ông. Đàn ông có những thứ mà em không có.”
“Hừ, nếu là cái đó thì em cũng có nhé.”
“Vậy thì chia tay đi.”
- Đùng đoàng!
Một tia sét giáng xuống đầu cô ấy. Xin lỗi nhé, nhưng nếu em mà có "cái đó" thật thì anh không thể tiếp tục yêu đương nam nữ với em được nữa đâu...
“Đùa... đùa thôi mà. Em không biết nó là cái gì nhưng em không có đâu!”
“... Biết rồi, đừng đùa nữa, ra ngoài đi. Thùng đá sắp tan hết rồi đây này.”
Nhưng Ma Vương vẫn cứng đầu không chịu ra. Âu cũng phải, nếu mọi chuyện đều giải quyết được bằng lời nói thì người ta chế ra súng làm gì.
“Con giun đại ca dùng để câu cá hôm nay để đâu rồi nhỉ...”
Tôi cố tình buông lời đe dọa để Ma Vương nghe thấy, nhưng...
“Hi hi hi. Anh cứ thử xem.”
Ma Vương chẳng hề lay chuyển. Chắc cô ấy đang chủ quan nghĩ rằng anh bạn trai yêu quý của mình sẽ không bao giờ làm cái trò trẻ con ác ý đó đâu.
Tốt lắm. Thứ cô ấy cần lúc này là một bài học đi kèm với sự cay đắng.
- Rẹt.
Tôi thả một con kẹo dẻo hình giun khổng lồ vào khe hở của túi.
...
- Rầm rầm rầm!
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán. Cô ấy sướng phát điên lên được.
Lúc này khóa kéo mới mở toang, cô nàng đang thu mình bên trong lao vọt ra ngoài. Ma Vương đỏ mặt tía tai, gương mặt mếu máo, trên trán vẫn còn dính con "giun".
*
“... Sao em biết được? Chẳng lẽ?”
Tôi lườm Kim Đồng.
“Không, không phải tôi đâu ông giáo!”
... Đúng vậy. Kim Đồng luôn đứng về phía tôi trong những chuyện liên quan đến sức khỏe của Ma Vương. Cậu ta không đời nào tiết lộ bí mật này.
Hỏi ra mới biết, cô ấy đã lén nghe trộm ngoài cửa từ lúc chúng tôi bàn tán về chuyện cá chép. Cô ấy đã chờ đợi ngày hôm nay từ lâu rồi...
- Sột soạt.
“Hừm.”
Nhưng Ma Vương không mè nheo thêm nữa.
“... Hi hi. Kế hoạch đi lậu vé thất bại rồi. Bị phát hiện rồi thì đành chịu vậy. Nhớ bắt cá thật ngon về nhé!”
Vì cô ấy biết tại sao chúng tôi lại đi câu sớm như vậy. Và cô ấy cũng biết tại sao mình không nên đi theo.
Nếu bây giờ còn nhõng nhẽo thì sẽ là thất hứa với lời thề sẽ hợp tác tích cực để mau chóng khỏe lại.
“Dong-ha à. Chuyến đi câu lần này...”
“Tôi biết rồi.”
...
‘Dù sao cũng ở trong tháp, chắc không sao đâu. Mình cũng không đi lâu.’
“...”
“Có muốn đi câu cùng không?”
Ma Vương, người đang lững thững bước về phòng khách mà không chút hy vọng, chợt quay lại, chỉ tay vào chính mình.
“Ừ. Chẳng lẽ em lại chuẩn bị sẵn mấy cái trò chơi câu cá nữa à?”
- Giật mình.
Ma Vương hốt hoảng, khoanh tay trước ngực đầy vẻ ngượng ngùng.
“S... sao anh biết được kế hoạch của em...?! Chẳng lẽ anh đã xem cuộn giấy bí mật em giấu rồi sao?”
“Đến nước này mà không đoán ra được thì mới là lạ đấy...”
Mà rốt cuộc là em giấu nó ở đâu thế không biết.
Nghe lời đề nghị đi cùng, cô ấy lộ vẻ nghi ngờ.
“Hừm, nghi lắm. Đây không phải là 'mì tương đen' đấy chứ?”
Cái "mì tương đen" mà cô ấy nói là chuyện trong bộ phim chúng tôi xem mấy hôm trước. Cảnh người mẹ dắt đứa con đi ăn mì tương đen lần cuối trước khi bỏ nhà đi.
“... Hừ. Đồ tinh ranh.”
“Qu... quả nhiên là... người chồng bỏ nhà đi đây mà!”
Trước lời đùa cợt của Kim Đồng, Ma Vương càng tăng cường cảnh giác.
“Không phải... không có chuyện đó đâu. Đi mau thôi.”
Sau khi xác nhận tôi không có ý đồ xấu, Ma Vương không ngần ngại nắm lấy tay tôi. Trông cô ấy còn phấn khích gấp vạn lần Kim Đồng.
...
Tôi đã chọn làm cho cô ấy hạnh phúc, ngay cả khi cô ấy đang dần héo mòn.
Dù lòng tôi thực sự mong cô ấy không đi theo, nhưng nếu cô ấy muốn đi, tôi sẽ để cô ấy đi.
Vì vậy, lựa chọn này là hoàn toàn hợp lý.
“Vậy xuất phát thôi.”
“Hay là làm lại cái 'Fighting' đi? Có cả Ma Vương ở đây rồi mà.”
“... Sao cậu thích cái trò đó thế không biết.”
“Làm đi làm đi! Em cũng muốn đặt tay lên làm nữa.”
“Được rồi. Một, hai, ba...”
Fighting.
Fighting!
Fightingggg!
Chíp!
Chíp!
...
Lần này tôi mở cái túi nhỏ bên hông túi câu ra. Hai con gà chíp đang nằm bẹp dí bên trong để không bị phát hiện.
Mấy con gà này toàn học theo mấy cái thói kỳ quặc của Ma Vương thôi.
... Cuối cùng, chúng tôi đã làm một cái "Fighting" tập thể. Ba bàn tay và hai cái cánh chụm lại một chỗ.
‘... Biết thế ngay từ đầu rủ đi hết cho xong.’
- Tít.
- Vút.
Tôi nhấn thiết bị chuyển đổi vị trí mà Dorothy đã đưa. Một luồng sáng hút cả ba chúng tôi vào trong.
*
Chúng tôi đặt chân đến một khu rừng cỏ xanh mướt. Nơi này vốn là nơi sinh sống của những ma tộc rất yếu... Giờ nhìn lại, có lẽ vì nó nằm ở tầng 8, khá gần với thế giới loài người.
Thời tiết hôm nay khá đẹp.
Đi bộ một lát, chúng tôi đã đến đầm nước.
“Nào, để em giải thích luật chơi em mới chế ra nhé!”
“Trò câu cá thì cái nào chẳng giống cái nào.”
Khi Kim Đồng phản ứng hờ hững, Ma Vương liền móc cậu ta vào lưỡi câu rồi quăng thẳng xuống nước. Tôi và mấy con gà chíp định hùa theo trêu chọc lập tức ngậm miệng lại ngay.
“Trong vòng một tiếng, ai câu được...”
... Nhiều cá nhất thì thắng à? Hay là con to nhất?
“Ai dùng cá câu được để đua, con cá nào về nhất thì chủ nhân của nó thắng.”
“Cái gì thế hả! Chẳng liên quan quái gì đến câu cá cả! Với lại, em là người duy nhất nói chuyện được với cá, thế thì em thắng chắc rồi còn gì!”
“Chíp! Chíp!”
“Hừm, dù là ai đi nữa thì lần này em cũng không nhường đâu.”
Tôi và mấy con gà chíp phản đối nhưng vô ích.
Đồ chơi bẩn. Biết thế không dắt theo cho rồi.
Chúng tôi ổn định chỗ ngồi. Tôi mở hộp giun để móc mồi.
... Ơ?
Sao số lượng lại giảm đi nhiều thế này?
- Quay ngoắt.
Nghi ngờ, tôi nhìn sang mấy con gà chíp, thấy bụng đứa nào đứa nấy căng tròn. Vừa chạm mắt tôi, mấy cái đầu gà giật mình, nhìn xa xăm ra phía núi.
“... Chíp, chíp.”
“... Muốn chết hả? Anh đây không ngại đánh cả gà đâu nhé.”
Chắc là vì đói nên chúng đã lén mở hộp giun ra ăn sạch. Đối với chúng, cái hộp này chẳng khác gì hộp gà rán cả.
... Thôi, nể tình vụ trứng cuộn hôm qua, bỏ qua vậy.
Đành chịu thôi, dùng chỗ còn lại mà câu vậy.
Tôi chuẩn bị cần câu cho Kim Đồng và Ma Vương. Chỉ có tôi là người duy nhất biết làm việc này. Để mấy con gà chíp không buồn chán, tôi cũng làm cho chúng mấy cái cần câu bằng đũa gỗ.
“Hi hi hi. Nếu chúng ta bắt hết thì lũ cá chép sẽ buồn lắm, nên bắt vừa đủ thôi nhé.”
“Đúng thế! Cứ cho thêm hành lá, thật nhiều ớt bột vào rồi nấu canh cá cay thì đúng là hết sảy!”
“Chíp! Chíp!”
“... Mấy đứa này. Sao cứ thích dựng 'flag' (điềm báo gở) thế hả.”
*
Suốt một tiếng đồng hồ sau đó, không có lấy một con cá nào cắn câu...
“... Ư ư, đua cá... mình định tổ chức đua cá mà...”
Có vẻ Ma Vương còn chuẩn bị sẵn cả huy chương vàng để đeo cho con cá thắng cuộc của mình nữa.
Vấn đề là con cá của cô ấy chắc còn chưa được sinh ra trên đời này nữa... chẳng thấy tăm hơi đâu.
‘... Chẳng lẽ hôm nay trắng tay sao.’
- Ting ting ting.
“Á, có tín hiệu rồi!”
“... Ơ?”
Cá ở thế giới này bị bắt mà cũng phát ra cái tiếng này à...? Lần đầu tôi mới nghe thấy đấy.
Nhưng Ma Vương đột nhiên buông cần câu, nhấn vào rốn mình. Ngay lập tức, âm thanh tắt ngóm. Cô ấy tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi.
...
“Em đang làm cái gì thế?”
“Đồng hồ sinh học của em báo chuông rồi.”
“Sao tự dưng nó lại kêu?”
“Sao trăng gì nữa. Đến giờ hôn rồi chứ sao.”
“Cái đó thì liên quan gì đến chuyện hôn hả!?”
- Chụt.
Chẳng cần ngữ cảnh gì, Ma Vương tiến lại gần và trao cho tôi một nụ hôn nồng cháy. Thú thực là tôi cũng đã lâu không làm chuyện này nên cũng đang có chút khao khát.
“Haizz, đúng là cảnh tượng mình hằng mong đợi... Nhìn thì cũng thấy ấm lòng đấy... mà cũng thấy 'ngứa mắt' quá đi...”
Ngay chính lúc đó.
- Bõm.
...
“Chíp?”
- Bõm! Bõm!
- Xoẹt!
“Chíppp-!”
Một con gà chíp đang cầm đôi đũa gỗ bắt đầu bị kéo tuột về phía hồ với tốc độ chóng mặt.
“Không, tại sao cái đôi đũa đó lại có cá cắn câu được chứ! Vô lý hết sức!”
“Chuyện đó quan trọng gì! Cắn câu rồi! Giữ lấy nó! Mau giúp nó đi!”
“Gà chíp ơi! Giữ chặt vào! Đôi cánh của Phượng hoàng! Cơ bắp của Titan!”
Con cá sau khi kéo lên hóa ra là một con cá cực lớn.
- Phập phồng! Phập phồng!
“Oa oa oa! Bắt được rồi!”
“Hì hì hì, lát nữa cho thêm hành cay, tỏi băm, rồi đập thêm quả trứng vào...”
- Cốp.
Con gà chíp dùng đôi đũa gỗ gõ thẳng vào sau đầu Kim Đồng.
“... Bỏ trứng ra, dù sao thì cứ ăn thật ngon là được!”
Kết quả là ngày hôm đó, chúng tôi chỉ câu được duy nhất một con.
Nhưng con cá đó đủ để Ma Vương ăn no nê bồi bổ, và tất cả mọi người cũng đều được một bữa ra trò.
- Hi hi hi hi!
Và cô ấy, người đã lâu mới được ra ngoài, cười rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai. Đó chắc chắn là "chiến lợi phẩm" lớn nhất của tôi.
0 Bình luận