“...Là vì Mewtwo đóoo...”
Cô gái với chiếc lưỡi líu cả lại vì say khướt nâng cốc bia to bằng đầu mình lên.
Đám đàn ông ngồi quanh OO đang vây lấy cô với vẻ mặt đầy mong đợi.
- Cạch.
Tôi đẩy cửa quán mở toang.
- Cộp, cộp, cộp.
“Cái này... là ly cuối cùng nhée.”
- Chộp.
Ngay trước khi cô ấy kịp nốc cạn, tôi đã giữ lấy cánh tay đang cầm cốc bia của cô. Đám đông đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
OO ngước nhìn tôi với vẻ mặt đầy khổ sở.
...
“Ứ hự?! Cái đồ xấu xa nàyyy?!!”
Cô nàng đang say lướt khướt nhìn thấy tôi thì trợn tròn mắt.
“Ra ngoài thôi.”
“Không thích!!!”
Cô ấy hất tay tôi ra. Đà hất mạnh khiến bia bắn tung tóe vào đôi mắt to tròn của cô. Cô hét toáng lên: “Á! Axit kìa!”.
“Đâu xem nào. Để tớ xem cho.”
Cô ấy đập tay loạn xạ như vỗ cánh để đẩy tôi ra.
“Được rồiii!! Đi ra đi! Cậu tưởng có người vì cậu mà đau lòng chắc? Đừng có ảo tưởng! Tớ chẳng sao cả!”
“Phải rồi. Tớ xin lỗi.”
“Cậu lại thế nữa đúng không? Lại làm tớ khóc, rồi vứt bỏ, rồi bỏ rơi, rồi giẫm đạp lên trái tim tớ xong lại xin lỗi! Tớ là đồ ngốc hả? Hả?”
Bảo là chẳng sao cả... mà hóa ra đã khóc, bị vứt bỏ, bị bỏ rơi và bị giẫm đạp lên trái tim cơ đấy.
“Tớ xin lỗi.”
“... Xin, xin lỗi cái gì! Đến lý do còn chẳng biết!”
...
“... Hứ, thấy chưa. Lại làm người ta thất vọng rồi.”
Phải. Tôi không biết.
Dù đã nghe lý do từ Eun-dong, tôi vẫn chưa thể tin nổi.
“... Trước tiên cứ đứng dậy đã.”
“Này anh kia.”
Lúc đó, một giọng nói gọi tôi từ phía sau khiến tôi quay lại. Đó là gã đàn ông vừa nãy còn cổ vũ cô ấy uống rượu.
“Gì thế.”
Chẳng hiểu sao tôi thấy gã này thật chướng mắt. Dù là lần đầu gặp nhưng lời nói của tôi cứ tự nhiên trở nên cộc lốc.
“Bây giờ cô gái này đang bận. Nếu không liên quan thì đừng có làm phiền.”
“Có liên quan đấy.”
“Quan hệ gì chứ? Trên trán viết cái gì kia kìa.”
...
Trán?
À... hình vẽ bậy.
Có vẻ hình vẽ lúc nãy OO viết vẫn chưa xóa hết.
...
Chẳng biết nữa.
“Cô ấy là bạn gái tôi.”
...
Lời nói lần đầu tiên thốt ra trong đời cảm thấy thật gượng gạo. Sự im lặng bao trùm cả quán rượu.
“... Đi thôi.”
Tôi nhìn cô ấy. Cô ấy đang nhìn tôi với đôi mắt thỏ con còn ngạc nhiên gấp trăm lần gã đàn ông ngơ ngác vừa nãy. Có vẻ cơn say cũng bay biến sạch rồi.
...
Trong đồng tử của cô ấy tỏa sáng như thể có những mảnh thủy tinh được nghiền mịn bên trong.
Khi tôi nắm tay kéo cô ấy dậy, cô gái vốn dĩ khăng khăng không chịu đứng lên lúc nãy giờ đây được nhấc bổng nhẹ như lông hồng. Chắc giờ mới tỉnh rượu chăng.
“... Ơ, này anh. Đó là ly cuối mà? Để cô ấy uống xong rồi hãy đi chứ.”
Lần này là một gã đàn ông khác bên cạnh nói với tôi. Gã chỉ vào cốc bia cô ấy đang cầm.
“...”
- Chộp.
- Ực, ực, ực.
Tôi cầm lấy cốc bia và uống cạn sạch.
- Cộp.
“Được rồi chứ?”
Quán rượu lại một lần nữa rơi vào thinh lặng.
...
“LOẠI!!!”
Làm tôi giật cả mình.
Chủ quán rượu hét lớn, dùng lòng bàn tay chỉ thẳng về phía cô ấy.
“... Loại? Ý gì thế?”
Thay cho cô nàng bỗng dưng câm như hến một cách kỳ lạ, những người đàn ông xung quanh giải thích sự tình cho tôi.
Hóa ra đây là quán rượu được một câu lạc bộ Gokemon Go thuê lại. Hiện tại đang tổ chức cuộc thi uống bia, và giải thưởng cho người thắng cuộc là một vật phẩm gọi là Master Ball giúp tăng tỉ lệ bắt được Mewtwo...
... Không phải chứ, thông thường trong tình huống này chẳng phải sẽ là kịch bản gã đàn ông tâm địa đen tối nói dối để lừa cô gái ngây thơ uống rượu sao?
“... Vậy lời lúc nãy bảo 'không liên quan thì đừng làm phiền' cũng là...?”
Ý của gã đó là nếu không liên quan đến cuộc thi thì đừng làm phiền cô ấy. Hóa ra chỉ có mình tôi là tự diễn trò hề đơn độc.
...
“Đó là ly cuối cùng rồi. Uống ly đó là cô ấy thắng chắc.”
...
Tôi hỏi người tổ chức, nhưng họ bảo dù có trả tiền thì cũng không thể nhận thêm bia mới ngoài số bia đã cung cấp.
Cô ấy đã bị loại khỏi cuộc thi. Tôi thấy có lỗi đến chết mất.
- Lảo đảo.
- Phịch.
Cô ấy tựa cái đầu đang quay cuồng vào người tôi.
Một đứa vốn chẳng thích rượu chè, cũng chẳng uống tốt... vậy mà lại đi chiến đấu với đám đàn ông đó chỉ để bắt con Pokemon huyền thoại Mewtwo gì đó.
“...”
Nếu như. Thực sự nếu như.
Lời Eun-dong nói là đúng...
Phải chăng cô ấy cũng tin vào truyền thuyết đó.
- Cạch.
Chúng tôi bước ra khỏi quán. Làn gió biển mát rượi thổi tới lướt qua khắp cơ thể. Hơi nóng hầm hập mang theo từ trong quán rượu nhanh chóng tan biến.
“... Xin lỗi nhé. Chuyện hồi trưa cũng vậy... mà chuyện vừa rồi cũng vậy...”
Hôm nay, khác với mọi khi, hình như tôi chỉ toàn gây phiền phức cho cô ấy.
“... À, không có gì đâu ạ.”
“... Hử? Sao tự nhiên lại nói chuyện khách sáo thế.”
Tôi định nhìn mặt OO nhưng cô ấy cứ ngồi thụp xuống, đầu xoay bên này bên kia để tránh ánh mắt của tôi.
“Sao thế. Lúc nãy bia bắn vào mà. Để tớ xem mặt tí nào.”
“Đã bảo là không sao rồi mà...”
- Thoăn thoắt.
Sao né tránh điêu luyện thế không biết.
“Ơ, Blastoise kìa.”
“Đâu?!”
Lại bị lừa, cô ấy ngẩng đầu lên. Trời đất, đúng là một "Hồng lộc nhân" (người đỏ mặt) ở đây. Gương mặt đỏ bừng như gấc, cô ấy cuống cuồng, mắt đảo liên hồi.
“Đồ nói dối!!”
Cô ấy lại cúi gầm mặt xuống lẩn tránh.
“... Sao thế? Bị sốt à?”
“Kh-Không có.”
Cô ấy bảo tôi đợi một chút rồi vội vàng chạy vào tiệm kem. Một lúc sau, cô ấy bước ra với vẻ mặt đã hạ nhiệt nhờ kem. Rồi cô ấy đưa cho tôi một hộp kem cỡ Family rất lớn. Trông có vẻ đắt tiền lắm.
“..... Bảo tớ cầm hộ à?”
“Ă-Ăn đi.”
Nói dối. Thật không thể tin nổi. Cô ấy mà lại nhường kem sao.
Quả nhiên, chắc chắn cô ấy đang cực kỳ tức giận vì vụ phá hỏng cuộc thi lúc nãy. Có khi cô ấy đã đổ thuốc độc vào hộp kem này rồi cũng nên.
“... Chuyện, chuyện lúc nãy phá hỏng cuộc thi, cho tớ xin lỗi.”
“... Không sao mà.”
“Tại tớ thấy ghét khi cậu ở cùng mấy gã đàn ông không quen biết.”
- Xèèèèè!
Đột nhiên cô ấy như bị điện giật. Hôm nay cô ấy lạ thật đấy. Hay là bị hỏng hóc chỗ nào rồi?
“Sao thế? Nghe như có mùi mực nướng đá ở trạm dừng chân ấy.”
“Không có gì. Không sao. Không sao hết! Tớ hoàn toàn không saooo!”
Vừa xua tay kịch liệt vừa lùi lại phía sau, cô ấy nhảy điệu nhảy "Con lừa vàng" mà cô ấy chỉ nhảy khi cực kỳ vui sướng. Lần cuối tôi thấy điệu nhảy này là vào ngày Giáng sinh, khi tôi bảo sẽ ngủ lại phòng cô ấy.
“...”
Dù không biết chi tiết nhưng thấy cô ấy vui là tôi cũng thấy mừng. Có vẻ cô ấy sẽ không trừng phạt tội phá hỏng cuộc thi của tôi đâu.
...
Bây giờ là lúc thích hợp. Đưa ngay bây giờ thôi.
“Này.”
Cô gái đang nhảy múa hăng say quay lại nhìn. Trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ hạnh phúc không gì bằng.
“Có chuyện gì thế ạ!? Đại vương. À không, Thần linh ơi!”
... Làm quá rồi đấy.
“... Cậu thử bật Gokemon Go lên xem?”
“... Hử? Sao tự nhiên lại thế?”
Cô ấy vừa cười hì hì vừa lấy điện thoại ra bật Gokemon Go. Tôi cũng khởi động ứng dụng.
“A, á! Cậu cài rồi à?! Bảo là lười đi lại nên không chơi cơ mà!”
“Tớ cài trước khi đến đây.”
Tôi gửi yêu cầu trao đổi Pokemon cho cô ấy. Đó là tính năng có thể hoán đổi Pokemon của các huấn luyện viên.
“Aha, cậu muốn nhận Pokemon xịn chứ gì! Được rồi. Cứ để việc hỗ trợ tân thủ cho tớ. Muốn lấy gì nào? Ừmmm, Dragonite? Charizard?”
Có vẻ cô ấy càng vui hơn khi có thêm bạn chơi Gokemon Go. Tôi cài không phải để tận hưởng trò chơi... nhưng thấy cô ấy vui đến thế, chắc thỉnh thoảng tôi cũng phải bật lên chơi thôi.
Cô ấy phân vân hồi lâu xem nên đưa Pokemon nào ra trao đổi. Rồi cô ấy chọn một con khủng long xanh và bảo con này tốt lắm.
- Tích.
Đến lượt tôi. Trò chơi này không có việc tặng một chiều mà chỉ có trao đổi, nên tôi phải đưa ra thứ gì đó. Tôi chọn con Mewtwo vừa bắt được lúc nãy.
...
...
Lúc đầu OO chớp mắt liên hồi, sau đó lấy mu bàn tay dụi mắt thật mạnh. Cứ thế thì đau mắt mất thôi.
“Đừng dụi mắt nữa. Muốn chết hả?”
“... T-T-Tại sao, Mewtwo lại... ở đây ạ...?”
Cô ấy nói năng lộn xộn, dùng cả kính ngữ, ánh mắt không rời khỏi màn hình.
“... Lúc nãy vừa đi tìm cậu vừa đi loanh quanh thì bắt được... Con này khó bắt lắm à?”
“..... Vâng, cực kỳ khó luôn... Nghe nói một năm không quá ba người bắt được đâu.”
Tôi nhấn nút trao đổi. Với mong muốn chuyến du lịch này sẽ trở nên vui vẻ hơn dù chỉ một chút đối với OO.
“... Chắc là định mệnh rồi.”
“Hả?”
Cơ thể OO cứng đờ như đá, không thể nhấn nổi nút chấp nhận. Khi tôi định chạm ngón tay vào điện thoại để nhấn hộ, cô ấy vội vàng hủy bỏ trao đổi.
...
“Cậu không muốn có nó sao?”
...
“Này, cậu nghe này.”
“... Ừ?”
“Có lời đồn rằng, nếu bắt được con Gokemon Mewtwo đó ở đây, tình yêu sẽ thành hiện thực.”
“Ừ. Lúc nãy tớ có nghe rồi.”
...
“...(Bây giờ em tin anh rồi)”
“... Hả?”
Tiếng cô ấy thì thầm quá nhỏ nên tôi không nghe rõ.
“Tớ tin. Rằng người đó sẽ là tớ.”
OO chỉ nói những lời ẩn ý rồi tắt điện thoại đứng dậy.
“Con Mewtwo đó, cậu hãy giữ cho kỹ nhé. Không được đưa cho bất kỳ ai. Cũng không được xóa ứng dụng đâu đấy.”
“... Tại sao? Không nhận à? Tớ bảo là cho cậu mà.”
...
OO mỉm cười rạng rỡ.
“Hi hi. Cậu giữ thì tốt hơn.”
...
“Tại sao?”
“... Vì tớ muốn tình yêu của cậu được thành hiện thực.”
Cô ấy đã không nhận món quà. Nhưng chẳng hiểu sao cô ấy lại cười rạng rỡ như thể đã nhận được rồi.
- Thình thịch.
*
Chúng tôi đang ra biển để ngắm sinh vật phù du phát sáng.
“Săn gái thành công chưa?”
Tôi đưa ra một câu hỏi hiển nhiên. Thế nhưng câu trả lời của cậu ta lại không hề hiển nhiên chút nào.
“Rồi. Có bạn gái rồi.”
Eun-dong, kẻ ế từ trong trứng nước và chưa bao giờ nắm tay con gái nhưng lại có vẻ ngoài của một "trai hư", cuối cùng cũng bảo đã thành công.
“Mấy đứa lúc nãy à?”
“Không, xinh hơn mấy đứa đó nhiều.”
Rồi đột nhiên Eun-dong nắm lấy tay Baek-ha kéo lại.
“... Hừm, bất ngờ lắm đúng không? Tình yêu vốn dĩ là một cơn cuồng phong mà. Bây giờ tao mới nhận ra sức hút của Baek-ha, đúng là tao ngu thật.”
...
“Phải rồi.”
“Chúc mừng nhé.”
“Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.”
Ba cô gái còn lại không hề ngạc nhiên.
“Không, đột ngột quá đấy. Tập phim kinh dị à?”
“Kh-Không thể nào!!!”
Chỉ có tôi và OO là ngạc nhiên thôi.
...
Mà nghĩ lại thì, dù bình thường hay cằn nhằn nhưng người chăm sóc cho Ra Baek-ha nhất chính là Eun-dong. Cậu ta thậm chí còn mang theo khăn giấy để lau nước mũi cho Baek-ha mỗi khi đi quanh xóm.
Chúng tôi chọn một vị trí đẹp mà cô Mi-ja đã chỉ.
Tất cả đứng thành hàng ở vị trí dễ quan sát, ánh mắt bị hút hồn bởi biển cả.
Hóa ra có lý do để Han Nine khoe khoang đến mức văng cả nước miếng.
Ánh sáng màu xanh sapphire lấp lánh nổi trên mặt nước, tỏa sáng đẹp đẽ.
“... Oa.”
“Ư oa...”
Cảnh tượng trước mắt thật huyền bí và tuyệt đẹp. Cảm giác như mình trở thành người khổng lồ, bước vào dải ngân hà và khua chân nghịch nước vậy.
“... Này.”
“Ơi?”
OO đứng sát cạnh tôi bắt đầu lên tiếng.
“... Nếu truyền thuyết không thành hiện thực, sang năm chúng ta lại đến đây bắt Mewtwo nhé.”
... Sắc thái của OO giống như đang mong muốn truyền thuyết sẽ thành hiện thực trước khi năm sau tới.
Không biết đáp lại thế nào cho phải, tôi chỉ khẽ gật đầu. Cô ấy tựa đầu vào vai tôi rồi cười khúc khích.
“Lúc đó tớ sẽ bắt được cho xem.”
“... Cứ làm vậy đi.”
“Cậu có muốn tình yêu của tớ thành hiện thực không...?”
...
Tôi không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức cho câu hỏi của cô ấy.
“... Tớ hỏi lại nhé. Nếu tình yêu của tớ... là người mà cậu đang nghĩ đến... cậu có muốn nó thành hiện thực không?”
Cô ấy thôi tựa đầu, ngước nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi.
...
Đúng là trò chơi chữ.
Thế nhưng, câu hỏi này hình như tôi có thể trả lời được.
- Khẽ chạm.
OO nắm lấy tay tôi.
Bàn tay mà tôi đã nắm không biết bao nhiêu lần từ rất lâu về trước.
- .... Thình, thình.
Cảm giác lần này có chút khác lạ.
Chắc chắn là vì cảnh tượng trước mắt quá đẹp nên mới thế thôi.
- Ting.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại ngốc nghếch của OO có thông báo. Là thông báo Pokemon xuất hiện trong Gokemon Go.
“...”
Gương mặt cô ấy khi bật điện thoại lên trở nên nghiêm túc. Rồi cô ấy mỉm cười như thể không còn cách nào khác.
“...”
“... Sao thế? Có chuyện gì à? Có Pokemon hiếm xuất hiện hả?”
“Bây giờ là thời khắc quyết định.”
OO hít một hơi thật sâu rồi vô cùng thận trọng ném quả bóng Monster Ball cuối cùng còn lại. Nó trúng đích Mewtwo một cách chính xác.
- Xoay, xoay.
- Lắc lư, lắc lư.
Cả hai chúng tôi chắc hẳn đã cùng nhìn vào màn hình với một tâm trạng giống nhau.
- Ting.
- Tuyệt quá! Đã bắt được Mewtwo!
0 Bình luận