WN

Chuẩn bị kết hôn

Chuẩn bị kết hôn

Tình yêu là khi hai ta nhìn vào mắt nhau và dần hòa quyện làm một.

Hai chúng tôi sẽ cùng nhau bước đi trên một con đường.

Vào ngày mà những ước nguyện trở thành niềm hạnh phúc trong sự chúc phúc của mọi người.

Rất mong bạn bớt chút thời gian đến chung vui và làm cho buổi lễ thêm phần long trọng.

Trưởng làng vừa viết xong lời đề tựa cho thiệp mời, ngước nhìn gương mặt nhân vật Ma Vương.

- Giờ thì phải viết tên chú rể và cô dâu vào chứ!

Nhân vật của Ma Vương khoác chặt tay nhân vật của tôi, nói với trưởng làng. Vẻ mặt ông trưởng làng có chút không hài lòng, kiểu như đang nghĩ: "Tại sao lại là tên này... cùng với cô ta chứ".

(Chú rể: 956223)

(Cô dâu: Chris...)

Ông ta định viết như vậy, nhưng...

- Kít... kít...

Tiếng Ma Vương vặn dây cót của quả bom khoai tây vang lên khiến cây bút trên tay trưởng làng khựng lại.

- Ta đùa thôi mà.

Trưởng làng vội vàng xóa đi những gì đang viết và sửa lại thành: Cô dâu 666242. Lúc này Ma Vương mới mỉm cười hài lòng vì mọi thứ đã đúng ý.

Ngày hôm đó, trưởng làng đã giúp chúng tôi làm thiệp mời. Số lượng thiệp được làm vừa đủ với số hộ gia đình trong làng.

"Ma Vương à, đừng dán mắt vào TV thế, hỏng mắt đấy."

"Biết rồi mà."

Có vẻ hôm nay là ngày vui nhất của Ma Vương trong Little Farm, cô ấy cứ ngọ nguậy mông rồi nhích dần về phía TV.

"Đẹp quá đi. Chỗ thiệp này em sẽ giữ hết cho riêng mình."

Cô ấy nhìn những tấm thiệp với đôi mắt lấp lánh và nói.

"Nếu thế thì thiệp mời còn ý nghĩa gì nữa đâu. Phải phát đi thì nó mới có ý nghĩa chứ."

"... Thế nhưng... nó đẹp thế này cơ mà...? Hay là mình bán mười ngàn vàng một tấm nhé? Mua hai tấm thì giảm còn mười chín ngàn bảy trăm vàng..."

"... Ai mà thèm mua chứ?"

Mà chiết khấu gì mà bèo bọt thế không biết.

...

Ma Vương không muốn phát thiệp mời cho dân làng.

Bộ cô ấy thích mấy tờ giấy đó đến thế sao?

Về trang phục lễ cưới, có vẻ như hệ thống sẽ tự động mặc cho nhân vật. Vậy là khâu chuẩn bị cho đám cưới đã hoàn tất.

Ngày cử hành hôn lễ là 13 ngày nữa tính theo thời gian thực. Lại là ngày đó. Vào ngày đó, hàng loạt sự kiện trùng phùng: thu hoạch sao đá quý đã trồng suốt mấy tháng, trò chơi ngẫu nhiên, nhà mới xây xong, và cả ngày cưới nữa.

Và chắc hẳn cô ấy vẫn nhớ. Hai tuần nữa là tròn một năm.

Cái ngày mà tôi đã nói dối rằng đó là ngày hoàn thành nghìn con hạc giấy. Đồng thời, đó cũng là ngày cô ấy tự chọn làm sinh nhật cho mình.

Có lẽ đối với Ma Vương, đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất trong đời.

- Vất vả cho hai đứa rồi. Vậy là làng ta lại có thêm một cặp vợ chồng nữa.

Khi tôi giải thích từ "vợ chồng" cho Ma Vương, cô ấy xúc động đến mức run rẩy cả người.

"Thích đến thế sao?"

"... Ừm. Thích đến mức muốn tung chưởng 6666 lần luôn. Thế là từ nay em không cần phải tiêu diệt hết phụ nữ trong làng nữa rồi... Hì hì..."

... Dù biết đó là kiểu đùa đặc trưng của Ma Vương, nhưng nhìn 67 quả bom khoai tây trong kho đồ của cô ấy — con số khớp chính xác với số lượng phụ nữ trong làng — tôi vẫn thấy rợn cả tóc gáy.

... Ơ? Mà khoan đã...

"Ma Vương à."

"Hi hi hi. Gì thế!? Này, đừng nói là đến giờ này anh định hủy hôn đấy nhé? Nếu anh làm thế, em sẽ biến anh thành bánh mì gối trong một tuần luôn. Và trong lúc anh là bánh mì, em sẽ tra tấn anh bằng mứt dâu liên tục đấy."

Đúng là một lời đe dọa đáng sợ khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Từ nãy đến giờ, cứ mỗi khi tôi bắt chuyện là Ma Vương lại lớn tiếng cảnh cáo về hậu quả của việc đổi ý. Điều đó chứng tỏ cô ấy nghiêm túc đến nhường nào.

"Đừng lo... Không phải chuyện đó... Chỉ là, cuốn truyện cổ tích <Người đẹp và Quái vật> mà em xem dạo trước ấy."

"Ừ ừ."

"Chẳng phải cuối cùng công chúa và hoàng tử kết hôn với nhau sao? Thế mà sao em chẳng biết tí gì về mấy chuyện liên quan đến cưới xin vậy?"

Hồi đó, khi cô ấy đang đọc dở cuốn truyện thì Nephilim ập đến đốt sạch, nên tôi cũng không được xem đoạn kết.

Câu chuyện <Người đẹp và Quái vật> mà tôi biết là thế này:

Quái vật cầu hôn Người đẹp mỗi ngày nhưng cô đều từ chối vì vẻ ngoài của hắn. Cuối cùng, Người đẹp rời khỏi lâu đài của Quái vật — người đã dành cho cô tình yêu chân thành — để trở về nhà.

Tại đó, khi chứng kiến cuộc sống hôn nhân không mấy hạnh phúc của hai người chị vốn chỉ trọng ngoại hình, cô đã nhận ra chân lý. Cuối cùng, cô quay lại tòa tháp, tình yêu đích thực nảy nở giữa cô và Quái vật, lời nguyền được hóa giải, hai người kết hôn và sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

"... Hả? Hai đứa đó có cưới nhau đâu. Này nhé, cú lừa cực lớn luôn... Thật ra Người đẹp chính là phù thủy. Và sốc hơn nữa là Người đẹp thực chất là đàn ông..."

"Thôi đủ rồi. Anh không muốn nghe thêm nữa."

Thằng cha James khốn kiếp... Rốt cuộc mày đã viết cái quái gì vào tiểu thuyết ở thế giới này vậy?

*

- Chúc mừng nhé. Ngay từ lần đầu gặp hai đứa, ta đã biết hai đứa sẽ thành đôi mà. Đúng là một cặp trời sinh.

Trưởng làng cười hiền hậu chúc phúc cho chúng tôi. Dù nói ra nói vào thế nào, cuối cùng ông vẫn luôn mong cầu những điều tốt đẹp nhất đến với tương lai của Ma Vương.

- 956223. Cậu đúng là có con mắt tinh đời, nhìn ra được viên ngọc quý trong đống cát đấy.

"Trưởng... trưởng làng..."

Khóe mắt Ma Vương đỏ hoe.

- Cạch.

- Kít...

Đúng lúc đó, một dân làng bước vào nhà trưởng làng. Đó là người đàn ông mở tiệm hoa ở rìa làng.

- Bịch.

Anh ta đặt một chiếc túi nặng trịch lên bàn, nơi có những chiếc túi khác đang xếp chồng lên nhau. Nghe tiếng động thì chắc chắn là tiền.

- Thưa trưởng làng. Tôi đến để đặt cược xem đối tượng kết hôn của 956223 là ai đây. Tôi cũng giống trưởng làng, đặt 20.000 vàng vào cửa Chris.

...

"Hi hi hi. Đã đi thì phải đi cùng nhau chứ nhỉ."

- Kít... kít...

- 666242. Cô dâu mới không nên nghịch mấy thứ đó đâu. Mau đặt xuống rồi chúng ta nói chuyệ...

- Bùm!

*

Một vụ nổ bom khoai tây đã xảy ra trong nhà trưởng làng, nhưng kỳ lạ thay, trưởng làng lại thấy biết ơn cô ấy. Bởi vì ông đã đặt một số tiền khá lớn vào cửa Chris, và vụ nổ đã phá hủy toàn bộ danh sách đặt cược.

"... Ơ?"

Trên mảnh giấy danh sách bị xé vụn sau vụ nổ, tôi thấy dòng chữ <Golden Donkey> (Lừa Vàng).

... Hóa ra là các người sao? "Sân chơi an toàn" đấy à?

Trong một ngôi làng nông thôn chữa lành thế này mà các người làm cái trò gì vậy...

Dù sao thì nghe nói Golden Donkey chỉ là trò cá cược vui vẻ giữa dân làng với nhau nên chưa bao giờ gây ra rắc rối gì.

Dẫu vậy, sau chuyện đó, trưởng làng mới thực sự dành cho chúng tôi những lời chúc phúc chân thành nhất. Ông ấy còn vui vẻ nhận lời làm chủ hôn cho chúng tôi.

- Anh cũng nên sống cho tử tế vào, vì những bông hoa đẹp mà anh chăm sóc ấy.

Nhân vật của Ma Vương chống nạnh, lên mặt dạy bảo anh chàng chủ tiệm hoa.

- ... Vâng. Tôi biết lỗi rồi.

- Ừ. Lần sau nhớ đặt cửa tôi nhé. Rõ chưa?

... Không phải thế đâu bà nội ơi.

Ma Vương còn đưa cho anh chàng đang lủi thủi đi ra một quả bom khoai tây, bảo là cầm lấy ăn dọc đường cho đỡ đói. Thật ra thứ đó nếu không rút chốt thì cũng chỉ là khoai tây thường thôi.

*

- Cộp, cộp.

- Xào xạc, xào xạc.

Nhân vật của Ma Vương và tôi cùng đi bộ bên bờ ruộng. Trời đã muộn, đưa cô ấy về nhà đi ngủ là kết thúc một ngày trong Little Farm. Trò chơi này mô phỏng thực tế đến mức kỳ lạ, con đường làng dài dằng dặc, mang lại cảm giác như đang đi bộ thật sự.

"... Này, Ma Vương."

Vì có nhiều thời gian, tôi muốn hỏi cô ấy điều mình thắc mắc.

"Hửm?"

"Lúc nãy tại sao bà lại không muốn phát thiệp mời thế?"

"Thì tại vì... nó đẹp quá mà."

"... Quả nhiên bà đúng là kẻ nói dối."

"Thế... thế còn ông? Ông mới là kẻ nói dối đại tài ấy."

... Ơ.

...

Nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng cách xưng hô "ông - tôi" (자기 - jagi)* từ miệng Ma Vương khiến tâm trạng tôi tốt lên một cách lạ kỳ.

*(Chú thích: Trong tiếng Hàn, 'jagi' thường được các cặp đôi dùng để gọi nhau một cách thân mật, tương đương với 'mình', 'anh/em yêu' hoặc 'ông xã/bà xã' trong tiếng Việt).*

... Mình đang làm cái gì thế này.

"Nói dối phải là bà mới đúng. Hồi chơi Thiết Quyền, tôi còn định bụng nhường bà mấy ván vì thấy bà dùng huyễn thuật để thắng đấy."

Tôi thử chạm nhẹ vào "vảy ngược" của Ma Vương, và ngay lập tức, "đại Ma Vương hiếu thắng" nổi trận lôi đình.

"Thế... thế còn ông thì sao!? Bảo là chỉ cho 5 củ cà rốt vào cơm của tôi, thế mà ngày nào cũng lén cho tận 6, 7 củ!"

Sau đó, chúng tôi bắt đầu màn "bóc phốt" những lời nói dối của nhau một cách không khoan nhượng. Cấp độ ngày càng tăng dần.

"Lần trước đi du lịch mua bánh pudding Kim Đồng về, bà ăn sạch rồi bảo là làm mất đúng không."

"Ông còn bảo sẽ chơi với tôi đến muộn, thế mà tận bốn mươi sáu lần ông đi ngủ sớm trước tôi đấy!"

"Đừng có mang con số ra mà khè nhau. Bà mới là kẻ nửa đêm dắt đàn gà con cầm gậy gỗ đến hội đồng tôi rồi giả vờ như không biết gì nhé."

"Ư ư... Lúc đó tôi xỉn mà. Tôi bị hạn chế năng lực hành vi dân sự. Thế còn ông? Ông tỉnh táo thế mà hứa hôn tôi vào má rồi lại thôi tận hai mươi bảy lần. Đây rõ ràng là lừa đảo. Biết không hả?"

"Thế à? Vậy còn chuyện bà đợi tôi ngủ say rồi tự ý hôn hít rồi sờ soạng khắp người tôi thì sao, cái đó thì được chắc?"

...

"Ưm... Tôi có làm thế bao giờ đâu."

"..."

"......... *Nấc*."

"Quả nhiên là có sờ rồi đúng không? Đồ Ma Vương dâm đãng nói dối thành thần này."

Sau đó tôi tiếp tục trêu chọc, còn cô ấy thì phản kháng một cách yếu ớt. Trong cuộc chiến bóc mẽ lời nói dối, Ma Vương bắt đầu liếc nhìn về phía những con hạc giấy. Đồ hèn này, định dùng đến chiêu cuối đây mà.

Định đáp trả bằng một đòn mạnh hơn, nhưng thấy thế là quá đủ rồi, chúng tôi quyết định đình chiến một cách đầy kịch tính.

- Cộp, cộp.

- Xào xạc, xào xạc.

"... Vì tôi sợ sẽ không có ai đến."

Khi hai nhân vật của chúng tôi gần về đến nhà, Ma Vương mới lên tiếng.

"... Hả?"

"... Tôi sợ rằng... dù có phát thiệp mời... cũng sẽ chẳng có ai đến cả. Thế nên mới vậy."

"..."

"... Hì hì. Mọi người đâu có thích nhân vật của tôi đâu? Nhất là mấy người phụ nữ, họ còn ghét tôi hơn nữa. Thế nên tôi mới không muốn đưa thiệp cho họ."

...

Châm ngôn của cô ấy là: nếu không chủ động tiến lại gần thì sẽ không bao giờ bị từ chối. Điều này hoàn toàn khác với cách cô ấy đã chủ động tiếp cận tôi.

Tôi đã cảm nhận được từ trước, cô ấy có chút chứng ngại giao tiếp xã hội. Cũng phải thôi, khi cả thế giới đều ném đá mình thì làm sao mà không bị như vậy cho được.

"... Nhưng mà không sao. Tôi không ghét người ở đây. Mọi người đối xử với tôi tốt hơn những người ở thế giới bên ngoài."

Cô ấy chỉ đang so sánh những dân làng có mức độ thiện cảm bằng 0 với thế giới thực. Nghe cô ấy nói rằng việc họ không làm hại mình đã là "đối xử tốt" khiến tôi thấy chạnh lòng.

- Cộp, cộp.

- Xào xạc, xào xạc.

...

"Hi hi. Thế nên tôi mới mang theo đúng số lượng bom khoai tây đấy. Tôi sẽ giấu chúng ở đâu đó trong nhà dân làng, rồi đe dọa rằng nếu không đến dự đám cưới thì tôi sẽ cho nổ tung tất cả."

"... Bà đúng là có 'lòng can đảm để bị ghét' đấy... Nhưng tôi không nghĩ cách đó là đúng đâu."

... Dù biết là đùa nhưng việc cô ấy mang theo đúng 67 quả bom vẫn khiến tôi nổi da gà. Chắc là vì cô ấy nghĩ đàn ông kiểu gì cũng sẽ đến nên mới để họ yên.

"Thôi bỏ đi. Được kết hôn là đủ lắm rồi!"

...

Tôi muốn tạo ra những người bạn cho Ma Vương, dù chỉ là trong thế giới nhỏ bé này.

"Này, Ma Vương. Hay là trước đám cưới, mình mời mọi người đến chơi nhé?"

"... Ơ? Sao cơ?"

"Mình mời họ đến nhà và tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Giờ mình có nhà mới rồi, cũng dư dả chút ít."

Đôi mắt Ma Vương hơi tròn xoe kinh ngạc. Bởi vì trong Little Farm, tôi thường chỉ lo tích góp tiền bạc chứ hiếm khi chi tiêu xa xỉ như việc đi nhà hàng hôm qua.

"Làm vậy thì những người được mời chắc chắn sẽ đến dự đám cưới thôi. Thấy sao?"

"Ya hô!! Tuyệt quá...!"

Ma Vương cố kìm nén sự phấn khích suýt nữa thì bay tận lên cung trăng. Cô ấy suýt chút nữa thì để lộ việc mình thực ra rất thích dân làng.

"... Ý tưởng không tồi nhỉ?"

Nhìn cô ấy lúc này, thật sự đáng yêu đến chết mất thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!