- Rầm!
“Tình trạng khẩn cấp!”
Sau một thời gian dài mới có được một giấc ngủ ngon lành, tôi ngay lập tức bị kéo tuột trở lại thực tại. Kẻ túm gáy lôi tôi dậy không ai khác chính là Ma Vương.
“Chuyện... chuyện gì thế...”
*‘Nếu cô là hậu duệ của tôi, cô tiêu đời rồi.’*
Tiếng chuông báo thức buổi sáng của Ma Vương chẳng lấy gì làm tử tế. Nó hoàn toàn đối lập với binh nhì Park ở trong quân ngũ, người luôn đánh thức tôi một cách nhẹ nhàng như thể đang vuốt ve bờm của một con sư tử đang ngủ.
“Chuyện lớn rồi... Chuyện lớn rồi!”
Ma Vương cuống cuồng, mặt cắt không còn giọt máu.
*‘...Dù sao thì chắc cũng chẳng có vẹo gì đâu. Tôi lạ gì cô nữa.’*
Chắc lại là mấy lý do ngớ ngẩn kiểu như mất nắp lọ sốt mayonnaise, hay con hạc giấy không chịu ăn cơm chứ gì.
Tôi càng quấn chặt chẽ chiếc chăn quanh người thì cô ta lại “xoẹt” một cái, giật phăng nó đi. Vì thế, cái lạnh lẽo đang rình rập khắp nơi trong phòng ngay lập tức bủa vây lấy toàn thân tôi.
“Ư gừ gừ... run cầm cập.”
Cái quái gì thế này! Ma Vương hiện tại đúng là kẻ không có máu mủ tình thâm! Có những việc con người ta làm được và có những việc không thể làm được chứ! Chúc cô lúc về già sẽ chết đi trong đau đớn vì viêm khớp và đau răng!
“Ta bảo là chuyện lớn mà! Đây cũng là việc quan trọng với kẻ đã thề sẽ sống ở đây mãi mãi với ta như ngươi đấy.”
*‘Đừng có mà lén lút nhét cái lời hứa chó má mà tôi chưa từng thực hiện đó vào.’*
“Chuyện gì... Lại mất nắp lọ mayonnaise à?”
“Chuyện lớn ngang ngửa cái đó đấy!”
*‘Đúng là chẳng có vẹo gì thật.’*
“Gián xuất hiện rồi!”
- Bật dậy!
Tôi bật người dậy khỏi tư thế đang co quắp.
“Chết tiệt! Chuyện đó chẳng phải là chuyện cực kỳ lớn sao?!”
*
Nỗi sợ gián thì chỉ những ai từng trải qua mới thấu hiểu được.
Cái thứ trơn trượt, bóng loáng, nhanh nhẹn và xảo quyệt đó, cái ma trảo đen kịt đó đang hít thở chung bầu không khí trong cùng một không gian với mình. Chỉ cần tôi nín thở một chút thôi, nó sẽ dùng những cái chân nhanh thoăn thoắt đó lục lọi khắp nơi trong phòng.
*‘Và quan trọng hơn hết...’*
Có khả năng không chỉ có một con duy nhất.
“... Không được rồi.”
Dưới chân Ma Vương, một ma pháp trận lại hiện ra. Những ma pháp trận với đủ loại hoa văn màu cam, màu tím, màu đen bao quanh lấy cô ta.
“Ồ. Chẳng lẽ cô có ma pháp truy quét và tiêu diệt gián à?”
“Không, ta đang buff chống côn trùng cho bản thân, để nó không thể tiếp cận trong bán kính 10m.”
“Cô có thể dùng cái đó cho tôi luôn được không?”
“Cái này chỉ dùng cho một người thôi.”
... Đồ bủn xỉn! ... Đồ bủn xỉn!
Cái kẻ vừa mới nói nào là cùng hội cùng thuyền, nào là này nọ, vậy mà trước mặt con gián thì tình đồng chí đồng đội chẳng còn cái nghĩa lý gì.
Ký ức về anh Hyung-seop lớp bên hồi tiểu học chợt hiện về.
*- Dong-ha à. Cho anh xin một miếng đi.*
*- Không được. Làm gì có đứa nhóc tiểu học chết tiệt nào lại đi xin một miếng kem ống chứ?*
*- Thế à? Nếu anh không được ăn thì thà anh đập nát nó còn hơn.*
*- Xoẹt!*
*- Cộp!*
*- Hừ! Rơi mất rồi! Chúc chú cả đời chỉ được uống sữa trắng rồi chết đi!*
*‘Hừ hừ... Thằng nhóc đáng ghét.’*
Dù sao thì bây giờ tôi cũng chỉ còn cách áp dụng phương thức của Hyung-seop. Đó chính là kéo cả Ma Vương vào cái địa ngục này.
“Gián thích phòng con gái lắm đấy.”
“... Không sao. Ta đã có buff...”
“Cô đâu có ở lì trong phòng suốt 24 giờ với cái buff đó đâu. Lúc cô không có ở đó, chắc chắn lũ gián sẽ bò khắp mọi ngóc ngách trong phòng cô cho xem. Rồi chúng sẽ đẻ trứng ở các góc tường, kẽ hở, hay dưới gầm giường.”
“... Tr-trứng sao??”
“Đúng thế. Một khi gián đã bắt đầu đẻ trứng...”
“... Bắt đầu thì sao?”
Tôi làm ra vẻ mặt đau khổ, cắn chặt môi dưới và nói:
“Hàng trăm, không, hàng nghìn con gián con sẽ ẩn nấp khắp nơi trong phòng cô. Và chúng sẽ trố mắt nhìn theo mỗi khi cô đi ra ngoài. Với những đôi mắt đen kịt và tròn xoe đấy.”
“Hiiii!”
Đến chính tôi cũng thấy rùng mình trước lời mô tả của mình, cô ta ôm lấy cánh tay trắng bệch đã nổi đầy da gà và kinh hãi.
“... Ch-chuyện lớn rồi. Phải làm sao đây?”
“Trước tiên hãy đến nơi phát hiện đầu tiên đã.”
“Ừ, ừ. Được rồi...”
*
“Ở đây à?”
Ma Vương chỉ tay về phía bồn rửa bát trong bếp. Dù bình thường vẫn hay dọn dẹp nhưng có vẻ như việc gián xuất hiện là điều không thể tránh khỏi.
*‘Lũ dai nhách...’*
Cái công sức tìm đến tận trên tầng mây này quả thực không phải dạng vừa.
“Vừa... vừa chạm mắt với ta xong là nó trốn ngay sau cái hộp kia kìa.”
“Ừ. Mà cô đang làm cái gì thế?”
Ma Vương nắm lấy vai tôi và liên tục đẩy tôi về phía cái hộp. Cô ta đẩy một cách không thương tiếc với vẻ mặt vô trách nhiệm.
“Đã đến lúc ngươi phải làm việc để trả tiền cơm rồi. Với tư cách là chủ nhà, ta ra lệnh cho ngươi. Bắt nó đi.”
“..... Nếu tôi nói không thể thì sao?”
“Thì từ nay về sau vì sợ gián mà ta sẽ không bao giờ vào bếp nữa. Tất nhiên là ngươi không thể ra khỏi đây nên sẽ bị chết đói thôi. Lúc đó chắc ngươi phải đi tìm gián mà ăn đấy nhỉ?”
...
Cô ta đúng là ma tộc. Cái kẻ giật chăn của người đang ngủ, dùng cơm ăn để đe dọa người khác. Đúng là ma tộc nồng độ 100%. Con xin sám hối. Vì đã không giết cô ta vào ngày hôm kia.
Định dùng tôi như kiểu cha mẹ nuôi độc ác, chỉ chực chờ húp trọn tiền trợ cấp nhận nuôi rồi tống khứ con đi ngay lập tức sao?
Ngay từ đầu, kẻ giam giữ tôi chẳng phải là cô sao.
“Nào nào, mau lên!”
Ánh mắt tôi hướng về phía sau cái hộp. Trong bóng tối đó, liệu có phải vô số con gián đang rung đùi chờ đợi không?
...
*‘.....Dù thế nào đi nữa thì cái này tôi cũng không làm được.’*
Vì một căn bệnh không rõ nguyên nhân mà y học hiện đại cũng không thể giải thích được, tôi chỉ cần chạm mắt với gián là sẽ sùi bọt mép và ngất xỉu ngay lập tức. Thà rằng đá vào mông Ma Vương còn thấy khả thi hơn.
... Giờ thì không còn cách nào khác.
*‘Liệu chiêu này có tác dụng không nhỉ?’*
Gần đây tôi mới xác nhận được rằng cô ta cũng có trái tim. Dù là trái tim của một con người nửa vời hay gì đi nữa. Cũng đáng để đánh cược một phen.
“.... Hức...”
“.... Hả?”
Tôi ngồi thụp xuống, vùi mặt vào giữa hai đầu gối.
“... Hức... hức... hức hức...”
“Trời đất, ngươi sao thế?!”
Ma Vương hốt hoảng hỏi han như thể đang nhìn thấy một con chó cưng bị hóc xương gà.
“... Hức.. Không có gì. Đi ra đi. Để tôi yên một mình.”
“Tại, tại sao chứ? Ngươi sao vậy? Hả? Hả?”
“Không sao đâu... Cứ để tôi thế này một lát là sẽ ổn thôi... Hức...”
“Sao thế? Hả? Sao lại thế? Hả? Hả?”
Ma Vương cuống cuồng như con chó buồn đi vệ sinh, cứ xoay quanh tôi đang ngồi thu mình lại. Được rồi. Cắn câu rồi. Đồ ngốc nghếch này.
“... Ch-chuyện gì vậy? Vì ta bảo ngươi bắt gián nên ngươi mới thế à?”
*‘Game over.’*
“... Hức... Thật ra là...”
Tôi bịa ra một lời nói dối nghe có vẻ lọt tai. Rằng tôi từng có một người anh em, nhưng hồi nhỏ vì bảo vệ tôi khỏi một con gián quái vật mà đã qua đời. Vì thế nên tôi bị ám ảnh tâm lý nặng nề với gián. Đại loại là vậy.
“... Trời đất. Ta không biết là lại có chuyện như thế.”
Cô ta bịt miệng lại rồi vỗ vỗ vào lưng tôi.
“Hức... Không sao đâu. Gián... để tôi... tôi... Khụ khụ! Oẹ!”
Thấy tôi run rẩy, nôn khan và gục xuống sàn, cô ta vội vàng ngăn lại.
“Gì chứ! Ngươi nói gì vậy! Chỗ này cứ để ta lo. Ngươi đi nghỉ đi.”
“..... Tôi nhờ cô được không?”
“T-tất nhiên rồi.”
Yoshi (Tốt lắm). Giờ cô chính là Cesco (Công ty diệt côn trùng) đấy.
*
Cô ta run rẩy cầm lấy cái hộp gỗ. Bắt đầu kéo nó ra.
*‘Ư.’*
Tôi thậm chí không muốn nhìn. Vì sợ con gián đột nhiên nhảy ra bám vào người nên tôi đứng từ xa quan sát.
“Ư... Hây!”
Ma Vương, người có thể dùng cổ của khủng long Brachiosaurus để nhảy dây, đã nhấc bổng cái hộp lên.
...
Tôi quay đầu lại nhìn về phía đó.
*‘.... Gì vậy. Chẳng có gì cả?’*
Đôi mắt tròn xoe của tôi và Ma Vương chạm nhau. Đó là ánh mắt vừa nhẹ nhõm, vừa sợ hãi vì không biết con gián đã biến đi đâu mất.
“... Biến mất rồi.”
“Đúng thế.”
“... Này nhé.”
Ma Vương vẫy tay gọi tôi.
“Sẵn tiện đã nhấc lên rồi. Ngươi dọn dẹp chỗ này đi. Lâu rồi chưa dọn đấy.”
... Chuyện đó thì được thôi.
“... Tôi biết rồi. Nhưng cô định làm gì với con gián?”
“Chắc nó trốn ở đâu đó thôi... Chỉ còn cách nhấc từng cái lên xem sao. Chứ không thể sống chung với nó được.”
Tôi đồng tình. Việc để mặc một con gián đã lọt vào tầm mắt cũng giống như việc sống mà bị hóc xương cá trong cổ họng vậy.
“... Trước tiên cứ dọn dẹp đi, rồi chúng ta lật những chỗ khác xem sao.”
Hử?
*
“Hì hục.”
Đây là lần thứ 7, dưới gầm món đồ nội thất mà Ma Vương nhấc lên vẫn không có con gián nào.
“Rốt cuộc là nó đi đâu được nhỉ.”
Ma Vương trầm ngâm suy nghĩ.
Thật ra, vì cuộc đấu trí không lời với cô ta mà chuyện con gián đã bị tôi quẳng ra sau đầu từ lâu.
*‘... Chẳng lẽ... Không. Đúng rồi. Chắc chắn là thế. Bởi vì.’*
“Dọn dẹp chỗ này xong đã, rồi tiếp theo lật cái kia lên.”
Những mảnh ghép suy luận bắt đầu khớp lại. Là người quan sát và ở bên cạnh cô ta nhiều hơn bất cứ ai, tôi có thể nhận ra.
Rằng hiện tại cô ta đang rất hài lòng.
Nghĩ lại thì thật kỳ lạ.
Một kẻ có thể né được thần cung của Yuria như cô mà lại để sổng một con gián sao? Một người phụ nữ có thể dùng Chain Lightning (Tia sét liên hoàn) để bắt một con ruồi đang bay sao?
*‘...’*
Đúng vậy. Ngay từ đầu làm gì có con gián nào.
*‘Lý do cô ta đánh thức mình. Lý do cô ta làm quá lên rồi diễn kịch.’*
Là để nhấc đồ đạc lên và bắt mình dọn dẹp chỗ này chỗ kia.
*‘Bị lừa rồi.’*
Cô ta đã dự đoán được việc tôi sẽ dùng mưu mẹo để thoát khỏi vai trò bắt gián.
Nói cách khác, việc cô ta đảm nhận phần việc “bắt gián” (vốn không tồn tại) sẽ tạo ra sự hợp lý để giao cho tôi cái yêu cầu “dọn dẹp” chẳng đáng là bao.
*‘Cô đã nhìn thấu đến tận đâu rồi chứ?’*
Ma Vương lại nhấc bổng một món đồ nội thất lên và nói:
“Ở đây cũng không có.”
Vẻ mặt thanh liêm chính trực như không biết gì của cô ta, ngay phía sau đó là cái lưỡi của con rắn độc đang thè ra. Khi biết mình đang bị xoay như chong chóng trong lòng bàn tay cô ta ngay từ đầu, tôi thấy con gián chẳng còn gì đáng sợ nữa.
“Dọn cả chỗ này đi.”
“... Tôi biết rồi.”
Cô ta, quả nhiên tuyệt đối không hề ngu ngốc. Thuộc kiểu quân sư đấy.
Tất nhiên là cô ta mạnh ở một đẳng cấp khác, nhưng chắc chắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh mà lên được đỉnh cao của ma tộc. Tôi đã quá coi thường quân chủ của một chủng tộc rồi.
“Làm nốt chỗ này rồi đi ăn cơm thôi.”
... Thật trơ trẽn, lúc nãy còn bảo vì gián mà không vào bếp được này nọ...
“Còn con gián thì sao?”
“Ưm. Chịu thôi... Không biết nó bay đi đâu rồi. Thấy thì ta tự bắt thôi. Hi hi hi. Hi hi!”
Cô ta nở một nụ cười tinh nghịch. Đó rõ ràng là nụ cười của kẻ chiến thắng. Đồ độc ác.
*
“Tôi ăn xong rồi. Tôi đi ngủ đây.”
“Ừ. Mai gặp nhé.”
Cả ngày hôm nay bị hành hạ bởi những trò chơi của cô ta, mãi mới được phép “tan làm”.
- Cộp, cộp.
- Két.
Trở về phòng, tôi lập tức quăng mình xuống giường.
*‘Hôm nay vất vả nhiều rồi, chắc sẽ ngủ ngon...’*
- Rầm!
“Ch-chuyện lớn rồi!!!”
“.... Lại gì nữa đây?”
“Gián... Có gián trong phòng ta!”
...
Tưởng tôi còn mắc lừa chắc? Hơn nữa lúc nãy chính miệng cô đã nói gì nhỉ.
“C-cứu...”
“Lúc nãy cô bảo.”
“....”
“Lúc nãy cô bảo nếu nó lại xuất hiện thì cô sẽ tự mình bắt mà. Rõ ràng là thế.”
Tôi thốt ra câu đó rồi trùm chăn kín đầu. Ma Vương, kẻ không biết nói dối và luôn tuân thủ triệt để lời nói của mình, chỉ biết đứng đó không biết phải làm sao.
“... N-này, hay là hôm nay ta cũng ở phòng này...”
“Cái này chỉ dùng cho một người thôi.”
Cô gái chăn cừu gieo nhân nào gặt quả nấy, cuối cùng suốt đêm không dám vào phòng mình.
Và suốt đêm đó, cô ta cứ đi đi lại lại, sột soạt trong lâu đài Ma Vương tối tăm như một con gián.
#Xem trước tập sau.
“Hôm nay chúng ta sẽ quay ???”
*‘Chết tiệt.’*
0 Bình luận