WN

Hậu truyện - 8 năm (9)

Hậu truyện - 8 năm (9)

#Em bé được sinh ra...

"Như thế nào?"

...

"Con đi mà hỏi Dong-ha ấy."

Bố quay mặt đi. Dù chẳng xem TV nhưng tay cứ bấm điều khiển lạch cạch một cách vô tội vạ.

- Xoẹt

Byeol nhìn tôi.

"Anh chưa từng sinh con bao giờ. Đi mà hỏi mẹ kìa, người có kinh nghiệm ấy."

Tôi dùng thìa gắp một miếng chả thịt viên rồi dùng đũa húp sụp xoẹt bát canh.

- Xoẹt

Byeol nhìn mẹ.

"Chà. Lâu quá rồi nên mẹ chẳng nhớ nữa. Con đi hỏi mấy đứa gà con xem."

Mẹ đổ mồ hôi hột, bưng tách trà rỗng lên uống cạn.

- Xoẹt

Byeol nhìn mấy chú gà con.

"Chíp, chíp. Chíp, chíp-ru-rúc."

Mấy chú gà con xấu hổ quá, chui tọt vào trốn trong túi bánh snack đang ăn dở.

- Xoẹt

Byeol nhìn Kim Đồng.

"Se... x... Ựp!"

Ngay lập tức, tất cả mọi người lao vào như tia chớp, bịt chặt miệng Kim Đồng lại. Mẹ còn định đi lấy hộp kim chỉ, có vẻ như muốn khâu miệng cậu ta luôn cho rồi.

"... Ư ư, chẳng ai chịu nói cho mình biết cả."

Byeol xị mặt xuống. Rồi cô ấy lấy điện thoại ra.

"Phải tìm kiếm trên mạng mới được. Siri ơi. Em bé thì-"

Cái đó không được đâu!

*

#Radio.

Anh Pisik. Chúc anh nuôi Tamagotchi thật tốt và năm nay cũng sẽ được ăn thật nhiều kẹo dẻo ngọt ngào nhé!

Vâng. Tiếp theo chúng ta sẽ đến với vị thính giả kế tiếp. Lần này cũng là một người sống cùng khu phố với chúng ta. Đây là một câu chuyện rất cảm động. Chúng ta cùng bắt đầu ngay thôi.

- Xin chào. Tôi là một người đàn ông hiện đang làm quản lý tại một cửa hàng văn phòng phẩm. Vì đây là chuyện khó nói với người khác nên tôi gửi câu chuyện này đến "Quảng trường Gặp gỡ".

Cửa hàng văn phòng phẩm của chúng tôi ban đầu chỉ là một tiệm tạp hóa nhỏ, nhưng nhờ làm ăn phát đạt nên giờ đã phát triển thành một cửa hàng lớn. Thú thật thì công sức của tôi chiếm đến 9 phần. Có rất nhiều đứa trẻ đến cửa hàng chỉ để ngắm tôi thôi đấy. Tôi thường xuyên được nghe mọi người khen là trông giống hệt búp bê.

Ở nhà tôi có những đứa con như thỏ... à không, như gà con; có những người bạn tuyệt vời là cặp đôi hạnh phúc nhất thế giới, và tôi sống cùng với bố mẹ, những người yêu thương tôi như con đẻ.

Đúng là một cuộc đời chẳng thiếu thứ gì.

Thế nhưng, tôi lại có vài nỗi niềm không thể thổ lộ cùng ai.

Thật ra tôi có một ước mơ. Từ rất lâu rồi tôi đã sống trong rạp chiếu phim. Khi xem phim trong rạp tối, một ngày nọ tôi chợt nghĩ: "À, mình cũng muốn thử làm một bộ phim như thế này."

Nhưng đối với tôi, đó là một thử thách không hề dễ dàng.

Điều khiến tôi mông lung hơn bất cứ vấn đề nào khác chính là việc để lộ sự tồn tại của mình với thế giới. Tôi thực sự sợ hãi ánh mắt của dư luận và những hệ lụy từ đó sẽ làm đảo lộn cuộc sống thường nhật của mình.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu. Suốt thời gian qua tôi đã vô cùng do dự.

Nhưng giấc mơ đó không chịu rời khỏi tâm trí. Dù làm việc chăm chỉ nhưng lòng tôi lúc nào cũng treo ngược cành cây.

Cuối cùng, cách đây hai hôm, trong buổi liên hoan với các chủ tiệm bánh gạo cay, tiệm giặt là, tiệm nội thất và tiệm tạp hóa không người lái trong khu phố, tôi đã trút bỏ nỗi lòng bấy lâu nay.

Thế rồi, họ nở một nụ cười âm u và bảo tôi ngày mai hãy đến căn nhà hoang vắng vẻ ở đầu khu phố.

...

Thú thật là tôi đã rất sợ hãi! Run cầm cập luôn. Tôi cứ ngỡ vì mình định bỏ trốn nên họ sẽ trói tôi lại để lợi dụng cả đời. Hoặc là nỗi sợ họ sẽ bán tôi cho những kẻ biến thái có sở thích kỳ quặc... cứ thế sục sôi trong tôi.

Vì chiều cao của tôi hơi khiêm tốn. Đi công viên giải trí tôi còn chẳng được chơi vòng quay ngựa gỗ hay xe điện đụng nữa là. Tôi cứ sợ họ sẽ lợi dụng khiếm khuyết cơ thể đó để làm hại mình.

Cuối cùng, đêm đó tôi đã chuẩn bị bỏ trốn. Tôi lẻn vào cửa hàng văn phòng phẩm trong đêm tối mịt mù để lấy hết đồ đạc của mình ra. Ngay khoảnh khắc tôi định nhắn tin cho ông chủ bảo hãy chuyển tiền thôi việc vào số tài khoản này rồi chạy trốn, thì từ xa ông chủ cửa hàng đi ngang qua. Tôi lập tức nấp sau cột điện.

Ông chủ cầm một cái ống dài lững thững đi về hướng nào đó. Tôi có thể nhận ra. Nơi ông chủ hướng đến chính là căn nhà hoang mà họ bảo tôi đến vào ngày mai.

Có lẽ ông ấy đang đi tạo cái bẫy để giam giữ mình chăng. Dù biết nguy hiểm nhưng tôi không còn cách nào khác là phải bám đuôi ông chủ. Vì lũ trẻ đang gặp nguy hiểm mà.

Cứ thế đi bộ một lúc lâu, chúng tôi đến căn nhà hoang và ông chủ đi vào trước. Tôi đi theo sau muộn hơn khoảng 5 phút. Không đủ can đảm để vào trong, tôi đứng ngoài tòa nhà lén nhìn qua cửa sổ.

Trong ánh sáng mờ ảo, các chủ tiệm trong khu phố đang hì hục làm gì đó. Họ đặt một chiếc đèn huỳnh quang leo lét và đang lắp đặt thiết bị máy quay.

Trang thiết bị toàn là đồ mới tinh, bóng loáng. Vì là những người có tuổi nên họ chẳng biết cái gì vào cái gì, cứ lắp ống này vào chỗ kia, đạo cụ thì trông ngớ ngẩn, máy quay thì đặt ở góc độ kỳ quặc rồi cứ thế mà loay hoay khổ sở.

Đến lúc đó tôi mới hiểu ra. Để giúp tôi thực hiện giấc mơ không thể thành hiện thực, những ông lão ấy đang tạo ra một studio quay phim cho tôi.

Tôi đã khóc nức nở ngay tại chỗ và lao đến bên các ông. Đồng thời tôi cũng quyết tâm. Rằng mình sẽ lấy hết can đảm.

Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Hẹn sớm gặp lại mọi người-

Ôi, quả là một câu chuyện cảm động. Anh Kim Đồng nhất định phải thực hiện được ước mơ...

(Hyun-woo à, ở đây còn một tờ nữa này?)

(Cái đó... tôi nghĩ là nên bỏ ra thì hơn.)

...

À, xin lỗi quý vị. Trên đây là... câu chuyện của anh Kim Đồng. Nhất định, nhất định nhé! Toàn thể ekip "Quảng trường Gặp gỡ" chúng tôi sẽ ủng hộ anh thực hiện ước mơ! Cảm ơn anh đã gửi câu chuyện đến chương trình! Chúc anh một năm mới tràn đầy những điều tốt đẹp!

Thưa quý vị! Vừa rồi là chương trình "Quảng trường Gặp gỡ" của Lee Hyun-woo, trung tâm của Radio, nơi kết nối thế giới! Hẹn gặp lại vào tuần sau!

- Tít

- Mọi người vất vả rồi.

- Vất vả rồi!

- Hyun-woo à, làm tốt lắm.

Lee Hyun-woo bắt đầu thu gom và sắp xếp các câu chuyện. Chúng được xếp chồng lên nhau theo thứ tự gửi đến, và cuối cùng là câu chuyện của Kim Đồng.

- Cuối cùng, tôi có điều nhất định phải nói với bạn gái mình. Nếu câu chuyện của tôi quá dài, xin hãy cắt hết phần trước và chỉ phát phần này thôi cũng được. Nhất định nhé.

Rebecca yêu dấu. Anh vẫn đang chờ đợi em. Anh không kể chuyện về em với những đứa trẻ khác nhiều đâu.

Thay vào đó, anh sống rạng rỡ và hay cười hơn. Bởi vì em biết đấy. Với những đứa trẻ đã phải chịu khổ cực bấy lâu mới tìm thấy hạnh phúc... anh không muốn chia sẻ thêm những nỗi lo u sầu với chúng nữa.

Chúng sẽ không nghe chương trình radio này đâu. Vì buổi phát sóng này trùng với ngày chúng đi chụp ảnh cưới mà.

Đúng vậy. Dong-ha và Ma Vương sẽ kết hôn vào tuần tới. Có lẽ năm sau một em bé đáng yêu sẽ chào đời. Giống như những gì chúng ta từng thong dong tưởng tượng ở căn biệt thự nghỉ dưỡng ngày đó.

Vì vậy, anh thực sự rất muốn gặp lại em, Rebecca. Tất nhiên là cả Nine, Dorothy, Yuria, và nếu có thể, cả bố của cô ấy nữa. Nếu tất cả mọi người đều đến dự đám cưới thì tốt biết mấy. Dạo này anh vẫn cầu nguyện mỗi ngày nhưng chẳng thấy tin tức gì cả.

Nếu khẩn thiết mong cầu, liệu chúng ta có thể gặp lại nhau không? Chắc hẳn Ma Vương cũng có cùng suy nghĩ nên mới làm sẵn thiệp mời như vậy.

Anh xin dừng bút tại đây. Nếu dài quá chắc sẽ không được lên sóng mất.

Anh nhớ em. Anh sẽ tiếp tục chờ đợi.

*

#Cộng đồng mạng

...

Đêm đã khuya, ánh sáng lọt ra từ phòng máy tính. Có vẻ là từ màn hình.

- Cạch

- Kít...

"Byeol à. Nghỉ thôi em, đi ngủ đi."

- Cộp, cộp

Tôi tiến lại gần Byeol. Cô ấy đang mải mê đọc những bài đăng đổ dồn ra từ màn hình như thể bị bỏ bùa mê.

- Thình thịch

Tôi giật mình khi nhìn thấy tên trang web trên màn hình.

...!

Chẳng phải đó là trang cộng đồng mạng mà tôi đã dặn cô ấy tuyệt đối không được vào sao. Đối với cô ấy, cộng đồng mạng là nơi không được phép vào, chỉ sau mỗi Pornhub thôi.

- Xoẹt

Tôi vội vàng giật lấy con chuột từ tay cô ấy và tắt hết các cửa sổ.

...

"Byeol à, em... đang làm cái gì thế."

"Hừm. Xem bằng điện thoại là được chứ gì."

- Phì cười

Cô ấy thong thả đứng dậy. Quay lại nhìn tôi một cái rồi bỏ đi với một nụ cười kỳ lạ, không phải kiểu "hi hi hít" như mọi khi.

- Cộp, cộp

- Chộp lấy

Tôi vội vàng chặn trước mặt Byeol, nắm lấy vai cô ấy lắc mạnh.

"Baek Byeol! Anh đã bảo em đừng chơi cộng đồng mạng rồi mà. Rốt cuộc em đã đọc cái gì hả? Hử?"

"Liên quan gì đến ông."

Byeol để lại câu đó rồi quay lưng bước ra khỏi phòng.

- Kít

- Rầm!

"Hả!!"

Tôi bật dậy khỏi giường.

"Hà... hà..."

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Cánh tay run rẩy nhẹ. Là mơ. Chỉ là mơ thôi.

...

- Liếc nhìn

Như bị thôi miên, tôi lật tấm chăn hình cà rốt bên cạnh ra. Byeol đang ngủ say sưa chẳng biết trời đất là gì.

- Cộp, cộp

Tôi lấy điện thoại của Byeol ra. Với trái tim run rẩy, tôi kiểm tra lịch sử truy cập và lịch sử tìm kiếm.

- Vịt thành phố

- C Market

- Xem lại Pokemonster

- Những thứ cần chuẩn bị trước khi kết hôn

- Cổng không gian thế giới khác

- Hàng tồn kho quần áo gà con

- Ma Vương cà rốt

- Nuôi lừa

- Chuẩn bị nuôi con

May quá, không có gì đặc biệt cả. Không có gì đen tối hay ám muội, toàn là những thứ hiền lành, đáng yêu và đậm chất Byeol.

"... Phù."

"Thế ông làm được gì tôi?"

...!

Byeol nói mớ gì đó.

- Khò khò

...

Chắc là mình nghe nhầm thôi nhỉ...?

*

#Sáu chú gà con

Bên trong con tàu vũ trụ ở bờ biển Urupu.

Sáu chú gà con đang dâng lời cầu nguyện.

Gà đỏ, gà tím, gà hồng, gà vàng, gà hói và gà xinh đẹp.

- Xoẹt

Gà hồng dùng phấn vạch thêm một nét chữ "Chính" (vạch đếm) lên tường.

"Làm ơn cho chúng con được đi du lịch Trái Đất. Thưa ngài Ngọc..."

...

Ngay lúc tất cả đang cùng nhau sùng bái.

- Bật dậy

- Chíp chíp!

Chú gà tím đang cúi đầu bỗng nhiên nổi đóa, tung cú đá "dropkick" vào chú gà hồng.

"Tôi không thể theo cái kế hoạch ngu ngốc này thêm được nữa. Chíp."

"Chíp, chíp, có, có vấn đề gì chứ!?"

"Bảo là cứ biến thành gà con rồi cầu nguyện ở đây thì chúng ta cũng sẽ được đến Trái Đất như mấy đứa đó, đã bao nhiêu năm rồi hả? Thật là ngớ ngẩn quá đi. Kết thúc ở đây thôi. Tôi sẽ không hợp tác bằng phép thuật biến hình nữa đâu. Chíp."

Suốt mấy năm qua, cứ sau khi xong việc ở tiệm kẹo Dalgona, họ lại đến đây cầu nguyện muốn đi du lịch Trái Đất. Ở nơi đó, họ có thể gặp những chiếc hộp bay, máy quay, tàu ngầm di chuyển dưới nước và cả những người bạn nữa.

Tất nhiên không phải chỉ có cầu nguyện không thôi... cả gia đình còn cùng nhau làm món gì đó ngon ngon để ăn, rồi chơi game nữa.

"Đừng đánh Gà Hồng nữa mà. Chơi ở đây cũng vui mà. Chíp."

Thật ra Tareto và vợ đi theo chỉ vì chơi với mấy đứa này vui quá. Trước khi họ đến, đêm nào ông bà cũng buồn chán phát điên.

"Chíp! Đồ đại bàng hói đi ra chỗ khác!"

"... Hức."

Ông bố trung niên Tareto bị mắng mỏ.

- Lạch bạch

Ba chú gà con vây quanh Gà Hồng, tay cầm que bánh tăm tiến lại gần.

"Đúng là không nên tin Rebecca mà. Chíp."

"Có mỗi cái chuyện từ mấy năm trước mà cứ nhai đi nhai lại mãi. Chíp."

"Chuẩn bị tinh thần đi. Đồ gà tà đạo. Chíp."

Gà Hồng vừa khóc chíp chíp vừa kêu nài.

"Mọi người sao thế này! Chíp! Chẳng phải mọi người cũng bảo là muốn gặp Dong-ha, Ma Vương và Kim Đồng chíp chíp sao! Cả em bé của Dong-ha nữa!"

"Lại cái bài đó à? Giờ không được nữa đâu."

Ngay trước khi Gà Hồng - người chế tạo tàu vũ trụ - suýt bị tơi tả...

- Vù u u...

...

"Chíp?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!