WN

Áo mới thì tốt, người cũ thì hay

Áo mới thì tốt, người cũ thì hay

Rohan Edwock.

Bất cứ ai đã từng học ngôn ngữ của thế giới này hẳn đều ít nhất một lần nghe qua cái tên thánh nhân ấy. Trên khắp đại lục, chẳng mấy ai là không biết đến danh tiếng của ông.

Tại nhà tù ngầm Langerti – nơi giam giữ những tội phạm khét tiếng nhất thế giới, ông là người đã cảm hóa hơn 80% tội nhân trở thành tín đồ. Ông cũng là người đàn ông đã dành cả đời làm nghề chài lưới, rồi chẳng chút do dự mà quyên góp toàn bộ số tiền tích cóp được để sống vì người khác.

Chẳng cần phải liệt kê thêm những giai thoại vụn vặt, chỉ riêng một điển tích gắn liền với ông cũng đủ để giải thích Rohan Edwock là hạng người thế nào.

*Quyền năng của Máu.*

Đối với ông, đó là phép màu giúp người mù được thấy ánh sáng, người què có thể bước đi. Nếu đó chỉ là một phép màu tầm thường có thể thực hiện mà không phải trả giá, thì Rohan có lẽ cũng chỉ dừng lại ở hình ảnh một vị anh hùng nhân hậu. Nhưng mỗi khi sử dụng phép màu này, tuổi thọ của ông lại bị bào mòn đi đôi chút. Mái tóc trắng như tuyết – dấu ấn đặc trưng của ông – chính là minh chứng cho điều đó.

Việc một người như ông phải hưởng sự an nghỉ sơ sài là điều mà các đệ tử theo chân ông không thể chấp nhận được. Cảm nhận được bóng ma cái chết đang dần bao trùm lên Rohan, các đệ tử đã dồn hết tâm huyết để chuẩn bị hậu sự.

- Thưa thầy, dù mạo muội nhưng nếu nơi thầy nằm xuống chỉ là nền đất lạnh lẽo, chúng con cũng không thể ra đi thanh thản được.

- Đúng vậy, thưa thầy. Rất nhiều giáo đoàn đã quyết định chọn ngày an nghỉ của thầy làm ngày kỷ niệm rồi!

- Về nơi yên nghỉ, thầy thấy sao về chiếc quan tài vàng đặt giữa Đại thánh đường Serhan lớn nhất đại lục ạ?

Giữa đám đông đang vây quanh, ông xua tay nói với nụ cười ôn hòa và hiền hậu thường lệ:

- Khi ta chết, hãy chôn ta dưới gốc cây cổ thụ của ngôi làng này. Có lẽ làm phân bón cho cây trong một năm là đủ rồi.

- Chuyện... chuyện đó sao có thể...!

Ngoài ra, vị Giám mục danh tiếng của Đại thánh đường Serhan, Elizabeth, đã ca ngợi ông bằng những lời lẽ thế này:

- Nếu Rohan là một người bình thường, thì ta chính là đại ác ma Baal của địa ngục. Hoặc không thì cũng là Ma Vương đang sống trên tầng 100 của tòa tháp.

Rohan Edwock.

Trong một thế giới lấy máu rửa máu, ông còn là chỗ dựa cho dân chúng hơn cả những vị thần hữu danh vô thực đang để mặc con dân sống trong đau khổ. Số người thông qua ông mà phụng sự thần linh không ít, thậm chí còn có cả những kẻ tôn thờ chính bản thân ông.

Hành trình cuối cùng của một người như thế chính là gia nhập tổ đội Anh hùng để hỗ trợ những kẻ diệt trừ cái ác.

- Thưa thầy! Quãng đời còn lại thầy nên hưởng thụ an nhàn chứ! Xin thầy đừng gánh vác thêm bất cứ điều gì nữa!

Mặc cho các đệ tử ngăn cản, ông vẫn không xoay chuyển ý định. Ông quyết định dành những năm tháng hoàng hôn đến sớm của mình để làm phu khuân vác cho tổ đội Anh hùng. Và người đàn ông đó, ngay lúc này...

*Xoảng! Rầm!*

"Mẹ kiếp! Lũ khốn nạn cực hạn này!!! Ta không làm nổi nữa! Đồ chết tiệt!"

Ông đang gầm lên, gân máu nổi rần rần quanh cổ.

"Có chuyện gì vậy?"

Trước giọng nói thanh tao vang lên từ phía sau, đôi mắt đỏ ngầu như sắp lòi ra của Rohan ngoắt lại. Trái ngược với một Rohan đang phẫn nộ như nham thạch sục sôi, người phụ nữ kia lại tao nhã trong từng cử động. Dorothy đang bắt chéo chân, nhâm nhi ly parfait thứ 698 mà Rohan vừa làm cho cô ta.

'Con khốn này!'

Ngọn thương cuối cùng của vương quốc, đại pháp sư thiên tài tinh thông mọi thuộc tính ma pháp. Chắc chắn ông đã biết về cô ta như thế. Xuất thân từ đại quý tộc, mỗi lời nói cử động của cô ta đều toát lên vẻ quý phái. Đó là chuyện của ba tiếng đồng hồ đầu tiên sau khi ông gia nhập đội.

Những cơn ác mộng trong quá khứ không xa lướt qua tâm trí Rohan như một thước phim toàn cảnh.

*

"Cô Dorothy. Tôi đã mua nho như cô dặn đây."

"Ai đấy?"

"À, tôi là Rohan Edw... phu khuân vác mới được phái đến..."

"Là nho của tộc Tiên đúng không?"

"... Là hàng nội địa mà?"

"Trên đó có bao nhiêu quả nho?"

Trước câu hỏi không rõ ý đồ, Rohan hiếm khi lộ vẻ lúng túng.

"Hả...? ... Cái đó tôi chưa đếm nên cũng không rõ lắm..."

*Xoẹt*

Dorothy giật phắt chùm nho Rohan vừa mua. Rồi cô ta thọc ngón tay vào giữa các kẽ nho, xới tung một cách thô bạo. Kết quả là nho rơi rụng lả tả.

".... Có vấn đề gì sao..."

*Vút!*

Dorothy ném sạch chỗ nho đi. Những quả nho tươi mọng văng tung tóe trên sàn.

"....?"

"Nhặt lên rồi đếm hết số lượng đi, xong thì anh tự mà ăn."

"... Tôi có làm sai điều gì không?"

"Trái cây nhất định phải là loại do tộc Tiên ở Meadow Hill trồng, không thuốc trừ sâu, tình trạng hạng A. Hiểu chưa?"

"..... Tôi hiểu rồi."

"Haizz, thật là. Anh Dong-ha, người làm cũ ấy, sáng nào cũng bày ra đủ loại trái cây bóng loáng rực rỡ để tôi chọn. Vậy mà anh, đã dặn dò rồi mà một chùm nho cũng không mua nên hồn sao?"

"..... Tôi xin lỗi."

"Lần sau còn thế nữa, tôi sẽ khiến trái cây mọc ra từ cái đầu của anh đấy."

'... Thôi được. Thường xuyên phó mặc cơ thể cho dòng chảy mana, lại tận hiến nghiên cứu ma pháp vì nhân loại thì tính tình có thể trở nên quái gở. Nguyện xin thần linh ban phước cho cô.'

*

"Làm trò tiêu khiển chút đi."

Rebecca, chiếc khiên kiên cố đảm nhận vị trí tiên phong của đội, nói với ông.

"... Ý cô trò tiêu khiển là sao?"

"À, thì mấy cái kiểu như hát hay nhảy ấy."

Nếu là người bình thường hẳn đã cảm thấy bị nhục mạ, nhưng Rohan là một nhân cách khác biệt so với đám người tầm thường đó. Ông mỉm cười dịu dàng chấp nhận yêu cầu.

"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi xin hát bài mình thích nhất...

Lạy Chúa cao xanh~ Trong vòng tay Ngài~ Hưởng vinh hiển trường sinh..."

*Chát!*

Rohan không thể hát đến khúc điệp khúc. Rebecca đã dùng lòng bàn tay tát vào môi ông.

"Ưm!... Sao, sao cô lại làm thế!?"

Đã quá lâu rồi mới bị ai đó đánh, gương mặt Rohan hiện rõ vẻ bàng hoàng.

"Oa, cái thằng này làm tụt hứng thật sự... Nói theo kiểu của Dong-ha thì đúng là 'cạn lời' luôn."

"Cái, cái gì cơ?"

"Đến mai chọn ra mười bài của nhóm Nhạc kịch thiếu niên chống đạn (BTS), tôi sẽ kiểm tra từng động tác vũ đạo một đấy."

"Nhạc kịch thiếu niên? Đó là cái gì?"

"Thôi đi. Cút giùm cái, đồ cuồng đạo này. Dong-ha chỉ cần vỗ tay hai cái là nhạc từ bài 1 đến bài 12 vang lên vanh vách... Haizz."

*

"Cô Yuria."

"Phu khuân vác mới à. Rohan Edwock. Chắc là khó thích nghi lắm... vất vả cho anh rồi. Đồng đội của ta hơi thô lỗ đúng không?"

Thần tiễn tộc Elf, Yuria, lên tiếng khích lệ sự nỗ lực của ông.

"Cảm ơn cô. Tôi không sao. Mà cô Yuria này, cô có biết tại sao tên của người đại diện 'Hiệp hội săn bắn người già Dark Elf' – một tổ chức khủng bố do các Elf trắng lập ra – lại trở thành Rohan Edwock không?"

"Năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao. Đó là câu châm ngôn mà Dong-ha, phu khuân vác trước đây, từng nói."

"... Dạ?"

"Nhưng ta đâu cần phải gánh vác trách nhiệm đó. Nhờ hình ảnh thánh thiện của anh mà đám người già Dark Elf cứ thế sa lưới mà không chút đề phòng. Cảm ơn anh nhiều nhé."

"Chuyện, chuyện đó...! Vậy thì nhân quyền của những Dark Elf vô tội...!"

"Làm gì mà cuống lên thế. Dong-ha từng dính líu đến hơn mười tổ chức khủng bố mà có bao giờ bị bắt đâu. Anh đúng là đồ nhát chết. Nói theo kiểu Dong-ha là 'nhát như cá cáy' đấy."

*

*Bốp!*

"Khụ! Chuyện, chuyện gì...!"

Ai đó vừa nện một cú vào sau gáy Rohan khi ông đang giặt đồ cho Dorothy. Vừa xoa cái gáy đau điếng, Rohan quay lại thì thấy Nine – người nổi danh là Kiếm thánh đã chém đầu Leviathan – đang đứng đó.

"Chán quá nên đánh thôi. Chẳng thú vị gì cả. Phản ứng của Dong-ha 'bánh cuốn' hơn nhiều."

*

Tuần thứ hai kể từ khi Rohan gia nhập đội.

Ngay cả khi đối mặt với những tội phạm tồi tệ nhất đại lục, trước những lời chế nhạo và lăng mạ của chúng, nụ cười thánh thiện của ông cũng chưa từng vụt tắt. Vậy mà giờ đây, sự phẫn nộ đang trào ra từ mọi lỗ chân lông trên cơ thể ông.

"MẸ! KIẾP! KHÔNG! LÀM! NỮA!"

Rohan cởi phăng chiếc tạp dề nồng nặc mùi đồ ngọt do Dorothy ngày nào cũng ném ly parfait vào người, rồi quăng mạnh xuống đất.

"Anh định nghỉ việc à?"

Dorothy rít một hơi dài qua ống hút. Để làm được một ly đó, riêng ngày hôm nay ông đã bị bắt làm lại tới bảy lần.

"Lũ các người là ác quỷ mang lớp vỏ người! Hy vọng tất cả các người đều mắc bệnh nan y rồi dắt tay nhau xuống mồ đi! Từ nay mỗi ngày ta sẽ cầu nguyện cho điều đó. Lũ rác rưởi dịch bệnh méo mó này!"

Một Rohan cả đời luôn ban phát những lời chúc phúc đầy yêu thương cho người khác giờ đã tan biến. Chỉ còn lại một con quái vật đang cầu xin sự nguyền rủa từ vị thần linh cao cả.

"Phải rồi. Dù sao thì parfait anh làm cũng chẳng ngon lành gì. Vậy thì... mọi người?"

Vừa dứt lời, Nine, Dorothy và Yuria cùng xuất hiện, tiến lại gần Rohan.

"Mọi người biết phải làm gì rồi chứ? Để anh ta ra ngoài không nói lung tung được, phải biến anh ta thành một người đã có 'khoảng thời gian vui vẻ' với tổ đội Anh hùng mỹ nữ chứ nhỉ?"

Ba người gật đầu rồi tiến về phía Rohan.

*

"Lần này trụ được một tuần à?"

"Đã là người thứ tám rồi... sao toàn mấy đứa chẳng ra hồn thế này..."

"Đúng đấy. Bọn trẻ thời nay cái gì cũng bỏ cuộc sớm, đúng là thiếu kiên trì."

Trước lời than vãn của Nine, Dorothy – người đang viết thông báo tuyển dụng phu khuân vác – phụ họa theo. Trên tờ giấy viết chữ xấu như gà bới có nội dung như sau:

Kiếm Đế Nine.

Thần Tiễn Yuria.

Đại Pháp Sư Dorothy.

Thánh Hiệp Sĩ Rebecca.

Chắc hẳn những cái tên này đã quá quen thuộc với các bạn rồi đúng không? Toàn là những hào kiệt vĩ đại cả! Lần này, tổ đội chúng tôi cần tuyển một thành viên có thể hoạt động đa năng.

Tất nhiên vì chúng tôi cực kỳ mạnh nên sự an toàn của các bạn luôn được đảm bảo! Chỉ cần làm một vài việc vặt... à không, hỗ trợ đơn giản thôi. Vậy nhé hỡi các dũng sĩ, hẹn gặp lại các bạn.

Đối tượng chiêu mộ:

- Phu khuân vác cho tổ đội Anh hùng.

Điều kiện ứng tuyển:

- Thành thạo công việc giấy tờ.

- Thuộc lòng vũ đạo của các nhóm nhạc nam.

- Có hiểu biết về hệ thống logistics (đặc biệt là lưu thông trái cây của tộc Tiên).

- Gọi dậy lúc rạng sáng là phải tỉnh táo ngay lập tức.

- Biết massage giỏi.

- Thành thạo kỹ năng giả giọng các loài động vật, quái vật.

- Tinh thông việc nhà: dọn dẹp, giặt giũ, sửa chữa, đi chợ...

- Có phản ứng thú vị khi bị đánh lén vào sau gáy do sự cố bất ngờ.

---

"À Dorothy. Thêm cả điều kiện 'có khả năng né tránh mạng lưới điều tra của hiến binh' vào nữa. Đã có ba tên phu khuân vác bị bắt rồi đấy."

Yuria vừa nói vừa dùng cái gãi lưng mà Baek Dong-ha đã làm cho mình để gãi lưng.

"Ừm... mấy cái đó ghi vào thông báo thì không tiện lắm. Phu khuân vác phải tự biết điều mà linh động chứ. Haizz... anh Dong-ha đúng là người biết giữ chừng mực nhất."

Trước lời than thở của cô ta, cả ba người còn lại đều gật đầu đồng tình.

"Trái cây Dong-ha đặt đúng là cực phẩm..."

"Vũ đạo của Dong-ha mới gọi là có hồn..."

"Cái gáy của Dong-ha đánh sướng tay biết bao nhiêu..."

Họ thở dài. Không phải nỗi buồn vì cái chết của một đồng đội quý giá... mà là sự tiếc nuối giống như khi nhìn vào một hộp kem đã ăn sạch bách.

"Nhưng mà này... dù nghĩ thế nào tôi vẫn thấy lạ."

"Hử? Chuyện gì?"

Dorothy chống cằm suy tư. Cô ta nhíu mày cố lục tìm những ký ức đã mất.

"Tại sao anh Dong-ha lại rời khỏi đội chúng ta nhỉ?"

"... Ừ nhỉ. Ta cũng không nhớ rõ nữa."

"Cả bốn người chúng ta đều không nhớ thì đúng là kỳ lạ thật."

Lúc đó, Nine đang lục lọi đống đồ đạc cũ kỹ, bỗng rút ra một tấm lưới.

"Tìm thấy rồi. Đi thôi."

"Đi đâu cơ?"

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nine. Cô ta nở một nụ cười gian ác:

"Đi bắt Dong-ha về. Bắt về để anh ta tiếp tục làm phu khuân vác cho chúng ta."

"... Đã dò hỏi suốt hai tuần rồi mà chẳng có tin tức gì cả."

Rebecca gõ ngón tay lên một xấp thông báo có ghi: **.

"... Ừm. Có vẻ ký ức đang bị chắp vá một cách lỏng lẻo. Ngay cả việc chúng ta định làm gì với anh Dong-ha cũng không nhớ nổi."

*Vò nát!*

Dorothy vò nát tờ thông báo tuyển dụng đang viết dở, đứng phắt dậy hét lớn:

"Akashic Master?"

Câu nói đó khiến ba người còn lại hiện lên dấu hỏi chấm trên đầu.

"... Akashic Master? Những người nghe nói chỉ có hai người trên khắp đại lục? Chúng ta còn chưa từng gặp họ mà?"

"Có lẽ không chỉ có hai người đâu. Và chẳng phải chính hắn ta đã thao túng ký ức cuối cùng của chúng ta về anh Dong-ha sao?"

"Thôi nào Dorothy, thế thì hơi quá rồi."

"Dùng từ của Dong-ha thì đúng là 'ảo tưởng sức mạnh' đấy."

"Lũ đó điên sao mà dám đụng vào chúng ta?"

Vẻ mặt Dorothy méo xệch. Nếu là người khác nói câu đó, cô ta đã biến họ thành tro bụi từ lâu, nhưng vì đây đều là những kẻ có số má nên cô ta đành nhịn.

"Thì cũng chẳng còn cách nào khác. Tạm thời cứ đi tìm họ xem sao. Nghe đồn họ có thể phục hồi một phần ký ức đã bị xóa đấy."

Mọi người đều gật đầu tán thành. Và rồi họ liếm môi, phấn khích với ý nghĩ sắp đưa tên nô lệ... à không, phu khuân vác tài năng Baek Dong-ha trở lại vị trí cũ...

*

"Ư ư..."

Cảm giác lạnh lẽo đột ngột khiến cơ thể run lên bần bật. Ma Vương, người đang nằm bò ra sàn để tạo ra một trò chơi gì đó, ngẩng đầu lên.

"Sao thế?"

"... Không có gì. Tự dưng thấy nổi da gà thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!