"Cút đi."
"Chíp chíp."
Tôi và Kim Đồng bước lên chắn trước mặt gã tóc trắng đang tiến lại gần Ma Vương. Chú gà con giơ chiếc đũa lên như một ngọn thương, chĩa thẳng về phía gã.
Khác với vẻ thường ngày, Ma Vương lúc này chỉ ngồi im tại chỗ, toàn thân run rẩy bần bật.
"Là các cậu à."
Gã tóc trắng nhìn tôi, nở một nụ cười rạng rỡ.
Đó là một biểu cảm cực kỳ giả tạo.
"... Ngươi biết ta sao?"
"Ừ. Chẳng phải là những người quan trọng đối với cô ấy sao? À đúng rồi, tôi là Adam. Còn cậu?"
Người đàn ông đưa lòng bàn tay về phía tôi, ngỏ ý muốn bắt tay.
Adam, tôi đã từng nghe cái tên này ở đâu đó rồi. Chắc chắn gã là hội trưởng của hội Hắc Long.
"Khỏi cần xưng tên. Ngươi đến đây làm gì?"
Vì không cảm nhận được sự phẫn nộ mù quáng thường thấy ở những kẻ xâm nhập, tôi vô thức hỏi vặn lại.
...
Adam im lặng một lúc.
"Tôi có chuyện muốn nói với các cậu."
Adam nhìn xuyên qua vai tôi, cất lời với Ma Vương.
"Lâu rồi không gặp. Chiếc dây buộc tóc mới rất hợp với cô đấy."
...
Đáng lẽ ra mọi kẻ xâm nhập vào tòa tháp này đều đã bị cô ấy xóa sạch ký ức trước khi tống ra ngoài rồi chứ.
Thấy tôi vẫn kiên quyết chắn đường, Adam đưa ngón út và ngón cái ra.
"Tôi hứa đấy. Tôi có lời muốn nhắn nhủ tới cô ấy. Có thể cho tôi ngồi xuống đây không?"
"..."
"... Được rồi. Ngồi xuống đây đi."
Người trả lời không phải là tôi, mà là Ma Vương. Cô ấy vẫn còn lộ rõ vẻ sợ hãi.
...
"Cảm ơn."
*Bộp, bộp.*
Người đàn ông tóc trắng đặt một chậu hoa héo úa mà gã đã cầm từ lúc vào cửa lên bàn, rồi đứng trước tủ lạnh.
"Vận động nhiều nên tôi thấy hơi khát. Tôi uống một ly sữa được chứ?"
...
"... Ừm. Uống đi."
"Tuyệt quá."
Adam định mở cửa tủ lạnh.
"Ơ? Đây là cái gì thế?"
Gã thốt lên khi nhìn thấy tờ "Nhật ký cà rốt" dán trước cửa tủ. Đó là bảng ghi chép số lượng cà rốt Ma Vương ăn mỗi ngày bằng các gạch dấu "Chính" (正).
"Frey. Giờ em đã có thể ăn được cà rốt rồi sao?"
...
"Frey là ta à?"
Gã đang gọi Ma Vương bằng cái tên mà ngay cả chính cô cũng không hề biết.
"Ừ. Nếu thấy không thoải mái thì tôi sẽ gọi là Ma Vương vậy. Dù sao thì, người ăn đống cà rốt này là em đúng không?"
"... Ừ. Thì sao?"
"Giỏi lắm. Em trưởng thành hơn rồi đấy."
Adam cảm thán vỗ tay. Ma Vương ngơ ngác nhìn gã.
"... Xem nào, ơ? Ở đây có cả bột socola nữa này. Tôi pha cái này uống luôn được không?"
...
"M... mỗi ngày chỉ được một thìa thôi."
"Cảm ơn nhé. Ở hội của tôi, bọn họ cũng chỉ cho tôi ăn cái này mỗi ngày một lần thôi. Bảo là sợ sâu răng đấy."
Adam dùng thìa múc bột socola. Gã đổ vào ly sữa rồi khuấy mạnh tay cho tan đều.
...
Liệu gã có cùng một loại người với Ma Vương không?
Adam nhấc ghế lên để không gây ra tiếng động rồi ngồi xuống, nhâm nhi ly sữa socola. Sau khi uống hết, gã còn dùng thìa vét nốt phần bột socola còn sót lại dưới đáy ly.
...
...
"Ngon lắm, cảm ơn nhé."
...
"Nếu không phải đến đây để uống sữa thì mau nói điều cần nói đi."
"À, ừ. Tôi nói ngay đây. Nhưng trước đó..."
Adam gãi đầu rồi đứng dậy khỏi ghế.
Gã mang chiếc ly vừa dùng ra bồn rửa, cọ rửa sạch sẽ. Sau đó, gã úp ngược ly xuống cho ráo nước rồi mới quay lại chỗ cũ, cúi người chào Ma Vương.
"...?"
"Xin lỗi. Và cảm ơn em."
Adam nở một nụ cười rạng rỡ đến mức miệng kéo tận mang tai.
*
Quá khứ.
*Cọc cạch.*
*Kít...*
Trước cánh cổng rỉ sét của lâu đài Ma Vương.
Rất nhiều loại trái cây đủ màu sắc được đặt trước cửa.
...
Đó là những thứ mà lũ ma tộc — những kẻ gọi ta là Ma Vương — đã để lại.
Đã từng có lúc ta cố gắng chịu đựng việc sống chung dưới một mái nhà với lũ quái vật đó. Nhưng rồi đến một lúc, vì quá ghê tởm những khuôn mặt giả tạo ấy, ta đã xé xác bất cứ kẻ nào lọt vào tầm mắt.
Kể từ đó, chúng giữ khoảng cách với ta, chỉ dám lảng vảng xung quanh.
*Chộp.*
Giữa đống trái cây có một túi đường vàng. Đó là thứ mà lũ Skeleton với những tiếng xương kêu răng rắc rất ưa thích.
*Rắc.*
Ta bóp nát nó trong lòng bàn tay, những hạt đường ngay lập tức biến thành những mảnh vụn bết dính.
"..... Lũ quái vật bẩn thỉu."
...
*Cộp, cộp.*
*Kít...*
*Rầm.*
Ta quay trở lại trong thành.
Sự tĩnh lặng đến nghẹt thở này vẫn tốt hơn nhiều so với lúc còn nghe thấy tiếng cười của lũ quái vật kia.
*Cộp, cộp.*
...
*Nghiến.*
*Tí tách.*
Máu xanh chảy ròng ròng qua kẽ răng nanh đang nghiến chặt. Màu sắc của những giọt máu rơi trên sàn nhà như đang tố cáo thân phận của ta, khiến ta cảm thấy bản thân đáng thương hơn bao giờ hết.
"Tại sao lại là ta. Tại sao lại là ta."
Ta dùng móng vuốt cào nát nhãn cầu, móc chúng ra và bóp nát như nắm đường lúc nãy.
Dù sao thì chỉ vài phút nữa, chúng sẽ lại mọc ra thôi.
...
Thật khó mà chịu đựng nổi.
Tại sao ta lại phải làm vua của lũ quái vật này và bị chôn vùi ở một nơi như thế này?
Tại sao ta không được mời đến những bữa tiệc đầy ánh sáng, điệu nhảy và men rượu, mà phải cam chịu cuộc sống tẻ nhạt này?
Tại sao ta không phải là một con người đáng yêu, xinh đẹp, mà lại phải sống như một con quái vật trong số những con quái vật gớm ghiếc, với dòng máu không mang sắc đỏ?
...
Ta biết lý do.
Bởi vì đó là luật lệ đã được định sẵn từ thuở sơ khai.
...
Ta phẫn uất.
Ta căm hận.
Con người cười đùa rạng rỡ với nhau.
Còn ta thì phải trải qua những ngày tháng như địa ngục ở nơi đây.
Sự thật đó khiến ta căm ghét họ đến tận xương tủy.
Họ nói lời yêu thương với nhau, tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười.
Vì quá căm ghét điều đó, ta đã giết chết một nửa nhân loại trên lục địa.
Những con người xinh đẹp nhưng yếu ớt ấy không thể trút giận lên ta. Bởi vì ta đã xóa sạch ký ức của tất cả bọn họ.
Nhưng dù có làm vậy, tâm trạng ta cũng chẳng khá khẩm hơn chút nào.
...
*Cộp, cộp.*
Ta đứng trước chiếc gương soi toàn thân cũ kỹ. Những chiếc móng tay dài hơn cả ngón tay, đôi cánh quái vật khổng lồ không thể thu gọn hết vào trong gương, răng nanh, sừng. Những lớp vảy và hàm răng đáng ghê tởm, và đôi mắt đã kịp mọc lại từ lúc nào.
Đã vậy, dường như bị thần linh ruồng bỏ, chẳng việc gì ta làm là suôn sẻ cả.
Không có một thứ gì khiến ta hài lòng.
...
Ta không muốn thế này nữa.
Ta sẽ thoát khỏi nơi này.
*
Ta đã học ngôn ngữ của loài người.
Việc đó không khó như ta tưởng.
Thứ khó khăn lại là một điều khác.
Đó chính là cảm xúc. Ta không ngừng quan sát con người.
Học cách cười như một con người, học xem khi buồn họ sẽ có biểu cảm thế nào. Trong hoàn cảnh nào thì nước mắt sẽ rơi.
Ta nghiên cứu cách biểu đạt và thấu hiểu cái gọi là cảm xúc.
Khi cảm thấy đã chuẩn bị sẵn sàng, ta rời khỏi vùng đất của ma tộc và định cư tại một ngôi làng nhỏ trên đảo.
Bởi vì nơi đây là đẹp nhất.
Những người Half-Elf ở đây không xua đuổi một kẻ ngoại lai như ta.
Họ không hề nhíu mày khi nhìn thấy đôi cánh, móng vuốt hay răng nanh của ta.
Ta đã thật lòng yêu quý họ.
Hòa mình vào cuộc sống của họ, ta đã thực sự trở thành chủ nhân của đời mình. Ta bắt đầu mong đợi vào ngày mai.
"Adam. Tối nay đến nhà tôi dùng bữa nhé? Vợ tôi nấu món đậu tuyệt lắm đấy."
Đó là Tareto, bạn của ta. Anh ta là một học giả, nổi tiếng trong làng là một người cha cuồng con gái. Chính anh ta đã giới thiệu công việc cho ta.
"Anh mời tôi sao? Mời tôi? Đến nhà anh?"
Đó là lần đầu tiên ta được một người bạn mời khách.
"Ừ. Được chứ?"
"... Tôi có sừng. Móng tay cũng dài, cánh lại to nữa. Con gái anh sẽ sợ đấy."
"Không đâu! Con gái tôi thích những thứ đó lắm! Thật ra là vì con bé cứ đòi gặp anh một lần nên tôi mới mời đấy."
...
Có lẽ cảm xúc lúc này gọi là "vui mừng" nhỉ?
Ta lục lọi trong ký ức xem nên làm gì vào những lúc thế này, rồi mỉm cười theo đúng những gì đã học.
*
"Chú ơi."
Nghe tiếng gọi từ phía sau, ta quay lại. Một ngón tay nhỏ xíu và trắng ngần đến kinh ngạc chọc nhẹ vào má ta.
"..."
"Hi hi hi. Dính bẫy rồi nhé! Vậy là thắng liên tiếp 312 trận rồi!"
Con gái của Tareto có mái tóc đen, đôi mắt màu ruby và làn da trắng sứ. Đứa bé vừa chọc má ta đang cười hớn hở, lấy ra một cuốn sổ tay và ghi chép gì đó.
"Chú ơi, chú có khỏe không?"
"... Có."
Cô bé đưa cho ta một lọ tương cà mà nó đang loay hoay mãi không mở được.
"Mở giúp cháu với."
*Cạch.*
*Bụp!*
Vừa mở nắp lọ tương cà ra, một con búp bê lừa gắn lò xo bắn vọt ra từ bên trong.
"Chú ơi, chú hở sườn nhiều quá đấy? Thế gian này không dễ dàng vậy đâu. Có câu tục ngữ bảo là tham của rẻ thì có ngày sét đánh ngang tai..."
"Cái con bé này!"
*Cốc!*
Vợ của Tareto cốc vào đầu đứa trẻ một cái rõ đau.
"Frey. Không được vô lễ như thế."
"... Ư ư ư, 6 giờ chiều ngày 12 tháng 11... Mẹ định giết mình..."
"Đừng có mà ghi chép nữa!"
*
"Adam. Tôi nghe nói cậu ngủ ở chuồng ngựa."
"Ừ."
"... Này. Tôi tuyệt đối không phải vì thương hại đâu, nên cậu đừng nghe mà thấy khó chịu nhé... Nếu được, cậu có muốn đến ở nhà chúng tôi không?"
...
"Thật sao?"
"Ừ. Cả vợ tôi và tôi đều rất quý cậu. Frey thì khỏi phải nói rồi. Con bé bảo nếu không có cậu ăn cà rốt hộ thì nó sẽ bỏ nhà đi đấy! Ha ha ha! Cậu thấy sao?"
Lời đề nghị của Tareto rõ ràng là một món hời lớn đối với ta. Ta đã từng thấy những người sẵn lòng giúp đỡ kẻ khác dù bản thân chẳng được lợi lộc gì.
Và những người như thế thường được mọi người xung quanh kính trọng. Ta cũng đã bắt đầu bắt chước họ từ lúc nào không hay.
"Cảm ơn anh, Tareto."
Ta lại nở một nụ cười rạng rỡ, đúng như những gì đã học.
*
Những ngày vui vẻ chẳng kéo dài được bao lâu.
"Chú ơi, đi đánh răng thôi."
"Ừ."
*Xoẹt, xoẹt, xoẹt.*
Cũng giống như bao buổi tối khác. Ta đứng trước gương đánh răng cùng Frey.
Đó là cuộc thi <Ai đánh răng nhanh hơn> do con bé bày ra. Phải hoàn thành việc đánh răng trong thời gian quy định, nếu chậm chân sẽ phải nộp phạt một chiếc bánh quy tương cà dùng làm món tráng miệng. Tất nhiên là phải kiểm tra răng miệng kỹ càng nên không thể làm qua loa được.
Ngay khi ta định nhổ bọt kem đánh răng ra.
"U ú u...!"
Con bé dùng thân hình nhỏ bé của mình ngăn ta lại. Dù vậy, ta vẫn nhổ bọt ra để kết thúc trò chơi.
"Xong rồi."
"Phì. Hứ, lại thua rồi... Ơ kìa. Cái gì đây?"
"Cháu lại định vu khống là chú gian lận như lần trước à? Giờ không có tác dụng đâu."
"... Đây chẳng phải là răng của chú sao?"
Thứ mà con bé nhặt được trong đống bọt kem đánh răng chính là chiếc răng nanh của ta.
...
"Chú ơi. Tí nữa chúng mình cùng đi tìm Tiên Răng nhé."
*
Kể từ ngày đó, cơ thể ta bắt đầu chết đi một cách nhanh chóng. Đôi cánh bị rụng, vảy nứt toác, móng vuốt vỡ vụn.
Tất nhiên đó là điều mà ta hằng mong ước trước đây, nhưng ta chưa từng mong muốn nỗi đau đớn kinh hoàng đi kèm theo nó.
Và nỗi đau đó không phải là thứ có thể chịu đựng được. Trong cơ thể yếu ớt, đủ loại bệnh tật bắt đầu hoành hành.
Đó là hình phạt dành cho kẻ dám đi ngược lại quy luật tự nhiên.
Ta vẫn tiếp tục chống chọi.
Nhưng tình hình không hề khá lên.
Vẻ ngoài vốn đã xấu xí giờ đây biến thành một thứ gì đó không phải người, không phải Half-Elf, cũng chẳng phải ma tộc, ghê tởm đến mức không nỡ nhìn vào.
Quá trình đó diễn ra quá rõ ràng khiến tin đồn lan khắp làng. Trong số các đồng nghiệp học giả của Tareto, có người còn viết cả sách về ta.
Họ thương hại ta và khuyên ta nên trở về nơi mình thuộc về. Tất nhiên, ta không nghe theo.
...
Tareto vẫn tôn trọng lựa chọn của ta. Gia đình anh ấy tiếp tục chăm sóc ta khi ta nằm liệt giường. Mỗi khi ta nôn ra dòng máu xanh bẩn thỉu, Frey luôn là người đầu tiên chạy đến lau dọn và đưa cho ta nước ấm.
...
...
Một ngày nọ, ta nhận ra rằng cơ thể mình không thể trụ vững thêm được nữa.
Vì vậy, vào một đêm nọ, ta quyết định tự kết liễu đời mình.
Thà kết thúc cuộc đời tại đây còn hơn là phải quay trở lại vùng đất của lũ ma tộc kinh tởm kia.
...
Vào những lúc thế này, ta nên thể hiện cảm xúc gì đây?
Có một hành động ta đã học từ rất lâu nhưng chưa bao giờ có dịp dùng tới.
Đêm đó, ta đã khóc suốt nhiều giờ bên hồ nước không bóng người phía sau làng. Vì không biết chính xác phải làm thế nào, ta chỉ biết gào lên những tiếng nức nở như thú hoang.
*Thình thịch.*
Từ xa, tiếng bước chân nhỏ bé giẫm lên cỏ vọng lại.
"Chú, chú ơi!"
Người chạy đến bên ta khi ta đang phủ phục dưới đất chính là Frey.
"Hù... Hóa ra chú ở đây. Cái này, chú ăn trước đi. Đây là thứ cháu hay ăn mỗi khi thấy buồn đấy."
Vừa nhìn thấy ta, con bé đã đưa ra bảy chiếc bánh quy tương cà. Đó là phần con bé đã tích góp trong suốt 7 ngày.
Vì ta đã rụng hết răng và khó nhai thức ăn, con bé đã làm những chiếc bánh quy tương cà mềm mại. Chính tay Frey đã làm những miếng bánh tương cà mềm xốp này.
"Đừng đau nữa nhé. Được không chú?"
...
Nếu lúc này ta xé xác đứa bé này ra.
Tareto sẽ lộ ra khuôn mặt thế nào nhỉ?
Liệu lúc đó, ta có thể tạo ra một biểu cảm thực sự chứa đựng sự bi thảm của mình hiện tại không?
Đó là lúc một sự tò mò thoáng qua trong đầu ta.
"Chú ơi... Frey có thể giúp gì được cho chú không?"
...
"Có đấy."
0 Bình luận