WN

Chương 173

Chương 173

Ngày đầu tiên tôi nuốt viên Ngọc Vĩnh Cửu.

Những con số màu đỏ hiện ra ngay từ khoảnh khắc tôi mở mắt.

Tôi đã không thể cho những người bạn của mình biết.

Ma Vương đã chờ đợi một người bạn mới từ rất lâu rồi, và Dong-ha thì luôn muốn dành tặng cho cô ấy những món quà tuyệt vời nhất.

... Với họ, tôi là một người bạn mang án tử định sẵn ngày ra đi. Làm sao tôi có thể nói ra được cơ chứ?

Búp bê là để làm cho cô bé mỉm cười, chứ không phải là một gánh nặng khiến cô ấy phải ủ rũ.

Tòa thành Ma Vương chật hẹp vốn đã lấp đầy bởi những đống đau thương và bất hạnh. Tôi không muốn nhồi nhét thêm cái chết của một người bạn búp bê vào nơi đó nữa.

Những người bạn của tôi, họ còn quý giá hơn cả món pudding, hơn cả mạng sống của chính tôi.

Dù chỉ một chút thôi cũng được. Tôi luôn cầu nguyện mỗi ngày rằng các bạn sẽ bớt khóc đi một chút.

...

Nhưng giờ đây, tôi không thể trốn tránh được nữa.

Vì là bạn bè, tôi không thể rời đi mà không nói một lời từ biệt.

"Khì khì... Cảm ơn cậu nhé, Kim Đồng. Hức."

Thế nên.

Với người bạn vừa mới ngừng khóc xong.

Người đang rưng rưng nước mắt trước món quà là bức vẽ nguệch ngoạc của tôi.

Tôi phải truyền đạt thật rõ ràng.

"Ma Vương à."

"Ơi?"

*

Tôi đã trút hết nỗi lòng với cô ấy.

Ma Vương thu nhận câu chuyện với ánh mắt trống rỗng.

"....."

Đôi bàn tay Ma Vương run rẩy dữ dội. Cùng với đó, cuốn album ảnh cô đang ôm khư khư cũng liên tục bị thấm ướt.

"....."

Ma Vương đưa cuốn album về phía tôi bằng đôi tay run rẩy.

"..... Ta... cái này."

Cô ấy dường như đang rất khó khăn để ghép các từ thành một câu hoàn chỉnh.

"... Kim Đồng... Kim Đồng à. Ta, ta không cần cái này cũng được. Không cần đưa cho ta đâu. Không cần làm ta hạnh phúc cũng được mà."

"..."

"Nên là làm ơn đi. Làm ơn đi Kim Đồng. Những lời cậu vừa nói... hãy bảo đó là nói dối đi. Nhé? Chắc chắn là dạo gần đây ta đã đắc tội gì với cậu rồi."

"... Không phải đâu, Ma Vương à. Chuyện này là..."

Ma Vương lắc đầu nguầy nguậy.

"Không phải. Không phải đâu. Cậu là đứa hay đùa nghịch mà. Cậu lại đang bày trò trêu chọc ta đúng không? Hức..."

Nước mắt Ma Vương chẳng có dấu hiệu gì là sẽ ngừng rơi. Cô lấy ống tay áo trắng lau quẹt liên tục vào cuốn album. Dù nước mắt làm nhòa cả tầm nhìn, nhưng có vẻ cô lo lắng chuyện cuốn album bị ướt hơn cả bản thân mình.

"... Nếu bây giờ cậu nói ra, ta... ta sẽ coi như chưa nghe thấy gì hết. Nhé? Hãy bảo đó là nói dối đi."

"..."

"... Ta xin cậu đấy. Bạn tốt của ta."

Đầu ngón tay Ma Vương chạm vào bụng tôi. Vì tôi là một con búp bê cũ kỹ, nên cô ấy đã nhiều lần khâu thêm những miếng vải đè lên nhau vì sợ viên Ngọc Vĩnh Cửu sẽ rơi ra ngoài. Lúc đó tôi đã rất ghét vì trông nó thật mất thẩm mỹ...

Viên Ngọc Vĩnh Cửu đã lọt vào khe hở trên cơ thể bị rách do sai sót của cô ấy. Đó chính là khởi đầu của cuộc gặp gỡ này.

"Tôi xin lỗi, Ma Vương à."

Ma Vương lại lắc đầu điên cuồng.

"Không phải. Không phải đâu. Chết chóc có khi không phải là như thế đâu."

"..."

Tôi chỉ vào đầu gối trái của mình.

Chỗ này giờ đã không còn cử động được nữa.

"... Từ một tuần trước, nó đã không thể gập lại được rồi."

Tôi không muốn thêu dệt về những phép màu mong manh để rồi để lại cho cô ấy một tia hy vọng hão huyền. Điều đó chẳng khác nào bắt Ma Vương phải gấp con hạc giấy thứ hai, thứ ba vậy.

"... Hức, ư hức..."

Tiếng khóc của Ma Vương lại trào dâng khi cô chạm vào cái chân đã cứng đờ của tôi. Cô ấy cứ khóc mãi, chỉ là nhịp điệu lúc trầm lúc bổng mà thôi.

- Thịch.

Ma Vương đổ gục xuống, mềm nhũn và ẩm ướt như một tòa thành bằng bùn. Cô nằm bò ra sàn nhà, nức nở không thôi.

...

"... Ư hức! Ta, ta là... ta là đứa trẻ hư nên mới bị trừng phạt thế này...! Gieo nhân nào gặt quả nấy mà."

...

Tôi hiểu những gì cô ấy đang nói.

Vì cô ấy cũng đã từng bước đi trên con đường giống như tôi.

Cô ấy nghĩ mình không có tư cách để oán trách tôi.

Cô ấy chỉ biết tiếp tục van nài.

Cũng giống như tôi vậy.

"..."

Cái ngày mưa tầm tã đó, khi sự thật về cô ấy bị phơi bày.

Khi Dong-ha biết được sự thật và bày tỏ sự thù địch với Ma Vương, tôi đã không thể bênh vực, cũng chẳng thể chỉ trích cô ấy.

Tôi chỉ có thể giống như cô ấy lúc này, hy vọng rằng đó không phải là sự thật.

Trong thâm tâm, tôi đã từng mong Dong-ha sẽ tha thứ cho cô ấy. Bởi vì tôi muốn mua một "tờ giấy xá tội" cho chính bản thân mình trong tương lai xa xôi.

"Ma Vương à."

Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô ấy khi cô đang khóc.

Nhưng chẳng có lời an ủi nào là thỏa đáng cả.

...

Vì vậy, tôi định nói theo cách của Ma Vương lúc bấy giờ.

Trong số chúng tôi, cô ấy là người đã cận kề cái chết nhất, nên cách của cô ấy... có lẽ là đúng đắn.

"... Tôi không phải là chết đi đâu."

"..."

Tôi truyền đạt cho Ma Vương những suy ngẫm của mình về cái chết.

Rằng đối với một con búp bê, đó không phải là cái chết, mà chỉ là quay trở về trạng thái trước khi được ban tặng sự sống mà thôi.

Giống như việc tôi vẫn có ký ức về thời gian trước khi có thể cử động được.

Tôi sẽ vẫn sống và dõi theo các cậu từ nay về sau.

...

Đúng vậy. Tôi chẳng đi đâu cả.

Lại một lần nữa... không, là tiếp tục. Ở một góc nào đó trong tòa thành Ma Vương. Tôi sẽ sống cùng với tất cả mọi người.

"... Thế nên. Đừng có quên phần đậu đóng hộp của tôi đấy nhé?"

"....."

Ma Vương khó nhọc gật đầu.

*

Ngày hôm sau, tôi nói với Dong-ha khi cậu ấy vừa thức dậy. Về con số đã giảm đi một đơn vị so với ngày hôm qua.

Cảm giác còn đau đớn hơn nhiều so với khi nói với Ma Vương.

Bởi vì với cậu ấy, đây là lần thứ hai.

Dong-ha không nói một lời, lặng lẽ nghe hết câu chuyện.

"Xin lỗi vì đã nói muộn nhé."

"....... Ừ."

Cậu ấy lẳng lặng đi vào phòng chơi game. Cậu ấy bật trò Thiết Quyền lên và dành cả ngày chỉ để bấm nút. Khác hẳn với Ma Vương, người đã chui túc vào trong chăn từ sáng sớm và không chịu ra ngoài.

Tôi cũng nói với mấy chú gà con. Tôi bảo từ giờ các con phải tự chải lông cho mình thôi. Tôi đã làm cho chúng những chiếc bàn chải nhỏ xíu để đôi cánh bé nhỏ cũng có thể cầm được.

"... Không ăn cơm sao? Cứ thế này là hôm nay không đi dạo đâu đấy nhé?"

Lũ gà con không rời tôi nửa bước.

"Chiếp... chiếp..."

Chúng không ăn cơm, cũng chẳng uống nước. Cứ bám chặt lấy tôi không chịu buông.

"Được rồi. Nếu các con cứ thế này thì ta sẽ bảo họ để ta vào trong kho chứ không ở đây nữa đâu."

Trước lời đe dọa (mà không hẳn là đe dọa) đó, lũ gà con mới bắt đầu giả vờ mổ vài hạt cơm. Rồi những đứa vốn có tâm hồn ăn uống ấy lại kéo máng ăn đến, cứ thế thúc giục tôi ăn cùng. Tôi đâu có hứng thú với thức ăn của gà như Ma Vương đâu chứ.

"Ta không đi đâu cả. Ta sẽ ở lại đây mãi. Ta đã nói với Ma Vương rồi."

...

Lũ gà con dùng mỏ rỉa những sợi chỉ thừa trên người tôi, giống như cách tôi vẫn thường hay chải lông cho chúng vậy.

...

Nghĩ đến việc không thể đi dạo cùng những đứa trẻ đáng yêu này nữa... tôi thấy tiếc nuối thật nhiều.

"... Chiếp!"

Đúng lúc đó, một trong số chúng như nảy ra ý tưởng hay ho gì đó và chạy đi đâu mất. Rồi nó tha về một chiếc hộp có buộc dây.

"Chiếp. Chiếp."

- Cộc cộc.

Nó dùng cánh vỗ vào chiếc hộp. Ý là bảo tôi ngồi vào đây sao?

Khi tôi vừa ngồi vào trong hộp, hai chú gà con liền ngậm lấy sợi dây và kéo về phía trước.

... Chiếc hộp chỉ nhúc nhích được một tẹo.

Đó là tấm lòng của lũ gà con, chúng muốn được đi dạo cùng tôi ngay cả khi thời gian của tôi đã ngừng lại.

- Vèo.

Đột nhiên chiếc hộp lao vọt về phía trước. Lũ gà con tưởng mình đã thành công nên ngoái lại nhìn, nhưng hóa ra chỉ là do tôi tự đứng dậy mà thôi.

...

"Cảm ơn nhé. Thật đấy. Các con."

"Chiếp. Chiếp."

"... Nhận lấy cái này đi."

Tôi lấy ra những bộ quần áo của gà con mà tôi đã giấu dưới gối. Không giống như đồ của Dong-ha hay Ma Vương, những đường thêu này tuy còn vụng về nhưng tôi đã tỉ mẩn làm mỗi đêm một chút. Tôi muốn tự tay làm cho chúng.

"Chà, trông hợp đấy chứ?"

Tôi mặc áo cho lũ gà con. Tôi đã muốn làm điều này từ mùa đông giá rét năm ngoái, vì sáng nào lũ gà cũng run cầm cập. Tôi cố tình làm rộng ra một chút. Với mong muốn rằng mùa đông năm nay, và cả năm sau nữa, chúng sẽ luôn khỏe mạnh.

"... Chiếp, chiếp. Chiếp."

"Chiếp. Chiếp."

Lũ gà con trong bộ quần áo mới bảnh bao dùng cánh níu lấy tôi và kéo đi.

"Được rồi. Đi dạo thôi nào."

*

Ngày hôm qua trôi qua trong sự tĩnh lặng. Một ngày nữa trong số ít ỏi những ngày còn lại của tôi đã bị xóa nhòa, nhưng tôi không hề oán trách hai người họ. Tôi cũng chẳng có ý định phải trải qua những ngày cuối cùng này một cách thật đặc biệt hay ý nghĩa lao lung gì cả. Bởi vì thời gian qua, tôi đã được tận hưởng niềm vui quá đỗi dư thừa rồi.

... Đang định bụng cứ thế ngồi yên trong nhà, thì.

"Trung đội 1. Báo thức!"

Ma Vương đột ngột đẩy cửa xông vào. Tôi chưa đi nghĩa vụ nên không rõ lắm, nhưng giọng điệu cô ấy y hệt một huấn luyện viên quân đội.

"... Ừ, Ma Vương à..."

" '... Ừ, Ma Vương à...' là cái kiểu gì hả! Cậu mà cứ tụt hứng như thế thì mọi người trong hội đồng hảo sẽ ghét cậu đấy!"

"..."

Ma Vương tỏ ra rất tươi tỉnh.

Có lẽ cô ấy đã chôn vùi tất cả nỗi u sầu vào trong chăn trước khi bước ra ngoài.

"À, phiền quá. Hôm nay tôi định chơi Little Farm đây. Lâu rồi chưa thấy quần lót của Chris."

"Gớm, giờ cậu dám công khai nổi loạn luôn rồi cơ đấy."

"Xì xì, đi ra chỗ khác đi. Đi mà hôn hít chùn chụt với Dong-ha ấy."

"... Ôi... thật là, chúng ta là cặp đôi nghìn năm có một mà. Nói thế ta ngại lắm."

"Tôi chưa bao giờ nói đến mức đấy cả..."

"À, không phải chuyện này."

Ma Vương cứ liên tục tìm cớ gọi tôi ra ngoài. Dĩ nhiên là tôi sẽ đi rồi. Nhưng thỉnh thoảng phải làm bộ làm tịch một chút mới đúng là cuộc sống thường nhật của chúng tôi.

"Kim Đồng! Cậu mà cứ rú rú trong nhà mãi thì cậu có biết sau này sẽ thế nào không?!"

"Thế nào?"

"Lấy lòng bàn tay che mắt lại đi."

Nghĩ ra được chiêu trò gì đó, cô ấy cười hì hì đầy mong đợi.

"Rồi. Che rồi."

"Giờ cậu thấy cái gì?"

"Thấy ánh sáng rực rỡ."

Bị bắt bài ngay tắp lự, cô ấy lúng túng. Vẻ mặt hiện rõ vẻ "không phải thế này".

"Ờ, dù sao thì cũng ra đây đi! Không có cậu là không xong đâu."

"Nếu là nhân lực quý giá thế thì phải đối xử tốt với người ta chứ. Đãi ngộ kiểu gì thế này?! Hả? Sao? Xem xong cuốn album tôi tặng nên giờ mới thấy hối hận chứ gì? Thấy người này không phải hạng người để cậu đối xử tệ bạc đúng không?"

"Ơ hay, cậu có phải là người đâu! Khì khì khì!"

Vẻ mặt cô ấy đắc thắng như vừa giáng được một đòn chí mạng.

"Cứ làm như mình là người không bằng ấy."

"Cậu, cậu dám bảo ta không phải là người á!? Dù là ta đi chăng nữa thì lần này ta cũng không nhường đâu!"

Thế là chúng tôi bỗng dưng tổ chức một cuộc bình chọn xem ai giống con người hơn.

"Này lũ gà con. Các em phải suy nghĩ cho kỹ vào. Xem là sẽ được nhìn thấy ai lâu hơn."

Ma Vương nói như một gã lính kỳ cựu đang đặt câu hỏi "Ai là người đẹp nhất ở đây?" cho đám lính mới vậy.

Và kết quả là tôi thắng áp đảo nhờ phiếu bầu của lũ gà con.

"Huhu, nói dối! Đây là dối trá! Không phải sự thật!"

Trước kết quả kiểm phiếu không thể tin nổi, mặt Ma Vương nghệt ra như bị hỏng hóc, trông còn sốc hơn cả lúc tôi bảo mình sắp chết ngày hôm qua.

Thế mới thấy lòng dân quan trọng thế nào. Giữa mối liên kết bền chặt của tôi và lũ gà con vừa mới kết nghĩa vườn đào ngày hôm qua, không có chỗ cho một kẻ Ma tộc rỗng tuếch chen chân vào đâu.

"Thế tóm lại là tìm tôi có việc gì?"

"... Huhu, ta là người mà... là người..."

... Có vẻ cú sốc này hơi lớn với cô ấy.

- Cạch.

- Kít.

"Kim Đồng à. Ra đây đi."

Dong-ha bước vào từ cửa. Với một nụ cười dịu dàng trên môi.

"..."

Cậu ấy trông có vẻ ổn.

Đúng hơn là tôi cảm thấy cậu ấy đang cố kìm nén một điều gì đó.

"Có chuyện gì vậy?"

"Tôi cần tài năng của cậu."

"Thiên tài đúng là mệt mỏi thật mà."

Tôi đặt Ma Vương đang bất tỉnh nhân sự vì sốc lên xe kéo, cùng lũ gà con đi ra phòng khách.

"... Đây là cái gì?"

"Lần cuối cùng, hãy cùng nhau vẽ một bức tranh nhé. Lần này là tất cả mọi người."

Dong-ha mỉm cười nói. Nơi cậu ấy chỉ tay vào là một tờ giấy vẽ khổ lớn, bên dưới đặt sẵn màu nước và cọ vẽ. Tiêu đề phụ được viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc: <Ảnh gia đình>.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!