<Khai trương sân trượt tuyết trong nhà! Mùa hè mát lạnh như giữa mùa đông!>
Một tờ tờ rơi như thế được dán ngay trước cửa.
Nội dung quảng cáo nói về việc một tòa nhà mới xây có kích thước bằng cả một nhà thi đấu đã mở cửa khu trượt máng cỏ/tuyết nhân tạo dành cho mùa hè. Thời buổi này người ta toàn quảng cáo trên Internet, chẳng hiểu ai còn dùng cái kiểu marketing lỗi thời thiếu nhạy bén này nữa.
- Xoẹt!
Tôi giật phắt tờ rơi xuống. Thế nhưng, đằng sau lại có một tờ khác.
<Tặng ngay 10 viên đá cường hóa toàn thân +12! Tặng thêm tới 5 viên ngọc kinh nghiệm!>
Cũng được đấy chứ.
Nhưng mà tôi không đi đâu.
- Xoẹt!
<Nếu đi, cô bé hàng xóm sẽ không tìm đến làm phiền trong vòng một tháng.>
"Hay là đi thử nhỉ."
"Oa, cậu thật là quá đáng!"
Cửa sổ tầng hai nhà bên cạnh bật mở, cô ấy hét xuống chỗ tôi. Quả nhiên là đang nghe lén.
"Mùa hè thì đi sân trượt tuyết cái nỗi gì."
"Mùa đông năm ngoái cậu chẳng bảo là 'Lạnh thế này đi sân trượt tuyết làm gì' còn gì!"
"Thì đấy, đi làm gì cơ chứ."
"Rõ ràng là với cậu thì mùa nào cũng chẳng quan trọng đúng không!?"
Sân trượt tuyết cái gì mà sân trượt tuyết...
Mọi vật đều rơi từ trên cao xuống dưới thấp. Cái định luật vật lý hiển nhiên đó chỉ là đang diễn ra trên một con dốc phủ đầy tuyết mà thôi.
Sống trong nền văn minh thế kỷ 21, tôi chẳng mấy hứng thú với trò tiêu khiển đơn giản ấy. Chẳng bù cho cô ấy, người cứ hễ ra quán game là lại đâm đầu vào trò Bubble Bobble.
"Cậu có nói gì thì lần này tôi cũng không đi đâu. Mới đi sở thú về được mấy ngày đâu chứ."
...
"... Xin lỗi. Là do tớ chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi. Hi hi hi..."
Cô ấy rầu rĩ gật đầu. Đôi mắt màu hồng ngọc bắt đầu rưng rưng nỗi u sầu.
"..."
Nhìn ánh mắt run rẩy ấy, lòng tôi cũng có chút lay động... Lay động cái nỗi gì chứ.
"Diễn xuất dở tệ. Lần này trò giả vờ đáng thương không có tác dụng đâu."
"... Ừm. Đành chịu vậy thôi."
Cô ấy nở nụ cười như thể không còn cách nào khác, rồi đóng cửa sổ đi vào trong.
*
"Này con. Mang cái này sang nhà bên cạnh hộ mẹ với."
Đó là món bánh kếp bí đỏ được chiên vàng ươm. Mùi thơm ngậy tỏa ra thật tuyệt hảo. Trong số các món mẹ tôi biết nấu, đây là món ngon thứ nhì sau món sushi mua ở siêu thị Homeplus.
- Lộp bộp, lộp bộp.
Ngại xỏ giày nên tôi định trèo qua cửa sổ phòng mình ở tầng hai để sang, nhưng lạ thay, cô ấy lại đang kéo rèm kín mít. Đèn cũng đã tắt.
...
- Kính coong.
"Thưa bác, mẹ cháu bảo gửi biếu bác cái này ạ. Bác chấm với bột đậu nành ăn sẽ ngon hơn đấy ạ."
"Ôi, cảm ơn cháu nhé. Cho bác gửi lời cảm ơn mẹ cháu."
...
"À mà bác ơi, OO (tên cô gái) ngủ rồi ạ?"
Lạ thật, căn phòng của người vốn chẳng bao giờ bỏ lỡ việc đăng nhập vào game giờ đây im phăng phắc như tờ.
"... Chắc là vì mai là ngày đi sân trượt tuyết nên mới thế đấy."
"Dạ? Sân trượt tuyết thì sao ạ? Có chuyện gì ạ?"
Bác ấy kể rằng hồi nhỏ, tức là hồi trước cả khi chuyển đến cạnh nhà tôi, cô ấy chẳng có lấy một người bạn nào.
Rồi một ngày, cô ấy đã có bạn.
Ai đó đã để lại một chú gà con nhỏ xíu màu vàng trước cửa nhà. Cô bé vốn có thể chất yếu ớt và chú gà con ấy đã trở nên thân thiết, đi đâu cũng có nhau. Lúc đi tắm, lúc ra sân chơi, hay cả lúc ăn vặt.
Thế rồi một ngày, gia đình cô ấy quyết định đi sân trượt tuyết.
- Chíp, chíp...
Cả nhà thấy thương chú gà con cứ lạch bạch đi theo cô bé ra tận cửa nên đã quyết định mang nó theo đến sân trượt tuyết.
...
- Gà con ơi! Gà con ơi! Đến giờ về nhà rồi...! Hức...
OO lẽ ra không nên làm thế.
Cô ấy đã lạc mất chú gà con ngay tại sân trượt tuyết.
"Ngày hôm đó, OO đã đi tìm chú gà suốt cả ngày trời."
Ngay cả khi mọi người đã ra về, đèn đã tắt, cô bé vẫn không có ý định rời đi. Một mình ở lại trên cánh đồng tuyết bao phủ bởi bóng tối đậm đặc.
"... Vẫn không tìm thấy ạ...?"
"... Đến tận bây giờ, năm nào OO cũng đến sân trượt tuyết để gọi tên chú gà con đó..."
... Hóa ra là vậy. Hóa ra đó là lý do...
- Cạch.
- Kít.
Sau khi nghe chuyện, tôi chào bác ấy rồi bước ra ngoài. Tôi lên phòng mình ở tầng hai và nằm vật xuống giường.
Lúc nào cũng tinh nghịch và tươi sáng nên tôi mới thế, chứ thực ra cô ấy là một cô gái có tâm hồn mong manh và thuần khiết hơn bất cứ ai. Không ngờ cô ấy lại có một ký ức đau buồn đến vậy.
... Chuyện lần này, có vẻ tôi đã hơi cứng nhắc quá rồi.
- Tút... tút...
Tôi gọi điện cho cô ấy. Tiếng chuông chờ hôm nay nghe sao mà dài thế. Lỡ như cô ấy không nghe máy mà đi ngủ luôn thì sao.
- Cạch.
Cô ấy bắt đầu nghe máy.
"... OO à. Ngủ chưa?"
"... Chưa."
"Nếu mai cậu thấy ổn, tớ cũng sẽ đi sân trượt tuyết cùng cậu."
"... Hả? Thật sao?"
"Ừ."
Giọng nói nghẹn ngào của cô ấy đã giãn ra đôi chút. Nghe giọng nói đó, cảm giác nặng nề trong lòng tôi cũng vơi đi phần nào.
'... Chắc là ngày mai cũng chẳng tìm thấy chú gà đó đâu.'
Có lẽ cô ấy cũng thừa hiểu điều đó.
...
Mai đi chơi thật vui nhé.
*
Rạng sáng hôm đó.
Tại sân sau của ngôi nhà, một cuộc giao dịch bí mật đang được thực hiện.
"Hi hi hi. Đếm đi. Hàng chuẩn đấy."
Ba người phụ nữ gặp nhau trong trang phục tối màu.
OO đưa một xấp phiếu quà tặng cho hai bà mẹ. Đó là tiền công cho những "diễn viên phụ xuất sắc".
"Giữ bí mật cho con nhé."
"Chuyện nhỏ."
"Sau này cũng nhờ mọi người cả đấy."
Chàng trai đang ngủ ở tầng hai không hề hay biết rằng tất cả người nhà đều đã đứng về phía cô ấy. Cô ấy nở nụ cười nham hiểm khi tưởng tượng về những trò vui ngày mai.
*
Trạm xe buýt. Chúng tôi đang đợi xe du lịch.
Tôi quyết định rủ thêm một thằng bạn rảnh rỗi đi cùng.
"Ồ. Nhìn này. Kỳ diệu chưa."
Eun-dong đưa điện thoại cho tôi xem.
"Nếu tìm từ 'ngực' thì chỉ ra thông tin y tế, nhưng nếu tìm từ 'vòng một' thì bộ lọc biến mất luôn!"
"Nói khẽ thôi, đồ đần. Nhục chết đi được."
Eun-dong, một gã tóc vàng có gương mặt giống Hoàng tử bé.
Mặt thì là Hoàng tử bé nhưng nội tâm lại là Thuyền trưởng Hook. Hắn là một tên biến thái thuần khiết luôn khao khát tình yêu.
- Lộp bộp, lộp bộp.
Từ xa, có một cô gái đang đi tới với dáng vẻ lóng ngóng. Không phải OO, mà là một cô nàng tóc hồng buộc hai bên. Đó là Rae Baek-ha, cô nàng ngốc nghếch nhất xóm. Chỉ số IQ là 80, trong giới khoa học được phân loại ngang hàng với cá heo.
"Baek-ha à. Đi đâu đấy?"
"Tớ đi sân trượt tuyết. Mùa đông thì phải đi sân trượt tuyết chứ."
Nghe câu đó, tôi nhìn lại cô ấy thì mới nhận ra giữa mùa hè nóng nực mà cô ấy lại khoác một chiếc áo phao dày cộp và đeo kính trượt tuyết. Cô nàng này hoàn toàn không có khái niệm về mùa màng.
"Ơ? Sao mọi người nhìn tớ bằng ánh mắt buồn bã thế? Sao lại nhìn tớ như nhìn người đáng thương vậy?"
... Thôi thì cũng chẳng cần thiết phải phá vỡ "Vương quốc băng giá" của người phụ nữ tội nghiệp này để đưa cô ấy về với thực tại làm gì.
Đang đợi thì OO cũng đến.
"Chào mọi người!"
...
Cô ấy cố nở nụ cười tươi tắn, mặc một chiếc váy liền màu vàng như lông gà con.
'... Quả nhiên, cô ấy vẫn chưa thể từ bỏ sợi dây hy vọng.'
- Xoa đầu.
"... Ơ? Sao tự nhiên cậu lại xoa đầu tớ, cái việc mà mỗi năm cậu chỉ làm một lần vào ngày sinh nhật của tớ thế?"
"Đưa đây. Tớ xách đồ cho."
"... X-Xách đồ hộ á? Cậu có ốm ở đâu không đấy?"
Cô ấy đặt tay lên trán tôi kiểm tra xem có bị sốt không.
- Vù...
- Kít.
Một lát sau xe buýt đến. Chúng tôi vào chỗ ngồi đã đặt trước.
"Hê hê. Là ai đây nhỉ. Người con gái sẽ ngồi cạnh mình."
Tên Eun-dong với bản tính hám gái đầy mình đang mong chờ cuộc gặp gỡ với người phụ nữ bí ẩn ở ghế bên cạnh.
Thế nhưng, khi cô nàng tóc hồng mặc áo phao dày cộp ngồi xuống cạnh, mặt hắn méo xệch đi như bị lún sâu vào trong.
Chỗ của tôi và OO ở phía trong hơn một chút.
"Hi hi hi. Tớ đã chuẩn bị sẵn nhạc Trot để nghe trên xe và cả game nữa. Để xem nào. Chỗ của chúng mình là... Hả!?"
Sau khi kiểm tra số ghế G11 đã đặt, mặt cô ấy cắt không còn giọt máu.
Tôi ngồi ghế G12, còn cô ấy là G11. Thế nhưng cấu trúc ở đây lại khác với sơ đồ trên trang đặt vé. G12 và G13 nằm cạnh nhau, còn G11 thì nằm trơ trọi một mình như một hòn đảo hoang ở phía bên kia.
"U u u, không thể nào. Sáng nay mình vừa mới kiếm được tận 20 won từ ứng dụng đi bộ mà..."
Cô ấy lộ rõ vẻ thất vọng.
Cô ấy cứ nhìn sang hành khách nữ ngồi cạnh tôi bằng ánh mắt như mèo con đang mang bầu.
...
"... Xin lỗi, chị có thể đổi chỗ cho chúng tôi được không ạ?"
Tôi lịch sự nhờ người phụ nữ ngồi cạnh.
"...?"
Ngay lập tức, OO tròn mắt nhìn tôi. Dù đã được đổi chỗ như ý muốn nhưng vẻ bàng hoàng vẫn không tan biến trên khuôn mặt cô ấy.
"..."
"Cậu muốn ngồi chỗ cửa sổ không?"
"...!?"
Tôi nhường chỗ cửa sổ cho cô ấy. Tôi cất hành lý của cô ấy lên giá và đưa vào tay cô ấy một thanh sô-cô-la hoa nhài giúp an thần.
"Sao, sao cậu lại thế? Chẳng giống cậu chút nào!"
"Sao là sao."
"Tử tế quá... Năm ngoái đi du lịch cậu còn bảo là 'Nếu muốn cướp chỗ cửa sổ của ta thì trước tiên hãy bẻ gãy cổ ta đi' cơ mà!"
"Không thích thì thôi."
- Chộp.
Trước khi tôi kịp lấy lại, OO vội vàng nhét miếng sô-cô-la vào miệng. Sợ tôi thò tay vào móc ra, cô ấy còn lấy tay che miệng lại rồi nhai nhồm nhoàm.
"... A-Ai bảo là không thích chứ."
...
"Này, OO à."
"Dạ?"
... Dù có hơi bao đồng một chút.
Nhưng trong không gian yên tĩnh của xe buýt lúc này, tôi muốn nói với cô ấy.
"... Chắc chắn Gà Con đã qua đời một cách hạnh phúc. Vì nó đã có một người bạn như cậu. Hôm nay, mỉm cười nói lời chia tay với nó... chẳng phải là lựa chọn tốt nhất cho Gà Con sao."
...
Nghe vậy, cô ấy bỗng giật mình như sực nhớ ra điều gì đó, rồi vội vàng quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"... Mình phải làm sao đây..."
"Cậu nói gì cơ?"
Tiếng nhỏ quá tôi không nghe rõ.
"À, không, không có gì."
...
Tôi hy vọng người bạn của mình có thể hoàn toàn tạm biệt chú gà con sau chuyến đi này.
*
Chúng tôi đã vào bên trong sân trượt tuyết. Thật sự là khoảnh khắc bước vào tòa nhà, cảm giác như vừa bước qua cánh cổng không gian từ mùa hè sang mùa đông vậy.
... Chuyện đó làm gì có thật ngoài đời, trừ trong game ra.
"Cảnh đẹp hơn tớ tưởng đấy chứ?"
Cứ ngỡ là sân trượt máng cỏ trong nhà thì chẳng có gì, nhưng... ngoài dự đoán, ở đây cái gì cũng có.
"Tớ đi trước đây."
Eun-dong xịt nước hoa và vuốt lại tóc. Ánh mắt hắn dán chặt vào nhóm nữ sinh trông có vẻ là sinh viên đại học.
- Rầm!
"... Ái chà."
Baek-ha đứng cạnh cứ thế ngã lăn quay. Cô ấy không biết cách buộc dây giày trượt. Trong tủ giày của cô ấy chắc toàn là giày dán xé thôi.
"... Haiz."
Eun-dong, kẻ vừa mới vênh váo như con công, giờ lại đang cúi xuống buộc dây giày cho Baek-ha.
"Cảm ơn nhé, Kim Đồng. Ơn này tớ nhất định sẽ trả."
"Đã bảo là Eun-dong rồi mà! Đồ óc bã đậu! Con cá hổ kình chắc còn thông minh hơn cậu đấy."
Cái đó thì đúng. Vì IQ của nó tận 90 cơ mà.
Tiếp theo, Baek-ha lại không tìm được đường lên và cứ đi loay hoay. Eun-dong thở dài thườn thượt, nhìn cô ấy với vẻ mặt lo lắng rồi lạch bạch đi theo sau. Có vẻ như hôm nay công cuộc săn gái của hắn lại hỏng bét rồi.
*
Cô gái đang chọn máng trượt.
"Ừm, lấy cái nào nhỉ. Phải tiết kiệm tiền nên là... lấy cái kia nhé?"
Thứ cô ấy chọn là máng trượt dành cho hai người. Thực ra giá cả chỉ là cái cớ. Cô ấy đã lên kế hoạch từ mấy ngày trước, từ việc khảo sát trang chủ cho đến thiết kế kịch bản để được ngồi cùng anh.
'Hi hi hi. Thử từ chối xem nào.'
Là con trai thì chắc chắn sẽ từ chối và bảo là muốn ngồi riêng thôi. Điều đó đã nằm trong dự tính của cô ấy rồi.
Cô ấy thậm chí còn chuẩn bị sẵn một trò chơi chọn máng trượt mà cô ấy chắc chắn sẽ thắng. Lần này mọi chuyện cũng sẽ diễn ra đúng như kế hoạch của cô ấy.
'A... không được. Chưa được cười... phải nhịn... n-nhưng mà.'
Cô gái lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần che lấy đôi môi đang chực nở nụ cười.
"Cho tôi một cái máng trượt hai người."
...
"!?"
Cô gái bàng hoàng đến mức đánh rơi cả cuốn sổ tay kế hoạch.
"Cậu ngồi phía trước nhé?"
"... Ơ? Ơ... ừ."
Chàng trai lấy tấm chăn mang theo lót lên phần đệm của máng trượt. Để cô ấy ngồi không bị lạnh và được êm ái.
"Ch-Chờ chút... đến mức này luôn sao..."
"Cái máng trượt này giống hệt Gà Con nhỉ. Đúng không?"
...
Khi chàng trai chỉ tay vào chiếc máng trượt màu vàng tươi, cô gái lộ vẻ mặt buồn bã. Chàng trai vỗ vỗ vai cô ấy và thầm nghĩ.
'... Cô ấy vẫn chưa quên được.'
Giá cả chỉ là cái cớ. Chiếc máng trượt hai người cô ấy chọn có màu vàng. Chắc là vì tâm hồn thuần khiết, mong rằng khi ngồi trên cái này chơi đùa, chú gà con sẽ quay trở lại chăng.
"N-Này, cậu biết không. Tớ nên làm gì cho cậu đây? Không, tớ sẽ làm... nhé? Cậu muốn gì cứ nói đi! Làm ơn."
OO gần như van nài chàng trai.
'Chắc là cô ấy cảm ơn mình vì đã cùng cô ấy chia tay Gà Con.'
Lòng anh lại một lần nữa rung động trước tâm hồn lương thiện của OO.
"Hôm nay hãy chơi thật vui cho cả phần của Gà Con nữa nhé. Trên chiếc máng trượt màu vàng này."
Chàng trai nắm lấy tay cô gái đang mếu máo rồi kéo đi. Cô gái bị kéo lê đi như con bò bị dắt vào lò mổ.
*
- Vùuuuuuu!
- Hẫng!
Chiếc máng trượt đang lao xuống tốc độ cao bỗng bay bổng lên không trung. Đó là một thiết bị được thiết kế có chủ đích.
- Phập!
- Phập!
Chúng tôi lún sâu vào lớp tuyết mềm mại. Giống như những hạt lạc bị vùi trong sô-cô-la vậy.
...
Cái này thú vị hơn tôi tưởng nhiều, nhiều lắm. Từ nay tôi sẽ không bao giờ coi thường sân trượt máng nữa. Sau này, kẻ nào dám chê bai máng trượt vô căn cứ thì chẳng khác nào đang thách thức tôi.
"Phù! Ha ha ha ha! Cậu nhìn giống người tuyết quá!!"
Cô ấy chạm vào khuôn mặt đầy tuyết của tôi rồi cười lớn. Nhìn nụ cười không chút lo âu của cô ấy, lòng tôi thấy ấm áp lạ thường.
Không biết đây là lần trượt thứ bao nhiêu rồi.
"Thêm lần nữa nhé?"
"Được thôi."
Thế là chúng tôi định đi lên lần nữa. Sàn nhà trơn trượt nên tôi nắm lấy tay cô ấy khi cô ấy đang vất vả leo lên.
"Đi cẩn thận theo tớ."
"Hê hê. Khịt khịt, ơ? Mà mùi gì thế này?"
Cả hai chúng tôi cùng quay đầu về phía phát ra mùi hương. Đó là mùi mì ly bán ở quầy ăn vặt.
*
"U u u, cho tớ một miếng, một miếng thôi."
OO nài nỉ tôi. Khi cầm lấy ly mì mè của cô ấy, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh. Có vẻ như cô ấy đã đổ nước lạnh vào ly mì. Chẳng hiểu sao cô ấy lại vụng về trong việc sử dụng cây nước nóng lạnh đến thế.
"Ăn của cậu đi."
"Cái của tớ bị hỏng rồi... mì nó không 'thở' được."
"Đó không phải việc của tớ..."
...
À, hay là.
Vì khối trứng khô trong mì mè làm cô ấy nhớ lại chấn thương tâm lý chăng?
'Nên cô ấy mới lúng túng ở cây nước nóng lạnh.'
Vậy mà mình không biết...
Thật là một người bạn tồi.
"Xin lỗi. Tớ sai rồi."
"... Hả?"
Tôi gấp nắp ly mì Kimchi lại thành hình cái phễu nhỏ. Sau đó gắp mì ra, thổi phù phù rồi đưa cho cô ấy.
"Đây."
"..... Th-Thật sự cho tớ à? Một người ghét kiểu ăn chung đụng như cậu mà lại làm thế?"
"Cần thêm thì bảo nhé. Có uống nước dùng không? À mà, cậu thích xúc xích Haerong-i đúng không?"
"L-Lạ quá... lạ quá đi mất."
Khi tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt thương cảm, vai cô ấy lại run lên một cái, rồi cô ấy bắt đầu dùng dĩa xì xụp ăn mì.
*
- Vù vù...
Trên đường đi xe buýt về nhà.
Bên ngoài cửa sổ xe nhuộm đỏ ánh hoàng hôn. Hôm nay rõ ràng đã chơi rất vui, nhưng sắc mặt cô ấy không tốt chút nào.
'... Vẫn đang trong quá trình chia tay đây mà.'
Con người ta cứ thế mà trưởng thành thôi. Nghĩ vậy, tôi nắm lấy tay cô ấy. Mỗi lần như thế, cô ấy lại run rẩy nhẹ.
- Một lát nữa, chúng ta sẽ dừng chân tại trạm nghỉ.
"Cậu có cần gì không?"
"Không. Tuyệt đối không."
"... Làm gì mà phải tuyệt đối. Eun-dong à. Đi thôi."
Eun-dong đẩy đầu Rae Baek-ha đang tựa vào vai mình ngủ say ra. Chiếc áo mà hắn mặc để đi tán gái đã bị nước dãi thấm đẫm một nửa. Thậm chí còn lốm đốm vài mẩu thức ăn thừa.
"Vứt con điên này ở trạm nghỉ này chắc nó không biết đường tìm về nhà đâu nhỉ?"
"Nhịn đi."
*
*
"Sao cậu về muộn thế! Nếu là thời trung cổ thì đã bị xử tử rồi đấy!"
"Hộc, hộc... xin lỗi."
Vừa hớt hải quay lại, tôi đã thấy OO đang đứng nhảy điệu con lừa ở ngay đầu xe buýt để gây sự chú ý.
"Cháu xin lỗi vì đã đến muộn ạ."
"Không sao đâu. Hai đứa mau vào chỗ ngồi đi."
Bác tài xế đang mỉm cười nhìn cô ấy may mắn thay đã thông cảm cho chúng tôi. Nhìn các hành khách khác cũng mỉm cười khi thấy cô ấy đi về chỗ, có vẻ như cũng chưa muộn lắm.
"... Sao cậu về muộn thế?"
Vừa ngồi xuống chỗ, cô ấy đã hỏi.
"Đi gắp mấy thứ ấy mà?"
"... Gắp? Gắp gì cơ?"
"Để sau đi. Xe chạy rồi."
*
Tối hôm đó, chúng tôi quyết định ăn cơm tại nhà OO. Rae Baek-ha, Eun-dong, mẹ tôi và mẹ OO cùng quây quần bên bàn ăn.
"... (Bây giờ là lúc thích hợp đấy.)"
Eun-dong thì thầm với tôi. Tôi cũng thấy đúng là thời điểm chín muồi.
- Két.
"Ơ? Cậu đi đâu đấy?"
Cô ấy, người nãy giờ chỉ dán mắt vào tôi, lên tiếng hỏi. Tôi vào phòng lấy một chiếc hộp ra và đưa cho cô ấy.
- Bóc.
- Chíp, chíp.
Vừa mở hộp ra, bên trong là hai chú gà con vàng ươm đang kêu chíp chíp rất dễ thương. Cô ấy lộ rõ vẻ mặt bàng hoàng.
"... Chẳng lẽ lúc nãy ở trạm nghỉ...?"
"... Ừ. Gắp hai con này hơi tốn thời gian một chút."
Hai chú gà con bước ra khỏi hộp và đậu trên đầu gối cô ấy. Nhìn chúng như đang an ủi cô ấy khiến lòng tôi thắt lại.
...
Căn bếp bỗng trở nên im lặng. Ngay cả Rae Baek-ha, người đang mải gặm cạnh bàn, cũng dừng lại.
"... Tớ biết cậusẽ không thể quên hoàn toàn Gà Con trước đây."
"..."
Nước mắt bắt đầu dâng đầy trong mắt cô ấy.
"... Tuy nói là thay thế thì hơi quá... nhưng thay vào đó, cậu có thể yêu thương hai đứa này được không?"
"..."
"Nếu cậu thích... từ năm sau, hãy cùng hai chú gà này... và cả tớ nữa, cùng đi sân trượt tuyết nhé."
Nước mắt lã chã rơi từ đôi mắt cô ấy.
"... Xin lỗi. Tớ chẳng nghĩ ra được lời nào hay hơn."
Tôi nhìn Eun-dong. Hắn giơ ngón tay cái lên như muốn nói tôi đã làm rất tốt.
Phải rồi. Thế này là được.
Thế này chắc là ổn rồi.
Cô ấy run rẩy đưa hai chú gà con vào lại trong hộp. Rồi cô ấy tiến về phía tôi, cúi đầu sát đất.
"... Lỗi."
"... Cậu nói gì cơ? Nhỏ quá tớ không nghe thấy."
"Tớ xin lỗi! Là tớ, là tớ sai hết rồi! Tớ sẽ không bao giờ nói dối như thế này để được đi chơi với cậu nữa đâu! Làm ơn! Dừng lại đi mà!"
Cô ấy bắt đầu khai ra toàn bộ sự thật. Hai bà mẹ đứng dậy, lùi lại phía sau.
"... N-Này cháu, bác chỉ làm theo những gì con gái bác bảo thôi."
"Này con trai...? Con trai...? Sao con lại cười thế? Hả?"
Tôi đứng dậy, đi về phía tủ giày. Tôi cầm lấy cây gậy đánh golf mà bác trai hay dùng, rồi bắt đầu truy đuổi cô ấy - người đang khóc lóc van xin thảm thiết.
-#%@!#%
Tiểu thư sẽ sớm được đi gặp Gà Con thôi.
- Chíp, chíp.
Chỉ còn lại hai chú gà con, thành viên mới của gia đình cô ấy, ngơ ngác đứng giữa căn bếp trống trải.
0 Bình luận