#Tướng_công
"... Mệt quá."
Về đến trước cửa nhà, tôi nắm lấy tay nắm cửa. Phải mau chóng ăn cơm rồi chơi cái trò Diablu mới ra mắt mới được.
- Cạch
"Anh về rồi đây."
- Lạch bạch lạch bạch
"Anh về rồi ạ?"
Vừa mở cửa, cô ấy đã nở nụ cười xinh xắn, chạy đến như một chú cún con rồi cúi đầu chào lễ phép.
"Tướng công. Em đã nấu sẵn gà xào cay rồi...! Anh mau đi tắm rồi ra ăn cơm nhé."
"... Sao hôm nay lạ thế, không nhảy ra từ chiếc hộp bất ngờ nữa à?"
Tôi hỏi cô gái đang mỉm cười thanh khiết trước mặt.
Mà không, quan trọng hơn là sao tự nhiên cô nàng lại dùng kính ngữ gượng gạo thế này?
Lại còn "tướng công" gì nữa chứ...
Byeol mặc bộ đồ đoan trang mà tôi vốn thích, chỉnh tề đón tôi như một hầu gái chuyên nghiệp đã qua huấn luyện bài bản.
'… Mà khoan đã.'
Gì thế này.
Nhà cửa sạch sẽ hơn hẳn mọi khi. Sạch đến mức kỳ lạ. Tôi dùng đầu ngón tay quẹt nhẹ lên phía trên khung ảnh. Không một hạt bụi. Mẹ tôi chắc chắn không đời nào làm đến mức này.
Vậy thì chỉ có thể là Byeol thôi.
"Hôm nay là ngày gì à?"
"Dạ?"
"Vì nhà cửa sạch quá."
Cô ấy dùng đầu ngón tay vê nhẹ mặt tường.
Nở một nụ cười mỉm, cô ấy nói bằng giọng trầm thấp:
"Hì hì, đây là ngôi nhà đã đón nhận em mà. Em muốn nó luôn được sạch sẽ."
...
Ánh mắt của Byeol khác hẳn ngày thường. Một gương mặt nghiêm túc, trưởng thành, ôn hòa và nhân hậu. Nếu bảo cô ấy là cựu Thánh nữ chứ không phải cựu Ma Vương thì tôi cũng tin.
Hay là bị hóc xiên xúc xích ở cổ rồi?
"Hì hì hì. Anh đói rồi đúng không? Đi rửa tay đi ạ. Ăn cơm trước đã..."
"À, ừ. Đợi chút Byeol ơi. Để anh bật máy treo game đã rồi-"
"Ăn cơm trước."
Giọng nói của cô ấy sắc lẹm như dao cắt ngang lời tôi.
- Chộp
Với một động tác nhanh như chớp, cô ấy nắm lấy cổ tay tôi.
"Ăn cơm trước đã. Tướng công."
"...?"
"Game để sau. Rõ chưa ạ?"
"... Ừ. Anh biết rồi."
*
Khi tôi đang ngồi chờ ở bàn ăn, cô ấy di chuyển thoăn thoắt như một đầu bếp thượng hạng, bày ra một mâm cơm với 12 món phụ.
'Toàn là món mình thích cả.'
Món nào cũng là món cầu kỳ, tốn công sức.
"Nào, há miệng ra, A~."
Ngồi đối diện tôi, cô ấy dùng cử chỉ tao nhã gắp một miếng sườn bò đưa tận miệng tôi.
"Được rồi. Để anh tự ăn."
"Vâng. Em biết rồi ạ."
...?
Không, cái con bé này hôm nay bị làm sao thế? Nếu là bình thường thì...
- Ư ư, dù là em đi nữa thì lần này cũng không nhượng bộ đâu. Nhất định em phải đút cho anh cơ.
Đúng rồi, cô ấy sẽ nói y như vậy rồi cầm miếng thịt gà xào cay xỏ vào đũa, đuổi theo tôi suốt 3 tiếng đồng hồ để bắt ăn cho bằng được...
Nhưng hôm nay...
Lại ngoan ngoãn. Ngoan một cách quá đáng.
Sao lại ngoan thế nhỉ?
- !@%#$
Trên TV đang chiếu bộ phim hoạt hình khủng long mà cô ấy thích.
"Tiếng TV ồn lắm đúng không anh?"
...
"... Hơi hơi?"
- Tít
Cô ấy bấm điều khiển, chuyển sang kênh nhạc giao hưởng. Những giai điệu êm đềm tràn ngập gian bếp.
"Cảm ơn em."
Cô ấy chỉ mỉm cười. Sao chỉ sau một đêm mà lại trở nên trưởng thành thế này?
...
Bữa ăn đầy bất an cũng kết thúc.
"Anh ăn ngon lắm... Để anh rửa bát cho..."
"Tướng công. Hãy để em làm ạ."
"... Vậy nhờ em nhé? Thế anh đi chơi ga-"
- Sột soạt
Ngay lúc đó, Baek Byeol rút một bức thư giấu trong áo ra đưa cho tôi.
"Tướng công. Anh đọc cái này trước đi. Nhé?"
"Anh sẽ đọc, nên đừng gọi 'tướng công' nữa. Trước khi anh đánh rụng hết răng cửa đấy."
Trong bức thư đó, cô ấy viết dày đặc như một khu rừng rậm rạp về việc cô ấy yêu tôi nhường nào, tại sao lại yêu tôi, và tương lai hạnh phúc mà chúng tôi sẽ cùng vẽ nên.
... Cảm động thật.
Cảm động thì có đấy... nhưng sao cái cảm giác bất an này cứ dâng trào thế nhỉ.
Đọc xong thư đặt xuống, tôi thấy cô ấy đã rửa bát xong từ lúc nào, đang ngồi đối diện nhìn tôi cười hớn hở đầy hạnh phúc.
...
Đến lúc rồi.
"... Sao tự nhiên lại dùng kính ngữ thế?"
Không chịu nổi sự bất an, tôi lên tiếng hỏi Byeol.
"Vì chúng ta sắp kết hôn mà."
Như đã chờ sẵn, cô ấy trả lời ngay lập tức.
"Vì sẽ kết hôn nên em tập dượt trước thôi. Tướng công là người chồng mà em kính trọng mà."
"... Thế à?"
...
Gì đây, học lỏm từ cách mẹ đối xử với bố à? Đúng là tôi có nghe nói dùng kính ngữ thì vợ chồng sẽ ít cãi nhau hơn.
... Nhưng mà vẫn gượng gạo lắm. Quá gượng gạo.
"Chúng... chúng ta sẽ kết hôn thật đúng không anh?"
Cô ấy đặc biệt nhấn mạnh vào từ "kết hôn".
Trước một câu hỏi đã quá rõ ràng thế này, tôi chẳng cần mất thời gian suy nghĩ.
"Ừ. Tất nhiên rồi."
Tôi đáp lại ngay lập tức để cô ấy không cảm thấy chút bất an nào. Dù có chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi, sự thật là tôi yêu cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi.
"Dù có chuyện gì xảy ra... anh vẫn sẽ cưới em chứ?"
"..."
Tôi xoa đầu Byeol.
Chắc hôm nay xem YouTube thấy mấy vụ hủy hôn nên đâm ra sợ hãi đây mà.
'Thật là hiền lành và đáng yêu quá.'
Cô ấy đúng là ngây thơ hết chỗ nói.
"... Phù, không phải là anh 'cưới cho' đâu. Mà là vì chúng ta thích nhau nên mới cưới chứ."
Chúng tôi là mối quan hệ bình đẳng. Không ai cần phải nhún nhường ai cả.
"... May quá. Không được nuốt lời đâu nhé. Dù có chuyện gì đi nữa..."
"Tất nhiên rồi."
"... Hi hi hi. D-Dong-ha à."
Trong phút chốc, cô ấy đã trở lại là Byeol thường ngày.
- Nhào tới
Cô ấy lao vào lòng tôi, ngước nhìn tôi bằng khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời.
"Thật ra em có chuyện muốn nói...!"
Cô ấy bắt đầu giải thích sự thật như thể đang mở một rương báu trong hầm ngục.
Thời gian quay ngược về đêm qua.
#Diablu
Diablu, trò chơi được mệnh danh là "trò chơi của quỷ". Sau 10 năm mới ra bản mới.
'Diablu thì không thể nhịn được rồi.'
Dù thực tế có bận rộn đến đâu, là một fan cuồng của hãng Blizzard, tôi không đời nào bỏ qua. Mấy ngày qua tôi đã vùi đầu vào game như điên dại.
- Xoẹt xoẹt
- Xoạt!
[Cấp độ đã tăng lên 99.]
"Phù..."
Tôi ngả người ra sau ghế. Đúng là không uổng công đổ bao nhiêu thời gian vào ngay khi nó vừa ra mắt.
'Khà... sắp xong rồi.'
Cấp 100 đã ở ngay trước mắt. Sắp tới, tên tôi sẽ được khắc vào Sảnh Danh Vọng - nơi chỉ dành cho 1.000 người đầu tiên đạt cấp 100.
'Lạ là lên cấp nhanh thật đấy.'
Mỗi lần đăng nhập lại, lượng kinh nghiệm cộng thêm tăng lên chút ít đã giúp ích rất nhiều.
Vì game mới ra nên server chưa ổn định, không biết là do lag nên kinh nghiệm mới nhảy sau, hay là có hệ thống farm kinh nghiệm khi ngoại tuyến, nhưng vì không phải bị hack và nhân vật vẫn đứng nguyên chỗ cũ mỗi khi vào lại nên tôi cũng chẳng bận tâm.
"Kết thúc nhanh thôi. Dạo này chẳng chơi được với Byeol tí nào..."
Nếu là game khác tôi đã cho cô ấy cày chung, nhưng Diablu thì quá bạo lực đối với cô ấy. Byeol chỉ hợp với Maple Story hay Đua xe thú thôi.
... Thật ra, lý do tôi không cho cô ấy chơi game này là vì độ khó của Diablu đang được thiết lập ở chế độ Hardcore. Ở chế độ này, nếu nhân vật chết một lần là sẽ bị xóa vĩnh viễn. Giống hệt như ngoài đời thực vậy.
'Để cày lên thế này... để kiếm đồ thế này mình đã cực khổ biết bao nhiêu...'
Nếu mà bị xóa, chắc ngày hôm đó tôi sẽ biến thành Diablo luôn mất.
'Tuyệt đối không được.'
Tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi đứng dậy. Sắp đạt cấp tối đa rồi, khi vào được Sảnh Danh Vọng, lúc đó tôi sẽ chơi với cô ấy thỏa thích.
'Oáp, đi ngủ thôi... Byeol đâu mất tiêu từ nãy rồi nhỉ.'
- Đứng dậy
- Lạch bạch
- Cạch
- Két
- Cạch
...
Baek Dong-ha rời khỏi phòng... khoảng 1 phút trôi qua.
- Sột soạt
Lúc đó, con gấu bông chim cánh cụt lớn đặt cạnh bàn máy tính từ từ nhấc một cánh tay lên.
- Xoẹt
Một bàn tay thò ra sau lưng kéo khóa xuống.
"Hi hi hi."
Byeol chui ra từ trong con gấu bông. Cô ấy ngồi trước máy tính, nhập ID và mật khẩu. Cô ấy đã lén nhìn và ghi nhớ sự kết hợp của các chữ cái từ trước.
<Byeol-chan-123>
Pháp sư gọi hồn cấp 99.
Đúng là cái tên đơn giản do Dong-ha đặt.
...
"Tao ghét mày, Byeol-chan-123."
- Liếc xéo
Baek Byeol cảm thấy căm thù nhân vật pháp sư mặc áo choàng đen kia.
"Tại mày hết. Nếu không có mày thì..."
Cô ấy rút cuốn sổ ghi chép đụng chạm thân mật giấu trong áo thun ra.
※ Dữ liệu dưới đây được thống kê dựa trên mốc 10 ngày kể từ đầu tháng.
Số lần hôn tháng trước: 31 lần
Số lần hôn tháng này: 18 lần
Thời gian ôm tháng trước: 7 giờ 12 phút
Thời gian ôm tháng này: 5 giờ 5 phút
Số lần gọi tên Byeol tháng trước: 511 lần
Số lần gọi tên Byeol tháng này: 402 lần
Số lần giao tiếp bằng mắt thán...
- Đóng sầm!
"Ư ư."
Byeol đóng cuốn sổ lại với khuôn mặt ủ rũ.
Chẳng cần xem thêm nữa. Doanh thu so với tháng trước đã sụt giảm nghiêm trọng.
- Rê chuột
Cô ấy lặng lẽ di chuyển con trỏ chuột đến chỗ "Xóa nhân vật". Một sự thôi thúc muốn nhấn nút trỗi dậy trong thoáng chốc, nhưng không được làm thế. Bản thân cô ấy cũng có tài khoản Little Farm nên biết nó quý giá đến nhường nào.
"Hôm nay cũng cố lên nhé."
Vậy thì tại sao Baek Byeol lại ngồi trước máy tính?
[Trò chơi bắt đầu.]
Đó là để giúp Dong-ha lên cấp 100, để anh ấy sớm được "giải phóng".
Thật ra mấy ngày qua, cô ấy đã bí mật giúp anh chơi game.
Mỗi khi anh ngủ hay rời khỏi chỗ, cô ấy lại xuất hiện như một nàng Ốc sên giúp việc.
'(62.47)... Đang nhìn hướng 7 giờ... Độ bền vũ khí là...'
Cô ấy ghi nhớ tọa độ của nhân vật khi đăng nhập, rồi khi đăng xuất phải đặt đúng y hệt chỗ đó. Cả góc nhìn, cả túi đồ cũng phải làm cho chính xác tuyệt đối.
"Được rồi... Tăng thêm 20% kinh nghiệm nữa thôi...!"
Vì niềm vui đạt cấp tối đa phải thuộc về Dong-ha!
*
- Bạn đã chịu sát thương chí mạng từ Chúa tể Ác mộng.
- Nhân vật đã tử vong.
...
"....... Ch-Chết rồi?"
...
To chuyện rồi.
Loại game này nếu chết sẽ bị mất kinh nghiệm. Có khi còn mất cả trang bị nữa. Trong Little Farm là như thế.
'M-Mất bao nhiêu...? Hình phạt có nặng không...'
Nếu kinh nghiệm bị giảm nhiều hơn so với lúc bắt đầu thì gay go to. Phải cày lại cho bằng được chỗ đó. Nếu trang bị biến mất... chắc chắn sẽ bị Dong-ha mắng thê thảm lắm.
- Đang chuyển về màn hình chọn nhân vật.
"..."
Một lát sau, màn hình màu máu chuyển sang màu đen và hiện ra màn hình chọn nhân vật. Nhưng chẳng có nhân vật nào để chọn cả.
...
"...?"
Byeol hoảng hốt.
Cô ấy thử đổi server, thử tắt game đi bật lại nhưng nhân vật vẫn không xuất hiện.
- Tách, tách, tách
- Cạch, cạch, cạch
Tiếng click chuột trở nên dồn dập. Thế rồi khi thử nhấn vào "Tạo nhân vật mới", cô ấy đã tìm thấy nguyên nhân.
- Nhân vật Hardcore một khi đã chết sẽ không thể sử dụng lại. Bạn vẫn muốn chọn chứ?
...
"A..."
Đầu óc cô ấy trống rỗng.
Nghĩa là... nhân vật này chết là biến mất luôn.
Không thể hồi sinh.
Nhân vật mà bạn trai mình đã vất vả cày cuốc suốt mấy ngày qua...
"Hức...! Chết rồi."
Chết rồi. Không, là mình đã giết nó. Giờ không sống lại được nữa. Dùng phép hồi sinh cũng vô dụng. Nhân vật của Dong-ha thực sự tiêu đời rồi.
...
'N-Nếu như... ngày mai Dong-ha đi làm về rồi bật Diablu lên...'
Trong đầu cô ấy hiện ra một viễn cảnh kinh hoàng.
- Cô dám giết nhân vật của tôi sao? Tôi thấy cô dễ thương nên mới nhận nuôi, đúng là không nên nuôi ong tay áo mà.
- Anh đi đâu thế Dong-ha? Đợi đã. Ơ, khoan đã! Tờ giấy đó là...!
- Ừ. Thông báo hủy hôn đấy. Con dấu đâu rồi nhỉ... À, đây rồi. Không còn gì để nói nữa. Tạm biệt.
- Cộp!
<HỦY HÔN>
"Kh-Không được!!"
- Trượt chân
- Rầm
Byeol ngã nhào ra sau ghế.
*
"Chuyện là như thế đấy ạ. Hì hì hì. Vợ của anh... đúng là hết cách nhỉ? Đúng không?"
"..."
"Em yêu anh."
"..."
"Dong-ha ơi?"
"Mang con dấu ra đây."
"Tướng công!"
1 Bình luận