Trước khi đi ngủ, tôi dặn đi dặn lại Ma Vương mấy lần.
Có một điều khiến tôi lo lắng. Đó là khi Ma Vương dẫn bọn họ đi vệ sinh, trong lúc tôi không có mặt, biết đâu bọn họ lại nói những lời quái gở với một Ma Vương ngây thơ như cô ấy.
Ma Vương tuy thông minh nhưng lại rất hồn nhiên và có xu hướng dễ tin người, nên tôi không khỏi bất an. Hầu hết những lời nói dối của tôi mà cô ấy đang tin sái cổ, nếu nói với người khác, chắc chắn họ sẽ khịt mũi coi thường vì sự vô lý đùng đùng của chúng.
“Nào, tôi đã dặn cô thế nào rồi?”
“U u u, đây là lần thứ năm rồi đấy.”
“Trả lời nhanh đi. Việc này quan trọng lắm.”
“Vâng. Khi đi vệ sinh với bọn họ:
Thứ nhất, nhất định phải đi phía sau bọn họ. Vì nếu ta đi trước, bọn họ có thể đánh lén.
Thứ hai, bất kể bọn họ nói gì cũng không được nghe. Đó là những đứa trẻ cực kỳ, cực kỳ xấu tính.
Thứ ba, ta xinh đẹp hơn và tốt bụng hơn bọn họ nhiều. Đúng thế này không?”
Câu thứ ba mình nói hồi nào nhỉ?
“Tốt. Giờ thì tôi có thể yên tâm đi ngủ rồi.”
“Trước đó, đồ vật đã chuẩn bị xong chưa?”
Ma Vương dùng ngón trỏ tạo thành hình khẩu súng, bắt chước điệu bộ của một chàng cao bồi.
“Dĩ nhiên rồi.”
“Hi hi hít.”
Vì đám cựu thành viên tổ đội mà việc chi trả búp bê giấy và hai mươi bảy cái búng trán cho Ma Vương đã bị trì hoãn.
Khoản búng trán tôi quyết định sẽ trả bằng cách khác, còn búp bê giấy thì tôi lấy từ dưới gầm giường ra – thứ tôi đã làm sẵn để tặng Ma Vương – rồi đưa cho cô ấy.
“Oa, là chim Thủy tổ. Chim Thủy tổ kìa.”
“... Là chim công đấy.”
“... Chim công? Đó là con gì?”
“Đó là...”
Tôi định giải thích nhưng rồi lại thôi. Bởi vì cuốn sách tranh tiếp theo sắp xuất bản có tên là <Vườn bách thú>. Dĩ nhiên trong đó sẽ có chim công.
Thay vì giải thích về chim công, tôi đọc cho Ma Vương nghe cuốn <Thư viện> đã viết lần trước. Ma Vương đọc lời thoại của nhân vật nữ, còn tôi đọc lời thoại của nhân vật nam.
“Nhưng mà hôm nay không sao chứ?”
“Hả? Sao cơ?”
“Lần trước khi đọc Peter Pan, cô đã cằn nhằn mãi vì tôi đọc chẳng giống thuyền trưởng Hook chút nào mà.”
“À, không sao. Giờ thì ngươi đọc giống hệt luôn rồi.”
...
“..... Này. Người đàn ông trong này không phải là tôi đâu.”
“... Vâng. Nhưng ta cứ thích nghĩ thế đấy.”
Ma Vương vui vẻ đọc lời thoại của mình. Tôi cùng cô ấy cười đùa và đọc cuốn sách nhiều lần, rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi đã chìm vào giấc ngủ.
*
Ngày hôm sau.
Vì đêm qua thức quá khuya nên mãi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu tôi mới tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra đã thấy Ma Vương đang ngồi bên cạnh, đang truyền buff vào con hạc giấy.
... Chắc mấy con mụ kia không bày trò gì đâu nhỉ.
Dù chẳng muốn nhìn bản mặt bọn họ chút nào, nhưng vì vườn bắp cải quý giá của tôi và Ma Vương, tôi vẫn quyết định ghé qua.
- Cạch.
- Kít...
... Cái quái gì thế này.
“Mấy người điên rồi à?”
Mấy con mụ ngốc nghếch kia dám nhổ từng cây bắp cải quý giá lên để kê đầu làm gối ngủ. Đã thế, Dorothy còn nhổ thêm một cây nữa để ôm ngủ. Đó là thói quen không thể ngủ được nếu thiếu gấu bông – một cái nết chẳng liên quan gì đến vẻ ngoài của cô ta cả.
Bộ mấy người tưởng đây là phòng ngủ nhà mình chắc?
“Này, dậy hết đi!”
Tôi gào lên mấy lần mà bọn họ vẫn chẳng thèm nhúc nhích.
Không được rồi. Phải cho bọn họ biết tay. Phải cho thấy cái giá của việc lười biếng và vô kỷ luật là như thế nào.
“Tiếng gầm của Cuồng Bạo Long. Gầm đi.”
“Vâng.”
- Cạch.
- Kít...
Tôi một mình bước ra ngoài và đóng cửa lại. Theo đúng phương pháp đối phó khi bị tấn công bằng bom hạt nhân học được trong quân đội, tôi nằm sấp về phía ngược lại và bịt chặt tai.
- !@!@!@!@
Một sự rung động dễ chịu truyền qua sàn phòng. Tôi đứng dậy mở cửa bước vào, thấy cả bốn đứa vừa rồi còn ngủ say giờ đã mở to mắt, ngồi khép nép.
Bốn đứa vốn đang sợ hãi Ma Vương, vừa thấy tôi liền ném cho tôi những ánh nhìn đầy bất mãn. Cũng phải thôi. Mới mấy tháng trước, kẻ trước mặt bọn họ chẳng khác nào một tên nô lệ, vậy mà giờ lại dám lên mặt. Không chịu nổi nữa, Dorothy nheo đôi mắt tím, thốt ra lời phàn nàn:
“... Anh Dong-ha. Như thế này là hơi quá rồi đấy. Với người đang ngủ mà lại...”
Bọn này không có lương tâm à?
“Thế hồi xưa lúc tôi đang ngủ, Rebecca đè nghiến lên tôi thì sao? Dorothy, cô đóng băng mí mắt khiến tôi không mở mắt ra được thì sao? Nine định lột quần áo tôi? Yuria định bôi mực vào tay người đang ngủ để đóng dấu vân tay thì sao?”
...
Tất cả im bặt. Chỉ còn lại những khuôn mặt biến sắc.
“Thôi được rồi. Chuyện đã qua cứ để nó qua đi. Nhắc lại tôi cũng thấy thối tha lắm. Từ giờ trở đi, hãy mở to lỗ tai ra mà nghe cho kỹ đây. Ma Vương tuy đồng ý cho các người ở lại đây, nhưng không có nghĩa là cho không một gian phòng đâu. Từ hôm nay cho đến ngày kết giới biến mất, các người sẽ phải lao động.”
Hai mươi bảy cái búng trán mà tôi nợ Ma Vương, tôi quyết định sẽ trả bằng sức lao động của bọn họ. Dĩ nhiên, tôi chẳng thèm hỏi ý kiến của mấy con mụ này.
“Giãn cái mặt ra. Bọn tôi có mời các người đến đâu? Chẳng phải các người cầm kiếm xông vào đây sao?”
“...”
“Không trả lời à?”
- Phập!
Tôi dùng ngón tay làm hình cái kéo, đâm thẳng vào mắt Nine khi cô ta còn chưa tỉnh hẳn. Nine ôm lấy hai mắt lăn lộn trên nền đất. Có lẽ vì nhớ lại nỗi đau ngày hôm qua, Dorothy nuốt nước bọt cái ực. Đến lúc đó, những tiếng trả lời dõng dạc mới vang lên từ khắp phía.
*
Tôi đã trả lại đôi tay bình thường cho mấy con mụ vẹt này.
Dù hơi lo lắng, nhưng Ma Vương nói rằng cô ấy đã yểm hàng loạt lời nguyền suy yếu và kiệt quệ cơ thể lên bọn họ nên có thể yên tâm. Cộng thêm việc kiếm sĩ không có kiếm, cung thủ không có cung, và pháp sư không có ma lực chạy trong người, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì xảy ra.
Đầu tiên, tôi bắt bọn họ dọn dẹp.
“Này.”
“Ơ, ơ hả? Gì thế? Dong-ha à. Tôi đang lau dọn bằng nước đúng như anh bảo mà.”
“Đồ ngốc này. Tôi bảo cô thấm nước vào giẻ lau, chứ ai bảo cô thấm nước vào chổi?”
Vẫn biết là vậy, nhưng quả nhiên những kẻ cả đời chỉ biết dùng sức mạnh để giải quyết mọi việc thì kỹ năng làm việc nhà thật là thảm hại.
Nhưng mặc kệ, việc bọn họ là những kẻ xâm nhập phá hoại và làm bẩn nơi này nhất từ trước đến nay mà lại bắt tôi và Ma Vương dọn dẹp trong mấy ngày thì thật là phi lý. Cứ bắt bọn họ dọn dẹp cật lực rồi tống lại vào vườn bắp cải thôi.
Với Rebecca – kẻ có chỉ số thông minh chỉ nhỉnh hơn con mọt một chút – tôi giao cho việc nhổ những mũi tên mà Yuria đã bắn xuống sàn.
- Chóc, chóc.
Không biết đã bắn bao nhiêu mà sàn lâu đài của Ma Vương chi chít lỗ mũi tên.
“... U u. Thảm của ta.”
Ma Vương buồn rầu sờ vào tấm thảm đã biến thành tổ ong vì những mũi tên.
“Lát nữa hãy kiểm tra những thứ bọn họ bỏ vào thùng gỗ hôm qua. Chắc chắn sẽ có món gì đó đắt giá. Bọn mình sẽ dùng nó để mua thảm mới.”
“... Vâng.”
*
Dorothy và Yuria thì bị bắt đi làm nông.
“Ái chà! Đất cứ bắn tung tóe lên thế này!”
Dorothy gào thét như một con dực long. Cô ta vừa cuốc đất vừa nhăn nhó vì đất bắn vào bộ áo choàng làm từ lụa cao cấp.
“Này, đưa cái đó đây.”
“Ơ, ơ kìa. Anh Dong-ha. Anh định làm thay tôi sao? Khà khà. Bởi vậy nên tôi mới thích anh...”
“Làm bằng tay đi, đồ mụ điên.”
...
“Dạ?”
- Vút.
Tôi giật phắt cây cuốc mà Dorothy đang cầm hờ hững ở đầu cán như thể đang chạm vào một cái giẻ bẩn.
“Với cô thì dùng cuốc cũng là xa xỉ rồi. Không làm nhanh lên à? Có muốn tôi chôn cô luôn ở cái ruộng này không?”
“K-Không! Làm sao con người có thể chạm tay vào đất được chứ!”
Con mụ này lại làm tôi phát điên rồi.
Tôi túm cổ áo tiểu thư quý tộc sa sút Dorothy, đưa ngón tay hình cái kéo lên. Một pháp sư không có ma lực thì cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường mà thôi.
“Em biết rồi! Em sẽ làm!”
Dorothy mếu máo, bắt đầu dùng tay bới đất để nhổ cà rốt.
“Dorothy. Cô không làm nổi việc đó sao?”
“Câm miệng và hái ngọn bí đi, đồ tai dài.”
“Tai, tai dài!!”
Yuria trợn tròn mắt. Vì đó là một lời miệt thị chủng tộc.
“Thấy khó chịu à?”
“... Không có.”
*
Cả ngày hôm đó, tôi đã hành hạ đám thành viên tổ đội một cách triệt để.
Có lẽ có thêm mấy "bàn tay mèo" (người giúp việc) vẫn tốt hơn là không, tiến độ dọn dẹp trông thấy rõ rệt. Với tốc độ này, chắc hôm nay hoặc mai là xong thôi.
- Cộp, cộp.
Sau khi cài đặt "chế độ dọn dẹp và làm nông tự động" cho bọn họ, tôi đi vào bếp thì thấy Ma Vương đang nấu ăn.
!
Cái gì mà nhiều thế này.
“Này, sao nấu nhiều vậy?”
“Ừ? Vì đông người mà.”
...
“Này. Không cần phải chăm sóc bọn họ đâu.”
“Á!? Tại sao? Hay là bọn họ đang ăn kiêng?”
“Không phải... không phải thế. Bọn họ có gì tốt đẹp đâu mà cho ăn. Chẳng phải cô cũng ghét bọn họ sao?”
“Trời ạ, ngươi thật là xấu tính. Dù là kẻ phản diện thì cũng biết đói chứ. Không được rồi. Bạn của ta phải bị phạt thôi. Cho thêm hai củ cà rốt của ta vào nữa.”
...
Ma Vương thật quá đỗi nhân hậu. Dù điều kiện chẳng dư dả gì, cô ấy vẫn mở thêm tận bốn lon đậu cho phần của bọn họ. Cô ấy múc canh Kimchi cho tất cả mọi người và trộn thêm đậu vào.
*
Ăn là ăn, nhưng tôi thực sự không muốn để bọn họ ngồi cùng bàn ăn. Ma Vương có vẻ cũng đồng ý với điều này, nên chúng tôi thống nhất là sẽ mang mâm cơm vào vườn bắp cải cho bọn họ.
Ma Vương đã làm tận ba quả trứng ốp la quý giá để mỗi hai người ăn một quả, và đưa cho bọn họ hai quả. Cùng với bốn bát canh Kimchi.
- Cạch.
- Kít...
Vừa mở cửa vườn bắp cải bước vào, bốn người với khuôn mặt mệt mỏi nhìn chúng tôi. Ánh mắt như muốn hỏi xem còn việc gì bắt làm nữa không.
“Mấy đứa trẻ hư. Ăn cơm đi.”
- Cộp.
Ma Vương đặt mâm cơm xuống.
“... Cái gì đây? Món ăn này là sao?”
“À, đây là canh Kimchi, còn đây là trứng ốp la. Hì hì. Sốt mayonnaise hết sạch rồi.”
“.....”
Chẳng có ai mảy may tiến lại gần mâm cơm. Sau một hồi im lặng, vẻ bối rối hiện rõ trên khuôn mặt Ma Vương.
‘... Mấy đứa này, không lẽ...’
Chẳng lẽ trong hoàn cảnh này mà bọn họ còn định kén cá chọn canh?
“..... À. Cái đó, những món này không hợp khẩu vị của tôi lắm...”
“Tôi cũng vậy. Làm sao có thể ăn thứ này được chứ...?”
“Ư hự. Mùi tỏi nồng quá, thật buồn nôn. Làm ơn mang đi chỗ khác giúp cho.”
“Thật sự không có mayonnaise sao?”
Dù khẩu vị có khắt khe đến đâu, nhưng chắc chắn từ hôm qua đến giờ bọn họ chưa ăn gì. Tôi thật không ngờ bọn họ lại phản ứng như vậy.
“... U u. Ta biết rồi.”
Ma Vương ủ rũ, lủi thủi bưng mâm cơm ra khỏi phòng.
...
Thật là khốn nạn.
Vì chưa bao giờ phải nhịn đói nên bọn họ không biết trân trọng. Vì chưa bao giờ phải tằn tiện nên bọn họ không hiểu.
Tôi chợt nhớ lại ngày xưa, khi vật tay, anh bạn xương xẩu Táo Xanh đã múc một thìa đậu đóng hộp mà anh ấy hằng trân quý để đưa cho tôi.
...
Bởi vậy, lòng tốt chỉ nên trao cho những người xứng đáng được nhận. Chỉ làm Ma Vương thêm buồn lòng.
“Này.”
Cả bốn đứa nhìn tôi.
“Đừng có đứa nào mở mồm ra xin cơm đấy.”
- Nhổ!
Tôi nhổ một bãi nước bọt đúng kiểu dành cho những quý tộc cao sang rồi bước ra ngoài.
*
Tôi bảo Ma Vương ngồi khâu búp bê khủng long một lát. Bình thường tôi phải luôn dính sát bên cô ấy, nhưng tôi nói mình có chút việc riêng.
Tôi về phòng để hoàn thành bản thảo cuốn <Vườn bách thú>.
- Sột soạt, sột soạt.
‘... Phải viết thật nhiều vào...’
Cuốn từ điển động vật của Ma Vương chỗ nào cũng sai bét nhè. Nào là con lừa nằm trong túi của chuột túi... rồi cô ấy vẽ bậy lên mặt và bảo đó là gấu ngựa chứ không phải gấu trúc.
Tôi muốn dạy cho cô ấy – người yêu động vật nhưng lại chẳng biết gì về chúng.
Dù không thể đi vườn bách thú thật, tôi cũng muốn cho cô ấy cảm giác như đang cùng nhau dạo bước trong đó.
Thật may là những tưởng tượng vui vẻ về việc cùng cô ấy đi vườn bách thú cứ thế tuôn trào, tôi lại viết một mạch như cuốn sách trước.
*
Vì là sách tranh về động vật nên dĩ nhiên phải có hình minh họa. Dù tay nghề còn non kém, tôi vẫn cố gắng hết sức vẽ những con vật xuất hiện trong câu chuyện.
Cuốn sách tranh là một thành công lớn, nhưng cô ấy không cười mà lại khóc.
“... Hức... Cảm ơn ngươi... hức.”
Ma Vương mít ướt cầm cuốn sách bằng hai tay, nước mắt rơi lã chã. Đây là minh chứng cho thấy tác phẩm này lại thành công, nhưng nhìn cô ấy khóc, lòng tôi cứ thắt lại.
“Hức... Tuyệt quá... Cá voi sát thủ... hức.”
Ma Vương ngồi bên cạnh giường đọc sách, cảm xúc dâng trào khiến nước mắt không ngừng rơi.
“Hức... Khịt. Khỉ đột cũng... thích quá. Cảm ơn ngươi... cảm ơn ngươi.”
“... Không sao chứ? Xì mũi đi.”
“Vâng... hức. Khịt!... Ta sẽ... cuốn sách này cả đời... ta sẽ đọc nó cả đời. Cảm ơn ngươi nhiều lắm.”
‘... Cũng không cần đến mức đó đâu.’
Tôi đã tặng cô ấy một vườn bách thú mà cô ấy có thể vào cửa miễn phí bất cứ lúc nào, suốt cả cuộc đời. Nghĩ vậy, tôi thấy việc mình bỏ công viết lách thật xứng đáng. Cả việc tranh thủ lúc cô ấy không để ý để hì hục vẽ minh họa nữa.
“Trong này cô thích cái gì nhất?”
Chắc là con cá voi sát thủ đã làm cô ấy bật khóc chăng?
“Hức... Cái này.”
Ma Vương chỉ tay vào bóng lưng của người đàn ông đang nắm tay cô bé dẫn đi tham quan vườn bách thú trong cuốn sách.
“... Không, tôi đang hỏi về đám động vật cơ mà.”
“... Người này cũng là động vật mà?”
Nếu xét về mặt sinh học như thế thì tôi cũng chịu, chẳng còn gì để nói.
“Hức... Hi hi hít. Này đằng ấy.”
“... Ừ. Nói đi.”
“Một ngày nào đó, ta muốn cùng ngươi đi vườn bách thú thật sự.”
“...”
Tôi cũng vậy.
Tôi cũng thế.
*
Rạng sáng.
“Ma Vương ngàààài ơiiii! Đi vệ sinh!”
Tiếng của Rebecca vang vọng khắp hành lang tối om.
Ma Vương, người đã đọc cuốn <Vườn bách thú> tới mười sáu lần bên cạnh Baek Dong-ha đang ngủ say, gấp sách lại và đặt ở đầu giường. Cô bước xuống giường và đi về phía vườn bắp cải.
- Lộp bộp, lộp bộp.
- Tách.
Ma lực tuôn ra từ tay Ma Vương và quả bom ma lực đã được gỡ bỏ.
“Giờ có thể ra ngoài rồi.”
“Ừ.”
Khi Rebecca bước ra, Ma Vương lại đặt bom lần nữa. Vì cô sợ trong lúc đi vệ sinh, ba người còn lại sẽ lén lút lẻn ra ngoài bắt nạt bạn của mình.
- Cộp, cộp.
- Lộp bộp, lộp bộp.
“Ma Vương ngài bao nhiêu tuổi rồi?”
“...”
- Cộp, cộp.
- Lộp bộp, lộp bộp.
“Ma Vương ngài ơi. Ngày mai chúng tôi vẫn phải làm việc à?”
“...”
- Cộp, cộp.
- Lộp bộp, lộp bộp.
“Ma Vương ngài ơi. Sao ngài không trả lời?”
“Không được. Tóc Hồng à. Bạn của ta bảo không được nói chuyện với các người.”
“...”
- Cộp, cộp.
- Lộp bộp, lộp bộp.
“Ma Vương ngài ơi. Thứ ngài đang đeo trên cổ là gì thế? Một con chim à?”
0 Bình luận