WN

< Câu cá >

< Câu cá >

Tôi đeo chân vịt vào chân cho mấy chú gà con. Nhìn thế này thì thật khó phân biệt đâu là vịt, đâu là gà.

“Nào, thuyền đây. Không được đi chơi quá xa đâu đấy. Rõ chưa?”

“Chíp.”

“Chíp.”

OO đưa ra hai nải chuối, bảo đó là thuyền. Mấy chú gà con tách từng quả chuối ra, kẹp vào người rồi lao xuống nước.

“Chẳng phải cậu vừa bảo sẽ cho chúng mượn thuyền sao?”

“Ừ. Thì là thuyền chuối (Banana Boat) mà.”

Cái “thuyền chuối” đó đâu phải là loại thuyền chuối này.

Thế nhưng đúng như lời cô ấy nói, những quả chuối chở đám gà con nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Chẳng biết nguyên lý là gì nhưng cô ấy bảo đây là loại chuối biết nổi. Hơn nữa, vì chúng phát quang nên rất dễ nhận diện trên mặt hồ tối tăm.

Chúng tôi đặt những chiếc đèn lồng đứng trên bãi cỏ gần bờ nước. Khi ánh đèn LED hình củ cà rốt bật lên, nó soi sáng rực rỡ không gian mịt mù xung quanh.

“Ồ, trông giống lửa trại nhỉ?”

“Hi hi hi, mới thế đã thấy vui rồi!”

“Cũng có không khí đấy chứ.”

Cái thú của câu cá đêm không chỉ nằm ở việc câu được cá. Không khí núi rừng tĩnh lặng, tiếng côn trùng rỉ rả, và sự ấm cúng khi quây quần bên ánh sáng giữa màn đêm để trò chuyện râm ran cũng là những điều không thể thiếu.

Cạnh chiếc đèn, chúng tôi đặt ba chiếc ghế xếp thành một hàng. Thứ tự chỗ ngồi là Eun-dong, tôi, rồi đến OO. Mà cái ghế này...

Chúng tôi ngồi phịch xuống như quăng cả thân mình để thử ghế.

!!!

“Cái gì mà thoải mái thế này? Cảm giác thích thật đấy.”

“Công nhận.”

Cứ ngỡ chất liệu chẳng khác gì nilon sẽ gây khó chịu, nhưng không ngờ cảm giác ngồi lại rất vừa vặn, chắc chắn có thể ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ. Chẳng thua kém gì ghế Herman Miller.

Tiếp theo, chúng tôi chuẩn bị cần câu.

“Hi hi hi. Eun-dong à. Đấu với tớ đi!”

“Cá cược gì?”

“Đấu xem ai móc giun vào lưỡi câu nhanh hơn! Bắt đầu!!”

Đùng đùng!!

- Xoạt xoạt!

OO hét lên rồi cuống cuồng định mở hộp đựng giun. Động tác tay không hề tầm thường.

“Ư... ơ... ơ kìa? Sao không mở được thế này?!”

“Này, ai cho cậu bắt đầu trước hả!”

Bị cuốn theo bầu không khí, Eun-dong vội vàng mở hộp giun và móc giun vào lưỡi câu.

“Cảm ơn nhé.”

Thế rồi OO nở nụ cười đắc thắng, thừa nhận thất bại và giật lấy lưỡi câu từ tay cậu ta. Vì không biết móc giun nên cô ấy đã lợi dụng cậu ta.

“Ư... đồ con gái độc ác.”

Vì biết chiêu trò đó chẳng có tác dụng gì với tôi nên cô ấy đã nhắm vào Eun-dong ngay từ đầu. Đúng là nơi hoang dã có khác.

*

...

Chúng tôi cầm cần câu chờ đợi khá lâu. Nhưng vẫn chẳng có con cá nào cắn câu.

‘... Cũng đoán trước được rồi.’

Tôi không kỳ vọng ba kẻ câu cá nghiệp dư ngốc nghếch này có thể thành công ngay từ lần đầu. Ai đó từng nói, cá giống như những chú hươu con, nếu mình cứ nhìn đi chỗ khác và chờ đợi thì chúng sẽ từ từ tiến lại gần.

Cứ thong thả chờ đợi chắc là được thôi.

“Tối thật đấy... nhỉ?”

Nhìn quanh chỉ thấy một màu đen kịt. Ngoại trừ ánh sáng từ chiếc đèn chúng tôi tạo ra. Những quầng sáng lung linh mờ ảo ở phía đầm đối diện chắc cũng tương tự vậy.

- Ha ha ha

Hình như có tiếng cười vang lên từ phía bên kia sông. Nghĩ đến việc ở nơi đó cũng có những người đang quây quần bên ánh đèn và tận hưởng thời gian vui vẻ bên những người thân thương, tôi bỗng thấy có một cảm giác gắn kết kỳ lạ.

“Hây da!”

- Kèn kẹt

OO ngả lưng ghế ra sau rồi nằm dài xuống.

Thấy dáng vẻ đó có vẻ thoải mái, tôi và Eun-dong cũng ngả ghế nằm theo. Bầu trời lấp lánh hiện ra, trông như thể ai đó đã lật ngược một chiếc hũ đầy những mảnh thủy tinh vụn đổ vào một thùng mực đen.

...

Ở thành phố thật khó mà thấy được cảnh này.

Chỉ đứng yên thôi mà đã đẹp thế này rồi... nếu có mưa sao băng rơi xuống thì tuyệt biết mấy. Người được tận mắt chứng kiến cảnh đó chắc chắn là người may mắn nhất thế giới.

“... Đẹp quá. Hi hi hi.”

“... Đồng ý.”

Tôi nhìn cô ấy và mỉm cười.

Eun-dong cũng đang đắm chìm trong bầu trời đêm.

“... Cảm ơn những vì sao... Giống như những ngôi sao kia, giữa hàng ngàn, hàng ức con người, việc để ba chúng ta tụ họp lại đây cùng ngắm sao thế này... chẳng phải là phép màu của các vị tinh tú sao...?”

Eun-dong lẩm bẩm đầy cảm xúc.

...

... Phụt

“Phì, phép màu của các vị tinh tú cơ đấy.”

“Sao, sao hả!!! Thằng quỷ này! Sao mày lại phá hỏng bầu không khí thế hả!!”

Eun-dong bối rối vì bị cắt ngang dòng cảm xúc. Nhưng kẻ ác độc hơn cả tôi lại là người khác.

“Hử? Eun-dong à. Cậu nói gì thế? Tại sao chúng mình tụ tập ở đây lại là nhờ các vị tinh tú?”

“Tớ, tớ đi vệ sinh một lát.”

Eun-dong rời khỏi chỗ ngồi.

- Chạy huỳnh huỵch

Thế nhưng OO không dễ dàng buông tha cho cậu ta.

“Hử? Hử? Eun-dong à. Sao tự nhiên mặt cậu đỏ bừng lên thế? Sao bảo sao dùng phép thuật là ý gì? Là phép thuật tụ tập ba đứa mình lại á? Cậu nghe thấy ở đâu thế?”

“Làm ơn thôi đi mà...! Tớ sai rồi.”

‘Cứ cà khịa như tôi này.’

Đó mới chính là sự thuần khiết của cái ác.

*

- Vi vu, vi vu

- Chát!

“Ư, chết tiệt! Sao nhiều muỗi thế này. Vẫn chưa tìm thấy bình xịt à?”

Muỗi rừng rất dữ dằn. Hiện tại OO đang tìm bình xịt muỗi trong túi xách.

“Tìm thấy rồi! Nào, xếp hàng đi.”

“Yes! Lũ muỗi chết tiệt. Tao sẽ xịt từ đế giày lên tận đỉnh đầu luôn. Đưa đây!”

Eun-dong giật lấy bình xịt, bắt đầu xịt loạn xạ và bôi trét khắp người.

“... Ơ? Sao cái này dính thế nhỉ.”

...

“Ôi, ôi chết rồi. Đó là dầu gội của mấy chú gà con. Chắc tớ lấy nhầm rồi.”

“Tớ đánh bạn gái cậu một trận được không?”

“Được, nhưng đằng nào cậu cũng thua thôi.”

Chẳng còn cách nào khác, chúng tôi đành dựng màn tuyn lên làm biện pháp đối phó. Chỉ thế thôi cũng đã thấy khá hơn lúc nãy nhiều rồi.

...

Cứ thế chờ đợi thêm một lúc lâu, bụng bắt đầu thấy đói. Mặt nước vẫn lặng tờ, không một gợn sóng nhỏ.

“... Ư... canh cá cay... tớ muốn ăn canh cá cay quá.”

Để nấu canh cá cay, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn nồi nhôm cùng các nguyên liệu như bột ớt, hành lá, tỏi, củ cải... Không ngờ lại chẳng bắt được lấy một con.

- Cạch...

Đúng lúc đó, một âm thanh lạ vang lên từ phía góc. Đó là phía Eun-dong đang ngồi.

“Eun-dong à. Cậu làm gì đấy?”

“... Không có gì.”

“...”

Eun-dong quay lưng lại phía chúng tôi và đang hí hoáy làm gì đó.

“... Chíp! Chíp chíp!!”

Mấy chú gà con cảm thấy sự khả nghi từ Eun-dong nên đã chạy lại xem, rồi lạch bạch chạy đến báo cáo với Ma Vương.

“Cậu, cậu, cậu! Điên rồi à?! Cậu đang làm cái gì thế hả?”

Eun-dong đang khui một lon cá ngừ Dongwon. Trước hành động mất hết sự lãng mạn đó, cô ấy đã nổi giận lao vào. Đó là hành vi phá đám, dập tắt mọi tinh thần thử thách giống như việc bật nhạc Hip-hop khi đang đi thử thách lòng dũng cảm vậy.

“Oa! Đồ phản bội! Đồ rác rưởi! Đồ bùn lầy! Đồ rậm lông! Đưa cái lon đó đây! Bảo đưa đây mà! Hừ!”

“Cút đi! Đồ cuồng lãng mạn kia!!! Đằng nào chúng ta cũng hỏng bét rồi! Vẫn còn chưa hiểu sao?! Đã là lính mới mà còn bày đặt đòi bắt cá! Buông ra! Canh cá cay hay canh cá nhạt gì mặc kệ, tớ sẽ nấu canh cá ngừ ăn cho xong!”

Đúng lúc OO đang dùng sức giật lấy lon cá ngừ và gõ vào đầu Eun-dong.

- Bõm

...

“Ơ?”

- Bõm, bõm

Đầu cần câu cong xuống.

“Ồ!!”

“Oa!”

“Chíp!”

Cuối cùng thì cần câu của tôi cũng có cá cắn câu lần đầu tiên!

“U, u oa aa!!”

OO reo hò rồi xoay vòng vòng.

“Mấy thứ ‘giả tạo’ này không cần nữa!”

Eun-dong quăng luôn lon cá ngừ ra xa.

Bốn đứa còn lại còn phấn khích hơn cả tôi. Sau khi nắm lấy cần câu, tôi trụ vững chân trên mặt đất để không bị trượt và chuẩn bị cho cuộc chiến với con cá.

‘Về thể lực thì mình tự tin.’

Chỉ cần dây câu không đứt thì chắc chắn sẽ bắt được.

Tôi dùng hết sức kéo mạnh.

- Phốc

... Phốc?

Con cá bị kéo lên. Nhưng đó chỉ là một con cá tuế bé xíu.

- Phành phạch...

Con cá quẫy phành phạch một cách nhỏ nhắn.

... Cái này không phải là cá cơm đấy chứ?

Mọi người đều cụt hứng và thất vọng, nhưng vẫn cố giơ ngón tay cái lên chúc mừng tôi.

“... Đ-đây là con to nhất bắt được từ nãy đến giờ đấy!”

Thì mới có mỗi một con chứ mấy.

“Hi, hi hi. Có câu gừng già còn cay, nhỏ mà có võ mà!”

Đừng có trộn hai câu tục ngữ đó vào nhau...

“Chíp!! Chíp chíp!! Ực!”

Hai chú gà con nuốt nước miếng ực một cái rồi đi vòng quanh con cá tuế. Đối với chúng, chắc con này to cỡ cá ngừ đại dương mất.

Phải rồi. Chỉ có các em là thật lòng vui mừng thôi.

Tôi thả con cá nhỏ nhắn vừa bắt được vào giỏ. OO còn đặt cho nó cái tên cực ngầu là Jetstream.

Phải rồi. Làm được một lần thì sao không làm được lần thứ hai chứ.

... Tôi đã nghĩ vậy, nhưng dù có đợi bao lâu đi nữa, con thứ hai vẫn không xuất hiện.

“... Biết thế đừng vứt lon cá ngừ đi.”

“Thôi bỏ đi.”

“Không đâu. Nhắc mới nhớ...”

- Liếc

Eun-dong nhìn mấy chú gà con. Thú thật là từ nãy tôi cũng bắt đầu nghĩ đến món canh gà. Mấy chú gà con nhanh ý liền chui tọt vào trong áo của OO trốn biệt.

“Cậu làm gì đấy?”

OO đang nhóm lửa trên một đống đất không có cỏ.

“Ư... dù sao cũng đã đến đây rồi. Không bắt được cá thì cũng phải tạo không khí lửa trại chứ.”

- Xiên

“Này.”

OO xiên kẹo dẻo vào que rồi đưa cho chúng tôi. Cảnh này làm tôi nhớ đến cảnh cắm trại trước nhà của SpongeBob.

“Ưm... cái này lâu lâu mới ăn vẫn thấy ngon!”

... Thế à, thật lòng tôi cũng không rõ lắm.

Tôi nướng hết phần của mình rồi nhường cho OO. OO nhai một cách hạnh phúc. Khi cô ấy ăn đến cái thứ mười hai, tôi mới tiết lộ một sự thật ngọt ngào rằng calo của kẹo dẻo có chạy nửa vòng trái đất cũng không giảm được đâu. Cô ấy vui mừng trước kiến thức mới này đến mức nhảy dựng lên như con cá Jetstream rồi bóp cổ tôi. Đúng lúc đó.

- Bõm

- Rẹt rẹtttttt!

“!!!”

Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào chiếc cần câu đang cong vút. Lần này là cần câu của cô ấy.

‘Cá lớn rồi.’

Chỉ nhìn qua là biết ngay. Chiếc cần câu được buộc cố định vào ghế của cô ấy đang có nguy cơ bị kéo tuột xuống nước.

- Chạy huỳnh huỵch!

OO quăng que kẹo dẻo đi, lao đến chộp lấy chiếc cần câu ngay trước khi nó bị kéo xuống nước.

- Kéo mạnh!

“Á!”

Cả người cô ấy cũng bị kéo theo. Nguy cơ rơi xuống nước chỉ trong gang tấc.

- Chộp lấy

Tôi lao đến, ôm chặt lấy cô ấy từ phía sau khi cô ấy đang gồng mình giữ cần câu.

“!!!”

“Tỉnh táo lại đi! Sức nặng này, có khi là chủ nhân của hồ nước này đấy.”

Không. Chắc chắn rồi. Một con cá bình thường sao có thể có sức mạnh thế này?

“OO à, có nghe thấy không?”

“.... Vâng?... Vâng...”

Một cuộc kéo co căng thẳng. Nhưng chắc chắn sức mạnh của hai chúng tôi cộng lại phải lớn hơn.

“Này. Làm gì đấy. Không kéo à?”

Bằng cảm quan, tôi có thể biết được. Sức của tôi và con cá đang ngang ngửa nhau. Chỉ cần cô ấy – người đang cầm cần – dùng thêm chút sức nữa là có thể kéo lên được.

“T-tớ đang kéo mà...?”

Nói dối vừa thôi, cái đồ này!

OO đang thả lỏng sức và đứng yên. Nhờ vậy mà tôi cứ phải ôm chặt lấy cô ấy từ phía sau và đứng yên như thế.

“... Ư... ư.”

“... Hi hi.”

Cười à?

Không được rồi. Cần phải có một chất xúc tác nào đó để tiếp thêm sức mạnh cho cô ấy.

Chất xúc tác... chất xúc tác...

... Tôi chợt nhớ ra một điều. Thử trả lại cho cô ấy câu nói mà cô ấy đã nói với tôi hôm qua xem sao.

Dù hơi xấu hổ một chút.

“(Nếu câu được con này, anh sẽ hôn em.)”

“Từ giờ em sẽ dốc toàn lực!”

... Quả nhiên là nãy giờ không thèm kéo mà.

Thế nhưng, ngay trước khi cô ấy kịp dùng sức.

- Vút!

...

Ơ kìa.

“Mọi người ơi!”

- Tõm!!

Do sự thay đổi đột ngột của lực kéo, chúng tôi đã ngã nhào xuống ao.

*

“Hắt xì-!”

Dĩ nhiên là chẳng có chủ nhân hồ nước nào cả. Chỉ là dây câu và lưỡi câu bị rối vào dây của phía bên kia mà thôi. Việc chúng tôi đột ngột bị kéo đi cũng là do phía bên kia có ai đó bám vào.

- Sùng sục

Mấy bác trai chắc thấy có lỗi vì đã “sát hại” lính mới nên đã cho chúng tôi hai con cá lớn rồi rời đi.

“Quấn chăn cho cẩn thận vào.”

“Răng đánh bò cạp... c-cảm ơn... và xin lỗi nhé.”

“Không sao. Để bị cảm là biết tay tôi đấy.”

Canh cá cay đã nấu xong.

“Tớ ăn đây. Xì xụp... Khà! Phải thế này chứ. Tiếc là không có rượu Soju.”

Eun-dong – kẻ đi nhờ xe của chúng tôi – cười rạng rỡ.

Tôi múc một phần vào bát đưa cho cô ấy. OO húp sùm sụp món canh cá cay mà cô ấy hằng mong ước.

...

“Sao thế? Không ngon à?”

“K-không phải. Ngon lắm.”

Cô ấy nhìn chiếc cần câu với ánh mắt đầy tiếc nuối.

*

Sáng hôm sau. Chúng tôi thu dọn đồ đạc và rời khỏi đầm nước. Chúng tôi đã dành cả đêm ở đây.

- Vù vù

Hiện tại chúng tôi đang chạy trên đường.

“Thật sự rất vui.”

“Hả?!”

OO mở to mắt như mắt ếch nhìn tôi khi nghe tôi nói vậy.

“S-sao tự nhiên anh lại nói thật lòng thế?!”

“... Gì chứ. Lại làm sao nữa.”

“À, không, bình thường anh hay kiểu... ‘Thì... cũng được.’ nói kiểu như thế cơ mà?”

Hóa ra mình trong mắt cô ấy là hình ảnh kiểu “ngầu lòi nửa mùa” vậy sao. Phải cẩn thận mới được.

Dù có vài sự cố xảy ra, nhưng chuyến đi lần này cũng là vui nhất. Ở bên cạnh cô ấy, giới hạn của sự vui vẻ dường như luôn được làm mới.

“Ơ, mọi người ơi. Nhìn đằng kia kìa.”

Eun-dong chỉ tay xuống hồ nước phía dưới con đường. Điểm câu cá mà chúng tôi đã chơi suốt đêm qua thu trọn vào tầm mắt. Đúng là một tuyệt cảnh.

Chắc hẳn mọi người ở đây khi nhìn thấy cảnh đó đều có chung một suy nghĩ.

‘... Sang năm, rồi sang năm nữa, chúng ta lại đến đây nhé.’

Đi câu cá cùng họ thì chắc chẳng bao giờ thấy chán.

Có lẽ cái gọi là “chủ nhân của hồ nước” chỉ là cái cớ của những người muốn đi câu cá cùng ai đó mà thôi.

Vừa nghĩ đến đó.

- Tõm!

“...”

“...”

“...”

Từ phía xa dưới mặt nước, một bóng đen đậm dần rồi một con cá khổng lồ nhảy vọt lên, tạo nên những màn nước tung tóe.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!