Người chiến thắng trong màn cá cược điểm số ở máy đấm bốc là Byeol.
Dù kế hoạch đổ bể có chút đáng tiếc, nhưng nhìn cô nàng nhảy cẫng lên vì thắng game sau một thời gian dài, chút nuối tiếc nhạt nhẽo trong tôi tan biến sạch sáu.
"Hi hi hi. Ăn gì đây ta?"
Byeol dùng hai bàn tay trắng ngần nhỏ nhắn che miệng cười khúc khích, lật mở những trang giấy tưởng tượng trong đầu.
"Phải rồi, đúng là cái đó! U hu hu hu."
"Cái gì thế?"
"Tò mò không?"
"Ừ."
"Ưm... không phải giọng này. To hơn nữa cơ."
...?
"Ừ!"
Sao rõ ràng là mình khao mà cảm giác cứ như đang được ăn chực thế nhỉ?
"Đó là..."
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cô nàng đã thèm rỏ dãi, lấy mu bàn tay quệt quệt khóe miệng.
Nói đi!
Mua gì anh cũng mua hết!
*
- Đ r r r r r!
- ... Chào mừng bạn đến với Summoner's Rift.
- Cheng, cheng!
Byeol và tôi đã đến quán net.
Đúng vậy. Món ăn cô ấy muốn ăn chính là mì tôm quán net mà tôi từng viết trong cuốn truyện cổ tích. Tôi nhớ lúc đó mình đã cố gắng viết sao cho thật ngon lành.
Ngay từ lúc vào cửa, Kim Đồng đã bước xuống từ xe đẩy, giả vờ làm búp bê để tôi cầm trên tay, còn mấy chú gà con thì chui tọt vào túi áo.
"Byeol à. Ăn món khác đắt tiền hơn cũng được mà."
"... Ơ bơ bơ."
Nhưng Byeol đang ngẩn ngơ nên chẳng nghe thấy lời tôi nói.
Hàng chục chiếc máy tính, ánh đèn case rực rỡ sắc màu, âm thanh trò chơi phát ra từ loa lấp đầy không gian tối tăm. Và những game thủ đang đắm chìm hơn bất cứ ai...
- Liếc nhìn...
Khi chúng tôi đứng ở lối vào, những gã đàn ông đi qua đi lại đều nhìn cô ấy. Họ cứ thế đi qua mà không thể rời mắt khỏi Byeol, giống như mặt trăng chỉ nhìn về một phía khi quay quanh trái đất vậy.
- Oa, gì thế kia...? Thấy chưa?
- Điên thật chứ. Thật đấy. Không phải người nổi tiếng sao?
- Tên con trai bên cạnh cũng đẹp trai vãi chưởng.
... Tôi nghe thấy hết đấy, mấy người kia.
Biết là họ nhìn vì Byeol xinh đẹp, nhưng cảm giác cứ khó chịu thế nào ấy.
Bất chợt, tôi giống như một gã keo kiệt giữ hũ mật, chẳng muốn cho gã đàn ông nào khác nhìn thấy Byeol cả.
... Ừm.
"Byeol à."
"... Ưng?"
Byeol, người vẫn còn đang hồn xiêu phách lạc trước những ánh đèn nhấp nháy và âm thanh ồn ào, nhìn sang tôi.
"Nào, nhìn mặt anh này."
Tôi bóp mặt mình nhăn nhúm như cái bánh bao rồi cho Byeol xem.
"Phụt, phụ hi hi hi! Á, buồn cười quá! Anh kìa! A ha ha ha!!!"
"Buồn cười hông? Có mún đấu làm mặt gấu mèo bánh bao buồn cười hông?"
Cô ấy chắp tay lại như thể đó là một ý tưởng tuyệt vời.
"Được! Quyết đấu!"
- Xoẹt.
Chấp nhận lời thách đấu, Byeol quay lưng lại rồi ngồi xổm xuống.
- Nhào nặn nhào nặn.
"Làm thế này... rồi thế này... u hu hứt."
- Xoẹt.
"Nhận lấy này!"
"...! Khục!!!"
Cô ấy làm mặt nhăn nhúm hết mức, biến thành một cái bánh bao hấp xấu xí kinh hoàng. Oa, xấu đến mức suýt nữa thì tôi phun cả nước miếng. Đúng là Byeol, chẳng có việc gì là không làm được.
Sau khi "hủy hoại" nhan sắc như thế rồi mới di chuyển vào chỗ ngồi, mấy gã đàn ông tâm địa đen tối kia thấy mặt cô ấy cũng chỉ cười khẩy một cái chứ không còn gửi gắm những ánh nhìn dính dấp nữa.
*
Chúng tôi chọn một chỗ ngồi yên tĩnh trong góc. Tôi đặt Kim Đồng và mấy chú gà con vào góc khuất không có CCTV. Sau đó, tôi đăng nhập cho Byeol và Kim Đồng dưới tư cách khách vãng lai rồi gọi đồ ăn ngay lập tức.
"Còn mấy chú gà thì sao?"
"Chíp. Chíp."
Mấy chú gà con chọn củ cải muối đi kèm khi gọi mì. Giống như món củ cải ăn kèm gà rán hôm qua, có vẻ chúng thích loại củ cải chua chua thế này.
"Tôi lấy cái này."
Kim Đồng chọn combo mì Wangttukkeong và xúc xích tỏi Uiseong. Gu của nhóc này giống mấy ông đi nghĩa vụ quân sự dự bị thế.
"Byeol thì sao?"
"Ưm... chờ, chờ chút..."
Tôi bấm vào danh mục mì và đưa menu ra. Byeol đang cân nhắc với khuôn mặt cực kỳ nghiêm trọng. Dù sao thì cô ấy cũng chẳng biết cái nào với cái nào đâu.
"Em, em sẽ lấy cái này."
Phát hiện ra điều gì đó, Byeol vụng về di chuyển chuột.
... Đây là?
Đó là loại mì cô ấy từng ăn. Ngày trước, khi chúng tôi đi cắm trại ở Cao nguyên Ma quái. Trong chiếc lều giữa trời mưa, hai đứa đã chia nhau một gói mì Samyang.
'Lúc đó... cô ấy đã định nhường hết phần của mình cho mình.'
Byeol gọi mì Samyang và xúc xích đẫm tương cà.
*
- Long lanh.
Trước khi mì được bưng ra, Byeol cứ dòm ngó màn hình game của những chỗ xung quanh.
"Muốn chơi game à?"
... Gật đầu.
Byeol đã đến quán net mà không chơi game thì thật vô lý. Chẳng khác nào thả mèo vào hàng cá mà chỉ cho đứng nhìn.
'Chắc chơi một lát cũng không sao đâu nhỉ?'
Thấy cô ấy cứ mải mê xem một ông chú đang chơi LOL, tôi đã cho cô ấy mượn tạm tài khoản LOL của mình.
Đánh xếp hạng là hành vi cày thuê gây hại cho người khác và thiếu văn minh, nên tôi định cho cô ấy chơi đánh thường thôi.
Tôi chỉ chỉ cho cô ấy cách điều khiển cơ bản và giải thích kỹ năng. Nhưng nội dung quan trọng nhất lại nằm ở chỗ khác.
"Byeol à. Nhìn kỹ này."
"Ừ."
Vào game một cái là tôi vội vàng chặn toàn bộ chat ngay.
"Trò chơi này khi bắt đầu, lúc nào cũng phải nhấn nút <Chặn toàn bộ chat>. Nhất định. Nhất định đấy."
"Thế, thế à...! Nhưng nếu không nhấn thì sao?"
"Thế giới sẽ diệt vong."
"Diệt, diệt vong? Thế, thế à...! Em nhất định sẽ nhấn."
Ở cái hang ổ của lũ quỷ dữ coi việc chửi bới cha mẹ là lời chào hỏi này, tôi không biết Byeol - người lần đầu chơi game - sẽ phải nghe những lời nhục mạ gì. Một lời nói dối thiện ý để bảo vệ cô gái thuần khiết là điều tất yếu.
Vị tướng Byeol chọn là một con quái vật tên Cho'Gath. Lý do là vì nó giống tôi nên trông rất ngầu. Đây có phải là lời khen không vậy?
"Nút bấm là bốn cái ở trên. Cứ nghĩ là chỉ nhấn QWER thôi..."
"Ừ ừ!"
Byeol mở to mắt và miệng, đắm chìm vào màn hình.
Trận đấu bắt đầu.
... Thế nhưng. Đối thủ trực diện của Byeol lại là một người chơi khá cứng tay. Bậc Kim Cương. Một người có thực lực nằm trong top 3% người chơi giỏi. Là đối thủ hiếm gặp trong các trận đánh thường.
'Chắc chắn là thua rồi.'
Tôi nên nghĩ xem lát nữa phải an ủi cô ấy thế nào đây. Byeol bắt đầu tập trung, mắt sáng rực lên.
- Bạn đã bị hạ gục.
Đúng như dự đoán, vừa bắt đầu Byeol đã nằm xuống một lần.
Tôi xoa đầu cô ấy.
"Không sao đâu. Người đó giỏi lắm."
"... Ừ."
"Để anh chơi hộ cho nhé?"
"Không. Em ổn mà."
"Đừng thế... Để anh giết hắn ba lần thôi. Sau đó em có thể tha hồ mà hành..."
Ngay lập tức, Byeol trừng mắt nhìn tôi với khuôn mặt đáng sợ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Đã bảo là em ổn rồi mà?"
"... À, vâng ạ."
Nổi cáu rồi kìa.
Trong khi đó.
- Oa ha ha!
- Chíp chíp!
Tiếng cười vang lên từ chỗ bên cạnh, Kim Đồng và mấy chú gà con cũng đang dán mắt vào màn hình.
"Mấy đứa làm gì đấy?"
- Tạch tạch tạch!
- Pika!
- Pika!
Cứ tưởng chúng bận rộn gì, hóa ra đang đại chiến bóng chuyền Pikachu không ai nhường ai.
"Dong-ha, cậu cũng muốn chơi chung không? Cái này hơi khó đấy, chắc cỡ cậu cũng thấy vất vả cho xem."
"Không sao. Mấy đứa chơi giỏi lắm."
Thật ra tôi là nhà vô địch 4 lần giải bóng chuyền Pikachu toàn quốc đấy. Ở nhà còn có cả cúp Pikachu mạ vàng cơ. Thế nên chen vào chỗ mấy đứa nhóc chơi chỉ làm mất vui thôi.
*
- Bùm!
20 phút sau, trong lúc Byeol chơi game, tôi ngồi trên ghế xem bọn nhóc chơi bóng chuyền Pikachu thì từ máy tính của cô ấy vang lên tiếng nổ nhà chính Nexus. Đó là tín hiệu kết thúc trận đấu.
"... Gì vậy...?"
Nhưng nhà chính bị nổ lại là của đối phương
Dù tôi chỉ dạy cách điều khiển cơ bản, giải thích kỹ năng và mục tiêu của trò chơi, cô ấy vẫn bán hành cho đối thủ Kim Cương, đạt 27 mạng hạ gục, rồi nghiền nát nhà chính địch để gánh team một cách thần sầu. Mạng chết đầu tiên cũng là mạng chết cuối cùng.
'Đúng là thiên tài điên rồ.'
Tôi không tiếc lời khen ngợi Byeol. Đó là sự cảm thán thốt ra từ tận đáy lòng. Hồi mới bắt đầu tôi cũng không đến mức này.
Byeol phấn khích, lập tức đi khoe khoang với hạc giấy. Trong số những lời khen từ tôi, cô ấy thích nhất là được khen chơi game giỏi.
Lần đầu chơi game online.
Thật may vì đây là một ván đấu cực kỳ mãn nguyện đối với Byeol.
"Mì có rồi đây ạ."
Trận đấu vừa kết thúc thì ba bát mì bưng ra đúng lúc. Kim Đồng, sau khi kết thúc trận bóng chuyền với mấy chú gà và đang xem một nữ streamer nhảy Zero Two hay Pigeon Two gì đó trên YouTube, cũng kịp thời giả vờ làm búp bê nên không bị phát hiện.
Byeol gắp những sợi mì dai ngon trong làn nước dùng bốc khói nghi ngút. Cô ấy cũng cắn một miếng xúc xích đẫm tương cà.
"Ưm, ngon quá đi... nhồm nhoàm."
Nhìn cô ấy ăn ngon lành như vậy, có khi tôi phải dập đầu cảm ơn mất.
Thật vui khi thấy mức độ hạnh phúc tối đa của cô ấy liên tục được cập nhật từ những niềm vui nhỏ bé. Sau này cô ấy sẽ còn bao nhiêu ngày cười nhiều như thế nữa đây?
"Hi hi hi. Phải thế này chứ! Thế này mới là 'yas' chứ!" (야스 - tiếng lóng ám chỉ sự sướng/phê)
... Cái gì?
"Này... Byeol à. Em muốn chết hả? Học cái từ đó ở đâu ra đấy?"
Byeol chỉ tay về phía gã đàn ông ngồi đằng xa đang đeo tai nghe và nói chuyện ồn ào với khuôn mặt ngây thơ vô số tội.
... Đúng là quán net không phải nơi trẻ nhỏ nên ở lâu.
Khi Byeol và bọn nhóc đã húp sạch cả nước dùng, tôi nói:
"Sắp ra ngoài thôi nhỉ?"
"Đã, đã rồi sao? Ưm..."
"Cho tôi xem thêm một video nữa thôi..."
"Chíp, chíp."
Bọn nhóc có vẻ hơi tiếc nuối.
Dường như chúng muốn chơi thêm chút nữa.
Thời gian vẫn còn nhiều. Thế nhưng...
Tôi chợt rơi vào một tưởng tượng đáng sợ.*
5 năm sau.
Một cô gái ngồi lọt thỏm trên ghế quán net, đang chơi LOL với đôi mắt cá ươn thiếu sức sống.
- Phùuuu.
Mái tóc bết dính được giấu dưới chiếc mũ lưỡi trai, quầng thâm mắt kéo dài, cô ấy không rời mắt khỏi màn hình. Đôi mắt tròn trịa giờ đây xếch lên như mắt chồn.
"Bye, Byeol à... về nhà thôi... nhé? Đã hai tuần rồi đấy. Bố mẹ và mấy chú gà đang lo lắng lắm."
"Phùuuu... Ờ~ được rồi được rồi. Phải về chứ~ phải về chứ."
- Xèo.
Byeol lấy viên kẹo Chupa Chups đang ngậm trong miệng ra, ấn mạnh vào gạt tàn để dập tắt. Bên cạnh chiếc gạt tàn cắm đầy que kẹo là một chồng cốc mì Samyang cao ngất ngưởng.
- Á! Thằng rừng chết tiệt. Đánh còn không bằng 6 cuồng phong! Nhà mày ở đâu!?
- Tạch tạch tạch tạch!
Nơi ngón tay Byeol lướt qua, những lời chửi thề đầy màu sắc học được sau 5 năm chinh chiến nở rộ.
Tất nhiên đối phương cũng không đời nào chịu nhịn, lập tức chat phản công.
- Gì? Con nhỏ sừng dài kia? Ơ kìa? Cái thằng ranh này lại làm bà mày điên máu rồi đấy?
Sau một hồi đấu khẩu bàn phím, Byeol hẹn gặp mặt giải quyết ngoài đời. Cô ấy bẻ khớp tay răng rắc, vớ lấy áo khoác rồi đứng dậy.
"Byeol à! Đi đâu đấy! Về nhà đi mà. Nhé?"
"Ưm, bỏ ra! Dù là em đi chăng nữa thì lần này cũng không tha thứ được!"
- Xoảng!
*
- Lắc đầu.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Không được. Chắc chắn là cái kết tha hóa thành con nghiện LOL rồi.
Thích chơi game đến mức một mình đóng hai vai để chơi cờ cơ mà. Vì quá hiểu sự gây nghiện của trò chơi và cũng quá hiểu Byeol, nên tôi càng thêm khẳng định.
"Ra ngoài anh sẽ hôn má cho một cái."
"... Xì, anh tưởng em là hạng con gái cuồng hôn hít à? Em cũng có lòng tự trọng-"
"Hôn môi."
"U hu hứt! Các em ơi! Thu dọn đồ đạc!"
Nghe có hơi sến súa nhưng đối với cô ấy thì chiêu này cực kỳ hiệu quả.
"Còn, còn chúng tôi?"
"Chíp chíp?"
Tôi hứa sẽ cho Kim Đồng xem nhảy Zero Two trên điện thoại, còn mấy chú gà con thì tôi sẽ mua cho bóng cao su phát sáng trên đường về.
"Giờ đi chứ?"
"Vâng ạ!"
"Vâng ạ!"
Cả bốn đều đồng ý với một màn chào kiểu quân đội đầy khí thế.
"Đi thôi nào."
Tôi bế Kim Đồng và mấy chú gà con lên.
"... Ưm, Dong-ha, người đã hứa sẽ hôn em. Chờ một chút."
Cô nàng nhấn mạnh điều khoản hợp đồng thêm một lần nữa, rồi vụng về click chuột như đang tìm kiếm gì đó.
"Byeol à. Tìm gì thế?"
"... Này. Ở đây... quán net ấy? Có rất nhiều trò chơi mà. Liệu có cái đó không?"
"Cái đó?"
Byeol gõ tìm kiếm <Little Farm> vào thanh tìm kiếm có hàng chục loại game.
<Không tìm thấy tệp tin tương ứng.>
Tất nhiên là không thể tìm thấy vì đó là một trò chơi cổ điển đã ngừng phát hành từ lâu, chẳng khác nào một hóa thạch. Để Little Farm nằm cạnh LOL, PUBG, WOW thì chẳng phải quá lạc quẻ sao.
"... Ưm, không có gì đâu. Đi thôi. Hề hề..."
Byeol mỉm cười cay đắng rồi đứng dậy. Dù nói gì đi nữa, đối với cô ấy, trò chơi tuyệt vời nhất vẫn là một cái tên riêng biệt.
...
'Cứ chờ xem.'
Tôi cảm thấy tự hào vì vẫn còn một món quà bất ngờ nữa dành cho cô ấy.
"... Hi hi hi. Dong-ha có chuyện gì vui à?"
"Hừm, biết đâu đấy."
"Anh nhặt được viên đá hình khủng long à?"
"Anh mà là em chắc?"
1 Bình luận