WN

Cầu hôn

Cầu hôn

Hôm nay tôi cũng mở trò chơi Little Farm lên như một thói quen.

*- Kít...*

Nhân vật của Ma Vương mở hòm thư của mình theo bản năng. Dĩ nhiên, bên trong chẳng có gì cả.

*- Sột soạt*

*- Phù, phù*

Nhân vật của Ma Vương ngày nào cũng lau chùi hòm thư của mình thật sạch sẽ. Thế nhưng, hòm thư của cô ấy chẳng bao giờ mở ra, ngoại trừ những lúc cô ấy tự tay lau dọn.

*- Kít...*

Lần này, cô ấy mở hòm thư của tôi.

"Ôi chao, thư từ lại chất đống nữa rồi này. Em xem được không?"

"Ừ."

Trái ngược với hòm thư trống rỗng của nhân vật Ma Vương ở ngay nhà bên cạnh, hòm thư của nhân vật tôi đang trong tình trạng "bội thực" đến mức sắp nôn ra ngoài.

Nhân vật của Ma Vương bắt đầu kiểm tra nội dung bên trong hòm thư của tôi.

<Gửi người dùng 956223. Chào anh, tôi là Tiana đây. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã sửa mái nhà giúp tôi tuần trước. Giờ thì không còn giọt mưa nào bị dột nữa rồi. Vì vậy, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến anh. Nếu thứ Sáu này anh ghé qua, tôi sẽ mời anh uống rượu vang. À, ngày hôm đó ở nhà chỉ có mình tôi thôi...>

*- Ngoạm*

*- Nhóp nhép*

Cô ấy tống lá thư vào miệng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng. Hầu hết những lá thư do các cư dân nữ gửi đến đều được xử lý theo cách đó. Tôi cũng chẳng tò mò nội dung lắm nên cũng không để tâm.

<956223. Chào anh, tôi là Victoria đây. Gió xuân thật dễ chịu, giống như khoảng thời gian tôi được ở bên anh vậy. Đóa hoa thủy tiên anh tặng lần trước vẫn đang lớn rất tốt bên cửa sổ. Cả những món quà khác anh tặng nữa, tôi đều không thể nào quên. Anh cứ như thể biết rõ mọi sở thích của tôi vậy. Tôi liên lạc với anh hôm nay là vì... mùa hè này khi đi mua đồ bơi, anh có muốn đi cùng...>

*- Ngoạm*

*- Nhóp nhép*

<956223. Anh yêu, em Rachel đây. Khi nào anh ghé qua cửa hàng của em một lát...>

*- Ngoạm*

*- Nhóp nhép*

"... Em là dê đấy à?"

Nhân vật của Ma Vương vẫn tiếp tục nuốt chửng những lá thư thêm một lúc lâu nữa. Chẳng biết cái đó là hòm thư hay là máng cỏ nữa.

*- Có thư đây ạ!*

Đúng lúc đó, bác đưa thư đi tới và bỏ một lá thư vào hòm thư của Ma Vương rồi rời đi.

"Th... thư sao?"

Khuôn mặt đang ủ rũ vì phải "ăn" đống thư của đám phụ nữ trong hòm thư của tôi bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên.

"Ha ha. Vui lắm à?"

"... À, không. Cũng bình thường thôi?"

Nói thì vậy nhưng mặt cô ấy đã đỏ bừng lên vì phấn khích. Ma Vương nâng niu lá thư như thể đang vuốt ve một chú chim non, cẩn thận mở hòm thư ra và kiểm tra nội dung.

<★SÂN CHƠI AN TOÀN★ Cơ hội trúng 100 triệu won mỗi giờ!! Cá cược bằng tiền mặt thật! Đây là #GoldenDonkey#. ♠Năm thứ 3♧ đang vươn mình trở thành nhà cái lớn. Lịch sử bùng kèo bằng 0. Đơn vị đã được xác minh tiền ký quỹ. Nguồn vốn dồi dào. Hãy tin tưởng và sử dụng!! Tuyệt đối không hối hận.>

"..."

"..."

"... Hi hi hi, n-nên trả lời thế nào đây nhỉ?"

"Trả lời cái nỗi gì, đồ ngốc này. Đưa lá thư đây cho anh."

"Kh-không thích! Đừng có ăn thư của em!"

"Anh có phải là em đâu mà ăn?"

Dù là thư quảng cáo hay gì đi nữa, có vẻ như Ma Vương vẫn rất thích thú vì có thư gửi cho mình nên đã cất nó vào túi đồ. Sau đó, cô ấy lại tiếp tục công cuộc "kiểm duyệt" hòm thư của tôi.

"... Hửm? Kết hôn là gì thế?"

Đang bóc đống thư dở dang, cô ấy bỗng đưa ra một câu hỏi không đầu không đuôi.

"Kết hôn á?"

"Ừ. Đây này."

Nội dung lá thư mà Ma Vương đưa cho tôi như sau:

<Gửi 956223. Rất vui được gặp cậu, ta là trưởng làng đây.

Thấm thoát đã gần một năm kể từ khi cậu chuyển đến ngôi làng của chúng ta. Nhờ có cậu mà cuộc sống của dân làng đã được cải thiện rất nhiều. Nỗ lực của một cá nhân mà đạt được sự phát triển thế này thật đáng nể! Ta thay mặt mọi người gửi lời cảm ơn chân thành đến cậu!

Không có gì khác, ta nghĩ cũng đã đến lúc cậu nên cân nhắc việc kết hôn rồi chứ? Trong làng có rất nhiều cô gái đã đến tuổi cập kê, và hầu hết họ đều có ấn tượng rất tốt về cậu. Nếu cậu đã chọn được đối tượng để kết hôn, hãy cùng người đó đến gặp ta. Ta hứa sẽ chuẩn bị cho cậu một lễ cưới long trọng nhất.

- Chiếc nhẫn đính kèm này hãy dành tặng cho người mà cậu chọn. Đây là món quà mà dân làng đã cùng nhau góp tiền để chuẩn bị đấy.>

Đúng như lời ông ấy nói, trong phong bì thư có một chiếc nhẫn ngọc trai.

'... Là sự kiện kết hôn đây mà.'

Vốn là một game thủ thực thụ, tôi bất giác suy nghĩ xem phần thưởng kết hôn sẽ gồm những gì, nhưng rồi lại lắc đầu. Không phải lúc nghĩ chuyện đó.

"Kết hôn là gì thế? Hả? Là cái gì?"

Ma Vương vừa hỏi vừa không rời mắt khỏi chiếc nhẫn ngọc trai tôi đang cầm trên tay. Dù sao cô ấy cũng là con gái mà.

"Kết hôn nghĩa là..."

Tôi giải thích cho cô ấy tất cả những gì mình biết về kết hôn.

Cô ấy chăm chú lắng nghe, khuôn mặt dần giãn ra, đôi mắt long lanh đầy mong đợi. Khi nghe đến cụm từ "người bạn đời trăm năm", cô ấy không kìm lòng được mà nhảy cẫng lên tại chỗ.

"K-kết hôn... kết hôn... kết hôn..."

Cô ấy cứ lặp đi lặp lại hai chữ đó, dường như tâm trí đã bị chuyện kết hôn chiếm trọn. Dù chỉ là kết hôn trong một trò chơi đồ họa pixel, nhưng đối với cô ấy, ý nghĩa của nó lại vô cùng đặc biệt.

... Vì hiểu rõ điều đó, hành động của tôi đã được định đoạt.

Đang định trao chiếc nhẫn cầu hôn, tôi bỗng khựng lại.

'Khoan đã, cứ thế này mà đưa luôn sao?'

... Tôi vốn vụng về trong việc tạo không khí. Chẳng biết cách thức đặc biệt hay gì cả. Vốn dĩ tôi cũng chỉ là một gã "ế bằng thực lực" (motsol) mà thôi.

"Đợi chút. Anh đi vệ sinh cái đã."

"..... Ơ?"

"... Bảo là đi vệ sinh mà."

"..... Ừ."

Ánh mắt của Ma Vương và cả nhân vật của cô ấy vẫn dán chặt vào chiếc nhẫn ngọc trai.

*

"Nghĩa là... cậu đang hỏi cách tặng nhẫn trong game sao?"

"Ừ."

"..."

Kim Đồng, người vừa mới chợp mắt lúc rạng sáng vì bận việc ngày hôm qua, tỏ ra kinh ngạc khi nghe tôi hỏi ý kiến.

"C-cái gã Baek Dong-ha đó... mà lại đi trăn trở chuyện này sao..."

"... Sao tự nhiên thấy xấu hổ thế nhỉ. Trông tôi thảm hại lắm à?"

"Không phải! Không phải đâu! Chỉ là tôi thấy cậu thay đổi nhiều quá thôi!"

Kim Đồng cười rạng rỡ. Có vẻ như cậu ta cũng đang vui lây khi tưởng tượng ra phản ứng của Ma Vương.

"Hừm... tôi cũng không rành lắm nhưng tôi nghĩ không khí là quan trọng nhất."

*

"Hôm nay mình chỉ thu hoạch buổi sáng thôi, tối nay đi ăn ở nhà hàng nhé."

Tôi nói với Ma Vương khi cô ấy đang làm nông.

"... Hửm? Nhà hàng á? Chẳng phải anh bảo đến đó chỉ tổ tốn tiền thôi sao...? Đồ ăn pixel chẳng tăng được điểm thuộc tính nào, hệ thống thì dở tệ, chỉ giỏi bày đặt nhạc nền với không khí nửa mùa để chém giá đắt cắt cổ thôi mà?"

"... Thì đúng là vậy."

Nhưng đó là nơi thanh lịch nhất trong cái làng này. Và cũng là cửa hàng mà Ma Vương thích nhất. Bởi vì ở đó có một con ngựa gỗ đồ chơi, loại chỉ cần bỏ 100 vàng vào là nó sẽ lắc lư ra trước ra sau, một thứ chẳng hề ăn nhập gì với không khí của nhà hàng cả.

*

Thế là tôi và Ma Vương nhanh chóng hoàn thành những việc cần làm vào ban ngày. Thời gian thực tế chưa đầy một tiếng đồng hồ.

"Mặc đồ đẹp vào rồi ra nhé."

"Ừ. Hi hi."

*- Lẻng xẻng*

Mỗi khi nhân vật của Ma Vương chạy, tiếng tiền xu trong túi xách lại vang lên. Cô ấy đang rất vui sướng khi nghĩ đến việc được ăn ngon và cưỡi ngựa gỗ cả tối.

*

Người bồi bàn tiến đến nhận món.

*- Bíp*

Nhân vật của Ma Vương chọn món cơm cuộn trứng như mọi khi. Đến một nhà hàng sang trọng mà thứ cô ấy chọn cũng chỉ là cơm cuộn trứng. Vì Ma Vương chẳng biết những món đắt tiền khác là gì, nên lần nào đến đây cô ấy cũng chỉ ăn mỗi món này.

Tôi cũng chọn món tương tự.

*- Cơm cuộn trứng nhiều tương cà của quý khách đây ạ.*

Món ăn được dọn ra, nhân vật của Ma Vương ăn món cơm cuộn pixel một cách ngon lành. Cô ấy tỏ ra thích thú như thể chính mình đang được thưởng thức vậy.

...

'... Lạ thật, sao mình không chọn được thời điểm thích hợp nhỉ.'

Chỉ là chuyện cỏn con thôi mà. Sao mình lại phải nghiêm túc với một cuộc kết hôn trong game đến mức này chứ?

Nhưng cũng phải thôi. Bởi vì đây là trò chơi gắn liền với cuộc sống thường nhật của chúng tôi suốt một năm qua.

Và trên hết, vì đây là một trò chơi cực kỳ đặc biệt đối với cô ấy.

'Hừm...'

Đang mải suy nghĩ, tôi nhìn lên màn hình TV thì thấy nhân vật của Ma Vương đã biến mất khỏi chỗ ngồi.

*

*- Hí hí, hí hí!*

Quả nhiên, cô ấy đang cưỡi ngựa gỗ. Cả Ma Vương lẫn nhân vật của cô ấy đều trông rất vui vẻ. Cái thứ vừa phát ra tiếng ngựa hí vừa lắc lư ra trước ra sau đó có gì vui đến thế chứ?

Tôi buông tay khỏi tay cầm chơi game, lặng lẽ ngắm nhìn Ma Vương một lúc. Một Ma Vương luôn tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ nhặt như thế này... cũng là một nét tính cách mà tôi vô cùng yêu thương.

*- Hí hí. Hí...*

Hết thời gian, con ngựa dừng lại. Ma Vương nhanh chóng thò tay vào túi xách, lấy ra thêm một đồng 100 won nữa.

"... Ơ?"

Nhìn theo hướng mắt của Ma Vương, tôi thấy một bé gái đang đứng ở góc phòng, nhìn chằm chằm vào cô ấy đang cưỡi ngựa.

...

Nhân vật của Ma Vương dốc hết tiền xu trong túi xách ra. Rồi cô ấy bỏ tất cả vào khe thu tiền.

*- Hí hí, hí hí!*

*- Đúng rồi. Mình có việc gấp phải đi ngay.*

Ngay khi nhân vật của Ma Vương bước xuống khỏi yên ngựa, đứa bé với khuôn mặt rạng rỡ liền chạy đến leo lên ngựa. Còn Ma Vương thì quay trở lại chỗ ngồi.

*

*- Bíp*

Tôi điều khiển nhân vật của mình tiến lại gần nhân vật của Ma Vương. Tôi nhấn vào chiếc nhẫn ngọc trai trong túi đồ và chọn mục "Tặng quà".

<Tặng nhẫn ngọc trai đồng nghĩa với việc bạn muốn kết hôn với đối phương. Bạn có thực sự muốn tặng không?>

Không một chút do dự, tôi nhấn phím xác nhận. Ngay lập tức, một hộp thoại thông báo hiện lên trên màn hình của Ma Vương.

<Người dùng 956223 đã cầu hôn bạn. Bạn có đồng ý không?>

"... Ơ?"

"..."

"Ư... hử...? Ư ư ư hử???"

...

"... Mau đồng ý đi. Thấy hơi xấu hổ..."

*- Bíp*

Ma Vương với khuôn mặt ngơ ngác vội vàng nhấn nút xác nhận. Cô ấy nhấn mạnh đến mức tiếng động phát ra còn to hơn cả âm thanh hiệu ứng trong game.

Ngay sau đó, nhân vật của tôi đeo nhẫn vào ngón tay của nhân vật Ma Vương.

*- Ting ting*

Nghe thấy một âm thanh hiệu ứng lạ tai, tôi mở bảng độ thiện cảm ra xem. Đúng như dự đoán, độ thiện cảm của tất cả những cô gái trong làng mà tôi đã cày lên mức MAX bấy lâu nay để nhận vật phẩm và nhiệm vụ đều đã tụt về 0.

Nhưng chẳng sao cả. Tôi chỉ cần độ thiện cảm của một người duy nhất mà thôi.

"Ngày mai, cứ đến tìm trưởng làng là được. Ông ấy sẽ định ngày cưới cho..."

"N-này... này này, nghe em nói này."

"... Hử?"

"Anh đang lừa em đúng không?"

"... Em nói cái gì thế?"

Cô tưởng tôi là cái trang web cá cược Golden Donkey chắc?

"Hức hức. Kh-không đời nào anh lại chịu kết hôn với em dễ dàng như thế này."

Đôi mắt đang xoay mòng mòng của Ma Vương cứ nhìn qua nhìn lại giữa tôi và chiếc nhẫn ngọc trai.

"... Thế thì phải làm thế nào mới đúng?"

"Thì... thì từ trước đến giờ, dù em có muốn cái gì đi nữa, cuối cùng cũng phải để em khóc lóc om sòm rồi nổi giận thì anh mới chịu đưa cho em mà!"

"... Anh có thế bao giờ đâu?"

"Ôi trời! Trơ trẽn thật! Anh toàn thế thôi! Để em ví dụ cho nhé!? Giả sử Chris đến tìm anh và đòi kết hôn. Thế là anh sẽ bảo: 'Hừm, cỡ như Chris thì cũng có khối tài sản ra trò đấy. Được rồi, chọn cô ta vậy.' Đúng không? Thế là em bị tổn thương, em sẽ khóc 'Hức hức, hức hức... còn em thì sao...?' Vậy mà cái đồ vô tâm như anh vẫn sẽ nói: 'Chỉ là game thôi mà. Vật phẩm là trên hết.' Thế là em lại chui rúc vào góc phòng không chịu ra ngoài. Cuối cùng phải đợi đến tận ngày cưới, em lại uống rượu rồi nằm vật ra sàn than vãn với anh, thì lúc đó anh mới thầm nghĩ: '... Thôi được rồi, anh hiểu rồi. Anh sẽ chọn hạnh phúc của Ma Vương.' Rồi anh mới hủy hôn và chạy đến dỗ dành em muộn màng chứ..."

"... Em đang đọc rap đấy à?"

... Nhưng mà nghe qua thì thấy cũng có vẻ hợp lý thật. Tự nhiên thấy hơi có lỗi.

Ma Vương nói năng lộn xộn, dường như vẫn chưa thể tin nổi vào tình hình hiện tại. Cô ấy hỏi đi hỏi lại tôi mấy lần.

"Thật chứ? Anh kết hôn với nhân vật của em thật chứ?"

"Ừ. Với em."

"Không phải đưa nhầm nhẫn đấy chứ? Em đánh dấu chủ quyền (liếm) đấy nhé?"

"... Cứ việc. Liếm cho thỏa thích đi."

"Cảm ơn anh! Cảm ơn anh...!"

*- Chồm tới*

Ma Vương buông tay cầm game ra và lao vào tôi ở ngoài đời thực. Tôi đã làm gì to tát đâu chứ... Vậy mà cô ấy ôm chặt lấy tôi, cọ xát rồi lăn lộn trên sàn nhà.

"Em phải làm sao đây. Tim em sắp nổ tung mất rồi. Em yêu anh thật lòng...!"

Trong một trò chơi pixel, tại một nhà hàng pixel, sau khi nhận được một chiếc nhẫn pixel, Ma Vương đã quá đỗi vui sướng. Cô ấy cứ thế để những giọt nước mắt hạnh phúc rơi lã chã như một đồ ngốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!