“Ai thế?”
Tôi hỏi Byeol khi cô ấy vừa nghe điện thoại xong.
“Vâng. Là chị chủ quán Hotdog Mallang. Chị ấy bảo đám bạn của Ppi-yak-i đang đến tiệm chơi.”
“Bạn của Ppi-yak-i?”
Ừm, vì quanh xóm có quá nhiều bạn động vật của đám gà con nên khó mà xác định cụ thể là ai.
Nào là vẹt Chu-chu ở tiệm hoa ngã tư, chó Dol-dol ở quán cà phê thú cưng, chuột túi Oliver ở phòng tập boxing, hay con lửng ở chung cư Hạnh Phúc...
‘Chẳng lẽ lại là chuyện nợ tiền hotdog chưa trả?’
Đám động vật trong xóm này hễ thấy Byeol trên đường là sẽ bám theo như đàn chuột trong truyện *Tay thổi sáo thành Hamelin*, chẳng chịu rời đi cho đến khi được mua hotdog cho mới thôi.
- Gâu gâu!
- Quạ, quạ!
- Gừ gừ!
- Liza, Lizamon! (Charizard)
- Giri-rin, hươu cao cổ!
- Khô... không biết đâu. Tiền lương của ta là để khao... Á! Đừng nuốt hạc giấy của ta! Được rồi, ta mua cho là được chứ gì!
Đến cả lũ quạ đang đậu trên cột điện cũng bay xuống để ăn chực. Thậm chí có con vật còn đánh dấu ngày cô ấy nhận lương lên lịch để chờ sẵn. Đúng là một bữa tiệc linh đình của cả xóm.
Chỉ đến khi chiếc ví khủng long của Byeol trống rỗng, sắp khóc đến nơi, chúng mới chịu tản ra như ong vỡ tổ.
- Hức... ác quá.
Khác với câu chuyện cổ tích tôi viết, Byeol đã trở thành một "Ma Vương gà mờ" chuyên bị động vật trấn lột tiền.
- Này em. Kia kìa, ngày kia kết hôn rồi mà để cảm lạnh là không được đâu. Mau vào nhà đi!
“Không sao đâu. Ở đây có lửa trại ấm lắm. Chị cũng đến đây đi?”
- Chị đến thật nhé?
“...”
- Đùa thôi. Em muốn ngắm sao riêng với cậu Dong-ha mà. Lúc về nhớ ghé qua tiệm xem đám bạn gà con một chút nhé~
“Hề hề. Tiếc thật đấy. Giá mà chị cũng đến thì tốt!”
- Giờ chị qua luôn nhé?
“...”
- Được rồi, được rồi. Chị đùa thôi. Lát nữa nhớ ghé xem bạn của Pisik và Pipi nhé.
“Vâng.”
- Chiếp, chiếp...
Qua ống nghe, tôi nghe thấy tiếng kêu chiêm chiếp khe khẽ. Ngay khi Byeol định cúp máy.
“Chiếp. Chiếp.”
Chú gà con đang đun cacao vội vàng chạy ra khỏi lều, nài nỉ đòi mượn điện thoại của Byeol.
“Không được. Hôm nay em chơi Anipang nhiều rồi. Để mai đi.”
“Chiếp. Không phải Anipang. Cứ đưa đây. Chiếp.”
“Này, em vừa mới nói tiếng người nữa đúng không?”
“Chiếp, chiếp.”
Chú gà con giả vờ như không có chuyện gì rồi nhận lấy điện thoại.
Cô bạn gái dùng ma lực, chú gà con thỉnh thoảng thốt ra tiếng người, rồi cả con búp bê quay phim mờ ám trong tòa nhà bỏ hoang. Đúng là một gia đình kỳ lạ hết chỗ nói.
“Chiếp chiếp?”
Lũ gà bắt đầu nói vào ống nghe. Chẳng lẽ chúng có điều gì muốn nói với chị chủ quán sao?
...
“Chiếp, chiếp?”
- Chiếp, ppi-chiếp.
Sau vài tiếng gọi của chú gà con, đầu dây bên kia cũng vang lên tiếng kêu tương tự.
“Ppi-ppi-chiếp. Chiếp.”
- Chiếp? Chiếp!
‘Chúng đang nói gì vậy nhỉ?’
Dù đang bật loa ngoài nhưng vì chỉ toàn tiếng "chiếp chiếp" nên tôi chẳng hiểu gì cả.
Byeol, khác với tôi, dường như hiểu được đôi chút nên khẽ gật đầu.
“Chắc là bạn cũ đấy.”
Đúng lúc đó.
“Chiếp!? CHIẾP!!!”
- Lạch bạch lạch bạch
Pisik và Pipi đang gọi điện bỗng nhảy dựng lên, đầy phấn khích rồi lao vù xuống dưới đồi.
“Ơ kìa! Các em đi đâu đấy!”
- Thình thịch
Thấy lũ gà biến mất trong bóng tối, Byeol hốt hoảng đuổi theo. Chắc cô ấy nghĩ ban đêm chạy nhảy như vậy sẽ nguy hiểm.
‘Chuyện gì xảy ra đột ngột thế này...?’
Nguy rồi. Gần đây có nhiều xe cộ qua lại. Chạy như thế dễ gặp tai nạn lắm. Giờ không phải lúc quan tâm đến buổi dã ngoại nữa.
- Sột soạt
“Mọi người ơi. Cacao đun xong rồi. Có cả bánh quy nữa nè.”
“Kim Đồng à! Tôi đuổi theo Byeol đây, cậu dọn dẹp rồi theo sau nhé!”
- Thình thịch
“Ơ, ơ? Thế còn cacao thì sao!?”
“Cho vào bình giữ nhiệt đi!”
“Không...! Một mình tôi làm sao dọn hết đống này được chứ...!?”
*
“Hộc, hộc... Ư... Phải chi mình dùng được kỹ năng bộc phát của Zephyrus!”
‘... Đó lại là buff gì nữa đây.’
Byeol vừa để sổng mất lũ gà trong gang tấc, cô ấy thở dốc, dậm chân đầy tiếc nuối.
Ngay khi sắp bắt được, lũ gà đã đến trạm xe buýt, nhảy phắt lên chuyến xe số 322 và đi mất.
Số 322?
...
“Phù, Byeol à. Anh nghĩ lũ gà đến tiệm Hotdog Mallang rồi.”
Tôi cũng lấy lại nhịp thở rồi nói với cô ấy.
“Em cũng nghĩ vậy... Phù... Cả chuyện chúng đột nhiên chạy đi khi đang gọi điện... rồi cả số xe buýt nữa.”
“... Chúng ta đến đó đi.”
“Hay là quay lại lấy xe đi?”
“Chạy bộ thế này luôn cho nhanh.”
*
“Chiếp. Chiếp...”
Lũ gà con bắt đầu lúng túng. Điểm dừng tiếp theo là trạm gần tiệm Hotdog Mallang, nhưng chẳng có ai nhấn chuông cả.
“Chiếp... Chiếp.”
“Chiếp.”
Vấn đề là cả hai đều không đủ cao để với tới nút chuông nên không thể xuống xe.
- Chọc chọc chọc
“Ơ. Là gà con à. Sao thế?”
“Nhấn chuông đi. Chiếp. Mau lên.”
“Được rồi.”
- Bính boong
“Cảm ơn nhé. Chiếp.”
“Không có gì.”
May mắn nhờ một nhân viên văn phòng đang trên đường đi làm về mà chúng đã xuống xe đúng lúc.
...
“Ơ? Vừa nãy có gà con lên xe... mà hình như chúng còn nói tiếng người thì phải?”
*
“Hộc, hộc...”
Tôi và Byeol chạy một hồi lâu cũng đến trước cửa tiệm. Phía trước treo biển CLOSED nhưng bên trong vẫn sáng đèn.
“Vào thôi.”
“Ừm.”
- Kính coong
“Chúng tôi đóng cửa rồ... Ôi. Byeol và cậu Dong-ha?”
“Chào chị ạ.”
Chị chủ quán đang lau đĩa ở quầy bếp bước ra.
“Phù, chị ơi. Ppi-yak-i có ở đây không?”
“Có chứ. Hai đứa đến tìm chúng à?”
Chị chủ đặt đĩa xuống, chỉ tay về phía tấm thảm điện đặt trên bàn trong sảnh.
- Chiếp chiếp!
“... Cái gì thế kia.”
Chẳng biết có chuyện gì vui mà một đàn gà con đang rôm rả trò chuyện hết cỡ.
“Ôi. Chắc là hội phụ nữ gà rồi. Trông đáng yêu quá đi mất.”
Đúng là "hội gà" thật...
Chị chủ quán nhìn lũ gà với ánh mắt trìu mến.
“Đúng vậy. Giới trẻ bây giờ gọi là 'siêu cấp đáng yêu' đấy.”
“Sao chị lại bảo đó là từ của giới trẻ...”
Vậy là Ppi-yak-i đột nhiên muốn gặp bạn nên mới chạy đến đây sao?
“Đám gà đó trông lạ lắm? Lại xem sao.”
“Ừm.”
- Cộp, cộp
- Lạch bạch, lạch bạch
Tôi và Byeol tiến lại gần đàn gà. Có tất cả tám con, bao gồm cả Pisik và Pipi.
“... Ơ.”
Byeol đang đi bỗng khựng lại.
“Sao thế em?”
“.....”
Byeol không nói lời nào, đôi mắt mở to tròn xoe.
Cô ấy đứng hình, miệng há hốc. Ngay tại ranh giới của viên gạch lát sàn, thời gian như ngừng trôi đối với cô ấy.
“... Byeol à?”
“...”
Phản ứng đó là sao nhỉ.
...
‘À.’
Bất chợt, một cảm giác còn sót lại trong ký ức hiện về.
‘...’
Dường như tôi hiểu được biểu cảm của cô ấy lúc này.
Vài năm trước.
Trên đỉnh ngọn núi đó.
Dưới cầu vồng.
Biểu cảm của tôi khi gặp lại cô ấy sau 3 năm tìm kiếm vô vọng chắc cũng giống như thế này.
...
- Ngoảnh lại
Như bị thúc giục, tôi nhìn lại tấm thảm điện.
Tiếng chiếp chiếp ồn ào của lũ gà đã im bặt không một dấu vết.
“...”
Gà màu đỏ, vàng, hồng, tím. Gà đầu hói, gà xinh xắn... sáu con gà cũng đang nhìn chúng tôi với biểu cảm y hệt Byeol.
“...”
- Cộp
- Cộp
Tiến thêm vài bước theo sau Byeol. Cô ấy lẩm bẩm khẽ khàng.
“Cleanse (Thanh tẩy).”
Những hạt mana nhỏ li ti tỏa ra từ đầu ngón tay trắng ngần của cô ấy, bao quanh sáu chú gà con.
- Bùm
“...”
- Bùm
- Bùm
- Bùm
“...”
- Bùm
- Bùm
Phép biến hình được giải trừ.
Những gương mặt mà tôi từng rất ghét... nhưng giờ đây lại vô cùng thương nhớ hiện ra.
“...”
“...”
Không một ai lên tiếng.
Họ lặng lẽ khắc ghi hình bóng nhau vào võng mạc.
- Lạch cạch
Chỉ có tiếng đĩa chạm nhau của chị chủ quán vang lên trong không gian tĩnh lặng.
“...”
“...”
Ngón tay của Byeol cử động lúng túng.
Như thể đang cố gắng thay cho đôi môi không thốt nên lời.
“... Hức...”
Người đầu tiên lên tiếng, quả nhiên vẫn là.
“MA VƯƠNG ƠI!!!!!”
Là kẻ ngốc màu hồng mà tôi hằng mong đợi. Một Rebecca chẳng thay đổi chút nào, gần như bò đến ôm chầm lấy Byeol. Một bàn tay của Rebecca đang quàng qua cổ Byeol vẫn còn cầm chai tương cà mà Ma Vương đã tặng.
...
“Lũ ngốc này.”
- Lã chã
Tôi cũng khóc như một kẻ ngốc.
Kể từ lúc đó, chẳng ai bảo ai.
- Cạch
“Phù, này, mấy đứa! Sao lại bỏ mặc tôi mà đi hết...”
- Keng
- Keng
- Lăn lóc
Kim Đồng theo sau muộn hơn đã đánh rơi chiếc bình giữ nhiệt xuống sàn.
“...”
“... Kim Đồng ààààà...!”
Ngay khi vừa thấy Kim Đồng, Rebecca đã òa khóc nức nở chạy đến ôm chầm lấy cậu ấy. Và cậu ấy, một cách quen thuộc như thể chuyện mới xảy ra hôm qua, lau nước mũi cho Rebecca.
“Beka à. Rebecca. Rebecca...”
Cậu ấy, người thường gọi tôi là đồ mít ướt, giờ đây đang khóc đến mức ướt đẫm cả người.
“...”
...
“... Frey.”
Vẫn còn nữa.
“...”
Kẻ hay hờn dỗi của làng Urupu đang nhìn Byeol gặp lại những người bạn hằng mong đợi ở một góc phòng.
Và cả bà chủ xe tải bánh Dalgona trông giống hệt Byeol.
...
“Bố.”
“...”
Ông ấy đang run rẩy toàn thân, nước mắt rơi như mưa.
*
Tất cả cùng quay lại tấm bạt ở công viên lúc nãy. Sau khi trấn tĩnh lại, chúng tôi mới nhận ra mình đã làm loạn ở cái quán đã đóng cửa kia như thế nào.
Bây giờ, mỗi người đều đang tận hưởng niềm vui tái ngộ.
“A nào, bé cưng của anh.”
“Ưm, măm măm.”
Kim Đồng đã mua mười chiếc nhẫn kẹo kim cương ở siêu thị và đeo hết vào ngón tay cho Rebecca. Giờ cậu ấy đang đút đủ loại bánh kẹo vào miệng cô nàng.
‘Chúc mừng nhé... Thật tốt quá.’
Dù là cuộc tái ngộ cảm động, nhưng gạt chuyện đó sang một bên thì cuộc đối thoại của họ khiến tôi hơi "nổi da gà" nên đành để họ cách biệt ở băng ghế bên cạnh một lát.
...
‘Byeol à.’
Cô ấy đang đứng lặng lẽ dành thời gian bên gia đình mình.
...
“Bất ngờ thật đấy. Không ngờ bố của Ma Vương lại là bố của chúng ta... Này, làm sao bố lại tìm lại được ký ức về Ma Vương vậy?”
Nine, người đang uống cacao do Kim Đồng pha, lên tiếng.
“Nine. Giờ không gọi là Ma Vương nữa. Hãy gọi là Byeol.”
Yuria có vẻ thấy điện thoại thật kỳ diệu nên cứ cầm nghịch mãi.
“À, đúng rồi! Phải gọi là Byeol chứ. Dorothy, em nghĩ sao? Làm thế nào mà lời nguyền của Adam lại được giải trừ vậy?”
“... Hừm, theo em nghĩ thì...”
Dorothy ngập ngừng một lát rồi tiếp tục.
“Có vẻ như khi sang thế giới này, ma lực của lời nguyền mà Adam đặt ra đã bị yếu đi.”
“Yếu đi sao?”
“Vâng. Phép biến hình gà con của em cũng do chị Byeol giải mà. Mọi người biết là để giải trừ một buff thì cần phải có ma lực mạnh hơn đúng không?”
“Biết chứ.”
“Chị Byeol bây giờ chỉ còn lại một chút ma lực rất nhỏ thôi. Giống như một Half-elf bình thường vậy. Việc phép biến hình của em bị giải trừ bởi một người như chị Byeol... nghĩa là ma lực của em đã yếu đi...”
“À há, nghĩa là lời nguyền của Adam cũng bị yếu đi khi đến Trái Đất.”
“Chính là nó đấy.”
...
Đó là lý do Byeol cũng dùng Cleanse lên chính mình lúc nãy. Khi thấy phản ứng của bố, cô ấy đã linh cảm rằng mình có thể giải trừ lời nguyền ký ức đang đeo bám.
‘Vậy nên những người ở kia chính là...’
Gia đình đã tìm lại được toàn bộ ký ức, gặp lại nhau sau hơn một trăm năm đằng đẵng.
*
“...”
“...”
Tareto lôi từ trong túi da ra một thứ gì đó.
“... Con còn nhớ cái này không?”
“...”
Thứ ông ấy lấy ra là một con búp bê lừa làm bằng da đã sờn cũ. Một món đồ rất, rất lâu đời.
- Lã chã
Ngay khi nhìn thấy nó, nước mắt Byeol lại rơi dài trên má.
“... Hức, hức... Con búp bê lừa của con... Dong-dong.”
“... Hức... Thật kỳ lạ, không hiểu sao riêng con búp bê này bố lại không muốn đem làm phần thưởng... Dù không biết lý do, nhưng đi đâu bố cũng nhất quyết mang theo bên mình...”
Tareto nghẹn ngào nói trong nước mắt.
“... Hức, con biết mà... Bố. Đó là con búp bê đầu tiên bố làm mà... Hi hi, đường may vẫn còn vụng về lắm... Con đã quên bẵng đi mất... Chính vì con búp bê này mà con mới thích loài lừa đấy...”
“... Con gái. Con nhớ không? Ngay cả khi đến đoàn kịch chơi con cũng ôm nó theo, khi ăn cơm cũng nhất định phải dọn phần cho cả nó nữa...”
“Đúng rồi... Đúng là đã như vậy... Con luôn mang nó theo. Lúc đánh răng, lúc đi ngủ... lúc nào cũng ôm khư khư.”
“... Mình à... anh nhớ không? Có lần anh còn dỗi vì Frey bảo thích búp bê lừa hơn cả anh nữa đấy...”
“... Đúng là có chuyện đó thật.”
...
“Con gái.”
“... Dạ.”
“... Bố... bố ôm con một cái được không?”
...
“Hức... BỐ ƠI...!”
Ba người trong gia đình ôm chầm lấy nhau. Những cánh tay siết chặt như muốn trút hết nỗi nhớ nhung đã tích tụ bấy lâu nay như một con đập bị vỡ.
“Frey... hôm nay là ngày hạnh phúc thứ hai trong đời bố.”
“Thế còn... ngày thứ nhất là khi nào ạ?”
“... Tất nhiên, tất nhiên là ngày con gái của bố chào đời rồi.”
Gia đình nhỏ, khởi nguồn của câu chuyện này, đã ôm nhau khóc thật lâu.
*
- Cúi đầu.
“Ơ, nhạc phụ! Sao người lại làm thế ạ?”
Bố của Byeol... tức là nhạc phụ tương lai, đã tiến đến và hành lễ lớn với tôi.
“Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu. Tôi đã nghe kể hết rồi... Thật sự rất...”
“Người đừng làm thế ạ.”
Tôi vội vàng đỡ ông ấy dậy. Ông ấy vừa mới ngừng khóc được một chút, giờ đây đôi mắt lại nhòe lệ.
“... Vì con gái tôi mà cậu đã làm đến mức đó...”
“Ngược lại, người phải cảm ơn là con mới đúng. Xin người đừng như vậy.”
Nếu nhạc phụ không hài lòng về tôi hay cuộc hôn nhân này, tôi sẵn sàng trì hoãn đám cưới và nỗ lực cho đến khi ông ấy ưng thuận.
Bởi vì đối với ông ấy, tôi chẳng khác nào một gã đàn ông lạ mặt đột nhiên xuất hiện và đòi cưới con gái mình.
“Cảm ơn cậu... Liệu tôi có thể là người tiễn con gái trong lễ cưới được không?”
“... Tất nhiên rồi ạ.”
Nhưng trái với nỗi lo của tôi, ông ấy đang bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.
Chính tôi mới là người phải cảm ơn ông ấy vì đã sinh ra một cô con gái xinh đẹp và tốt bụng đến nhường này, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả để đền đáp.
Giữa lúc bầu không khí vẫn còn vương vấn nỗi buồn.
“Hắng giọng, mấy đồ mít ướt này! Định khóc đến bao giờ nữa hả!?”
Kẻ mít ướt và lăn lộn nhiều nhất ngày hôm nay – Đại Ma Vương – lại lên tiếng đầy mạnh mẽ.
“Con gái tôi vẫn đáng ghét như vậy đấy. Cậu thông cảm cho nhé.”
“Vâng. Con quen rồi ạ.”
Nhìn biểu cảm thở dài của nhạc phụ, có vẻ ông ấy cũng đã quá quen với tính cách này. Chúng tôi nhìn nhau rồi bật cười. Có vẻ như tôi và nhạc phụ sẽ rất hợp cạ đây.
“Em có cái này cho mọi người!”
Byeol chạy đến cốp xe, lục lọi trong hộp. Cô ấy lấy ra năm tấm thiệp mời còn sót lại sau khi đã gửi đi vài ngày trước.
Byeol chia cho mỗi người một tấm.
“... Mọi, mọi người sẽ đến chứ?”
Ngay lập tức, tổ đội dũng sĩ và gia đình cô ấy đồng loạt nhìn về phía núi xa. Bởi vì họ quá hiểu cái thú vui khi trêu chọc Ma Vương.
“Ơ, không đến sao?”
Lờ tịt.
“... Được lắm! Vậy thì tất cả cùng đi thôi!”
Thấy Byeol định lấy bộ đồ thỏ lúc nãy ra để nhấn nút tự sát, tôi vội vàng giật lấy.
“Được thôi! Chị Byeol. Nếu chị thắng trò chơi này thì chúng em sẽ đi!”
Dorothy vỗ tay cái bộp như vừa nảy ra ý kiến hay.
“Hả? Trò chơi?”
Đôi mắt Byeol, vốn đỏ hoe vì khóc, bỗng sáng rực lên. Cô ấy vẫy vẫy cái đuôi như muốn hỏi đó là trò gì.
“Còn gì nữa đâu. Chính là...”
“Ồ ồ!! Cái đó!”
Kim Đồng, người đang được Rebecca ôm, reo hò phấn khích khiến tổ đội dũng sĩ cũng nở nụ cười tinh quái.
Thứ họ mang ra chính là hộp board game mà họ đã hứa sẽ mang đến vào ngày hạc giấy tròn 1 năm tuổi.
“Oa oa oa!”
Tổ đội dũng sĩ cười một cách vô cùng hạnh phúc. Họ đã chờ đợi bao lâu để được thấy nụ cười đó của Ma Vương?
“Nào, mọi người ngồi quây thành vòng tròn đi! Để em cho mọi người thấy đây là một siêu phẩm như thế nào!”
Kim Đồng tự tin mời từng người ngồi xuống tấm bạt.
- Nháy mắt, nháy mắt
Byeol nháy mắt ra hiệu cho tôi một cách lộ liễu, bảo tôi hãy ra "kéo". Chắc là họ đang oẳn tù tì để chia đội.
“Dong-ha ơi. Mau lại đây!”
“Ừm.”
Ngay khi tôi tiến lại gần mọi người, một ngôi sao băng vạch một đường thẳng trên bầu trời đêm.
“...”
Dạo này có vẻ sao băng đang thực hiện điều ước theo kiểu thanh toán trước thì phải.
- Này, cái đồ! Baek Dong-ha! Sao anh lại ra "búa" hả!? Hả!?
- Gì vậy! Chị Baek Byeol! Chị lại định gian lận nữa đúng không!
- Ôi trời, cái con bé này, thói quen hồi nhỏ vẫn còn nguyên nhỉ!
- Ha ha ha ha!
...
Chắc hẳn ai đó sẽ thổi còi báo lỗi mất.
Họ sẽ bảo rằng một cái kết hạnh phúc trọn vẹn thế này là một sự lừa dối.
Nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Dù niềm hạnh phúc này có lớn lao đến mức Byeol có dang cả hai bàn tay nhỏ bé ra cũng không thể ôm hết một lần...
Thì mặc kệ đi, dù sao tất cả cũng đều thuộc về cô ấy mà.
0 Bình luận