WN

Ngày may mắn (1)

Ngày may mắn (1)

“Xong rồi nhé.”

Tôi vừa vun gốc xong cho cây mầm thứ tám mà cô ấy mua về.

“Đây là giống cây gì thế?”

“Là Tinh Thể Ngọc đấy.”

... Nghe lạ hoắc.

Ở nơi này, bên cạnh những loại cây quen thuộc dưới Trái Đất như cà rốt, bắp cải, bí ngô, tất nhiên cũng có những loại kỳ hoa dị thảo của thế giới này mà tôi chưa từng nghe danh.

Một ký ức tươi mới từ thuở xa xưa bỗng ùa về.

*

- Anh Dong-ha ơi~ Nhận lấy này. Em mới mua mì gà cay (Buldak) về, nhưng nhớ anh bảo không ăn được cay đúng không? Thế nên em đã suy nghĩ kỹ rồi, cái này là hợp nhất đấy. Nó gọi là ‘Skok’.

Dorothy vừa đi chợ về, chìa ra một quả trái cây tròn trịa.

- ... Cô có tẩm thuốc chuột vào đây không? Hay là yểm bùa nổ gì rồi?

- ... Dạ? Anh nói gì kỳ vậy.

- Cô mà lại tốt tính tặng quà cho tôi á, chuyện lạ có thật đấy.

- ...

Dorothy lộ vẻ bối rối. Bàn tay đang chìa quả ra bỗng buông thõng đầy thất vọng. Những đầu móng tay sơn màu tím – tông xuyệt tông với màu tóc – cứ vân vê quả trái cây như thể chẳng biết đặt vào đâu.

- ... Baek Dong-ha. Cậu hơi quá đáng rồi đấy. Dorothy đã mất bao công sức chọn lựa để tặng cậu. Ta có hỏi xin mà con bé nhất quyết không cho, bảo là phải để dành cho Dong-ha...

- ... Không sao đâu ạ. Chị Yuria... Anh Dong-ha quên đi nhé. Em xin lỗi. Để em tự ăn...

- ... Xin lỗi nhé. Tại tôi đa nghi quá. Cô đã có lòng mua về... tôi sẽ ăn thật ngon.

Rốt cuộc cô nàng cũng biết điều rồi sao? Hay là muộn màng nhận ra giá trị của gã cửu vạn này nhỉ?

- Rắc!

Dù sao thì đa nghi quá mức cũng không tốt. Sau khi xin lỗi, tôi cắn một miếng thật to.

*Bấy lâu nay cứ mong cô uống thuốc diệt cỏ mà chết, tôi xin lỗi nhé. Từ giờ tôi cũng sẽ dần mở lòng mình ra...*

Ơ? Cái đéo gì thế này!?

- Khụ! Khụ khụ! Phì! Oẹ! Đồ con mụ phù thủy tím ti tiện nàyyyy! Khụ... Sao mà nó cay xé họng thế này! Cô cho tôi ăn cái giống gì vậy... Ư ư!

- Kha kha kha! Thành công rồi! Thành công rực rỡ!

- Hi hi! Buồn cười quá đi mất! Nhìn mắt anh kìa, đỏ lựng lên rồi!

- Ha ha ha! Cái mặt đỏ bừng lên trông đúng là kiệt tác. Dorothy, mau dùng ma pháp khóa miệng nó lại! Đừng để nó nhổ ra!

- Rõ! Em niệm chú ngay đây!

- Cút đi! Khụ, cút ngay! Lũ rác rưởi này!

- Vù vù...

- Ưm! Ưm ưm!

Miệng bị khóa chặt, thay vì thức ăn và những lời chửi rủa được tuôn ra, thì chỉ có nước mắt và nước mũi của sự căm hận chảy dài.

*

‘Con mụ khốn khiếp này!’

- Phập! Phập!

“Ơ, kìa, làm gì thế! Hỏng hết cây mầm bây giờ!”

‘À, chết tiệt.’

Cảm giác tê dại trong miệng lúc đó dường như vẫn còn sót lại. May mà cú nện tay của tôi chưa làm hỏng mất loại cây đầy tham vọng của Ma Vương.

“... Này. Cái này không phải là loại cây ra quả cay xé lưỡi đấy chứ?”

“Gì cơ? Làm gì có chuyện ta trồng loại cây xấu xa thế. Ta cũng ghét cay mà. Tầm như Kimchi là vừa miệng rồi.”

Món Kimchi Ma Vương muối thường có vị cay nhẹ, thiên về vị ngọt thanh nhưng lại ngon đến gây nghiện. Mà thực ra, thức ăn kèm cũng chẳng đa dạng gì nên tôi cũng chẳng có quyền đòi hỏi...

Tính ra, tôi và Ma Vương có khá nhiều điểm chung. Ngoại trừ việc đôi khi cô ấy hơi chơi bẩn khi chơi game, thì khó mà tìm được người bạn cùng phòng nào hợp cạ hơn.

“Chắc chúng mình sống chung với nhau cả đời cũng được đấy nhỉ.”

“.....!”

...

“... Sao thế?”

“À, không, không có gì.”

... Gì vậy trời. Chẳng hiểu sao đôi má cô ấy lại ửng hồng. Hay là do cái mặt trời nhân tạo siêu nhỏ ngay phía trên nóng quá?

“Thế Tinh Thể Ngọc có vị gì?”

“Hi hi hi. Tò mò lắm đúng không? Muốn biết lắm chứ gì?”

“Ừ.”

“Ưm... không đâu. Không đâu nhé. Sự khẩn thiết vẫn còn thiếu lắm. Muốn biết về Tinh Thể Ngọc dễ dàng thế thì tham lam quá nhỉ?”

“Thế à? Vậy thì thôi. Khỏi nói cũng được.”

“... Cái gì?”

“Sau này nó ra quả thì ăn thôi.”

“.....”

“...”

“..........”

“Thôi được rồi, tôi muốn biết. Tinh Thể Ngọc.”

“Thế thì đành vậy. Ngươi đúng là kiểu người không nhịn được sự tò mò mà? Tinh Thể Ngọc là loại quả tròn trịa, có vị ngọt lịm nhưng lại có vị chua tê tái nổ lách tách trong miệng.”

Cô ấy bắt đầu thao thao bất tuyệt.

“... Thế nên nó rất hợp phát triển trong môi trường nóng ẩm...”

Sau đó, chúng tôi đã thảo luận rất lâu về kế hoạch nuôi dưỡng và tương lai của Tinh Thể Ngọc. Nghĩ lại thì, cô nàng này cũng có máu “giáo sư biết tuốt” (thích giải thích dông dài) gớm.

Nhưng mà...

Chắc là vì bấy lâu nay Ma Vương chẳng có ai để trò chuyện nên mới thế.

Nghĩ vậy, tôi luôn có thể kiên nhẫn lắng nghe ngay cả khi cô ấy nói dài dòng. Thật ra, nhìn bộ dạng Ma Vương má đỏ hây hây, tay chân múa may quay cuồng cũng khá đáng yêu nên tôi cũng không thấy chán lắm.

Theo lời giải thích của cô ấy, kỳ lạ thay, thời điểm Tinh Thể Ngọc ra lứa quả đầu tiên lại trùng khớp với thời hạn một năm mà tôi đã hứa với cô ấy.

“Điều thú vị nhất là mỗi chùm sẽ có 10 quả, nhưng trong đó sẽ có một quả cực kỳ chua, chua đến mức run cả người luôn!”

*Quả đó chắc chắn dành cho cô rồi.*

Chẳng hiểu sao nó lại giống hệ thống kẹo chua ‘I-cy-sheo’ (một loại kẹo cực chua của Hàn Quốc) bán ở Trái Đất thế không biết. Đúng là loại quả sinh ra để chơi trò trừng phạt.

“Ngươi vừa nghĩ ‘Quả đó chắc chắn dành cho cô rồi’ đúng không? Có phải không?”

“Làm gì có chuyện đó.”

*Đúng rồi đấy.*

*

“Hi hi hi.”

Cô ấy đang nhìn tôi với nụ cười đầy gian xảo. Trông chẳng khác gì nhân vật Dokin-chan đang cùng Baikinman lập mưu tính kế để xử lý Anpanman vậy.

“... Sao lại cười kiểu ‘Ma tộc’ (gian ác) thế kia? Có chuyện gì vui à?”

“Hư hư. Hôm nay ta là vô địch.”

“Tại sao?”

“Nào! Không ra là thua nhé! Oẳn tù...”

Cô ấy đột ngột đòi chơi oẳn tù tì. Sao lại tự đâm đầu vào chỗ chết thế nhỉ? Chắc chắn tối qua ăn nhầm bít tết Chim Sấm rồi.

“Tì.”

“Tì!”

?

“Kha kha kha! Thắng rồi! Đồ gà mờ!”

“Đừng dùng từ đó. Tôi xin cô đấy.”

Tôi đã thua.

Đây là lần thứ hai rồi. Lần trước khi chơi oẳn tù tì chọn vé số là một, lần này là hai.

“Hê hê. Thế nào! Ta nói đúng chưa? Bây giờ ta cảm giác mình chẳng thể thua bất kỳ ai cả!”

*Thì bình thường cô cũng mạnh thế còn gì.*

“Hư hư. Biết thế mình cược hết tài sản luôn cho rồi.”

“Đời không dễ ăn thế đâu. Thế, lý do đột nhiên cô gặp may là gì?”

Thường thì khi một kẻ đen đủi như cô ấy gặp may, chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành theo sau. Lần oẳn tù tì trước cô ấy thắng thật đấy, nhưng nhìn vào kết quả bốc thăm thì chẳng khác gì thất bại thảm hại.

- Chéo.

Một tia sáng lóe lên từ ánh mắt cô ấy.

“Muốn biết thì ta sẽ cho ngươi thấy. Đi theo ta.”

Phản ứng như thể đã chờ đợi từ lâu. Như một lão ngư sành sỏi đang thu dây câu.

‘Ai mà thèm mắc bẫy chứ.’

Cái biển báo ghi lù lù chữ: <Đây là cạm bẫy. Bước vào là bị hành ra bã!>.

Nếu đi theo cô ấy bây giờ, tôi sẽ phải tham gia vào một cuộc đối đầu bất lợi trên sân khấu đã được dàn dựng hoàn hảo của Ma Vương. Dù Ma Vương có đôi khi ngơ ngác, nhưng dẫn dụ lộ liễu thế này thì chắc chắn là có biến. Có khi là tra tấn bằng nước cũng nên.

Dù là bạn thân, nhưng tôi không phải nhà từ thiện, cũng chẳng phải con bé Rebecca có chỉ số thông minh ngang ngửa sâu đo, nên tôi chẳng dại gì mà dính vào cái bẫy rành rành ra đó.

Lúc này, lôi công việc ra làm lá chắn là thượng sách.

“Thôi. Tôi chưa tưới nước cho bắp cải nữa. Cả cà rốt...”

“Ta làm hết trước khi ngươi ngủ dậy rồi.”

“Hội chợ Little Farm chỉ còn vài ngày nữa...”

“Ta đã tuyển chọn sẵn nông sản rồi. Toàn loại thượng hạng thôi.”

“Việc may vá...”

“Xong luôn rồi.”

“Lau sàn...”

“Hôm qua ngươi lau sạch lắm. Sáng sớm nay ta đã lau lại một lần nữa để kiểm tra rồi.”

...

Chặn hết mọi đường lui rồi cơ đấy.

Thậm chí tôi còn nghi ngờ việc trồng Tinh Thể Ngọc cũng nằm trong kế hoạch dàn dựng này.

“...”

Cuối cùng thì ga cuối vẫn là cái bẫy của Ma Vương sao?

Dù không biết chính xác là gì, nhưng có vẻ vận may của cô ấy đã có một bước ngoặt lịch sử nào đó.

Thôi được rồi. Một kẻ luôn xui xẻo chịu thiệt như Ma Vương mà đã dày công chuẩn bị một bữa tiệc thế này... thì lần này mình cứ giả vờ mắc bẫy vậy.

“Được rồi. Đi xem nào. Lý do khiến cô gặp may.”

“Ừ. Đi theo ta.”

Nơi cô ấy nắm tay dắt tôi đến là nhà kho.

*

Món này lâu rồi mới thấy lại đây.

Trong lúc Ma Vương đi lấy đồ, tôi mân mê con robot mà chỉ cần ấn vào lưng là mắt nó sẽ bắn ra tia laser sát thủ.

Trông thế thôi chứ đây là món cổ vật cấp Pluton từng đốt trụi cả quần áo của Ma Vương đấy. Nghĩa là nếu con này mà solo với Dorothy thì Dorothy chỉ có nước xách dép.

“Đây này.”

Quay lại thì thấy Ma Vương đang chìa ra một chiếc hộp nhỏ.

“... Hộp bí mật à?”

“Không phải! Ngươi mà còn làm cái thứ xấu xa đó một lần nữa xem?”

Một luồng điện quen thuộc chạy qua đầu ngón tay Ma Vương. Sợ bị coi là phần tử phản loạn, tôi vội vàng đặt con robot sát thủ xuống và giơ hai tay đầu hàng. Sao cô em này bạo lực thế không biết.

“Hi hi hi. Thật ra, sáng nào ta cũng bốc cái này.”

“Cái gì đây?”

“Hư hư hư! Chính là Quẻ bói ngày hôm nay!”

Cô ấy bảo vì thấy mấy mục bói toán theo chòm sao ở trang sau của tạp chí thú vị quá, nên đã tự làm một chiếc hộp báo vận thế mỗi ngày.

Có tổng cộng mười loại quẻ. Ma Vương đã làm chiếc hộp này và ngày nào cũng bốc quẻ từ rất lâu trước khi tôi đến, nhưng quẻ tốt nhất là ‘Vận Số Đại Thông’ (May mắn tột đỉnh) thì cô ấy chưa bao giờ bốc trúng. Đúng là một vận đen đáng nể.

“Thế mà sáng nay, quẻ Vận Số Đại Thông bỗng dưng xuất hiện!”

Ma Vương cười hớn hở, lôi ra một thẻ giấy trong túi áo. Vận Số Đại Thông. Vốn dĩ chữ của cô ấy đã như gà bới, giờ lại viết bằng chữ Hán nên trông chẳng khác gì những ký tự cổ đại không thể giải mã.

“Hôm nay ngươi cứ xác định đi! Trán này! Ngón tay này! Mông này! Mọi nỗi uất ức bấy lâu nay ta sẽ thanh toán sạch sành sanh.”

...

Mỗi lần thua trò chơi đánh đòn, cô nàng lại ôm cái trán đỏ chót rồi bảo: ‘... Hức, khịt. Ta không giận đâu nhé? Vì... vì là trò chơi mà. Ta không có để bụng đâu.’

Hóa ra là ghi hết vào sổ thù vặt để hôm nay phục thù đây mà. Ôi, cái đồ hẹp hòi.

...

Bất an quá. Thật sự bất an.

Dựa trên kinh nghiệm xương máu từ trước đến nay, kết cục của một Ma Vương đang tràn đầy tự tin thường luôn giống nhau.

- K-Không thể nào. Hức.

- A, không được...

“... Định chơi trò đánh đòn à?”

“Tất nhiên rồi. Hay là ngươi định lẩn như chạch hả?”

“... Đánh nhẹ thôi đấy nhé?”

“Ưm, cái đó thì tùy vào lòng ‘ta’ thôi.”

Ma Vương nhấn mạnh chữ ‘ta’ thay vì ‘người đánh’. Với cái thẻ Vận Số Đại Thông dán ngay giữa trán, trông cô ấy như thể chẳng còn sợ bất cứ thứ gì trên đời này nữa.

*

“Hi hi hi. Vậy thì đầu tiên là cái này.”

“... Đây là?”

Ma Vương mang ra một bộ bài Tây.

“Bấy lâu nay có thấy đâu nhỉ.”

“...”

“...”

“K-Không biết? Ta... mấy cái trò bài bạc này...”

... Lộ liễu quá cô nương ơi...

Còn lý do nào khác khiến một con nghiện game như Ma Vương không đụng đến bài Tây bấy lâu nay không? Đơn giản vì mọi trò chơi bài Tây đều phụ thuộc vào vận may. Dù khả năng phán đoán cũng quan trọng, nhưng nó không thể lấp đầy khoảng trống của sự đen đủi được.

Sau hàng loạt sự cố, cô ấy nghĩ mình không có cửa thắng trong các trò may rủi nên mới cất kỹ đến tận bây giờ.

“... Thế định chơi trò gì?”

“Hả? Chơi Rút bài lá đen (Old Maid) chứ gì nữa. Còn trò gì khác à?”

Rút bài lá đen?

Trò chuyện một hồi mới biết cô ấy chỉ biết mỗi trò Rút bài lá đen, hay còn gọi là rút quân Joker. Chia bài ra, ai có cặp thì bỏ đi, rồi rút bài của nhau, cuối cùng ai cầm quân Joker trên tay là thua.

“Hi hi. Ngày nào ta cũng chơi một mình. Ta đã rất muốn chơi trò này hai người.”

“... Trò này mà cũng chơi một mình được á?”

“Ưm... thì như thế này.”

Luật chơi một mình của cô ấy như sau:

1. Chia bộ bài thành hai xấp A và B, bỏ hết các cặp trùng.

2. Ngồi vào vị trí A, cầm bài lên và rút một lá từ xấp B.

3. Nếu có cặp thì bỏ, không có thì tráo bài rồi úp xuống sàn, sau đó sang ngồi vào vị trí B cầm bài lên.

4. Lặp lại.

... Tội nghiệp quá. Đúng là tội nghiệp.

Chỉ số ‘tự kỷ’ của Ma Vương đúng là không thể đo đếm được.

Nhìn cảnh đó thấy xót xa thật đấy, nhưng mà...

“Hi hi hi. Đánh trán nhé. Đánh trán. Chuẩn bị tinh thần đi.”

Nhìn cô ấy cặm cụi chuẩn bị đoạn đầu đài từ sáng sớm để ‘thịt’ mình... thì lòng trắc ẩn trong tôi cũng bay sạch.

“Luật thì tôi biết rồi. Bắt đầu luôn chứ?”

“Hư hư. Ngươi chắc chứ?”

- Tách, tách.

Ma Vương búng thử ngón tay vào không trung. Áp lực gió từ cái búng tay làm tóc tôi bay ngược ra sau. Phát này mà trúng thì chắc bay màu luôn quá.

“Ừ. Tắt hết buff đi đã.”

“Được thôi. Hê hê. Giải trừ Đầu của Titan...”

...

Không cần xem cũng biết tương lai thế nào rồi. Thật lòng, dù có phải ăn cái búng tay như đại bác kia cũng được... tôi cũng muốn cho Ma Vương thắng một ván trò chơi may rủi. Bấy lâu nay Ma Vương đã...

- Ái!

- Ư ư...

- Hức... Đánh đi. Đừng có nương tay.

Phù.

Chẳng cần bàn cãi về sức mạnh của cô ấy làm gì.

Dù sao cũng là trò chơi xác suất.

Dù sao thì tôi cũng chẳng thể nào thua được.

Cầu mong sao Ma Vương, người bạn quý giá nhất của tôi, có thể thắng được dù chỉ một ván...

*

5 phút sau.

“Lại đây.”

“Khoan, xin tí thời gian.”

Ma Vương đang tiến lại gần với đôi mắt rực lửa sát khí, tay đã thủ sẵn tư thế búng trán. Tôi vừa lùi bước, vừa nhìn quân bài Joker duy nhất trên tay đang nhe răng cười nhạo sự thiếu nhạy bén của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!