“Ngươi chính là Ma Vương sao...?”
“Ừ.”
...
“Chắc chắn rồi. Ở đây không hề cảm nhận được bất kỳ ma lực nào.”
Người đàn ông đứng cạnh gã kiếm sĩ cơ bắp có vẻ là thủ lĩnh lên tiếng.
“Đúng như lời đồn, có vẻ hắn đã mất hết ma lực rồi.”
- Cạch, cạch.
Hắn bước ra khỏi đám đông và tiến về phía tôi.
“Chúng ta đến đây để lấy đầu Ma Vương. Ta hỏi lại lần nữa. Ngươi thực sự là Ma Vương sao?”
“Phải. Hỏi đi hỏi lại phát mệt.”
“... Được rồi.”
- Rầm!
Gã thủ lĩnh dậm mạnh chân một cái, lập tức những kẻ phía sau đồng loạt rút vũ khí ra.
“Đừng mất cảnh giác chỉ vì hắn mang hình dáng con người. Đó là con quỷ đã nuốt chửng một nửa lục địa đấy.”
...
Sao lời thoại của bọn chúng lúc nào cũng giống hệt nhau thế nhỉ.
Lũ đáng thương. Chúng chẳng hề biết Ma Vương thực sự đáng yêu đến nhường nào.
- Xoạt.
Tôi giơ hai tay lên đầu hàng.
...
“Ý ngươi là sao?”
“Ta muốn đầu hàng.”
...
*
- ... Không có kế hoạch gì sao?
Kim Đồng cố gắng không để lộ vẻ thất vọng, cất tiếng hỏi.
- ... Ừ. Không có thời gian để chuẩn bị... mà cũng chẳng có cách nào cả.
- ...
*
“Muốn đem đi nướng hay hầm thì tùy các người.”
Bọn chúng không phải là những kẻ có danh tiếng trong Hắc Long. Chắc chắn chúng còn yếu hơn cả một thành viên cũ trong tổ đội của tôi.
Dù vậy, tôi hay cô bé đã mất sạch ma lực kia cũng chẳng có lấy một phần vạn cơ hội chiến thắng.
‘... Đây là cách tốt nhất rồi.’
Tôi không muốn nơi chúng tôi từng sống bị thiêu rụi và phá hủy. Nếu có thể, tôi muốn cứ thế lẳng lặng bị giải đi.
...
Cả đám đông im lặng.
Sự im lặng đó phơi bày ý định của chúng một cách quá trần trụi khiến tôi bật cười khan.
“Quả nhiên là không vừa ý sao?”
“... Ma Vương là một nhân tố nguy hiểm, không thể để hắn tiếp cận nhân loại bên ngoài tòa tháp. Phải hành quyết tại đây.”
... Nhìn cái đống cơ bắp kia mà nói năng cũng ra dáng đấy chứ.
“Đầu hàng hay gì đó ta không quan tâm, cứ nói thẳng là các người muốn đập đầu ta vào tường cho đến chết đi, ta hiểu mà.”
“...”
Hắc Long dùng sự im lặng để bác bỏ lời đầu hàng của tôi. Không phải đối thoại, mà là để thanh kiếm của mình uống máu. Đó mới là diễn biến và sự kết thúc của cuộc trả thù mà chúng mong muốn.
Ma Vương mà chúng căm ghét tột cùng phải độc ác hơn thế này. Có như vậy, khi treo đầu tôi giữa quảng trường, chúng mới có thể tổ chức một lễ hội ngập tràn niềm hoan hỉ.
Gã đàn ông đưa mắt nhìn quanh bên trong lâu đài.
Giữa những bức tường đá ám khói và nứt vỡ, hơi thở cuộc sống thường nhật của cô ấy vẫn còn đọng lại. Cái giá cắm ô không có ô, chiếc tủ gỗ cũ kỹ, chiếc ghế đẩu khập khiễng một chân, và...
...
Không được nhìn sang bên trái.
Vì ở đó có quá nhiều thứ cần phải bảo vệ.
“Chúng ta sẽ giết Ma Vương. Tòa tháp này sẽ bị thiêu rụi và sụp đổ hoàn toàn. Trên mảnh đất bằng phẳng này, cỏ xanh sẽ lại mọc lên.”
- Cạch, cạch.
Hắn vừa nhìn quanh vừa tiến lại gần tôi. Đó là một gã khổng lồ cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Hắn rút thanh đại kiếm sắc lẹm kề sát cổ tôi.
“... Thật buồn nôn. Cái ổ của Ma Vương. Ta thấy rõ sự vùng vẫy muốn được sống như con người. Ta hỏi câu cuối cùng. Ma Vương. Rốt cuộc ngươi muốn đạt được điều gì khi cố bắt chước con người một cách vụng về như thế này?”
Không phải hỏi tôi.
Hắn đang hỏi cô ấy.
...
“Cuộc sống thường nhật.”
“...”
“Một cuộc sống thường nhật không cô đơn.”
Phải. Nếu là cô ấy, chắc chắn sẽ nói như vậy.
“... Đúng là một kiếp sống vô nghĩa. Ngươi nên cảm ơn chúng ta vì đã kết thúc địa ngục này cho ngươi.”
...
- Vút!
- Bốp!
Tôi dùng viên gạch giấu sau lưng đập mạnh vào đầu hắn. Viên gạch vỡ tan tành.
“Ngươi thì biết cái quái gì mà sủa.”
...
Hắn có thể né nhưng đã không né.
Vì hắn thấy không cần thiết.
- O o o.
Một luồng ma lực khổng lồ bao quanh nắm đấm của gã đàn ông. Thứ mà tôi giờ đây không còn lấy một giọt.
- Bịch!
“... Khục...!”
- Vút.
- Rắc.
Cú đấm của hắn găm thẳng vào bụng tôi.
Chân tôi rời khỏi mặt đất.
Ngay sau đó, tôi bị hất văng vào bức tường đá, một cơn đau thấu trời ập đến. Cảm giác như toàn bộ xương cốt trong người đều vỡ vụn.
“... Khụ. Oẹ...!”
Tôi nôn ra một búng máu đặc quánh. Thứ máu nóng hổi đến kinh ngạc. Chắc hẳn nội tạng đã vỡ nát ở đâu đó, máu tuôn ra như trút, nhầy nhụa và hỗn loạn.
- Vút.
Lúc đó, Kim Đồng đang bám trên giá nến đã tắt trên trần nhà, vung thanh kiếm Bastard duy nhất lao xuống. Cái gọi là kế hoạch mà chúng tôi chuẩn bị trong chưa đầy một phút chỉ có thế.
Nhưng gã thủ lĩnh như đã biết trước, hắn nhẹ nhàng gạt phăng thanh kiếm của Kim Đồng. Rồi như thể cảm thấy phiền phức, hắn đá bay Kim Đồng đi.
...
- Cạch, cạch.
Hắn và những thành viên hội phía sau tiến lại gần tôi.
- Run rẩy.
Tôi cố dùng đôi tay run rẩy để chống đỡ cơ thể. Đôi cánh tay như sắp gãy lìa như đôi đũa gỗ không chịu nghe lời.
... Phải di chuyển.
Phải rời xa cô ấy, rời xa phòng khách của chúng tôi.
Dù chỉ một chút thôi cũng được.
Đôi chân không cử động được, tôi dùng tay bò đi.
- Phập!
“.....!!!”
Một thanh kiếm lá liễu đâm xuyên qua mu bàn tay tôi. Cùng lúc đó, một mũi tên lao đến cắm phập vào cánh tay còn lại. Tôi suýt chút nữa đã thét lên. Phải nhịn. Không được để cô ấy nghe thấy.
- Túm.
Gã thủ lĩnh vừa đánh tôi nhừ tử túm lấy cổ áo tôi xách lên.
“Ta biết thừa ngươi không phải Ma Vương. Trên người ngươi chẳng còn sót lại chút dấu vết nào của ma lực cả.”
“... Hộc... hộc...”
... Vẫn chưa.
- Bốp!
Hắn bắt đầu nện thẳng vào mặt tôi.
Đó không phải là đòn đánh để giết chóc, mà là sự bạo lực nhằm giải tỏa dục vọng.
- Bốp!
- Bốp!
- Bốp!
Tầm nhìn mờ dần.
Có vẻ một bên mắt đã hỏng rồi.
...
‘Vẫn chưa.’
Vẫn còn chịu đựng được.
“Đứng về phía con quái vật đã thảm sát một nửa nhân loại, kẻ đã giết mẹ ta sao? Tội của ngươi không hề nhẹ đâu. Ngươi sẽ không được chết thanh thản đâu.”
- Bốp!
- Bốp!
- Bốp!
- Bốp!
...
- Vui đến thế sao?
Tôi hỏi cô ấy, người đang đọc sách say sưa như muốn chui tọt vào trong trang giấy.
- ...
- Ma Vương ơi.
Tôi gõ nhẹ vào người cô ấy.
- Hả...? Ơ?
Cô ấy đang quá tập trung vào cuốn sách nên trả lời một cách ngơ ngác. Với tư cách là người trực tiếp viết ra nó, cảm giác này cũng không tệ chút nào.
- Vui đến thế sao?
- À, ừ...! Thật sự, thật sự rất vui. Với em, anh giống như một đại văn hào như James vậy!
... Đó là lời khen thật đấy à?
- Điều gì làm em thấy vui nhất?
Nghe vậy, cô ấy bật dậy khỏi giường, hào hứng giải thích đến mức bắn cả nước miếng.
- Ở, ở đây này, chơi game bắt quái vật bằng điện thoại thông minh cũng vui này...! Hai người đi chơi cùng nhau, chơi ở bên ngoài cũng vui... cả công viên giải trí nữa...
Ma Vương đang hưng phấn bỗng chốc xìu xuống. Vì việc nói về một thực tại tươi sáng sẽ không bao giờ xảy ra chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho cả hai.
- ... Hì hì. Nhưng em vẫn thích ở đây hơn.
Cô ấy cố gắng nói dối.
...
- Bốppp!
...
Đánh ác thật đấy.
Chết mất thôi thằng khốn này.
Chính lúc đó.
- Xè xè xè!
- Vút!
Một âm thanh ma sát còn lưu lại trong ký ức vang lên từ phía bệ thờ.
“Tiếng gì thế này?”
...
Đó là âm thanh khi cánh cổng không gian mở ra lúc tôi từ Trái Đất đến đây. Đó là âm thanh mà tôi đã khao khát được nghe biết bao kể từ khi đặt chân đến thế giới này.
...
“... Hơ, nực cười thật. Thằng ranh này đang cười đấy à?”
Gã đàn ông đang nện tôi hỏi.
“... Đi thanh thản nhé... bạn anh...”
Âm thanh đó nghe hay hơn tôi tưởng tượng rất, rất nhiều.
Có lẽ nếu tôi quyết định quay trở lại Trái Đất, đó sẽ là âm thanh kinh khủng nhất thế gian.
- Em cứ trốn ở đây, khi nào cánh cổng dẫn đến Trái Đất hoàn thành thì bước vào, đó là chiến thắng của em. Còn nếu em chui ra ngoài, đó là chiến thắng của anh.
May quá. Trò chơi cuối cùng. Em đã thắng rồi.
...
- ... Lạch bạch, lạch bạch.
...
Một tiếng bước chân quen thuộc vang lên.
Tiếng đôi bàn chân trần nhỏ nhắn trắng ngần dẫm lên sàn đá.
Không được.
Không được. Đồ ngốc này.
*
“Dong-ha à...! Dong-ha à! Tránh xa ra! Đừng bắt nạt bạn của ta!!!”
Ma Vương vừa khóc nức nở vừa chạy đến hét lớn.
Đây là lần đầu tiên cô ấy gọi tên tôi.
- Phựt.
Ma Vương dùng đôi bàn tay nhỏ bé như lá mầm đẩy gã đàn ông đang túm lấy tôi ra.
“Hức, Dong-ha à...! Em thua rồi. Em không chơi game nữa đâu. Hức... phải làm sao đây... phải làm sao đây.”
Ma Vương liên tục lẩm bẩm: “Hồi phục, hồi phục”. Thế nhưng, chẳng có luồng ma lực nào tụ lại trên đôi bàn tay của một cô bé bình thường, cũng chẳng có vòng tròn ma pháp nào hiện ra dưới sàn nhà.
“Con ả này chính là Ma Vương. Trên người nó vẫn còn dấu vết của luồng ma lực cực đại từng chảy qua.”
“Phải. Là ta. Thế nên đừng đánh bạn ta nữa. Ta xin các người... được không?”
Ma Vương phủ phục dưới sàn nhà van xin hắn.
“Ta vừa nghĩ ra một cách hay hơn.”
Gã thủ lĩnh nở một nụ cười ghê tởm.
“Ta cũng sẽ cho ngươi biết nỗi đau khi mất đi thứ quý giá. Phá nát tất cả chỗ này cho ta!”
Lập tức, các thành viên Hắc Long tản ra, bắt đầu đập phá điên cuồng bên trong lâu đài Ma Vương.
- Choảng!
- Vù vù!
“... Ư ư, không được! Dừng lại đi! Cái đó là đồ ta được tặng mà!”
Cô ấy chạy đến chỗ ngôi nhà bằng giấy, nhưng bọn chúng phớt lờ việc Ma Vương dùng nắm tay nhỏ bé đấm thùm thụp vào người mình mà châm lửa đốt trụi ngôi nhà giấy. Trong đó chứa đầy những con búp bê giấy mà cô ấy trân trọng.
- Bập bùng.
Ngọn lửa lan rộng khắp lâu đài.
Chúng phóng hỏa cả kho chứa đồ chơi, trò chơi bàn cờ mà cô ấy yêu thích.
Ngôi nhà của lũ gà con, chiếc cốc hình khủng long mà Kim Đồng tặng, cuốn nhật ký cô ấy viết, cuốn album ảnh... tất cả đều bị ngọn lửa nuốt chửng.
“Á!”
Một mảng tường đá ám khói rơi xuống ngay trên đầu tôi khi tôi đang nằm gục.
- Chụp!
“Ư ư ư...”
Cô ấy dùng tay không đỡ lấy rồi quăng nó ra xa. Cô ấy ôm chặt lấy tôi, bắt đầu chạy đi tìm lối thoát trong một nơi vốn chẳng còn lối thoát nào.
‘...’
Lúc đó, trong tầm nhìn mờ mịt của tôi hiện ra căn phòng xem TV của chúng tôi.
“Đây là những vật dụng Ma Vương từng dùng!”
‘... Không được. Cái đó là...’
- Rắc!
Một tên trong hội đập nát máy chơi game của chúng tôi.
Chiếc máy chơi game cũ kỹ mà mỗi sáng thức dậy cô ấy đều lau chùi bóng loáng. Thứ duy nhất dành cho cô ấy, một người rất thích chơi game.
Máy chơi game vỡ tan tành, linh kiện văng tung tóe khắp nơi. Chiếc nút bấm mà Ma Vương vẫn thường cẩn thận ấn vào bay đến rơi ngay dưới chân cô ấy.
...
“... Vừa mới thân thiết hơn một chút mà... ngày mai ngôi nhà của chúng ta sẽ hoàn thành mà...”
Tôi nghe thấy tiếng Ma Vương lẩm bẩm rất nhỏ, không để tôi nghe thấy.
Ma Vương dùng tay dụi mắt rồi đi tìm lũ gà con và Kim Đồng. Cô ấy định bỏ chạy.
“... Chíp, chíp...”
Lũ gà con vốn dùng đôi đũa để bảo vệ cô ấy giờ đang run rẩy trong góc. Vì chúng rất sợ lửa.
“Ở đây có lũ ma vật Ma Vương nuôi này!”
“Dừng lại đi...! Làm ơn! Làm ơn dừng lại đi! Chíp ơi!!”
Ma Vương vừa khóc vừa chạy về phía lũ gà con. Nhưng khoảng cách quá xa. Mà dù có gần thì cũng chẳng thay đổi được gì.
- Xoẹt.
Gã đàn ông vung kiếm.
- Xẹt.
“.....”
Kim Đồng, kẻ đứng ra chắn cho lũ gà con, đã bị trúng kiếm.
Lớp vải mà cô ấy vẫn thường càu nhàu là bông cứ bị lòi ra rồi khâu vá lại đã bị rách toạc.
- Lộc cộc, lộc cộc.
Viên ngọc ước nguyện văng ra, lăn lóc trên sàn.
“..... Kim Đồng à...? Kim Đồng à...!!”
Ma Vương và lũ gà con ôm lấy Kim Đồng bị rách bụng mà gào khóc.
Tôi bò về phía đó. Cố cử động cánh tay đã hỏng để nhặt viên ngọc rơi dưới đất nhét lại vào vết rách ở bụng.
...
... Kim Đồng à.
Mở mắt ra đi. Thằng quỷ này.
Làm ơn...
...
Con búp bê không đáp lại.
“Thế này là đủ rồi. Giờ thì giết thằng đó với con chim trước. Sau đó đến lượt con nhỏ kia.”
...
- Bập bùng.
Trong tầm nhìn của tôi khi đang nằm gục, tôi thấy giá sách. Chỗ đó vẫn chưa bị cháy.
Vẫn chưa... tôi vẫn chưa viết xong câu chuyện cuối cùng mà.
- Cạch, cạch.
Gã đàn ông tiến về phía chúng tôi.
Phải bảo vệ cô ấy, bảo vệ Kim Đồng, bảo vệ lũ gà con.
Nhưng cơ thể không nghe lời.
...
“Lỗ đen.”
- Xoẹt xoẹt xoẹt!
“... Ma pháp này là!?”
Cùng với tiếng gầm xé toạc không gian, một cái hố đen xuất hiện.
- Á á á!
Nó hút sạch bọn chúng vào trong. Đó là ma pháp cấp cao nhất của hệ Ám. Một ma pháp phải đánh đổi bằng chính sinh mạng của mình.
...
“... Xin lỗi... nhé. Vì tôi đến quá muộn.”
Nhìn về phía cửa, Dorothy người đầy máu đang vịn tay vào tường đứng đó.
*
Cô ấy đã chữa trị cho tôi và dập tắt lửa. Nhờ vậy tôi đã có thể mở mắt và cử động cơ thể đôi chút.
...
“... Anh Kim Đồng. Nếu tôi đến sớm hơn một chút thì...”
Dorothy vừa khóc vừa đặt một lá thư nhàu nát cạnh Kim Đồng. Đó không phải là nét chữ của Nine, Dorothy hay Yuria. Tôi có thể nhận ra vì đã quá quen thuộc với nó.
“... Những người khác thì sao?”
“...”
Tại sao.
Tại sao lại phải làm đến mức đó.
Trước ánh mắt của tôi, Dorothy chỉ mỉm cười gượng gạo.
“... Cái này này. Thưa Ma Vương.”
“...”
Dorothy đưa một hộp quà đã bị bẹp rúm cho Ma Vương. Ngay khi Ma Vương nhận lấy, lớp giấy gói vốn đã rách lại càng bung ra, để lộ thứ bên trong.
“... Là trò chơi à...”
“Vâng. Hạc giấy... Chúc mừng kỷ niệm 1 năm.”
Bên trong, bàn cờ đã bị rách, các quân cờ nhân vật cũng bị lửa nung chảy.
“... Cảm ơn cậu.”
Dorothy ôm lấy Ma Vương đang thẫn thờ một cái. Rồi cô ấy lại lên tiếng.
“..... Không còn nhiều thời gian đâu. Phía dưới các nhà mạo hiểm khác cũng đang kéo đến. Hôm nay tòa tháp sẽ sụp đổ. Lúc nãy khi dùng Lỗ đen, tôi đã dùng gần hết ma lực rồi. Tôi không thể giúp gì thêm được nữa.”
...
Tình hình chẳng khá khẩm hơn chút nào.
Cô ấy chỉ là đang kéo dài thời gian để chúng tôi có thể tạm biệt nhau mà thôi.
“... Ma Vương à.”
“... Ừ.”
“... Lời hứa. Sao em lại thất hứa? Chẳng phải đã bảo em phải bước vào cánh cổng không gian sao.”
...
Trước câu hỏi của tôi, Ma Vương tự đấm vào đầu mình bôm bốp.
“... Ừ. Lẽ ra nên làm thế. Em hối hận lắm. Hối hận vô cùng.”
Ánh sáng vốn luôn lấp lánh trong đôi mắt Ma Vương đã biến mất. Trên khuôn mặt cô ấy không còn chút sức sống nào từng giúp cô ấy chịu đựng mọi nỗi u sầu.
“Em ghét lắm rồi. Bây giờ. Cái lâu đài này. Phát ngán rồi.”
“...”
“Tại sao, tại sao em lại phải trải qua chuyện này? Mất cả bạn bè... cả máy chơi game em yêu quý... cả đồ đạc em tích góp từng chút một... đều bị phá hủy và thiêu rụi hết rồi.”
...
“Em ghét thế giới này quá.”
Sự kết thúc của chúng tôi.
Ở nơi tận cùng này, cuối cùng Ma Vương cũng đã sụp đổ.
Cô ấy bắt đầu oán than cho số phận của mình.
“... Em làm tốt lắm. Từ trước đến giờ.”
Cô ấy đã làm đủ tốt rồi.
Chịu đựng được đến tận bây giờ đã là điều phi thường.
“... Thế nên. Hãy quay về Trái Đất đi.”
Tôi nói.
“...”
Ma Vương gật đầu.
“Ở nơi đó... không có đau đớn... nhìn thấy được cả những vì sao... và không có ai đánh em chứ? Giống như những cuốn sách anh đã viết...”
“Ừ.”
...
Lúc đó Ma Vương mới nở nụ cười.
May quá. Cuối cùng. Cuối cùng cô ấy cũng đã chọn lựa vì bản thân mình.
“Em, nhưng mà chân em không cử động được...”
Lúc nãy khi cố bảo vệ tôi khỏi đống đổ nát, chân Ma Vương đã bị đá đè trúng. Nhìn về phía bệ thờ, cô ấy đang cố hết sức để đứng dậy trên đôi chân run rẩy.
Dorothy cũng có vẻ không còn sức để bế cô ấy đi.
“... Anh, giờ anh có thể cử động được rồi. Nhanh lên. Trước khi nó đóng lại. Khục.”
Tôi gượng dậy cơ thể nặng nề, cõng cô ấy lên. Tôi bước đi về phía cầu thang.
- Lạch bạch, lạch bạch.
...
Thỉnh thoảng tôi vẫn thường cõng cô ấy như thế này để chơi trò cõng đi chơi.
- Lạch bạch, lạch bạch.
Đã đến trên bệ thờ.
Đúng là cánh cổng mà tôi đã thấy khi đến thế giới này. Nhìn ánh sáng đang mờ dần, có vẻ nó sắp đóng lại rồi.
...
“... Nào, nhanh lên. Đi mau đi.”
Tôi đặt Ma Vương xuống trước cánh cổng không gian.
Cô ấy đang khóc một cách vô cùng đau đớn.
...
“Khi về đến Trái Đất... hãy quên hết những năm tháng dài cô đơn và đau đớn này đi mà sống thật hạnh phúc. Em xứng đáng được như vậy.”
“Hức, hức... Dong-ha à... Dong-ha...”
“... Ừ. Tên anh là Dong-ha. Còn tên em là...”
...
“... Ha ha. Xin lỗi. Trong lúc này mà anh vẫn không nhớ ra được. Sang bên đó em phải tự đặt tên cho mình thôi.”
“... Hức... Em, em thực sự... 1 năm ở bên anh... em đã rất hạnh phúc.”
Ma Vương nức nở như sắp quỵ ngã.
“... Đó là lời anh định nói mà...”
“... Đừng nói thế, hãy nói bằng lời của em đi.”
...
“Anh yêu em.”
Nghe vậy, Ma Vương nở nụ cười rạng rỡ hơn bất cứ ai trên đời.
Tôi đặt một nụ hôn lên môi cô ấy.
Cô ấy dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần chạm vào khắp người tôi.
Như thể muốn dùng những cái chạm đó để ghi nhớ tất cả về tôi và sống nốt phần đời còn lại.
Tôi rời môi cô ấy thật nhanh. Vì không thể để cánh cổng đóng lại được.
...
“... Lần cuối cùng, anh có muốn chạm vào má em không?”
Cô ấy gượng cười, đưa mặt lại gần.
...
“Thích quá đi mất.”
Tôi chạm vào má Ma Vương. Vẫn là cảm giác mềm mại tuyệt vời ấy.
“... Giờ thực sự phải chia tay rồi...”
Cô ấy nói.
“Ừ. À, nhớ đắp chăn kỹ khi ngủ nhé. Đừng để bị đau bụng nữa. Ăn đồ ngọt xong nhớ phải đánh răng đấy.”
Nghe tôi nói, cô ấy bật cười như thể không còn cách nào với tôi.
“Dong-ha à.”
“... Ừ.”
“... Em yêu anh. Cả anh, cả thế giới này, cả ngôi nhà tối tăm của chúng ta nữa.”
- Vút.
“!”
Cô ấy dùng hết sức kéo tay tôi. Chuyện xảy ra quá nhanh khiến tôi không kịp phản ứng. Người tôi đổ nhào về phía cô ấy.
"Xin lỗi... hì hì. Anh biết mà. Em là kẻ nói dối."
...
Tôi bị cô ấy đẩy vào bên trong cánh cổng không gian.
“Tạm biệt.”
Qua khe cửa đang hẹp dần, cô ấy đang mỉm cười rạng rỡ và vẫy tay chào tôi.
*
...
Ánh nắng ban mai đang len lỏi qua cửa sổ.
- Sột soạt.
Tôi ngồi dậy từ chỗ đang nằm. Máy tính, giá đỡ máy ảnh hiện ra trước mắt.
Là phòng của tôi.
...
- Lạch bạch, lạch bạch.
Tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài.
Một khung cảnh thành phố ban ngày sáng rực, chẳng có chút tăm tối nào.
Phải rồi.
Ban ngày mà lại tối tăm thì đúng là kỳ lạ thật...
...
- Ngồi bệt xuống.
“..... Hức, hức... hức...”
- Tí tách, tí tách.
*
Ma Vương dùng tay dụi mắt.
“... Thưa Ma Vương. Ngài thực sự không hối hận chứ?”
Dorothy gọi từ phía sau.
“... Hử? Hối hận gì cơ.”
“... Ngài đã bị nhốt ở đây suốt bấy lâu nay... Giờ ngài đã có thể sống cuộc đời như trong cuốn sách mà ngài hằng mơ ước rồi mà...”
“Không hối hận. Một chút cũng không.”
...
“Thế nhưng...”
“...”
“Ta, muốn được trải qua 1 năm này thêm một lần nữa.”
...
“Dù vẫn đau đớn, bị thương, khóc lóc và tổn thương như thế... chỉ một lần nữa thôi.”
“...”
“... Dù không được đi chăng nữa... ta cũng muốn được một mình tưởng tượng về Dong-ha.”
- Cạch, cạch.
Lại nghe thấy tiếng bước chân của đám đông.
“... Hi hi. Giờ thì chuyện đó cũng không được nữa rồi. Sắp phải vĩnh biệt rồi.”
...
“Thưa Ma Vương... tôi có một chuyện... muốn nói với ngài.”
Dorothy lấy từ trong túi đựng vật phẩm ra một chiếc đồng hồ cát màu đen.
“... Cái gì thế?”
...
“Đây là vật phẩm dùng để phong ấn đối tượng vào một vật thể... Dùng cái này có thể đưa đối tượng vào một chiều không gian khác. Nghe nói một ngày ở đó dài bằng cả nghìn năm... Thường thì những linh vật như rồng ngủ ngàn năm mới dùng đến.”
“...”
“Tuy nhiên nguyên liệu rất khó tìm. Và cũng chẳng ai muốn làm việc đó cả. Một thương nhân mà tôi hay giao dịch đã đưa nó cho tôi.”
...
“... Vậy là ta có thể nhớ lại những ký ức khi chúng ta cùng chơi đùa sao? Có thể nhớ về Dong-ha sao?”
...
Dorothy, người trông như sắp bật khóc đến nơi, cắn chặt môi dưới.
“... Vâng.”
...
“Ta sẽ dùng.”
“... Một nghìn năm là khoảng thời gian rất dài đấy. Chắc hẳn Ma Vương là người hiểu rõ nhất.”
“... Không sao đâu.”
Ma Vương chỉ tay vào đống sách.
“Vì ta có rất nhiều sách để đọc mà. Mặc dù Dong-ha nói cô bé trong sách này không phải là ta, nhưng ta cứ coi đó là của Nine đi.”
Vị vua nhìn xuống những cuốn sách dưới chân.
...
“Vậy vì không còn thời gian nên tôi sẽ tiến hành ngay.”
“... Ừ. Mà nguyên liệu khó tìm đó là gì vậy?”
“... Là vật phẩm đã từng có rất nhiều ma lực đi qua. Như một cái cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, hay khối cầu của đại ma pháp sư, hoặc là một món quà quý giá nhận được từ người bạn.”
Trước lời nói cùng nụ cười của Dorothy, Ma Vương gật đầu.
Cô ấy có một thứ như vậy.
“... Cuối cùng anh cũng giữ lời hứa rồi, Dong-ha à.”
Ma Vương vừa âu yếm vuốt ve con hạc giấy vừa mỉm cười.
- Gi-i-i-ing!
Đúng lúc Dorothy dốc ngược chiếc đồng hồ cát.
- Phập!
Một mũi tên bay đến cắm vào tường.
“...!”
“Ma Vương, nhanh lên!!”
Ma Vương vội vàng nhặt viên ngọc của Kim Đồng và con búp bê hải tặc bị rách lên.
“... Gà, gà con.”
“Lũ trẻ đó cứ giao cho tôi! Tôi nhất định sẽ đưa chúng đến nơi an toàn... Nhanh lên!”
“Còn Xoáy... à không, Dorothy thì sao?”
“... Chúng ta vĩnh biệt tại đây thôi.”
Hai người ôm chầm lấy nhau. Đó là lời chào tạm biệt.
Ánh sáng đen từ chiếc đồng hồ cát bao phủ lấy cô ấy.
Ma Vương với tay về phía những cuốn sách.
Để mang theo dù chỉ một cuốn.
- Vù vù.
Nhưng trước đó, Ma Vương đã bị hút vào bên trong con hạc giấy.
Dorothy ném con hạc giấy ra ngoài cửa sổ.
Cô ấy dùng hết sức ném để nó bay thật xa, thật xa.
*
Kể từ ngày đó, một khoảng thời gian khá dài đã trôi qua.
Ma tộc đã biến mất khỏi thế giới này.
Ngày hôm đó, tòa tháp đã sụp đổ hoàn toàn.
Nơi đó chẳng còn lại gì cả.
- Cộp, cộp.
“... Sao mà lắm thứ rác rưởi vô dụng thế này không biết.”
Kelly, chuyên gia giám định ma cụ thuộc vương đình, đóng dấu phế bỏ một cách máy móc lên những đồ vật mang về từ tòa tháp đen.
Bởi vì những ma cụ chứa ma lực tà ác phải được xử lý thần thánh.
“Cái này cũng thế, cái này cũng thế...”
- Cộp, cộp.
Một con cá sấu đồ chơi bị vỡ.
Con búp bê đang được dán mắt.
Chiếc hộp thủy tinh vỡ nát.
Những trò chơi bàn cờ bị ám khói.
Cái chảo rán.
Chiếc tạp dề da cá sấu.
Chiếc giường bị gãy chân.
...
Toàn là những thứ rác rưởi chẳng có gì đặc biệt. Không hiểu sao những thứ này lại ở trong nơi ở của Ma Vương.
- Cộp, cộp.
“... Hử? Cái gì đây? Những cuốn sách này là sao.”
Có những cuốn sách được đóng lại từ những tờ giấy thô sơ. Đó là những bài tùy bút. Nhìn con số ghi bên cạnh bìa sách, có vẻ như đây là một câu chuyện có mạch truyện tiếp nối nhau.
“Hử? <Thư viện>?”
Anh ta cảm thấy tò mò với tiêu đề cuốn sách và bắt đầu đọc.
0 Bình luận