WN

< Ngôi nhà của bạn >

< Ngôi nhà của bạn >

‘... Căng thẳng quá.’

Cánh cửa nhà hàng xóm vốn dĩ mình vẫn hay đóng mở thoải mái như nhà mình, dạo gần đây bỗng cảm thấy nặng nề đến lạ.

‘... Cứ nghĩ cho thoải mái nào.’

Thế nhưng nói thì dễ hơn làm.

Cái cảm xúc lạ lẫm lúc này là sự căng thẳng hay là sự xao xuyến? Dù là gì đi nữa, có lẽ mình không được để cô bạn thân lâu năm ấy phát hiện ra.

...

"Chà, nhà đẹp quá."

"Hừm, cũng có nét nhỏ nhắn xinh xắn đấy chứ. Kích thước sêm sêm chuồng con Popy nhà em."

"Mija. Giúp tớ thổi bóng bay với."

"Rộp rộp, cỏ nhà này ngon thế."

...

"Biến đi cho rảnh. Theo đuôi đến đây làm gì không biết."

"Đừng lo! Tụi này sẽ đẩy thuyền nhiệt tình cho mà!"

Đẩy cái gì mà đẩy. Có mà đẩy xuống vực thì có.

Lũ dai như đỉa. Tôi ném cho Eun-dong một cái nhìn sắc lẹm. Ý bảo là mau lôi chúng nó cút đi cho khuất mắt.

"Ba, Baek-ha à. Không được ăn cỏ bừa bãi đâu."

Lại còn giả vờ không biết nữa chứ.

"Này mấy đứa. Cấm làm trò gì kỳ quặc ở trong đấy nhé. Trong kho có khẩu súng hơi bố tớ hay dùng đi săn đấy... Hy vọng hôm nay không phải dùng đến nó."

- Đing đoong

Tiếng chuông cửa trong trẻo vang lên. Chắc hẳn OO sắp xuống rồi.

"À đúng rồi. Cậu đã đeo rọ mõm cho Baek-ha chưa?"

"Bạn gái tao là chó à?!"

"Đùa thôi."

Đợi một lát, tôi nghe thấy tiếng OO chạy huỳnh huỵch xuống lầu. Chắc lại nhảy một lúc hai bậc cầu thang rồi. Đã bảo là nguy hiểm đừng có làm thế mà.

...

"Sao không mở cửa cho tụi này?"

"Đợi tí. Bình thường hơi mất thời gian chút."

Phía sau cánh cửa vang lên tiếng lật sổ ghi chép khe khẽ. Muốn vào được nhà cô ấy thì phải vượt qua vài "ngọn núi" đã.

- Mật mã

"Nhẫn cát pằng pằng."

- Mật khẩu cấp 2

"666242."

- Chà, tiếp theo phải giải đúng ba câu đố. Sai thì vẫn còn một cơ hội nữa. Câu thứ nhất: Từ trái nghĩa với 'hút mỡ' (Jibang-hupsu) là gì?

"Thải ra vùng thủ đô (Sudokwon-baechul)."*

*(Chơi chữ: Jibang còn có nghĩa là địa phương, Sudokwon là vùng thủ đô)*

- Khá đấy chứ? Câu thứ hai: Tại sao không được uống nước ở Berlin?

"Vì đó là nước Đức (Dok-il-sudo)."*

*(Chơi chữ: Sudo vừa là thủ đô, vừa là nước máy. Dok-il-sudo có thể hiểu là 'nước máy của Đức' hoặc 'nước độc'.)*

- ... Hi hi hi. Cuối cùng cũng đến được đây sao. Câu cuối cùng nè. Sáng nay tớ mới đọc trên mạng xong. Từ trái nghĩa với 'Bầu cử Tổng thống' (Daetongryeong Seon-geo) là gì?

"Dễ ợt. Tổng thống ngồi (Daetongryeong An-jeon-geo). Mở cửa đi."

- Sai rồi.

... Hửm.

"Trái nghĩa với bầu cử Tổng thống... Từ bỏ quyền lợi quốc dân?"

- Sai rồi. Về đi.

Sai á?

"Đừng có vô lý thế chứ. Đúng rồi còn gì. Sai chỗ nào?"

- Sai thật mà.

Không đời nào. Tôi hỏi rốt cuộc đáp án là gì, nhưng cô ấy chỉ khăng khăng bảo là sai.

"... A ha...!"

Lúc đó, Han Nine như nhận ra điều gì đó, nở nụ cười gian xảo rồi tiến lại gần tôi.

- Thì thầm

Cô ta nói nhỏ vào tai tôi.

...

"Mở cửa mau. Chết chắc rồi nhé. Học đâu ra cái thói hư thân mất nết đấy hả."

*

Ngồi đợi trong phòng của OO ở tầng hai, một lúc sau cô ấy bưng khay trà bánh đi lên. Trên khay bày biện đủ loại bánh kẹo ngũ sắc.

Rae Baek-ha, kẻ tiên phong chẳng biết tí gì, cầm lấy một chiếc bánh quy vàng rực rồi hét toáng lên. Đồ ngốc. Ở nhà cô ấy, mọi thứ đều là trò may rủi. Thậm chí ngay cả cái đệm ngồi mà Rae Baek-ha đang ngồi cũng bị bôi kem đánh răng lên rồi. Chắc đến lúc đứng dậy nó mới nhận ra.

"Hề hề. Chơi trò gì bây giờ nhỉ?"

Cô ấy đang ngụp lặn trong cái thùng đầy ắp board game để chọn trò chơi.

...

Dù là lũ phiền phức thật đấy, nhưng thôi, OO thích là được rồi.

"Hắng giọng, hắng giọng. OO à, tụi này đã chuẩn bị một trò chơi cực hot dạo gần đây nè."

Nghe thấy thế, OO đang bơi trong thùng bỗng bật nảy ra.

"... Trò chơi đang hot là cái đó hả?"

Han Nine hắng giọng một cái rồi lôi từ trong lòng ra một chiếc hộp hình chữ nhật. Quá là sến súa, đó là bánh que Pepero.

"Cái đó thì chơi kiểu gì?"

"Khà khà. Để em giải thích luật chơi cho!"

Bốn đứa ngốc đang phấn khích giải thích luật chơi Pepero. Đúng là cái trò Pepero mà từ tôi, bạn, đến bố mẹ, cô dì chú bác lối xóm ai ai cũng biết. Hai người cùng ngậm hai đầu thanh bánh rồi cắn dần, sau đó nộp lại mẩu bánh còn thừa, đội nào có mẩu bánh ngắn nhất thì thắng.

"Không chơi. Tụi mày tự đi mà chơi với nhau."

Hot cái nỗi gì. Trò này từ những năm 2000 rồi mà. Mấy đứa này, hay chúng nó là người du hành thời gian thật nhỉ?

"... Ưm..."

OO liếc nhìn tôi đầy do dự. Ngay lúc đó, Ah Yuri nhanh tay nhét vào tay OO một cái kẹp sách hình cỏ bốn lá.

"Cái này tặng cậu đấy. Bùa may mắn giúp cậu được chung đội với người mình muốn."

Dù tông giọng diễn sâu đến phát ốm, nhưng OO lại tươi cười đồng ý ngay. Tôi thấy bốn đứa tụi nó nháy mắt ra hiệu với nhau. Định giở trò gì đây?

"Tụi mày chơi đi. Tao không chơi đâu."

"Ưm ưm. Cậu cũng phải chơi chứ. Dù là tớ đi nữa thì lần này cũng không nhường đâu."

"Nếu tớ bảo không thì sao?"

"Thế thì tớ buộc phải dùng đến cái này rồi."

OO tiến đến chậu cây lưỡi hổ cạnh tivi rồi bới đất lên. Bên trong đó giấu một "tờ phiếu điều ước" mà tôi đã viết cho cô ấy từ hồi nào không hay. Chết tiệt. Chắc mình phải bỏ rượu thôi.

"Em là trọng tài nhé. Vậy người tham gia gồm có chị OO, bạn của chị OO, Ah Yuri, Rae Baek-ha, Han Nine và Kim Eun-dong. Luật chơi đã giải thích rồi... và hình phạt chính là cái này!"

Park Mija cười hì hì rồi mang ra một lon cá trích thối. Haizz, tôi cứ tưởng cái gì.

"Gì đây, nước mắm cá cơm à? Làm quá thế. Mấy cái đó chỉ để lên sóng truyền hình thôi. Thực tế chỉ cần nín thở là xong."

Nghe tôi nói vậy, tất cả nhìn tôi với vẻ mặt như kiểu đang nhìn một thằng điên.

"... Vậy, anh có muốn trải nghiệm thử không?"

Park Mija cho một túi cá trích thối vào túi zip rồi đưa cho tôi ngửi thử.

"... Làm qu..."

Mẹ kiếp!!!

Ngay khoảnh khắc nó chạm vào mũi, tôi bỗng nhớ đến cảnh chiến đấu giữa Harry Potter và giám ngục Azkaban trong phim.

Đó là một mùi hương không bao giờ có thể tìm thấy trong căn phòng vốn luôn thơm mùi trái cây ngọt ngào của OO.

"Hộc... Khụ... Đồ chó... Mùi gì kinh thế này..."

Trong thoáng chốc, cảnh tượng Harry Potter chiến đấu với giám ngục Azkaban lại hiện ra lần nữa.

"Khà khà. Thấy chưa? Biết rồi chứ gì? Ai không nghiêm túc tham gia trò chơi mà nộp lại mẩu Pepero dài nhất thì sẽ phải ngửi cái này trong vòng 30 giây."

Đây không còn là trò đùa nữa. Đây là trò chơi sinh tử.

... Mà như thế này thì chính tụi nó cũng khổ sở mà? Đâu ra cái sự tự tin đó vậy?

"Bắt đầu nhé! Chia đội trước nào."

Luật chia đội như sau: Cứ oẳn tù tì liên tục, hễ có hai người ra giống nhau thì thành một đội.

"Nào, bắt đầu. Oẳn tù tì!"

...

Tôi, Han Nine.

Eun-dong, Ah Yuri.

Rae Baek-ha, OO.

Chia đội xong như thế đấy.

- Bốp chát

Ngay lập tức, ba đứa kia lao vào gạt chân rồi hội đồng Rae Baek-ha.

"Con ngốc này! Đã bảo là ra kéo cơ mà! Kéo! Kéo! Đồ đần này!"

"Eun-dong à. Vào kho lấy khẩu súng hơi ra đây cho em."

"Tớ thật lòng mong cậu mắc phải căn bệnh nan y nào đó rồi chết quách đi cho rồi!"

...

- Rùng mình

Cảm nhận được sát khí, Yuri quay lại nhìn OO. OO đang nắm chặt cỏ bốn lá, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận đang lóe lên sát khí đằng đằng.

*

"Ơ? OO à, sao cậu lại mang cái đó ra?"

Tôi hỏi OO khi thấy cô ấy xách khẩu súng hơi từ trong kho ra.

"Vì cuộc đời không biết lúc nào tai họa sẽ ập đến mà."

- Cạch

"Ý cậu là sao. Sao lại nạp đạn?"

"Ưm ưm, không có gì đâu. Chỉ là trong tình huống vạn bất đắc dĩ, tớ sẽ dùng đến nó."

Nghe vậy, Han Nine - đồng đội của tôi - nuốt nước bọt cái ực. Lạ thay, họng súng cứ nhắm thẳng vào thái dương của Nine mà chỉ.

Và thế là trò chơi đầu tiên bắt đầu.

Đầu tiên là lượt của tôi và Han Nine. Nine ngậm thanh Pepero ở giữa môi rồi chờ đợi.

‘... Phải làm sao đây.’

Cái mùi mà tôi không bao giờ muốn ngửi lại lần nữa. Kinh khủng nhất trần đời. Có bắt tôi vào phòng xông hơi đầy khói độc lần nữa tôi cũng chịu, chứ cái này thì chịu chết.

‘Nhưng mà...’

Nếu xáp lại quá gần mà lỡ chạm môi, khẩu súng hơi mà OO đang nhắm vào Han Nine chắc chắn sẽ bóp cò, và não của Han Nine sẽ văng tung tóe mất. Phải làm thế n...

"... Hửm? Khoan đã."

Hình như thế cũng được đấy chứ?

...

Tôi quyết định rồi. Nếu chỉ cần hôn nó một cái mà tiễn được nó sang thế giới bên kia thì coi như cái giá này vẫn còn rẻ chán.

Tôi dùng răng cắn vỡ từng chút đầu thanh Pepero rồi nhanh chóng tiến lại gần.

‘Vĩnh biệt nhé. Đồ biến thái xen vào cuộc sống thường nhật của tụi tao.’

Dù là đồ ngốc nhưng tao cũng không ghét mày đến thế đâu.

- Rắc rắc

Han Nine đỏ mặt tía tai, ừ thì cứ tận hưởng đi. Vì đây sẽ là lần cuối của mày...

‘!’

Nhìn lại OO, họng súng đã chuyển sang nhắm vào tôi từ lúc nào. Tôi vội vàng cắn đứt thanh Pepero. Lúc đó họng súng mới hạ xuống.

"Chuuu..."

Han Nine nhắm tịt mắt, chu môi ra hết cỡ. Con nhỏ này bị gì vậy? Định bụng dù có chết cũng phải hôn trai một cái mới chịu đi à? Đúng là không bình thường chút nào.

Chiều dài mẩu bánh của tụi tôi là 2.6cm.

Tiếp theo là đội của OO và Rae Baek-ha.

Kỳ lạ thay, hai đứa nó cũng ghi nhận kết quả 2.6cm. Vậy là tất cả phụ thuộc vào đội Eun-dong.

- Liếc...

Han Nine lườm tôi đầy oán hận vì lúc nãy tôi chủ động cắn đứt bánh giữa chừng. Lườm cái gì mà lườm? Muốn tao bị bắn chết à?

Dù sao thì cũng gay go đây. Vì hai đứa kia bình thường vốn đã là lũ hám sắc rồi. Có khi chẳng còn mẩu bánh nào thừa lại cũng nên.

‘... Chết tiệt.’

Mới ngửi có chưa đầy 3 giây mà tôi đã thấy rụng rời chân tay rồi... Nếu là 30 giây chắc mất khứu giác luôn quá.

Thế nhưng tôi không cần phải lo lắng về điều đó. Vì ở lượt tiếp theo của Yuri và Eun-dong, Baek-ha bỗng nhiên bật khóc khiến Eun-dong giật mình cắn đứt bánh giữa chừng. Đội Eun-dong kết thúc với 5.3cm.

"Được rồi, được rồi. Baek-ha của anh nín đi nào. Này, lấy áo anh mà hỉ mũi đi."

"... Hức hức, khịt khịt!"

Con nhỏ mít ướt chết tiệt. Mới cách đây không lâu mình còn bảo muốn bắn nó bằng súng cối... Thế mà giờ Eun-dong đã biến thành một "anh trai ngọt ngào" từ lúc nào không hay.

Dù là "anh trai ngọt ngào" si tình thì cũng không có sự khoan hồng nào ở đây cả. Eun-dong hối hận ngay lập tức khi ngửi thấy mùi cá trích thối. Hai đứa nó cùng nhau chúi đầu vào túi nilon mà ngửi.

"Hộc hộc, Kim Eun-dong. Tớ hy vọng cậu sẽ bị thiêu chết trong ngọn lửa lưu huỳnh dưới địa ngục suốt đời!"

"... Đừng có bắt chuyện! Mùi nó lọt vào thêm bây giờ."

... Đang lúc thầm nghĩ thật may vì hai đứa nó là một cặp, thì...

"(Hi hi hi. Làm tốt lắm)"

Tiếng của OO vang lên khe khẽ từ trong góc.

Cô ấy đang đưa kẹo cho Baek-ha và khen ngợi nó. Hóa ra việc Rae Baek-ha khóc là màn kịch do OO đạo diễn.

Đúng là con nhỏ đáng sợ.

*

Sau đó, trò chơi Pepero cứ thế tiếp diễn cho đến khi mặt trời lặn.

Chẳng hiểu là sự trùng hợp quái ác nào mà tôi và OO chưa một lần được chung đội. Mỗi lần như thế, môi cô ấy lại dẩu ra hết cỡ.

Sau khoảng một tiếng, món cá trích thối đã bị vứt bỏ theo ý kiến chung của mọi người vì nó gây đau đầu kinh khủng. Thay vào đó, hình phạt được đổi thành uống rượu.

Cứ thế, vỏ chai rượu chất đầy trong phòng... Mặt trời lặn, trăng đã lên cao.

Tôi và OO vẫn chưa một lần chung đội. Đó là lý do tại sao trò chơi vẫn chưa kết thúc.

"... Ư hự. Không phải thế này... Sao lại thành ra thế này chứ."

Han Nine, đứa đã chuẩn bị sẵn một đống trò chơi đen tối. Chắc nó cũng không ngờ mình lại phải chơi Pepero suốt 8 tiếng đồng hồ đâu nhỉ. Giờ thì chắc nó đã hiểu bấy lâu nay tôi phải chiến đấu với những thứ gì rồi.

Còn về phần OO...

"Hức... Cả thế giới này đang ngăn cản tớ....."

OO xếp vỏ chai Soju thành hình con lừa rồi lăn lộn dưới sàn nhà. Cũng giống như cô ấy, Baek-ha cũng chưa được chung đội với Eun-dong lần nào. Cả hai đứa mặt mày mếu máo.

...

- Lắc lắc

"... A, hết Pepero..... rồi....."

Tôi vừa nói vừa lắc cái hộp không. Toàn bộ Pepero ở cửa hàng tiện lợi trước nhà đã bị tụi tôi vét sạch.

...

*

...

- Từ từ

"..."

Mở mắt ra, tôi thấy trần nhà của OO. Chắc lúc nãy đang chơi thì ngủ quên mất.

Đèn trong phòng đã tắt.

Mấy đứa nằm la liệt khắp nơi đang ngủ say sưa. Trên người tụi nó đều được đắp chăn. Chắc là bố mẹ OO đã vào đắp cho trước khi đi ngủ.

‘... Mai phải xin lỗi hai bác mới được.’

... Tầm nhìn vẫn chưa rõ nét lắm. Cơn say vẫn chưa tan hẳn.

‘... Ngủ tiếp th...’

- Chạm nhẹ

Khi định nhắm mắt lại, tôi cảm nhận được một bàn tay. Mềm mại và mát lạnh. Một bàn tay quen thuộc. Là OO.

"..."

Cô ấy leo lên người tôi.

"... Này."

Cô ấy mở lời bằng một giọng nói trong trẻo và thanh khiết đến ngỡ ngàng.

"... Ừm... sao thế?"

"Cậu chơi chung đội với tớ một lần nhé?"

"... Cái gì?"

Thứ cô ấy lấy ra là phần que bánh Pepero không có socola. Nó rất ngắn.

"..."

"..."

- Từ từ

...

Thanh Pepero đó ngọt ngào đến lạ kỳ.

Trò chơi cuối cùng diễn ra thật lâu.

Thật lâu mà vẫn chưa kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!