WN

Chương 171

Chương 171

“A...”

Tôi vừa nướng xong một mẻ bánh quy.

Năm cái cho Ma Vương. Mấy đứa nhóc chíp hôi mỗi đứa một cái. Dong-ha hai cái. Còn tôi hai cái.

- Cộp, cộp.

Tôi xếp những chiếc bánh quy nướng chín vàng đều lên khay sắt rồi hướng về phía phòng của Dong-ha. Mọi người đang vây quanh giường bệnh của cô ấy, cùng chơi cờ tỷ phú để giải khuây.

- Cạch.

- Kít...

Ồn ào thật đấy.

Nhưng cũng thật tươi sáng.

Vẫn như mọi khi.

“Tha cho em một lần này thôi. Không thì em lấy thân đền nợ nhé?”

Ma Vương vừa giấu mấy tờ tiền giấy, vừa hờ hững buông lỏng dây áo vai, rồi gửi một nụ hôn gió “Chụt” về phía Dong-ha. Đúng là hành động tự đào mồ chôn mình bằng máy xúc mà. Nhìn vị trí quân cờ của cô ta, có vẻ như đã dẫm phải ô đất Serhan rồi.

“Định tha cho rồi đấy, nhưng hôm nay em xác định ‘lên đường’ đi là vừa. Anh dùng thẻ Cơ hội đây. Tấm vé nhân ba phí thông hành. Không có tiền thì cứ 100 Gold đổi một cú đấm, biết chưa?”

“Em... Em không biết mấy cái đó đâu. Em không có tiền.”

Ma Vương mở không gian riêng ra, giấu nhẹm tiền game vào trong đó. Dong-ha vẫn như thói quen, đưa tay nhéo má cô ta rồi kéo mạnh sang hai bên.

“Đừng mờ... Má em dãn hết ra bây giờ...”

Dù đôi má bị kéo dãn như cao su, Ma Vương vẫn nhất quyết không chịu nhả tiền game ra.

...

Cả Dong-ha, mấy đứa nhóc, và cả Ma Vương nữa.

Tất cả đều đang cố gắng.

Tôi cũng phải làm tròn vai trò của mình.

Hít một hơi thật sâu—

“Này! Bánh quy nướng xong rồi đây. Nói trước là tôi năm cái, sáu cái còn lại mấy người tự chia nhau mà ăn. Thế nhé, tôi đi đây.”

...

“Kim Đồng, lại đây! Học đâu ra cái thói xấu ấy thế không biết!”

“Kim Đồng à, trên đời này làm gì có lựa chọn nào thong dong thế hả?”

“Chíp! Chíp!”

Nghe tôi nói xong, cả Dong-ha, Ma Vương và hai đứa nhóc đồng thanh phản đối. Thế là chúng tôi lại quyết định dùng trò chơi để định ra luật lệ mới.

*

Trò chơi tiếp theo là nặn tượng nghệ thuật bằng đất sét. Đây là mớ đồ cũ mà Ma Vương lôi ra từ trong kho. Vì không còn nhiều nên phần đất sét chia cho mỗi người khá ít, nhưng cũng đủ để chơi một ván.

“Hi hi hi. Hi hi hi.”

Ma Vương vừa nhào nặn đất sét vừa cười khúc khích suốt. Dong-ha nhìn dáng vẻ hào hứng của cô ta với ánh mắt trìu mến rồi hỏi:

“Em nặn gì đấy? Golem à? Hay là Kẻ gác cổng ác mộng?”

Dong-ha chỉ vào bức tượng kỳ quái mà Ma Vương đang nặn và hỏi.

“Không phải, không phải. Đây là anh này, còn đây là... người bạn quý giá nhất của em, và đây là bạn trai em.”

“Ừm... Em đang muốn khiêu chiến với anh đấy à?”

Nghe nói hồi nhỏ Dong-ha từng đoạt giải trong cuộc thi nặn đất sét. Đúng là ngoài việc điều khiển ma lực và tiến triển quan hệ thể xác ra, dường như chẳng có việc gì là anh ta không làm được. Anh ta có vẻ đang phân vân không biết nên nặn gì để tặng Ma Vương.

Lần này tôi quay sang nhìn mấy đứa nhóc. Thật đáng khen, chúng đang nặn tôi – người chẳng khác nào cha của chúng. Nhìn đôi cánh nhỏ xíu vỗ về bức tượng trông thật đáng yêu. Nói thật, chúng nặn còn đẹp hơn Ma Vương nhiều.

- Xè...

Thế nhưng, vừa nặn xong tôi, chúng lại leo lên trên và tạo dáng như đang đi tiểu. Có vẻ tên tác phẩm này là “Nhà vệ sinh” rồi.

Dù tôi là người đại lượng, đã bỏ qua chuyện chúng tè lên người mình ngày hôm qua, nhưng lần này nhất định phải bắt chúng trả giá.

- Nhào, nặn.

“Mấy đứa, nhìn đây này.”

Tôi nặn một con gà con bằng đất sét. Đôi mắt của hai đứa nhóc sáng rực lên.

“Bạn này tên là Pipi. Chào bạn đi!”

“Chíp! Chíp!!!”

“Chíp chíp! Chíp chíp!”

Mấy đứa nhóc vẫy cánh chào Pipi. Phản ứng cực kỳ nồng nhiệt.

- Bép!

Tôi lập tức dùng nắm đấm giáng xuống, nghiền nát nó. Con gà đất sét biến mất, bẹp dí ngay tức khắc. Pipi đã về chầu trời rồi.

“Chíp... chíp... chíp...”

Mấy đứa nhóc ngây người ra, nhìn đống bùi nhùi từng là Pipi mà không thốt nên lời.

“Sao không nói gì đi? Phải kêu ‘chíp’ chứ. Từ giờ phải biết nghe lời đấy, nếu không muốn trở nên giống Pipi.”

Mấy đứa nhóc gật đầu lia lịa. Chắc là chúng sẽ tránh mặt tôi một thời gian dài đây.

Hạng 1: Baek Dong-ha. Tên tác phẩm: Con lừa có sừng và Ma Vương.

Hạng 2: Tôi. Tên tác phẩm: Rebecca mặc bikini.

Hạng 3: Mấy đứa nhóc. Tên tác phẩm: Pipi hồi sinh.

Hạng 4: Ma Vương. Tên tác phẩm: Dong-ha.

Chức vô địch cuối cùng thuộc về “Con lừa có sừng và Ma Vương” của Dong-ha. Dù Ma Vương phản đối dữ dội vì cô ta đã nặn tới tận sáu Dong-ha, nhưng thú thật là trình độ không thể so bì được.

Tiếp theo là trò xếp gỗ. Dùng bộ Jenga của Ma Vương, mỗi người lần lượt rút và xếp một thanh gỗ lên đỉnh, ai làm đổ là thua.

Vẫn còn hậm hực từ ván trước, Ma Vương cứ đến lượt Dong-ha là lại xếp theo kiểu quái chiêu để làm khó. Nhưng rốt cuộc cô ta lại tự làm đổ vì cái sự ngốc nghếch của mình.

“Chíp, chíp...”

Đến lượt mấy đứa nhóc.

Chúng thận trọng hết mức, đưa thanh gỗ lại gần tòa tháp. Vì chiều cao không tới nên phải nhờ đến tay của Ma Vương.

- Nhẹ nhàng...

- Cạch...

...

“Chíp!! Chíp!”

Thành công. Đã vượt qua an toàn. Mấy đứa nhóc dường như đã trút bỏ được căng thẳng, ôm lấy cánh nhau mà vui mừng. Đúng là gà do Dong-ha nuôi có khác, chơi game giỏi đến lạ lùng.

Kế đến là lượt của Dong-ha. Từ nãy đến giờ anh ta chưa thua một lần nào. Trước mặt anh ta là một đống bánh quy.

Cứ đà này anh ta sẽ thắng hết bánh quy, rồi cuối cùng chắc chắn sẽ nhường lại tất cả cho Ma Vương.

Thế nhưng.

- Cạch.

- Rào rào rào!

Đúng lượt của Dong-ha, tòa tháp gỗ đổ sập hoàn toàn.

“Ơ? Cuối cùng cũng thua rồi nhé!”

...

Tôi nhìn Dong-ha. Ánh mắt anh ta không hề hướng về đống đổ nát của tòa tháp. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào Ma Vương như muốn xuyên thấu cô ấy.

- Ngoảnh lại.

Tôi cũng nhìn theo hướng đó về phía Ma Vương. Và rồi, tôi đã hiểu tại sao Dong-ha lại làm đổ tháp.

“... Ma Vương à.”

“Hửm?”

...

Hơi ấm trong căn phòng bỗng chốc tan biến, lạnh ngắt.

“Máu.”

“..... Hả?”

- Tí tách.

- Tí tách.

Những giọt máu rơi xuống mu bàn tay trắng muốt của Ma Vương. Như những vệt màu đỏ tươi vương vãi trên nền tuyết trắng.

“... Cái gì thế này?”

Phản ứng của cô ta giống hệt như một người lần đầu tiên bị chảy máu cam trong đời.

...

Sau một thoáng ngẩn ngơ nhìn dòng máu đỏ thẫm, cô ta chậm mất một nhịp mới nhận ra biểu cảm của chúng tôi, rồi khẽ mỉm cười.

“Không sao đâu.”

Cô ta trấn an chúng tôi.

“Em không sao mà. Thật đấy.”

*

Kể từ đó, Dong-ha liên tục thua cuộc. Số bánh quy anh ta gom góp được định để dành cho Ma Vương cũng mất sạch.

“... Lại là em thắng rồi.”

Trái lại, Ma Vương cứ thắng liên tiếp. Trước mặt cô ta, bánh quy chất thành một đống cao.

Nhưng trông cô ta chẳng có vẻ gì là vui sướng cả.

“Hôm nay chơi đến đây thôi nhé?”

Dong-ha lên tiếng. Ma Vương lắc đầu. Có lẽ cô ta nghĩ nếu dừng lại ở đây thì mọi chuyện sẽ trở nên dở dở ương ương.

“Đợi chút đã! Em sẽ thắng thêm bánh quy rồi đưa cho anh.”

Hóa ra ngay từ đầu, Ma Vương cũng có cùng suy nghĩ với Dong-ha.

- Cạch.

- Rào...

Tòa tháp lại đổ dưới tay Dong-ha. Anh ta chẳng còn chiếc bánh quy nào để chung độ nữa. Anh ta vén tóc mái lên, tiến lại gần Ma Vương. Ý bảo cô ta hãy đánh mình đi (hình phạt trong trò chơi).

...

- Chóc.

Cô ta búng nhẹ vào trán Dong-ha. Đó là một lực đánh yếu ớt, chẳng khác gì một cô gái bình thường.

Có vẻ như cô ta đã nương tay vì nghĩ cho Dong-ha, nhưng chính sức mạnh yếu ớt đó lại khiến anh ta cảm thấy bàng hoàng.

“Sao lại đánh nhẹ thế?”

Dong-ha gặng hỏi, gần như là đang trách móc.

“... Hi hi. Vì em yêu anh mà?”

“Đừng nói nhảm, đánh cho hẳn hoi vào. Làm lại đi.”

Dong-ha yêu cầu như thể muốn chứng minh một điều gì đó, nhưng Ma Vương vẫn khăng khăng từ chối.

“Anh... anh có sở thích đó từ bao giờ thế hả!?”

Cô ta định dùng trò đùa để lấp liếm qua chuyện.

“Đừng có đùa, nhanh lên.”

Dong-ha nghiêm túc giữ chặt lấy, không buông tha. Cuối cùng, Ma Vương lại đặt tay lên trán Dong-ha.

*Tách*

Cô ta búng ngón tay vào trán anh ta.

...

Dong-ha trợn tròn mắt.

“Này. Đánh lại đi.”

“Không thích.”

“Anh bảo đánh lại!”

Tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của Dong-ha đang dâng trào. Sau một hồi kìm nén, anh ta mới buông cổ tay Ma Vương ra.

“Xin lỗi. Chắc em mệt rồi. Em đi rửa mặt một chút được không?”

...

“Phải quay lại ngay đấy nhé?”

Ma Vương lại kéo trễ dây áo vai xuống, buông lời quyến rũ một cách ngớ ngẩn. Lần này Dong-ha không đáp lại.

“Ừ.”

*

Tôi vừa dỗ mấy đứa nhóc ngủ thiếp đi sau khi chơi đùa xong.

“Làm gì ở trước cửa thế?”

Tôi hỏi Dong-ha. Anh ta đang đứng lặng người, tay nắm chặt nắm đấm cửa phòng Ma Vương.

“... Tôi sẽ vào trong.”

“...”

“Phải vào thôi. Vì tôi đã hứa là sẽ quay lại ngay... Chắc giờ này cô ấy đang đợi tôi.”

“...”

- Lạch bạch.

Tôi tiến lại gần anh ta. Với tay lên hết mức có thể, tôi vỗ nhẹ vào người anh ta để an ủi.

“... Kim Đồng à.”

“Ơi.”

“Tôi đang trên đường vào để giết Ma Vương đây.”

...

“Đây là điều mà Ma Vương mong muốn.”

Vừa rồi tôi đã nhìn nhầm. Dong-ha không phải đang đứng yên. Anh ta đang phải gồng mình bám trụ để đôi chân không bỏ chạy mất.

“Hành động của tôi là đúng, phải không?”

Thật chẳng giống anh ta chút nào, khi lại đi tìm sự xác nhận cho hành động của mình từ người khác.

Bạn của tôi cũng đã trở nên yếu lòng, chẳng kém gì Ma Vương.

“Cậu đang làm rất tốt, Dong-ha à.”

“...”

Sau đó, Dong-ha vẫn cần thêm một chút thời gian nữa mới có thể vặn nắm cửa để bước vào.

*

Ngày hôm sau.

“Đóng gói xong hết rồi chứ?”

Tôi hỏi cô ấy khi cô ấy đưa cho tôi bao tải đựng búp bê.

Hôm nay sức khỏe của Ma Vương tốt lên trông thấy.

Đến mức tôi cảm thấy những lo lắng của mình và Kim Đồng trước đó chỉ là lo hão.

“Hôm nay để anh đi giao búp bê thay cho.”

Tôi thông báo với Ma Vương một cách đơn phương. Dù cô ta vốn là người không muốn ai can thiệp vào công việc của mình, nhưng lạ thay, lần này cô ta không hề phản đối lấy một lời.

“Nếu có cô nàng xinh đẹp nào bảo anh đi theo thì anh tính sao?”

“Người đẹp nhất thì chẳng phải đang ở đây rồi sao.”

“Ê hế hế. Giỏi lắm! Vậy em sẽ đợi ở tầng 1 nhé.”

*

Tôi đi theo đúng con đường mà tôi đã cùng cô ấy đi vào ngày mưa hôm đó, và đến đúng túp lều bạt cũ. Để đi cho nhanh, tôi đã đi một mình.

Đợi một lát, tiếng móng lừa lộc cộc vang lên, người buôn búp bê đã đến.

“Ơ? Cậu là ai?”

“Thay cho người phụ nữ mặc đồ đen quấn khăn.”

Tôi đưa bao tải cho ông ta. Sau khi giao hàng, tôi phải nhanh chóng quay về với Ma Vương trên tòa tháp.

...

Người buôn búp bê gãi đầu rồi nói với tôi:

“Hừm, người đại diện à. Cậu nhắn lại với cô ấy là mấy ngày nữa có buổi liên hoan nhé.”

Lời ông ta nói khi đưa tiền có chút bất ngờ.

“... Liên hoan?”

“Chúng tôi định tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Sẽ thịt một con lợn.”

Nghe thấy thế, mấy người phụ nữ xung quanh reo hò ầm ĩ.

“Ôi trời, chuyện lạ nha? Cái ông vốn dĩ thỉnh thoảng mới dúi cho nắm lạc nay lại hào phóng thế?”

Đó là người phụ nữ lần trước đã càm ràm khi nhận được lạc. Có thể coi là đồng nghiệp của Ma Vương.

“Nhờ phúc của cô nàng mặc đồ đen đó đấy. Búp bê của cô ta lọt vào mắt xanh của tiểu thư một nhà giàu có.”

“... À, cô gái đó...”

“Lần tới gặp phải bảo cô ấy là chúng tôi sẽ ăn thật ngon miệng mới được.”

...

Ngày liên hoan lại trùng hợp thay chính là ngày đó.

... Đó là một tin tốt. Cô ấy đã được công nhận năng lực trong công việc. Nói quá lên một chút thì đây chính là bữa tiệc chúc mừng thành quả của Ma Vương.

“...”

Tôi có nên nói điều này với cô ấy không?

Tôi đứng lặng đi một hồi lâu để suy nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!