WN

Leo núi

Leo núi

-Sột soạt...

Đôi mắt đang nhắm nghiền khẽ mở ra.

Hôm qua mình ngủ lúc mấy giờ nhỉ?

Tôi dời tầm mắt từ bức tường đá trên trần nhà sang bên cạnh.

Ở đó, Ma Vương – người đã cùng tôi trò chuyện về những cuốn truyện cổ tích cho đến tận lúc đi ngủ đêm qua – đang nằm quay lưng lại.

Mái tóc đen buộc đuôi ngựa lệch sang một bên.

Chiếc sừng dài mọc ra từ bên trái đầu.

Một cô gái với làn da trắng ngần như tuyết diện bộ váy đen tuyền.

“(Phước lành của Demeter, sự bảo hộ của Athena, sức mạnh của Titan...)”

-Gi-i-ing

-Gi-i-ing

Như sợ tôi thức giấc, cô ấy đang lặng lẽ niệm phép bổ trợ (buff) lên những con hạc giấy.

Nhờ ma lực tỏa ra từ đầu ngón tay cô ấy, cảm giác như cả cơ thể tôi cũng khỏe khoắn lây.

‘Ừm.’

Hôm nay nên bắt đầu một ngày như thế nào đây?

Một sự phân vân đầy hạnh phúc.

... À không.

Dù sao thì làm bất cứ việc gì cùng em cũng đều vui vẻ không gì bằng.

‘Vậy thì... vẫn như mọi khi nhé.’

-Chạm nhẹ

Tôi vỗ nhẹ vào vai Ma Vương.

“Á! Tỉnh rồi! Hạc giấy ơi! Bạn của ta tỉnh rồi này!”

Chưa kịp quay đầu lại, cô ấy đã đầy phấn khích định xoay người sang.

Mà không hề hay biết có một cái bẫy "khủng khiếp" đang rình rập phía sau.

Tôi đưa ngón trỏ ra, đặt ngay vị trí mà má cô ấy sắp chạm tới.

Giờ thì cái má mềm như bánh nếp của cô ấy sẽ bị chọc lún vào đây cho xem.

Sau đó, cô ấy sẽ vì ấm ức mà phồng má lên.

Rồi sẽ dành cả ngày để lập kế hoạch trả đũa tôi. Tôi sẽ vờ tung hứng qua lại một chút, rồi cuối cùng giả vờ thua cuộc và để cô ấy thắng.

Chắc chắn nhờ vậy mà hôm nay cũng sẽ là một ngày tăm tối, giản đơn, nhỏ bé nhưng tuyệt vời nhất.

-Xoay người

Khoảnh khắc cô ấy đang vui sướng quay người lại phía tôi.

Thay vì nụ cười rạng rỡ, tôi lại đối mặt với một bóng tối mờ mịt chiếm lấy không gian.

“Ma Vương...”

-Phựt

...

Tôi tỉnh giấc khi câu nói còn dang dở.

Trên trần nhà không phải là bức tường đá của lâu đài Ma Vương đen kịt, mà là ánh đèn LED huỳnh quang của khách sạn nơi tôi ngủ lại hôm qua.

“...”

Là mơ thôi.

Một giấc mơ.

... Lại nữa rồi.

Lại là giấc mơ đó.

-Sột soạt

Tôi tung chăn đứng dậy.

-Lộp bộp

Như bị bỏ bùa mê, tôi tiến về phía cửa phòng và nắm lấy tay nắm cửa.

Không phải chất liệu gỗ cũ kỹ, mà là tay nắm cửa bằng gốm sứ.

-Ực

...

Dù biết không phải, nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch. Bởi vì sự kỳ vọng không phải là một kháng nguyên (để có thể miễn dịch).

-Cạch

Tôi xoay tay nắm, mở cửa ra.

...

Bên ngoài cửa chẳng có gì cả.

Không có hành lang dài và tối tăm.

Không có chiếc bàn kê bị nghiêng vì một chân ngắn.

Không có con búp bê cướp biển nham hiểm.

Không có những chú gà con chơi trò nối đuôi đoàn tàu.

Cũng không có cô gái đã ngồi thu mình chờ đợi tôi suốt đêm.

...

-Lộp bộp

-Phịch

Tôi biết mà.

Vì là mơ thôi.

Vì không phải hiện thực.

...

-Chảy dài

Lần này, tôi đã muốn được nhìn thấy gương mặt ấy dù chỉ một chút.

-Tí tách

-Tí tách, tí tách

*

-Con ăn sáng chưa đấy?

Giọng nói ấm áp vang lên đầu dây bên kia.

“Vâng.”

Câu hỏi của mẹ làm tôi chợt nhớ đến mẩu cơm nắm ăn dở quăng trong sọt rác, lòng bỗng thấy cắn rứt.

-Ừ. Đi đường núi cẩn thận nhé. Con đi lại cũng được hai tuần rồi nhỉ? Lần này con bảo đi đâu ấy nhỉ?

“Quanh khu vực Daejeon và Gyeryong ạ.”

Tôi ngồi trên kệ giày của nhà trọ, thắt dây giày leo núi.

-Con trai à. Bố xem ảnh con rồi bảo nhớ con mỗi ngày đấy. Còn dỗi bảo không thèm ăn cơm nữa cơ.

“... Mẹ bật Pororo cho bố xem đi.”

-Con trai ngoan của mẹ. Chuyến đi này cũng đừng để bị đau, đừng để bị thương, có chuyện gì phải gọi điện ngay nhé. Nhất định phải về đấy?

“Con biết rồi. Con đi đây ạ.”

Tắt điện thoại, tôi thay bộ đồ ngủ bằng chiếc áo hoodie màu xanh thẫm. Tôi đã mặc chiếc áo này làm đồ leo núi cũng gần 3 năm rồi.

-Rung rung

Có tin nhắn đến. Là bố.

[Con trai. Mai về nhé! Đi xem phim Avengers mới ra đi! Bố đã nhịn không xem để chờ xem cùng con đấy! Nhất định phải về nhé. Bố sẽ mua cho cả suất ăn trẻ em Lotteria nữa! Bố yêu con.]

...

Vẫn còn những ngọn núi phải đi.

Nhưng trong lòng cũng đã nhen nhóm ý muốn trở về.

Vì thế tôi băn khoăn không biết nên trả lời thế nào.

Là vì thấy có lỗi với bố sao?

Hay là vì tôi đã mệt mỏi rồi?

...

Vì không biết rõ, nên tôi tạm gác lại bằng cách rời tay khỏi bàn phím điện thoại.

-Cạch

Tôi bước ra khỏi cửa.

-Ting

Tôi bước vào thang máy vừa đến.

Một chiếc thang máy chuyển động bằng điện, chứ không phải ma lực.

*

Vừa bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng cuối xuân ấm áp đã chào đón tôi.

Hôm nay thời tiết cũng thật đẹp.

-Lộp bộp

...

Ma Vương à. Chào em.

Lâu rồi không gặp nhỉ.

Đã 3 năm trôi qua kể từ ngày đó rồi.

Giờ đây gương mặt em cũng bắt đầu mờ nhạt dần trong tâm trí anh.

Vì anh vốn chẳng có trí nhớ tốt như em.

Giá mà có lấy một tấm ảnh thì tốt biết mấy.

“Cho tôi một vé đi ga Daejeon.”

“Vâng.”

3 năm trước.

Nhờ có em mà anh đã được trở về Trái Đất như hằng mong ước.

Thế nhưng anh chẳng thấy vui chút nào.

Ngược lại, anh cảm thấy như bị nhốt lại một mình giữa thế gian không có em. Đúng vậy, giống như bị giam cầm cô độc trên đỉnh một tòa tháp vậy.

Nên thật lòng, lúc đầu anh cũng có chút oán trách em. Bạn trai của em thật tồi tệ phải không.

-Ga tiếp theo là ga Daejeon, ga Daejeon.

-Lộp bộp, lộp bộp

Mấy tháng đầu, anh sống như một kẻ mất hồn.

Anh suy sụp đến mức bỏ mặc cả những người yêu thương mình, những người đã chờ đợi mình, mà chỉ nhốt mình trong căn phòng tối tăm suốt cả ngày.

Thật thảm hại đúng không?

Thế rồi một ngày nọ. Anh chợt nảy ra suy nghĩ này.

Em cũng từng bị nhốt trong sự cô độc giống như anh bây giờ... nhưng em đã canh tác cánh đồng, đã có công việc, có ước mơ.

Đúng vậy. Em đã có cuộc sống thường nhật của riêng mình.

So với em, hình dáng anh lúc đó thật quá đỗi hèn mọn.

-Cạch

Anh nghĩ rằng cứ tiếp tục thế này thì chẳng có gì thay đổi cả.

Khi mái tóc sau gáy đã dài chạm đến cổ áo, anh đã mở cửa phòng bước ra ngoài.

Dù bên ngoài vẫn còn đáng sợ...

Nhưng anh quyết định tin rằng em đang ở đâu đó ngoài kia.

Nghĩ như vậy, hành động tiếp theo của anh trở nên đơn giản hơn.

Anh cắt tóc giống hệt kiểu tóc hồi còn sống trong tháp.

Sau đó, một kẻ vốn chỉ thích ở nhà như anh lại nảy sinh một thói quen.

Anh bắt đầu những chuyến hành trình.

Đó là leo lên những ngọn núi ở khắp mọi nơi.

Cứ thế, cứ thế leo lên những nơi thật cao.

Trong bộ quần áo màu xanh thẫm mà em đã tặng.

Biết đâu được chứ.

Giống như một lời nói dối, có thể anh sẽ gặp lại em – người từng sống ở tầng 100 của tòa tháp – trên một đỉnh núi nào đó.

Ở một nơi cao nào đó, biết đâu em đang sống ở đó thì sao.

...

Anh muốn tin vào điều đó.

Rằng em vẫn còn sống.

Và giống như tại tòa tháp nơi chúng ta gặp nhau lần đầu.

Một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau như một phép màu.

...

-Xoạt

-Xoạt

Tôi gấp bức thư mình vừa viết xong thành một chiếc máy bay giấy.

Chẳng mấy chốc đã lên đến đỉnh núi. Luồng không khí lạnh lẽo giờ đã trở nên quen thuộc lướt qua khắp cơ thể.

Mải nghĩ về cô ấy mà tôi đã đến nơi từ lúc nào không hay.

Dĩ nhiên, ở đây cũng không có Ma Vương.

“...”

Toàn cảnh khu vực xung quanh thu gọn trong tầm mắt.

Những tòa nhà lân cận trông nhỏ bé như những mô hình thu nhỏ.

Cảnh tượng đó làm tôi cảm giác như làng Little Farm, như ngôi nhà giấy mà tôi đã tặng cô ấy.

...

Tôi lấy từ trong túi ra một viên đá hình khủng long. Trên đó có khắc số điện thoại của tôi. Tôi đặt nó ở một nơi dễ thấy nhất. Nếu là cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ nhặt nó lên.

-Vút

Tôi phóng chiếc máy bay giấy đã gấp. Nó nương theo gió, bay đi thật xa, thật xa.

*

Khi xuống núi thì ráng chiều đã vắt ngang sườn núi.

-Pằng pằng

Leo lên chiếc xe buýt làng đang nhả ra tiếng ống xả cũ kỹ, tôi hướng về phía nhà nghỉ gần đó. Vì là một ngôi làng nông thôn nên nơi đây thật yên tĩnh và vắng vẻ.

Tôi đánh dấu tích vào núi Gyeryong. Đây là ngọn núi thứ ba tôi lên đến đỉnh trong ngày hôm nay.

...

Khi xe buýt rẽ qua góc cua và đi ngang qua ngôi trường tiểu học cũ ở đầu làng.

“... Ơ.”

Tôi nhỏm người dậy, vươn tay ra.

-Bíp

Dù chưa đến điểm dừng nhưng tôi đã nhấn chuông.

-Lộp bộp

Tôi xuống xe buýt. Có một người bán hàng rong đang trải bạt ngồi cạnh cổng trường. Bong bóng xà phòng, kẹo dẻo, đồ chơi đầu ngựa... nằm rải rác trên tấm bạt.

‘Nếu có Ma Vương ở đây, chắc cô ấy sẽ đòi mua hết cho mà xem.’

Nghĩ về cô ấy khiến tôi thấy vui vẻ đôi chút sau một thời gian dài.

-Chiếp, chiếp

Trong số đó, bên trong chiếc hộp giấy ghi chữ <500 won>, những chú gà con lông vàng đang tụm lại một chỗ kêu chiêm chiếp. Vật giá có tăng nhưng các em vẫn như xưa nhỉ.

-Chộp

-Đặt

Thấy tôi quan tâm đến chiếc hộp, người bán hàng rong kéo thấp mũ sụp xuống, lẳng lặng nhấc chiếc hộp gà con ở giữa tấm bạt đặt lại trước mặt tôi. Có vẻ như đó là sự quan tâm để tôi nhìn rõ hơn.

...

Tôi ngồi xổm xuống, dùng ngón tay tạo thành hình con gà và đưa ra trước chiếc hộp.

“Cục ta cục tác.”

Tôi cử động ngón tay, vẫy vẫy trước mặt lũ gà con.

Tôi nhớ Ma Vương từng làm thế này, và lũ gà con dù đang ngủ cũng sẽ bật dậy lon ton chạy theo cô ấy.

...

“Cục ta cục tác, cục tác.”

...

“Gà con ơi.”

“Cục ta cục tác, cục tác.”

“Cục tác.”

Đợi mãi nhưng chẳng có chú gà con nào nhìn về phía tôi cả.

*

...

Tôi về đến phòng nhà nghỉ.

Hôm nay chẳng hiểu sao lại không ngủ được.

Lý do phụ của việc leo núi là khi cơ thể mệt nhoài, tôi có thể ngủ một cách ngoan ngoãn.

Vào những ngày không làm được điều đó, những ký ức cứ ùa về như thác đổ sẽ hành hạ tôi suốt đêm.

“...”

-Quệt

Tôi dùng khuỷu tay lau khóe mắt. Dù chỉ có một mình trong không gian này nhưng tôi vẫn thấy xấu hổ.

‘...’

Không ngủ được, tôi bật đèn, lấy giấy xếp hạc và lọ thủy tinh từ trong túi ra.

...

-Xoạt, xoạt

Một con hạc giấy.

Hai con.

Ba con.

Bốn con.

Tôi gấp và dần lấp đầy chiếc lọ thủy tinh.

Người ta nói rằng nếu gấp đủ một nghìn con hạc giấy, điều ước sẽ thành hiện thực.

Thực ra đó là lời nói dối.

Vì tôi đã lấp đầy lọ đến 18 lần rồi mà nó vẫn chẳng thành hiện thực.

Dù vậy, tôi vẫn tiếp tục gấp hạc.

-Xoạt

...

-Tí tách

-Tí tách, tí tách... tí tách...

Cứ thế, tôi vừa gấp hạc vừa thức trắng đêm.

*

Ngày hôm sau.

[Mai con sẽ về. Hẹn gặp bố lúc đó nhé.]

Vừa gửi tin nhắn KakaoTalk cho bố, con số 1 đã biến mất trong nháy mắt. Không biết bố là nhân viên tổng đài hay là một cô nữ sinh đang yêu đơn phương nữa.

[Không được nói dối đâu đấy! Nhất định phải giữ lời hứa.]

‘...’

-Lộp bộp

Tôi đứng trên con đường dẫn vào ngọn núi sẽ leo hôm nay và suy nghĩ.

Có lẽ đây sẽ là ngọn núi cuối cùng.

Có lẽ tôi sắp phải thực hiện một cuộc chia ly, dù không hẳn là chia ly, với Ma Vương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!