WN

Giáng sinh (3)

Giáng sinh (3)

“Ngày hôm đó cũng là Giáng sinh. Tuyết rơi dày đặc, phủ kín bậu cửa sổ. Phải, y hệt như hôm nay vậy.”

“... *Ực*.”

Tôi bảo Ma Vương tạm thời tắt ngọn lửa đang cháy giữa lều tuyết đi, rồi cầm một cây nến đặt sát dưới cằm để tạo bầu không khí rùng rợn.

“Cộc, cộc, cộc. Có tiếng ai đó gõ cửa sổ. Cô bé đang ở trong căn phòng tối om bèn ra mở cửa.”

“...”

“Cô bé hỏi: ‘Ai đấy ạ?’, rồi bước ra ngoài thì thấy một mụ già đang đứng đó.”

“Mụ... mụ già sao?”

“Là một bà lão ấy.”

“Ờ, ừ. Thế... bà lão làm gì?”

“Bà lão đó đưa cho cô bé một viên sô-cô-la, bảo cô bé ăn đi.”

“Hả? Gì cơ... Chẳng phải là một bà lão tốt bụng sao?”

Dù chẳng lạnh nhưng gương mặt đang đông cứng vì sợ hãi của Ma Vương bỗng giãn ra một chút.

“Phải. Cô bé nói: ‘Cháu cảm ơn ạ. Hi hi hi.’ rồi nhận lấy viên sô-cô-la.”

“... Cách nói chuyện của cô bé ngốc nghếch thật đấy.”

“... Dù sao thì, ngay khi cô bé định ăn, một người bạn của cô ấy đã lao đến như mũi tên để ngăn lại.”

“Ơ? Tại sao? Vì người bạn đó cũng muốn ăn sô-cô-la à?”

“... Không.”

“...”

“Thực ra đó không phải sô-cô-la... mà là một quả bom ma lực.”

“...!!”

Ma Vương lại một lần nữa đông cứng như miếng ức vịt hun khói lấy ra từ ngăn đá.

“Chuyện... chuyện đó nghĩa là...”

“... Mụ già đã dùng ảo giác ma pháp. Nhưng một lúc sau, cô bé còn ngất xỉu vì một sự thật kinh hoàng hơn nữa.”

“Tại sao? Tại sao chứ?”

“... Vì cô bé chợt nhớ ra mình đang ở tầng thứ 100. Hãy nghĩ mà xem. Đang ở tầng 100, làm sao có mụ già nào đứng ngoài cửa sổ được?”

“......”

Đôi môi hồng nhạt của Ma Vương bỗng tái mét lại.

“Cái... cái gì thế? Hả? Hả? Là chuyện bịa thôi đúng không? Bảo là bịa đi mà.”

“Ai biết được. Tự dưng tôi muốn đi vệ sinh quá. Thế nhé, tôi đi đây.”

-*Chộp*-

“Này! Kể xong chuyện như thế mà định bỏ đi đâu hả?!”

“Nhu cầu sinh lý mà. Buông ra đi.”

“... Sẽ quay lại ngay chứ?”

“Cái đó tôi không tự điều khiển được... Thôi đành vậy, tôi chỉ cho cô một cách.”

“Cách... cách gì?”

“Mụ già đó sẽ không đụng vào những người trùm chăn kín đầu đâu. Cho đến khi tôi về, cô cứ trùm chăn kín vào.”

Tôi vừa biến tấu một chút từ truyền thuyết về "Bà già Hong Kong" (Một câu chuyện ma nổi tiếng của Hàn Quốc).

“Hi... hiểu rồi. Mau về đấy.”

*

Giả vờ đi vệ sinh, tôi tiến về phía chiếc tất của cô ấy. Giáng sinh thực sự chẳng còn bao lâu nữa. Tôi phải khẩn trương hơn để còn kịp chuẩn bị quà cho cô ấy.

Tất nhiên, chiếc tất vẫn đang được canh giữ bởi "Ma thủ Địa ngục".

Chẳng có cách nào lấy được chiếc tất mà không động chạm đến nó cả.

Vậy thì chỉ còn cách trông chờ vào đôi chân này thôi.

‘... 100m chạy hết 11,41 giây...’

Từ khi đến thế giới này, thể lực của tôi đã tốt hơn nhiều nên chắc sẽ ổn thôi. Chẳng phải hôm qua tôi cũng đã chạy thoát khỏi nó sao?

Hơn nữa, "Ma thủ Địa ngục" giống một loại ma pháp tấn công như Rồng Băng hay Rồng Lửa hơn là một linh hồn triệu hồi như Skeleton. Hôm qua nó cũng biến mất sau một khoảng thời gian nhất định. Tôi sẽ lao vào căn phòng gần bếp nhất, đóng cửa lại, kiểm tra nội dung bên trong rồi đợi cho đến khi con chó đó biến mất.

-*Thình thịch, thình thịch*-

‘Phù. Hồi hộp quá.’

Tôi chợt nhớ đến nam diễn viên trong bộ phim The Blue Lagoon, người đã thi bơi với cá mập. Có lẽ ai đó sẽ bảo: "Có mỗi món quà Giáng sinh thôi mà làm gì phải liều mạng thế?". Nhưng với tôi, niềm hạnh phúc của cô ấy là điều tôi khao khát nhất.

-*Sột soạt*-

Tôi đưa tay về phía chiếc tất của Ma Vương treo cạnh tất của mình.

...

‘Mình làm được. Mình làm được.’

Không được lóng ngóng như kẻ trộm vặt. Phải rút ra thật nhanh rồi cắm đầu chạy không ngoảnh lại.

...

Bắt đầu!

-*Vút!*-

Lần này cú xuất phát mượt mà hơn hẳn lần trước khi tôi còn đang ngơ ngác. Chỉ mất một giây để rút tờ giấy ra, tôi điên cuồng chạy bán sống bán chết. Ma Vương đang trùm chăn kín đầu nên sẽ không nghe thấy tiếng động. Nghĩa là cô ấy không thể bắt quả tang tên trộm tất là tôi, nhưng cũng không thể ngăn con chó lại được. Giờ đây mạng sống của tôi hoàn toàn phụ thuộc vào chính mình.

-*Tạch tạch tạch!*-

Không một động tác thừa. Tôi lăn xả như Rambo vào căn phòng của Ma Vương gần bếp nhất, rồi *Rầm*! Đóng sập cửa lại.

...

‘Thành công rồi.’

Chắc hẳn trước cửa phòng, con Ma thủ Địa ngục vừa hụt mất miếng mồi ngon đang thèm thuồng nhỏ dãi. Ta biết thừa ngươi không vào đây được mà.

‘... Chưa phải lúc để an tâm.’

Để chuẩn bị quà, tôi phải tiết kiệm từng phút từng giây. Tôi vội vàng mở tờ giấy ra.

— *Tất ở chỗ khác rồi. Tiếc quá nhỉ. Đồ trộm tất xấu xa.*

À.

Cái đồ kỹ tính đến chân tơ kẽ tóc này.

*

Tôi đã vào thử tất cả những căn phòng đang mở cửa, nhưng chẳng thấy chiếc tất nào treo bên cửa sổ cả.

Những phòng còn lại đều là những căn phòng bị khóa chặt từ trước đến nay. Dù tôi có vặn tay nắm cửa thế nào, chúng vẫn trơ ra như cửa kho lạnh bị rỉ sét, không hề nhúc nhích.

...

Hết cách rồi.

Có lẽ năm nay ông già Noel của cô ấy lại không đến được rồi.

-*Lộp bộp, lộp bộp*-

Khi tôi quay lại, Ma Vương vẫn đang trùm chăn kín mít, vừa ngọ nguậy vừa lẩm bẩm trò chuyện với con hạc giấy.

“Tôi về rồi đây.”

-*Bật dậy*-

“... Hi hi hi. Lâu thế.”

“...”

Trên mặt cô ấy thoáng hiện lên rặng hồng đào.

*

“Haizz...”

Tôi buông một tiếng thở dài.

“Ơ? Sao thế?”

“... Không có gì. Việc tiếp theo phải làm là gì?”

Đã gần nửa đêm rồi.

Lòng tôi đắng ngắt.

Dù đây chẳng phải lần đầu cô gái ngoan ngoãn suốt cả năm trời này bị "leo cây" vào đêm Giáng sinh, nhưng với tôi – người đang ở bên cạnh cô ấy – thì đây là lần đầu tiên chứng kiến.

Cảm giác giống như một người cha quên mua quà cho con gái, lúc đi làm về thấy con đang hát vang bài ca Giáng sinh thì vội vàng lao ra khỏi nhà, nhưng khi đến nơi thì cửa hàng đồ chơi đã đóng cửa im lìm.

Nếu ở thực tế, tôi còn có thể đưa cho cô ấy ít tiền tiêu vặt. Nhưng lúc này, tôi chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng.

...

‘Thôi. Cứ coi như thế lại hay.’

Nếu tôi có đọc được món quà cô ấy muốn mà không thực hiện được, thì chỉ càng cảm thấy bất lực hơn thôi.

‘... Năm nay, cũng có khá nhiều chuyện tốt lành đến với cô ấy mà. Được ngắm sao này. Làm sao mọi chuyện lúc nào cũng theo ý mình được.’

Biết rằng trên đời có những chuyện không như ý chính là quá trình để trưởng thành. Trẻ con lớn lên cũng là lúc từng người một xóa bỏ hình ảnh ông già Noel trong lòng mình đấy thôi.

...

‘Dù vậy, tôi vẫn ước một lần nào đó ông già Noel sẽ đến với cô.’

Cô ấy không phải là một đứa trẻ.

Nhưng rõ ràng vẫn có những phần trong cô chưa kịp lớn khôn.

Lao động và duy trì sinh kế. Với thân hình nhỏ bé đó, việc chấp nhận thân phận Ma Vương, gánh vác trách nhiệm, sống trong sự căm ghét và đàn áp – đó là khía cạnh trưởng thành của cô ấy.

Còn việc chờ đợi ông già Noel như lúc này – đó là khía cạnh trẻ thơ của cô ấy.

Những gì cô ấy phải gánh vác khi làm người lớn, tôi không thể lấp đầy. Có lẽ tôi cũng chưa phải là một người lớn thực thụ.

Vì vậy, tôi muốn bù đắp cho những khía cạnh trẻ thơ của cô ấy.

...

“Tiếp theo là gì?”

“Số 20.”

“Số 20... Số 20 là... Ừm, viết những điều mình thấy biết ơn trong năm nay để gửi lên Thần linh.”

Cô ấy đưa cho tôi giấy và bút.

‘Điều biết ơn sao...’

Năm nay đã có thật nhiều chuyện xảy ra.

Cũng có rất nhiều chuyện đáng để cảm kích.

Nhưng hầu hết những điều tôi cảm thấy biết ơn đều liên quan đến Ma Vương.

Nếu là viết cho cô ấy, tôi có thể viết bao nhiêu trang cũng được.

Nhưng biết ơn Thần linh thì... tôi chẳng nghĩ ra được điều gì.

Dù chỉ là một chút bằng móng tay.

Tại sao tôi phải cảm thấy biết ơn vị Thần đã ném tôi vào cái thế giới quái quỷ này chứ?

‘Không thể nào.’

Nếu ông ta thấy tôi đã vất vả thế nào suốt thời gian qua, thì lời cảm ơn của tôi chắc nghe chẳng khác gì một lời mỉa mai.

“Hi hi hi.”

...

Dù tôi đã từng rất oán hận Ngài vì tại sao lại gửi tôi đến thế giới này...

Nhưng, nếu có một điều duy nhất tôi phải cảm ơn Thần linh.

-*Sột soạt, sột soạt*-

<Cảm ơn vì đã gửi con đến thế giới này.>

Nếu không đến đây, có lẽ tôi đã không bao giờ gặp được Ma Vương.

...

Trong lều tuyết chỉ còn nghe thấy tiếng bút của Ma Vương đưa trên giấy. Chẳng biết có chuyện gì vui mà cô ấy cứ cười tủm tỉm, đôi tay bận rộn viết kín mặt giấy.

-*Ngó qua*-

Tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn trộm những dòng chữ qua bờ vai nhỏ bé của Ma Vương.

<Cảm ơn vì năm nay cải bắp vương nở nhiều hơn năm ngoái tận 27 cây.>

<Cảm ơn vì đã cho con một người bạn.>

<Cảm ơn vì năm nay nhờ có kẻ xâm nhập mang theo thịt bò khô trong hộp tỷ phú mà con đã được ăn thật nhiều thịt bò khô.>

<Cảm ơn vì đã cho con kem đôi. Con đã được chia cho bạn con cùng ăn.>

<Cảm ơn vì năm nay đã cho con bốc được quẻ Đại Cát. Nhờ thế mà lần đầu tiên con đã thắng áp đảo bạn mình.>

<Cảm ơn vì con dao bếp mới. Dù hơi to một chút nhưng nó rất sắc, con rất thích.>

Phía dưới đó là danh sách dài dằng dặc những lời cảm ơn. Câu "Cảm ơn vì đã cho con một người bạn" được viết lặp lại rất nhiều lần.

...

‘Cô thì có gì để mà cảm ơn Thần linh chứ.’

Quả nhiên, cô ấy là kiểu phụ nữ có thể nói lời cảm ơn từ những điều nhỏ nhặt nhất. Dù sống trong môi trường khắc nghiệt thế này, cô ấy chẳng hề oán trách ai. Trái lại, những kẻ sống sung sướng ngoài kia lúc nào cũng mở miệng ra là "Ôi lạy Chúa" nhưng lòng dạ thì khác hẳn.

Tôi xoa đầu cô ấy.

“Ngoan lắm.”

“... Ơ? Sao tự nhiên lại thế?”

...

Rốt cuộc là kẻ nào đã tạo ra cái lý thuyết vớ vẩn rằng ông già Noel chỉ tặng quà cho những đứa trẻ ngoan chứ?

Nói thế chẳng khác nào bảo rằng vì cô ấy không ngoan nên mới bị phản bội vào mỗi dịp Giáng sinh sao.

‘Chẳng thích tí nào.’

Bảo sao vào thế kỷ 21, đến lũ trẻ con cũng chẳng còn tin vào ông già Noel nữa. Có lẽ tôi không thể trở thành một người có lòng biết ơn thuần khiết như cô ấy được.

“... Này, nếu như.”

“Ừm.”

Tôi ngập ngừng mở lời. Dù sao thì nỗi buồn cũng là điều khó tránh khỏi.

“... Nếu như năm nay cô không nhận được quà... thì cũng đừng buồn quá nhé. Ở ngoài kia cũng có nhiều đứa trẻ không nhận được quà mà. Với lại chỗ này... cao quá.”

“... Ừm. Ta biết mà.”

Ma Vương mỉm cười như thể không nhận được quà cũng chẳng sao, rồi lại tiếp tục đưa bút.

-*Sột soạt, sột soạt...*-

-*Khựng*-

Bỗng nhiên, cây bút đang đưa nhanh thoăn thoắt của cô ấy dừng lại hẳn.

...

“Sao thế?”

“Có kẻ xâm nhập.”

...

Cái gì?

“Có chuông báo gì đâu? Cô đùa à?”

“Ưm... Không đùa đâu. Chắc là hắn đã giải được ma pháp cảnh báo của ta rồi. Có vẻ như ma lực của hắn còn mạnh hơn cả ta.”

...

Chuyện gì thế này? Điều đó mà cũng khả thi sao?

...

Cô ấy bước ra ngoài lều tuyết. Mặc cho cô ấy ngăn cản, tôi vẫn bám theo sau.

... Đang là Giáng sinh mà.

Có chuyện gì gấp gáp đến mức phải đến giết Ma Vương vào lúc này chứ? Không thể dành một ngày hôm nay cho gia đình được sao?

...

Tại sao bạn của tôi lại phải liều mạng chiến đấu ngay cả trong ngày Giáng sinh?

Dù có thắng đi chăng nữa, chắc chắn cây thông giả và những bức tranh chúng tôi dày công trang trí cũng sẽ bị thiêu rụi. Luôn luôn là như vậy.

-*Lộp cộp, lộp cộp*-

“... Kia là.”

Đó là một cỗ xe ngựa đen dùng để vận chuyển quân nhu. Tôi nhớ đã từng thấy nó khi còn đang leo tháp. Bởi vì...

Trên đó có gắn huy hiệu của gia tộc Dorothy.

...

‘Rốt cuộc cô đã phản bội sao?’

Phản bội, rồi đi rêu rao khắp nơi bên ngoài sao?

...

Không phải đâu.

Chắc chắn không phải như thế.

“... Từ trong cỗ xe đó. Ta cảm nhận được một luồng ma lực cực kỳ mạnh mẽ.”

“.....”

Đúng rồi.

Đồ tồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!