- Rầm!
“Chào nhé!”
Nàng Peter Pan trắng muốt nhà bên lại đột nhập qua cửa sổ như mọi ngày.
“Chào.”
“Biết hôm nay là ngày gì không?”
“Ngày cậu trượt chân khi đang leo qua đây.”
“Sai bét! Đồ ác quỷ! Có phải đêm nào cậu cũng tụng chú thuật đen trước khi ngủ không hả?”
Trên tay cô ấy đang xách một cái bọc lớn.
“Lại bỏ nhà đi đấy à?”
“Chuyện... chuyện xưa đó quên đi cho nhờ.”
Hồi nhỏ, có lần cô ấy bỏ nhà đi và sang ở lỳ trong phòng tôi. Đến tận bây giờ, vụ án “bỏ nhà đi 1 mét” của OO vẫn là chủ đề bị mọi người đem ra trêu chọc suốt.
“Hì hục... Nào, các con ơi. Thấy mẹ làm chưa? Lại đây nào.”
Sau khi leo qua, cô ấy vẫy tay ra hiệu cho mấy chú gà con ở phía bên kia.
Bảo chúng nhảy qua á...?
“Này. Không lẽ nào?”
Không phải là “không lẽ” nữa, mà là mấy chú gà con đang đứng trên bậu cửa sổ thực sự định nhảy sang bên này.
“A, không được!!”
Tôi lao người ra. Tuy là tầng hai nhưng nếu rơi xuống đất thì sẽ bị thương nặng mất. Thế nhưng, lũ gà con nhẹ nhàng bay vút vào trong phòng tôi. Phải rồi, gà con biết bay là kiến thức thông thường mà.
Thứ lấy ra từ trong bọc của cô ấy là một núi bánh kẹo.
“Hi hi hi. Tớ mua để làm nhiệm vụ Cash Slide đấy. Mỗi gói được tích 50 won.”
“... Chẳng phải bèo bọt quá sao?”
Nào là Quẩy mật ong, Snack bạch tuộc, Snack cua, Snack cá voi, Corn Chip, Choco Boy, Oing, Postick, Bebe, cho đến cả kẹo Apollo. Đến cả gu ăn vặt của OO cũng đậm chất “ông chú”.
“Hôm nay là ngày mở tiệc bánh kẹo đó nha. U hu hum ♬”
“Chíp chíp ♬”
“U hum u hu hum ♪”
“Chíp chíp chíp ♪”
Cô ấy vừa ngân nga hát cùng lũ gà con, vừa thoăn thoắt xé các gói bánh. Đánh hơi thấy mùi bánh, lũ gà phấn khích chạy vòng quanh cô ấy.
- Tạch tạch.
OO bật chương trình Animal Farm trên TV phòng tôi. Cùng với chương trình Sáu giờ quê hương, đây là những show mà cô ấy đã kiên trì xem suốt hơn 10 năm qua.
Cô ấy nằm nghiêng, một tay chống đầu, chiếm một chỗ giữa đống bánh kẹo đã bày ra. Lũ gà con cũng dùng cánh chống đầu bắt chước theo. Thế là cả ba nằm thành một hàng ngang, vừa xem vừa nhai bánh rôm rốp.
“... Các cậu đúng là sống thật với bản năng đến mức đáng kinh ngạc đấy.”
“Chẹp, rộp, đừng có nói thế, rộp, cậu cũng lại đây đi, rộp rộp.”
“Không ngậm miệng lại được à? Ăn xong rồi hãy nói. Vụn bánh rơi đầy ra sàn kìa.”
Trên màn hình, mấy chú gà con nghịch ngợm đang chạy tung tăng né tránh chủ trang trại và gây ra đủ thứ rắc rối.
- Tèng téng.
Trông bác chủ trang trại thật đáng thương.
“Hi hi hi. Mấy đứa đó nghịch ngợm quá nhỉ? Đúng không các con? Rộp.”
“Chíp chíp. Rộp.”
“Chíp chíp chíp. Rộp.”
...
Ba chú gà con ăn bánh ngon lành.
*
“Cậu ăn thế kia là béo lên đấy.”
Trái với vẻ nhạy cảm thường thấy khi nghe đến từ “béo”, cô ấy chỉ khịt mũi coi thường.
“Hì. Không sao. Tớ có béo thì vẫn là người xinh nhất khu này.”
“Kẻ tâm thần nào nói câu đó thế?”
“Cậu chứ ai.”
“Tớ nói thế bao giờ? Cậu đang ăn Choco Boy hay là ăn nhầm nấm độc gây ảo giác đấy?”
- Tít.
Như chỉ chờ có thế, cô ấy rút điện thoại ra và phát một đoạn video.
*- Nào, nói lại lần nữa xem.*
*- ... Thì cậu là xinh nhất rồi.*
*- Kể cả khi tớ biến thành một con lợn béo, hay phun ra lửa? Hay mọc sừng trên đầu?*
*- ..... Ừ. Thì vẫn là OO thôi.*
Gã đàn ông say xỉn trong video đang lảm nhảm những lời sến súa khó tin trên giường của OO. Đó là đoạn video quay từ mấy ngày trước.
*- Da của OO trắng và mềm như tuyết... Đôi mắt là dòng magma tuôn trào... Đôi môi là...*
“Thôi ngay! Tắt đi! Khóa cái miệng thằng đần đó lại ngay!”
“Hi hi hi! Còn lâu nhé! Tớ đã xem lại 520 lần rồi đấy.”
Quả nhiên, đó là đoạn video cần phải biến mất khỏi thế giới này.
Tôi nắm lấy tay cô ấy, hai bên giằng co quyết liệt. Ực, đúng là về sức mạnh thì tôi không lại được cô ấy.
- Tít.
Đúng lúc đó, cái điều khiển từ xa dưới sàn bị nhấn trúng, kênh TV bị chuyển.
*- Một, hai, ba.*
Một nữ huấn luyện viên thể hình với làn da nâu khỏe khoắn đang thực hiện động tác squat.
...
“Oa, đỉnh thật đấy.”
Tư thế thực sự rất ổn định. Đúng là phụ nữ tập thể dục có khác.
Trong lúc tôi còn đang mải mê cảm thán người phụ nữ trên màn hình...
...
“À, đúng rồi. Xóa cái video đó... Á, ái chà, làm giật cả mình. Sao mặt cậu lại thế kia?”
OO đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi với vẻ mặt sốc nặng.
Cô ấy nhét lại thanh kẹo Apollo vừa bóc vào trong túi bánh. Hình ảnh đó trông giống hệt một người cha vì thấy con nhỏ mà phải dụi tắt điếu thuốc đang hút dở.
“... Tớ không ăn nữa.”
“Hả?”
“Không ăn nữa. Từ giờ. Vĩnh biệt bánh kẹo.”
Trong mắt cô ấy ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá. Lũ gà con nhìn cô ấy với vẻ lo lắng, đưa thanh Apollo và bánh que Pepero ra nhưng cô ấy không nhận.
“... Tớ về đây.”
“Khoan đã.”
Tôi giữ vai cô ấy lại.
“Đừng ngăn cản tớ. Đừng để quyết tâm của tớ trở nên vô ích.”
“Nói cái gì đấy. Dọn đống vỏ bánh này rồi hãy cút, trước khi tớ xử cậu.”
*
Ngày hôm sau.
Tôi đã hiểu ra chân tướng của những lời nói khó hiểu mà cô ấy thốt ra.
- Reng reng reng.
Điện thoại reo. Một số lạ.
“Alo.”
- Xin chào hội viên. Tôi là Ah Yu-ri, huấn luyện viên của phòng gym Psyduck đây ạ.
“... Dạ? Có chuyện gì không ạ?”
- Hôm nay là ngày bạn đặt lịch tập thử PT mà bạn lại vắng mặt nè.
“Tôi có đăng ký cái đó bao giờ đâu.”
- Một cô bạn xinh xắn đã đăng ký hộ bạn đấy. Lịch có thể dời sang buổi chiều nên dù muộn bạn cũng nhất định phải ghé qua nhé. Nhớ chưa nè?
...
Phát âm kiểu gì thế này. Lưỡi cũng mọc cơ bắp rồi à?
‘Hóa ra cái quyết tâm gì đó của OO hôm qua... là đi tập thể dục à.’
... Tập thể dục sao.
Thực ra cũng không tệ lắm.
Giống như bao thanh niên lười biếng khác, trong đầu tôi luôn có một kế hoạch tập luyện mơ hồ. Chỉ là thiếu khả năng hành động nên cứ lần lữa mãi.
‘... Phải rồi. Lý do để tập thể dục.’
Bởi vì một cơ trọng tâm khỏe mạnh sẽ tạo ra một môi trường chơi game lành mạnh. Tuy lần này cũng là bị cô ấy lôi kéo đi, nhưng cũng ổn thôi.
...
Và vì tôi cũng muốn ở bên cạnh OO nữa.
*
Tôi đã đến phòng gym. Phía trên lối vào, một con vịt vàng trông ngốc nghếch đang cười toe toét.
- Kít...
- Nhìn quanh, nhìn quanh.
OO bảo sẽ đến trước, nhưng cô ấy đâu rồi nhỉ.
- Chạm chạm.
Quay lại thì thấy OO đang đứng đó. Cô ấy không buộc tóc lệch sang bên như mọi khi mà buộc gọn ra sau. Cô ấy mặc chiếc quần legging y hệt chiếc mà nữ huấn luyện viên hôm qua mặc. Nhìn kỹ lại, kiểu tóc cũng giống hệt luôn.
...
“Bắt đầu từ máy chạy bộ nhé?”
“... Thế, thế thôi à? Cậu không thấy tớ có gì khác sao?”
“Cậu mới cắt tóc à.”
“Xì, lại câu trả lời đó. Nhìn cho kỹ vào xem nào.”
Thì cô ấy vẫn xinh đẹp như mọi khi thôi.
Chắc là thấy cô huấn luyện viên hôm qua ngầu quá nên bắt chước mặc theo y hệt.
Tôi nhìn quanh một lượt. Có vẻ là một phòng gym sắp phá sản vì chẳng có mấy người. Mà thôi, người đông hay vắng quan trọng gì, rộng rãi càng tốt.
“Chào mừng đã đến.”
Đúng lúc đó, một giọng nói giống hệt giọng trong điện thoại vang lên từ trong phòng. Một người phụ nữ cao ráo với mái tóc nhuộm vàng tết lại, không hiểu sao tai lại hơi nhọn.
“Chào mừng đến với phòng gym của chúng ta. Tôi là Ah Yu-ri, người sẽ chịu trách nhiệm cho việc tập luyện của các bạn từ nay về sau. Rất vui được gặp mặt.”
Ah Yu-ri mỉm cười đưa ra tờ đơn đăng ký.
“Khung xương của cậu tốt đấy chứ? Chắc cậu hay được nghe câu này lắm nhỉ?”
“Không ạ.”
“Vậy thì trước tiên, hãy ký tên đơn giản vào đây.”
Tôi cầm bút và đọc lướt qua các điều khoản cô ấy đưa. Ở góc tờ giấy, có dòng chữ nhỏ như hạt kê ghi là “12 tháng”.
“Lúc nãy chị bảo là bản dùng thử mà. 12 tháng là sao ạ?”
“Bị phát hiện rồi à. Nhưng nhìn thấy tôi thế này, bộ cậu không muốn đăng ký 1 năm luôn sao?”
Ah Yu-ri vặn vẹo các khớp xương một cách kỳ quái. Không lẽ cô ấy đang cố tạo dáng quyến rũ?
“Không ạ. Tôi không muốn đăng ký.”
“Đăng ký đi mà.”
“Không.”
“Đăng ký đi nhaaaa.”
“Biến đi. Với lại sao giọng nói lúc gọi điện với bây giờ lại khác nhau thế?”
- Kít...
Đúng lúc đó, cửa phòng gym mở ra, một khách nam bước vào.
“... Ờ, tôi đến để đăng ký tập gym.”
“Tôi là Ah Yu-ri đây. Khung xương của cậu tốt đấy chứ? Chắc hay được nghe câu này lắm nhỉ? Ký vào đây đi.”
“... Hả? Cô là Ah Yu-ri sao? Lúc nãy trong điện thoại cô dùng giọng nũng nịu gọi tôi là anh cơ mà...”
“Cái đó có cần thiết cho việc tập luyện không?”
“... Không cần ạ.”
... Đúng là chiêu trò lôi kéo khách.
Anh chàng kia đành ngậm ngùi cầm bút ký.
Ah Yu-ri, người tự xưng là cựu vận động viên bắn cung giải nghệ, tuy có hơi lập dị nhưng dạy bảo chúng tôi rất tỉ mỉ. Có thể cảm nhận được cô ấy thực sự nghiêm túc với việc tập luyện.
*
Lịch trình của Ah Yu-ri đã thiết lập xong. Theo tư vấn, hôm nay tôi sẽ tập mỗi thứ một chút: ngực, thân dưới và tay.
Cô ấy đang tập luyện nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Nhưng mà sao cả buổi cứ chỉ tập squat thế nhỉ?
‘... Và cả.’
- Thình thịch.
- Cộp cộp.
...
Tại sao cô ấy cứ cầm tạ đòn đi theo rồi squat ngay bên cạnh tôi thế nhỉ?
“Cậu squat tốt đấy.”
“...”
“Không phải cậu muốn nghe câu này sao?”
Nhìn biểu cảm của cô ấy, có vẻ đó không phải là câu trả lời thỏa đáng. Cô ấy giống như một “kẻ sát nhân bằng thìa”, kiên trì bám sát bên cạnh tôi để squat.
“... Cậu muốn gì đây?”
...
“Này, tớ bảo này.”
“Ơi.”
“Sao hôm nay cậu không nhìn tớ bằng cái biểu cảm hôm qua?”
“Cái gì cơ?”
“Hôm qua cậu đã...”
Cô ấy mở to mắt, chúm chím môi lại.
“Cậu đã nhìn cô huấn luyện viên đó bằng cái mặt như thế này này.”
... Hóa ra là chuyện đó.
“Tớ làm cái mặt đần độn đó bao giờ... Đi tập tiếp đi. Nếu cậu tập giỏi hơn tớ, tớ sẽ nhìn cậu bằng cái mặt đó.”
“... Cậu nói thật đấy nhé?”
Cô ấy tiến lại gần như thể đã bắt thóp được tôi. Khi tôi gật đầu, OO búng tay một cái “tách”.
“Vậy thì đấu 3 bài (Big 3)! Treo thưởng bằng một điều ước luôn!”
*Ghi chú: Big 3 là tổng trọng lượng tối đa của ba bài tập: Squat, Bench Press và Deadlift.*
“Thôi đi. Tớ dù sao cũng là đàn ông.”
Thân hình tôi không phải dạng gầy gò. Tuy không tập tành gì đặc biệt nhưng cũng có chút cơ bắp.
Dù cô ấy có giỏi đánh đấm, từng một mình chấp bảy tên du côn trong xóm và đánh cho chúng ra bã đi chăng nữa... thì về sức mạnh thuần túy, chắc chắn không thể thắng được đàn ông như tôi. Tôi không phải loại đàn ông hèn hạ đến mức đi so đo với con gái để kiếm lợi...
“Ôi trời, ôi trời, đúng là đồ siêu cấp đại nhát gan.”
“Chơi luôn. Cược một điều ước.”
*
“Sao lại ngang tài ngang sức thế này?”
Tư thế của cô ấy tốt đến mức kinh ngạc. Chẳng hề kém cạnh người phụ nữ trên TV hôm qua.
“Hi hi hi. Đêm qua tớ đã thức trắng đêm xem YouTube để tập luyện đấy.”
Bình thường cô ấy cứ ngơ ngơ ngác ngác như con Slowpoke, nhưng một khi đã tập trung vào thứ gì đó, thiên tài bẩm sinh trong cô ấy lại bộc lộ không sót chút nào.
Vốn dĩ cơ thể đã dẻo dai và khỏe mạnh, lại thêm việc sao chép y hệt các động tác và nắm bắt mẹo nhanh chóng, cô ấy đang ở trạng thái đỉnh cao nhất.
Hiện tại, sau khi xong Deadlift và Squat, điểm số của chúng tôi đang hòa.
Cô ấy đang thực hiện bài Bench Press cuối cùng. Mức tạ là 50kg. Tôi đã nâng được 45kg, nên nếu cô ấy nâng được mức này, tôi sẽ thua với cách biệt 5 điểm.
“Hây!”
Nằm trên ghế tập, cô ấy dồn sức định duỗi thẳng tay.
“Hì hục... Hì... Hục...”
Nhưng dù là cô ấy đi chăng nữa, việc một cô gái nâng mức tạ này là điều gần như không thể.
...
“Ư ư ư, hự.”
Đôi mắt nhắm nghiền, cánh tay mảnh khảnh run rẩy bần bật. Có vẻ cô ấy tuyệt đối không có ý định bỏ cuộc. Để làm được điều này, không biết đêm qua cô ấy đã phải tập luyện bao nhiêu nữa.
“Ư ư ư... Một, hai...”
Cô ấy đang đếm nhịp. Có vẻ cô ấy định dồn sức vào nhịp thứ ba. Tôi canh đúng thời điểm, bí mật dùng tay đỡ nhẹ thanh tạ mà cô ấy đang nâng.
- Vút.
Thế là thanh tạ được nâng lên như có phép màu. Sau khi đặt thanh tạ xuống với đôi tay còn run rẩy, cô ấy nhảy cẫng lên sung sướng. Cô ấy còn tạo dáng Side Chest trước mặt tôi để ra vẻ ta đây mạnh mẽ.
“... Thôi đi. Mới tập tành mà giọng to quá đấy.”
Cô nàng thiên tài lại một lần nữa lập được kỳ tích vĩ đại.
“Hi hi hi. Oa, thích quá đi mất. Thích quá. He he.”
...
Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô ấy, tôi thấy mình giúp đỡ là đúng đắn.
Sau này, tôi cũng muốn ở bên cạnh, bí mật giúp cô ấy nâng những thanh tạ cuộc đời.
*
Thời gian trôi qua, thấm thoát đã được một tiếng rưỡi.
“Vậy làm thêm một hiệp Bench Press nữa rồi về nhé.”
“Mai cậu định tập gì?”
“Mai tớ không đến đâu.”
“?”
Hôm nay tập thế này là đủ cho cả năm rồi. Năm nay thế là xong. Định làm một hiệp Bench Press cuối cùng để kết thúc buổi tập thì đã có người đang dùng máy. Đó là anh chàng bị Ah Yu-ri “lừa” lúc nãy.
“À, không làm được rồi... Làm thêm một hiệp nữa là chuẩn bài luôn.”
Tiếc thật đấy...
Đúng lúc đó, cô ấy lon ton chạy lại chỗ tôi, dang rộng hai tay.
“Vậy thì thay vì tạ, cậu dùng tớ mà tập này!”
... Lại định nói cái gì nữa đây.
“Nói cái gì thế... Cậu định biến hình thành tạ đòn chắc?”
“L-Làm sao mà làm được chuyện đó. Tớ có phải yêu tinh đâu... Không phải thế! Cân nặng của tớ tầm 40kg mà. Cũng xấp xỉ mức tạ của cậu thôi!”
Cô ấy nhảy chân sáo, có vẻ đắc ý lắm với ý tưởng tuyệt vời này. Mái tóc buộc sau của cô ấy đung đưa theo nhịp nhảy.
“Chẳng phải cậu 60kg sao?”
“Cái miệng độc địa này.”
Dĩ nhiên là tôi không đời nào đồng ý.
“Không làm đâu. Xấu hổ chết đi được.”
“S-Sợ rồi chứ gì? Quả nhiên lúc nãy nâng được 45kg chỉ là ăn may thôi đúng không?”
“Mấy lời khích tướng rẻ tiền đó không có tác dụng đâu.”
Thấy vậy, OO suy nghĩ một chút rồi hạ quyết tâm.
“Vậy tớ dùng điều ước thắng được lúc nãy. Làm đi.”
“...?”
Tại sao lại lãng phí điều ước vào cái việc này cơ chứ.
Nó quan trọng đến thế sao?
“... Tha cho tớ không được à?”
“Làm nhanh rồi về không phải tốt hơn sao? Hi hi hi.”
... Có vẻ cô ấy không có ý định rút lại lời nói.
Tôi nằm xuống ghế, cố định bả vai. Đang chờ đợi thì cô ấy nhảy tót lên bụng tôi như một chiếc rìu trên đoạn đầu đài.
... Làm nhanh cho xong trước khi có ai nhìn thấy nào.
Tôi nắm lấy cánh tay cô ấy. Cánh tay mát rượi và mềm mại đến kinh ngạc. Bất giác, ý nghĩ phải nâng cô ấy lên bỗng chốc tan biến.
“... U hu hút. Đừng để đau tay nhé, làm từ từ thôi. Từ từ thôi nhé. Biết chưa?”
Còn lâu nhé. Tôi sẽ dồn lực dứt điểm trong vòng 1 giây.
...
...
Ơ?
“... Này, sao thế này nhỉ.”
“... Hử?”
Có phải lúc nãy tôi đã dùng hết sức bình sinh rồi không? Cánh tay không hề nhúc nhích lấy một phân.
“Hự hự...”
“... Này. Này. Có phải cậu hết sạch sức tay rồi không?”
Cô ấy mỉm cười rạng rỡ với vẻ mặt đầy mong đợi.
Nhấc lên chút đi mà. Làm ơn.
Thế nhưng cánh tay hoàn toàn không còn chút lực nào.
...
“Không được rồi. Tránh ra cho tớ.”
“... He he he. Hình như tớ cũng hết sức rồi. Không cử động nổi nữa.”
‘... Bị lừa rồi.’
Chúng tôi nằm đè lên nhau trên chiếc ghế tập ấy rất lâu mà không thể nhúc nhích.
Bởi vì cả hai đều đã cạn kiệt sức lực rồi.
Thật sự đấy.
0 Bình luận