WN

Chương 162

Chương 162

- Ầm ầm!

- Rào rào!

Mưa trút xuống xối xả như thể bầu trời bị thủng một lỗ lớn.

- Bõm, bõm.

Con đường núi trở nên lầy lội.

Lớp bùn nhão nhẹt bám chặt lấy lòng bàn chân, kéo ghì xuống mặt đất.

"... Đừng có ngoái đầu nhìn lại mãi thế."

"... Ừm."

- Bõm, bõm.

...

"... Dong-ha à. Ở ngôi làng nào đó..."

Kim Đồng đang ngước nhìn tôi bỗng lập tức quay mặt đi, giả vờ như không biết gì.

... May mà trời mưa.

*

Đến được một ngôi làng khá xa, chúng tôi thuê một quán trọ. Vì không có nhiều tiền nên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài những nơi hẻo lánh. Mà dù có tiền đi chăng nữa, tôi cũng chẳng còn tâm trạng nào để hưởng thụ xa hoa.

...

- Sột soạt.

Tôi lau mình cho Kim Đồng đang ướt sũng. Vì lớp vải đã cũ, nếu nước thấm vào phần bông bên trong rồi thổi mạnh có thể làm nó rách toạc ra. Nếu chuyện đó xảy ra, Viên ngọc Vĩnh cửu có thể rơi ra ngoài, nên tôi phải cực kỳ cẩn thận.

- Kỳ cọ.

"... Không sao chứ?"

"Thì, tôi thì không sao, mấy con gà con mới là vấn đề. Chúng bị dính mưa nên đang run cầm cập kìa."

- Chiêm chiếp...

- Chiêm chiếp....

"Vừa đến nơi là tôi cho chúng vào trong chăn ngay... chắc là lạnh lắm."

...

"Phù, dưới tầng một có lò sưởi... phải cho chúng xuống đó sưởi ấm một chút."

"..."

"Dong-ha à."

"..."

- Kỳ cọ.

"... Dong-ha à?"

Tôi vẫn mải miết lau cho Kim Đồng. Vì lớp vải đã cũ, nếu nước thấm vào phần bông bên trong rồi thổi mạnh có thể làm nó rách toạc ra. Nếu chuyện đó xảy ra, Viên ngọc Vĩnh cửu có thể rơi ra ngoài, nên tôi phải cực kỳ cẩn thận.

"Dong-ha à!"

"… Ơ? Hả? Gì thế?"

...

"... Không có gì. Không cần lau cho tôi nữa đâu, khô cả rồi. Tôi xuống tầng một một lát đây. Cậu cũng sưởi ấm cho người bớt lạnh đi."

"..... Ừ."

*

Tôi ngã vật xuống giường như người kiệt sức.

- Tí tách, tí tách.

Tôi cố gắng tập trung vào tiếng mưa rơi lộp bộp trên vách tường bên ngoài, nhưng không thể nào làm được.

Trần nhà bằng gỗ không có lấy một ngôi sao, chỉ như được vẽ bằng những nét sáp màu trắng xóa.

...

- *Em đã cô đơn lắm...! Ngày nào em cũng cầu nguyện rằng giá như mình có một người bạn.*

...

- *Em đã phải làm gì đây? Em... em... đã phải chết đi trong cô độc sao?*

...

- *Em chỉ muốn có một người bạn thôi mà.*

...

- Bật dậy.

Tôi ngồi phắt dậy, vào phòng tắm rửa mặt.

Rồi lại nằm xuống giường. Lại ngồi dậy. Quá trình đó cứ lặp đi lặp lại.

...

"... Hự."

Những lời của Ma Vương cứ vang vọng mãi trong đầu tôi.

Liệu đó có phải là ma pháp ảo giác của cô ta không? Có lẽ trong lúc vắt kiệt chút ma lực cuối cùng, cô ta đã ám lên tôi một thứ gì đó cực kỳ kinh khủng.

*

Tôi rời phòng nghỉ và đi xuống tầng một. Đó là một quán rượu có bán cả đồ ăn. Vì Kim Đồng cũng cần phải ăn nên tôi chọn một góc khuất không có người qua lại để ngồi.

Lát sau, thức ăn được mang ra. Dù chẳng có cảm giác thèm ăn nhưng tôi vẫn cầm thìa lên. Tôi cần một thứ gì đó để tập trung vào.

...

Vị tệ kinh khủng.

...

Tôi dừng chiếc thìa đang chuyển động một cách máy móc lại.

- Chiêm chiếp...

- Chiêm chiếp...

"... Sao mấy đứa này lại không chịu ăn thế nhỉ."

Kim Đồng vốn dĩ rất ham ăn mà giờ đây một miếng cũng không đụng tới. Gương mặt nó tràn đầy vẻ lo lắng cho lũ gà con.

"Không ổn rồi. Dong-ha à, để tôi đi lấy hộp thức ăn."

"... Đây này. Lúc đi lên cẩn thận đừng để bị phát hiện đấy."

- Két.

Tiếng kéo chiếc ghế cũ kỹ rít lên trên sàn gỗ.

*

"... Cái đồ ngốc này."

Thứ Kim Đồng mang đi không phải hộp thức ăn. Đó là hộp đựng giấy vụn có vẻ ngoài y hệt. Thỉnh thoảng nó vẫn mở nhầm... chắc vì đang vội nên tâm trí rối bời.

... Phải tìm thứ khác cho chúng ăn thôi.

- Cộp.

- Rào rào.

Chiếc hộp đặt trên ghế bị trượt xuống, khiến đồ vật bên trong đổ tung tóe.

...

Hóa ra không phải hộp giấy vụn.

Những bức vẽ quen thuộc rơi ra. Đó là nét vẽ của cô ấy. Từ rất lâu rồi. Những bức vẽ từng dùng để chơi trò đố tranh.

"... Là con hải âu này."

Tôi cúi xuống nhìn mặt sau, đúng là đáp án đó. Ngày trước, lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh này, tôi đã bảo đó là một thanh kiếm Bastard khiến cô ấy dỗi cả buổi.

- Sột soạt.

Trong lúc nhặt những bức tranh vương vãi trên sàn bỏ lại vào hộp, tôi không thể không liếc nhìn chúng thêm một lần nữa.

...

Là tôi.

Một bức tranh vẽ người đàn ông tóc đen nguệch ngoạc, thứ chưa từng xuất hiện trong trò đố tranh. Đó chính là tôi.

...

Bức tranh này. Đáp án là gì nhỉ?

Lật mặt sau ra. "Bạn bè", đó là những gì được viết trên đó.

...

Phải rồi. Đúng là vậy.

...

- *... Em chỉ muốn có một người bạn thôi mà.*

- Cộp.

Tôi bỏ bức tranh vào hộp.

- Cộp, cộp.

Tôi tiếp tục thu dọn những tờ giấy khác.

Rồi tay tôi bỗng khựng lại.

"..."

Tôi nhìn thấy một tờ giấy nữa trong ký ức.

Tờ giấy được gấp lại nhiều lần thật chặt để không lộ nội dung bên trong.

...

Đó là trò chơi "Từ cấm". Ai nói ra từ cấm viết trong giấy sẽ thua. Đây là tờ giấy Ma Vương đã viết lúc đó.

... Ngay cả khi trò chơi kết thúc, cô ấy vẫn không cho tôi biết nội dung.

... À không. Vậy thì trò chơi vẫn chưa thực sự kết thúc.

- Sột soạt.

- Sột soạt.

Tôi mở tờ giấy đã bị gấp lại suốt gần một năm qua. Bên trong viết hai chữ: "Ly biệt".

...

Tôi thua rồi.

*

Tôi đã thử đủ mọi cách. Cuối cùng, khi nghiền nát vụn bánh mì ra, tôi thấy lũ gà con bắt đầu ăn một chút.

"May quá. Cái này thì chúng chịu ăn rồi."

... Nhưng kẻ đang ngồi đối diện tôi trông còn thiếu sức sống gấp trăm lần lũ gà con.

"... Cậu ổn chứ? Trông mặt cậu còn thê thảm hơn lúc nãy đấy."

Dong-ha đi xuống với vẻ mặt thất thần hơn trước rất nhiều. Đôi mắt nâu giờ đây trở nên xám xịt, dán chặt vào bức tường.

"... Cậu đang nhìn cái gì thế?"

Nhìn kỹ lại thì không phải bức tường, mà là bể cá đặt trên bàn.

...

"... Không được để như thế."

"... Ơ? Cậu nói gì cơ?"

"Cá vàng ấy mà... là loài động vật có tính xã hội. Ở Thụy Sĩ, việc chỉ nuôi duy nhất một con cá là phạm pháp đấy..."

Nghe cậu ấy nói, tôi mới để ý thấy trong chiếc bể cá rộng thênh thang một cách vô ích kia, chỉ có duy nhất một con cá vàng đang bơi lội.

...

"... Nếu chỉ nuôi một con thì sao?"

...

"... Nó sẽ chết. Vì cô đơn..."

Trả lời xong, Dong-ha thở dài với ánh mắt u buồn. Khi cậu ấy chạm ngón tay vào thành bể, con cá vàng liền bơi lại gần.

...

Dong-ha cứ giữ nguyên như thế, và con cá vàng cũng không rời khỏi vị trí đó.

*

Sau khi dùng bữa xong, chúng tôi trở về phòng.

Dù còn rất sớm nhưng tôi định đi ngủ.

Thế nhưng, tiếng ồn bên ngoài khiến tôi không tài nào chợp mắt được.

...

- Lộp bộp, lộp bộp.

- Rào rào.

Tiếng mưa lớn đập vào vách tường tòa nhà. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy nó giống như những giọt nước mắt của Ma Vương.

... Dù không biết rõ, nhưng chắc chắn lúc này cô ấy đang khóc.

- Lộp bộp, lộp bộp.

- Rào rào.

...

Tôi không thể làm ngơ thêm được nữa.

Có vẻ như không thể cứ mãi che đậy và trốn tránh thế này.

Ma Vương tuy đã xa cách về thể xác, nhưng cô ấy vẫn theo tôi đến tận nơi đây.

...

- *Dong-ha à. Ở trong tòa tháp đó một mình. Cô đơn như trước kia... đó thực sự là điều Ma Vương mong muốn sao?*

Câu hỏi mà Kim Đồng đã hỏi lúc nãy.

Tôi đã thốt ra những lời không cần phải suy nghĩ thêm, rồi bỗng chốc nổi giận.

...

Tôi từng nghĩ rằng không có gì có thể đánh đổi được mạng sống của cô ấy. Suy nghĩ đó đến giờ, và cả sau này, vẫn sẽ không thay đổi.

Thế nhưng.

Điều gì mới thực sự là vì Ma Vương?

...

Vì Ma Vương? Ngươi bảo đó là vì Ma Vương sao?

Phải. Là vì Ma Vương.

Liệu có thật vậy không? Hay là vì chính bản thân ngươi? Chẳng phải ngươi đang tự trấn an bản thân vì nỗi sợ hãi khi Ma Vương chết đi sao? Nhìn xem. Ngay lúc này đây, kẻ chạy trốn khỏi Ma Vương lại chính là ngươi.

Không phải chạy trốn. Đó là con đường vốn dĩ đã sai lầm ngay từ đầu, giờ tôi chỉ quay trở lại mà thôi. Chết đi rồi thì mọi thứ còn ý nghĩa gì nữa đâu.

Baek Dong-ha. Đừng có ngạo mạn. Ngươi nghĩ mình đã suy nghĩ về cái chết nhiều hơn Ma Vương sao?

... Ngươi muốn nói gì đây?

Ma Vương không phải là kẻ khờ khạo không biết tự lo cho bản thân. Cô ấy là người phụ nữ đã chủ động làm chủ cuộc đời mình hơn bất kỳ ai, ngay cả ở nơi hoang tàn đó.

...

Một người như thế đã định sẵn điểm dừng chân cho mình ngay từ đầu. Đó là cái kết do chính cô ấy chọn lựa. Cô ấy, người đã suy nghĩ về sự sống và cái chết sâu sắc hơn ngươi rất nhiều. Và cái giá phải trả chính là những ngày tháng thường nhật hạnh phúc.

... Hạnh phúc cái gì chứ. Mỗi ngày trôi qua lại càng tàn tạ hơn ngày hôm qua, hạnh phúc ở chỗ nào? Đáng quý ở chỗ nào?

Nhìn xem. Ngay cả bây giờ ngươi vẫn đang áp đặt tiêu chuẩn của mình lên người khác. Ngươi có nhớ lời mình vừa nói không?

...

Ngươi đã nói: *"Đừng chỉ nghĩ cho bản thân mình."* Thế nhưng hiện tại, kẻ đang chỉ nghĩ cho bản thân mình là ai?

...

Lúc nãy ngươi đã dùng những từ như: bi kịch rẻ tiền, hạnh phúc giả tạo, cái vỏ rỗng tuếch.

...

Tất cả đều là tiêu chuẩn của ngươi.

...

Không. Được rồi. Cứ cho là ngươi cảm nhận như thế đi. Nhưng Ma Vương có nghĩ vậy không? Liệu đối với Ma Vương, tất cả những ngày tháng thường nhật cho đến giờ đều là giả dối sao?

... Chuyện đó.

... Các người đã ở bên nhau nên ngươi hiểu rõ nhất mà. Ngươi là người đã làm cho cô ấy hạnh phúc nhất, nên ngươi phải biết chứ.

... Tôi biết.

... Điều này dù có muốn phủ nhận cũng không thể phủ nhận được. Điều mà ngươi trăn trở nhất khi sống trong tòa tháp đó là gì?

... Là làm sao để hôm nay khiến Ma Vương vui vẻ...

Phải. Và bên cạnh ngươi là một Ma Vương đang tận hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc đó bằng cách đốt cháy chính sinh mạng của mình.

...

Mọi thứ đều đang đi đúng hướng. Hướng đi của ngươi là đúng. Không có gì sai lệch cả. Chỉ là... cả hai người đều là những kẻ dối trá. Vì thế nên các người mới làm tổn thương nhau.

...

... Mong muốn của ngươi là gì?

... Là Ma Vương được hạnh phúc.

Phải. Vẫn giống như mọi khi thôi.

...

- Tí tách, tí tách...

... Tôi hiểu. Tôi cũng thấy buồn. Khi cố gắng thấu hiểu Ma Vương... cuối cùng tôi nhận ra rằng niềm hạnh phúc mà cô ấy tìm thấy chính là điều tuyệt vời nhất.

...

Ma Vương... chẳng phải luôn là đứa trẻ tìm thấy niềm hạnh phúc lớn nhất có thể có trong tòa lâu đài tối tăm đó sao?

...

Dong-ha à.

...

Nếu một con cá vàng đang chết dần trong chiếc bể tối tăm cô độc... lời thỉnh cầu cuối cùng của nó là được bơi lội cùng bạn bè trong một cái ao rộng lớn trước khi chết... thì cậu sẽ làm gì?

*

"... Cậu sẽ không hối hận chứ?"

"Chắc chắn là sẽ hối hận."

"..."

"Nhưng không sao cả. Vì tôi tin vào Ma Vương."

Tôi và Kim Đồng quyết định sẽ khởi hành ngay khi mặt trời mọc vào ngày mai.

- !@#$%

"... Hử? Giọng nói này nghe quen quá."

- Lạch bạch.

Kim Đồng nhảy lên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài.

"... Ơ, ơ? Dong-ha à. Đằng kia..."

Nghe tiếng Kim Đồng, tôi nhìn xuống dưới cửa sổ.

Bên ngoài, tôi thấy Ma Vương đang đi gõ cửa từng nhà. Dù đang đội chiếc mũ len xanh lá nhưng vì mưa quá lớn nên cả người cô ấy ướt sũng.

- Cạch.

"Ai đấy?"

"Dạ, cho hỏi... ông có thấy người này không? Tóc đen, đẹp trai, không có sừng, mặc áo màu xanh thẫm. Nếu ông nói cho tôi biết, tôi sẽ đưa hộp đậu đóng hộp này..."

- Rầm!

Cánh cửa đóng sầm lại. Cô ấy cầm bức vẽ chân dung tôi và đi sang nhà tiếp theo. Bức tranh đó y hệt bức tranh trong trò đố tranh ngày trước.

"Kim Đồng à. Hôm nay chúng ta phải leo núi thêm một lần nữa rồi."

"Được thôi."

*

"Này."

Khi tôi gọi từ phía sau lúc cô ấy đang mải miết hỏi thăm, Ma Vương giật nảy mình quay lại. Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ. Nhưng ngay lập tức, cô ấy đổi sắc mặt và giấu bức tranh vẽ tôi ra sau lưng.

"... Xin, xin lỗi vì đã đi theo. Kh, không có gì đâu... chỉ là vì anh để quên cái này nên tôi mang đến trả thôi."

Cô ấy hành động một cách thuần thục như thể đã có kịch bản sẵn.

Thứ Ma Vương đưa ra là một chiếc hộp. Cô ấy bảo bên trong là chiếc khăn quàng cổ cô ấy đã đan cho tôi.

"..."

Có lẽ nếu tôi nhận lấy thứ này, sau khi trở về tháp, lần tới cô ấy sẽ mang găng tay len đến, rồi lần sau nữa là tất chân. Cô ấy sẽ lấy cớ mang đồ đến để tìm gặp chúng tôi không biết bao nhiêu lần.

Vì tôi đã nói đó là điều ước cuối cùng và bảo cô ấy đừng đi theo, nên cô ấy đã dùng trí thông minh của mình theo cách riêng như vậy.

"Cảm ơn nhé."

"... Kh, không có gì. Vẫn còn nhiều thứ phải mang đến lắm... em sẽ lại mang đến cho anh."

... Quả nhiên là vậy.

"Không sao đâu. Vì giờ anh sẽ quay về nhà nên không vấn đề gì cả."

Nghe tôi nói vậy, vẻ mặt Ma Vương trở nên tuyệt vọng.

"Nhà, nhà sao? Trái Đất á? Nơi đó xa lắm mà..."

"..."

"Nơi, nơi đó là ở đâu...? Nói cho em biết đi. Có thế thì sau này nếu em tìm thấy đồ của anh, em mới mang đến được chứ. Nói cho em biết đi. Nhé?"

...

"Xin lỗi."

"Tại, tại saoooo...? Đừng như thế, nói cho em biết đi mà."

"... Không phải chuyện đó."

Tôi quàng chiếc khăn lên cổ Ma Vương.

Vì cơn mưa xuân khiến bên ngoài trời rất lạnh.

"Chúng ta mau quay về thôi."

"... Hả?"

"Anh thì còn ngôi nhà nào khác ngoài nơi đó nữa đâu."

Tôi nắm tay cô ấy — người vẫn còn đang ngơ ngác — và bước đi trên con đường cũ.

Hướng đi này chắc chắn không sai.

"Chiêm chiếp! Chiêm chiếp!"

Lũ gà con vốn đang ủ rũ cũng phấn chấn hẳn lên khi thấy Ma Vương.

Quả nhiên là chúng đã khóc vì nhớ Ma Vương.

...

Tôi hướng về phía tòa tháp.

Con đường đi để giết chết cô ấy.

Không.

Là con đường đi để làm cho cô ấy hạnh phúc.

*

Bên trong nhà trọ tối om không bật đèn, các thành viên trong đội vẫn đang thức trắng.

Họ đã trải qua cả một ngày dài như thế.

“... Mọi người ăn chút gì đi.”

Nine không đành lòng nhìn các thành viên như vậy nên đã lên tiếng. Nhưng chẳng ai màng đến thức ăn.

“...”

Sắc mặt của Dorothy và Yuria trông rất tệ. Kể từ sau khi trở về từ tòa tháp, bầu không khí vẫn luôn nặng nề như vậy.

- Cốc, cốc, cốc.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên.

“... Để tôi ra xem.”

- Cạch.

...

“Dorothy. Có khách tìm cô này?”

...

- Cộp, cộp.

Dorothy bước ra phía cửa như một xác sống. Hóa ra đó là thương nhân trưởng, người đã giúp cô tìm những món hàng hiếm đặt trước đó.

“Tôi đến vì cần hóa đơn cho những món hàng đã giao dịch trước đây.”

... Cô cứ ngỡ tại sao một việc như thế mà thương nhân trưởng lại phải đích thân đến... nhưng mặt khác, vì đó là giao dịch những món đồ cần bảo mật nên sự cẩn trọng này cũng không phải là thái độ thái quá.

Ngược lại, chính điểm này khiến ông ta đáng tin cậy, và đó là lý do cô thường xuyên giao dịch với ông dù giá cả có đắt đỏ.

“Tôi hiểu rồi. Đợi tôi một chút.”

Cô mang bút ra và bắt đầu ký tên.

“... Hử? Tôi đâu có mua thứ này.”

Ngòi bút dừng lại khi cô nhìn thấy một danh mục lạ lẫm.

“... Cô đang nói đến món nào ạ?”

“Cái này này. Với số tiền ghi ở đây thì chẳng phải là Viên ngọc Vĩnh cửu sao?”

“A ha. Món đồ đó tùy từng vùng mà có cách gọi khác nhau thôi ạ. Chẳng phải nó là hàng từ bên kia biên giới chuyển sang sao.”

...

Dorothy chìm vào suy nghĩ, rồi cô lại di chuyển ngòi bút vốn đã dừng lại ở dòng chữ <Viên ngọc Ước nguyện>.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!