# Kế hoạch bắt cóc
- Lạch bạch... lạch bạch...
Tôi vừa trở về sau mấy ngày huấn luyện quân dự bị. Cái bãi tập dốc đến mức gần như phải leo núi khiến tôi tưởng mình sắp đi tong đến nơi rồi.
"Bưu kiện? Chắc là Byeol đặt đây mà."
Tôi nhấc chiếc hộp trước cửa lên rồi nhập mật khẩu khóa số.
- Tít tít...
- Kéttt...
...
Trong nhà tối om.
"Byeol ơi... anh về rồi đây."
Vì không còn chút sức lực nào để cúi xuống, tôi cứ thế chà gót chân cởi đại đôi giày ra.
- Cạch!
- Ké-é-é-t...
Cánh cửa phòng chậm chạp và yếu ớt mở ra.
- Chầm chậm... chầm chậm...
Kèm theo đó là tiếng bước chân kéo lê trên sàn nhà.
!!!
"Á, giật cả mình!"
"..... Dong-ha về rồi à...?"
Một người phụ nữ tóc đen xõa xượi rũ rượi bước ra từ trong phòng như thây ma.
"... Sao thế em?"
Diện mạo của Byeol trông cực kỳ tiều tụy.
Chẳng lẽ là vì tôi vắng nhà mấy ngày sao?
"Byeol à. Anh cũng đâu còn cách nào khác. Chẳng phải em nói giờ em có thể đợi được vài ngày rồi sao."
Dĩ nhiên là tôi đã báo trước với Byeol về việc đi huấn luyện dự bị rồi mới đi.
- Lắc đầu... lắc đầu...
Thế nhưng cô ấy lại lắc đầu, như thể không phải vì chuyện đó.
"Vậy thì vì cái gì?"
"... Bỏ hố rồi."
"Hả?"
"... Hon-dak bỏ hố rồi."
... Hon-dak? Bỏ hố?
À.
Đến lúc này, các mảnh ghép trong đầu tôi mới khớp lại và tôi đã hiểu vấn đề là gì.
*
Khi cuốn tiểu thuyết tôi viết, "Ma Vương Củ Cải", gặt hái thành công, người vui mừng hơn bất cứ ai chính là Byeol.
- Anh thật tuyệt vời!! Tiểu thuyết gia...! Một tiểu thuyết gia như James!!
-... Đó là khen hay chửi vậy?
Những đại văn hào mà cô ấy công nhận là Murakami Haruki, George Orwell, Kawabata Yasunari, và James.
Nên đây không thể là lời khen nào cao quý hơn được nữa... nhưng bị xếp chung với James làm tôi thấy hơi bực mình.
Kể từ đó, Byeol nói rằng mình cũng muốn thử sức và bắt đầu gõ phím bằng "nhất chỉ thiền" để viết tiểu thuyết một cách đầy nhiệt huyết.
Vài ngày sau đó.
- Đây là truyện em viết à?
Cô ấy đưa cho tôi thành quả mà mình đã dày công viết suốt mấy ngày.
- Ừ ừ.
- Anh đọc thử được không?
- Tất nhiên rồi!
Cuốn tiểu thuyết đầu tay của cô ấy. Tôi đã rất kỳ vọng. Dù viết tốt hay không, tôi cũng thấy biết ơn vì cô ấy đã cho mình xem. Tôi hồi hộp đọc xuống trang đầu tiên.
...
- Thế nào? Hay đúng không? Có thể chuyển thể thành webtoon, anime luôn đấy. Biết đâu còn tiến quân vào Hollywood nữa...!
...
Dòng đầu tiên bắt đầu bằng năm 2368 sau Công nguyên. Ngay từ đó, tôi đã lờ mờ đoán được đây là một cuốn tiểu thuyết dở tệ.
...
"Chóng mặt quá."
Nội dung còn mang tính hủy diệt hơn.
Đại khái là thể loại SF hậu tận thế về khủng long, kể về việc yêu quái củ cải sống dưới lòng đất suốt nửa vạn năm đã tấn công lên mặt đất, và để chống lại, nhân loại đã chiết xuất DNA khủng long để chế tạo robot chiến đấu. Kỹ năng hành văn nát bét coi như là một phần "khuyến mãi" kèm theo.
"Quả nhiên em không có năng khiếu nghệ thuật rồi."
Nói không ngoa chứ đọc khó vô cùng. Những bài đọc hiểu phi hư cấu về bê tông cốt thép, mô-men xoắn hay lịch Gregory khi tôi ôn thi đại học môn Ngữ văn còn dễ xử lý hơn.
Mà cũng đúng, cô ấy đã như vậy từ hồi còn vẽ tranh rồi.
Dù sao thì, tiểu thuyết của cô ấy dĩ nhiên là có thành tích nát bét, và tác phẩm đầu tay của Byeol [Khủng long vs Củ cải: Khởi đầu cuộc chiến] đã chìm nghỉm xuống đáy vực mà người ta hay gọi là "vùng biển sâu".
Hon-dak là độc giả duy nhất đọc tiểu thuyết đó của cô ấy.
- Hi hi. Sao người này lại có thể nói những lời ngọt ngào đến thế nhỉ? Thật sự rất cảm ơn người này.
Cô ấy nói rằng người đó luôn dùng những lời lẽ tốt đẹp để khen ngợi cô ấy và tác phẩm của cô ấy.
Vì một Hon-dak như thế không xuất hiện suốt mấy ngày qua nên Byeol mới rơi vào trạng thái bất an. Bởi vì số 0 và số 1 là hoàn toàn khác nhau.
"Người đó không để lại bình luận nữa à?"
"Vâng... mấy ngày nay cũng không đọc luôn. Em đã đăng chương liên tục để gọi người đó quay lại mà... hức..."
Byeol rưng rưng nước mắt, nhìn chằm chằm vào lượt xem không hề tăng trên điện thoại.
"Chắc người đó có việc gì bận thôi. Sẽ quay lại sớm mà."
"Ưmm... đã ba ngày rồi. Em định đi tìm người đó đây."
"... Hả?"
Lại là chuyện gì nữa đây.
Đôi mắt đỏ của cô ấy bỗng trở nên sắc lẹm. Nhìn kỹ lại thì thấy sau lưng cô ấy đang buộc một cái vợt bắt bướm. Bên cạnh còn đeo một cái lồng đựng ve sầu. Có vẻ cô ấy định dùng cái đó để bắt vị độc giả kia về.
"Thế còn cái bưu kiện này...?"
- Lục lọi...
Mở hộp ra, bên trong đầy ắp sủi cảo chiên. Cô ấy định nhốt người ta vào kho nhà mình rồi bắt ăn sủi cảo chiên để đọc tiểu thuyết của mình đây mà.
"Byeol à. Trước tiên em bình tĩnh đã—"
"Hi hi... mình sẽ nhốt vào lồng ve sầu rồi nuôi... thay vì cơm, mình sẽ bắt người đó đọc tiểu thuyết của mình..."
- Vụt!
- Vụt!
Đã quá muộn. Ánh mắt của Byeol đã mất đi sự tỉnh táo. Cô ấy đang vung vẩy cái vợt bắt bướm vào không trung để thực hành việc săn bắt.
"Mà cũng phải..."
Thật ra tôi không phải là không hiểu cảm giác của Byeol. Khi một độc giả ngày nào cũng bình luận bỗng dưng biến mất, đôi khi tôi cũng nảy sinh ham muốn bắt cóc họ.
... Nhưng không được làm thế này.
"Ôi đúng rồi... cái lồng ve sầu đâu nhỉ?"
Byeol đội chiếc mũ nan như một đứa trẻ tiểu học đang trong kỳ nghỉ hè, hướng về phía nhà kho để tìm lồng ve sầu.
...
Tôi đợi khoảng 5 phút sau khi cô ấy đi rồi mới lấy điện thoại từ trong túi ra.
Tôi mở nền tảng tiểu thuyết lên và để lại bình luận dưới tác phẩm của cô ấy.
- HONDAK: Tôi có chút việc riêng nên không xem được...! Từ hôm nay tôi sẽ lại "ăn" ngon lành ạ. Lại còn có cả chương đăng liên tục nữa. Mà khi nào thì Pteranodon và Stego mới hợp thể vậy ạ? Chắc là phải tìm được Đá Mặt Trăng trước đã chứ nhỉ...
Sau khi nhập bình luận đó khoảng 2 phút.
- Tinh!
Như thể đã chờ đợi từ lâu, một phản hồi hiện lên ngay lập tức.
ㄴDong-ha-chan: Ôi trời! Ôi trời!! Anh Hon-dak!!!!! ㅠㅠ Oa! May quá đi mất!!! Hóa ra là vì công việc ạ! Em cứ tưởng anh bỏ hố nên sợ quá đã gửi bao nhiêu tin nhắn, rồi lo không biết mình có viết sai chỗ nào không nên đã viết lại hết, rồi lại sợ anh bị bắt cóc nên định báo cảnh sát mất tích và đang định đi bắt, à không, đi tìm anh đây này...! May quá! Vậy anh đọc truyện vui vẻ nhé!!! À đúng rồi! Thật ra bí mật của Đá Mặt Trăng là thế này này.
"Đáng yêu thật."
Thật may là tâm trạng của nàng tiểu thuyết gia "chỉ có mình tôi biết" đáng yêu này đã khá hơn. Tôi nhấn mạnh vào nút "Thích".
- Em cũng thích anh.
Cảm giác như cô ấy đang trả lời tôi như vậy.
Lần sau nếu không viết được bình luận thì phải báo trước mới được.
- Cạch!
Một lúc sau, kẻ-suýt-thành-tội-phạm-bắt-cóc đã trở về.
- Lạch bạch, lạch bạch.
Vẻ mặt cô ấy như một người chăn cừu vừa lục tung cả ngọn núi cho đến khi trời tối để tìm thấy con cừu non bị lạc. Có vẻ như những bánh răng đen tối trong đầu đã biến mất, cô ấy cũng đã đặt cái vợt xuống.
"Tìm thấy độc giả rồi à?"
"Vâng! Người đó quay lại rồi!!"
"Em thích độc giả đó đến thế sao?"
"Thích chứ. Thích lắm luôn. Dù dĩ nhiên là không bằng anh... hì hì. Dong-ha đi ăn cơm thôi."
Cô ấy nắm lấy tay tôi kéo vào bếp.
"Thực đơn là gì vậy?"
"Canh sủi cảo, sủi cảo chiên, sủi cảo trộn và sủi cảo hấp!"
"?"
Sau đó, tôi đã phải ăn toàn sủi cảo trong một thời gian dài cho đến khi giải quyết hết núi sủi cảo đó.
# Mùa đông ở thế giới khác
- Lạch bạch... lạch bạch...
Sáu con gà nhiếp đang xếp thành một hàng dọc đi bộ trên vỉa hè.
"Ôi, bọn chúng là gì vậy?"
"Đáng yêu quá. Là vịt... à không, là gà nhiếp kìa."
"Có cả một con kền kền đầu hói xen vào nữa."
Mọi người vừa chụp ảnh vừa nhìn đàn gà nhiếp với ánh mắt tò mò.
- Píp píp! (Tiếng còi xe)
"Ôi mẹ ơi! Giật cả mình! Chíp!"
Một con gà nhiếp màu đỏ giật bắn mình trước tiếng còi xe ô tô đi ngang qua.
Mọi thứ ở thế giới này đều lạ lẫm khiến các cô nàng đang cực kỳ rối bời. Có lẽ đó chính là cái hộp chạy nhanh hơn ngựa mà Dong-ha đã nói.
- Lạch bạch... lạch bạch...
So với hòn đảo phương nam Urupu, tháng Giêng ở Hàn Quốc chẳng khác nào dãy Himalaya. Các cô nàng run bần bật, suýt chút nữa thì biến thành gà rán đông lạnh.
"Hừ hừ, lạnh quá... Dorothy. Vẫn chưa tìm ra cách sao?"
"Tôi đã nói rồi mà. Dòng chảy ma lực ở thế giới này quá khác biệt so với thế giới của chúng ta. Không thể dùng ma pháp giải trừ được. Haizz. Rebecca ngốc nghếch. Cái gì mà nếu giải trừ biến thân thì cổng không gian có thể bị đóng lại cơ chứ... Haizz. Đồ ngốc-ca."
"Quả nhiên là lại gây chuyện rồi. Nếu không về được, ta sẽ nhổ hết lông hồng của cô rồi chia nhau đấy. Đồ ngốc-ca."
"Sao lại đổ lỗi cho tôi! Lúc làm thì tất cả đều đồng ý rồi mà!"
- Chíp! Chíp chíp!
- Chíp chíp! Chíp!
- Phành phạch phành phạch...
"Oa nhìn kìa. Mấy con gà nhiếp đang đánh nhau."
"Dễ thương quá..."
Đúng vậy. Sau khi biến thành gà nhiếp và đi qua cổng không gian đến Trái Đất, các cô nàng đang gặp khó khăn vì không thể giải trừ biến thân.
Cũng không thể cầu cứu người khác.
- Chạm chạm...
"Hử?"
"Hì hì, xin lỗi ạ. Tôi có thể hỏi thăm một chút được không?"
Dù Dorothy có hỏi một cách thanh lịch như vậy.
"Chíp, chíp chíp."
Thì nghe cũng chỉ ra như thế này thôi. Cuối cùng, các cô nàng từ bỏ việc giao tiếp và đang tìm một nơi để sưởi ấm cho đến khi phép biến thân hết tác dụng.
"Dù sao thì cửa hàng này cũng hơi ấm áp. Mọi người hãy đứng sát vào nhau nhé."
Tareto, người đã đi theo vì không thể để các con gái đi một mình, lên tiếng. Sáu con gà nhiếp tụm lại quanh ông như những viên bánh nếp, run cầm cập.
"Hừ hừ, lạnh chân quá..."
"Chỉ có 3 ngày thôi, làm sao tìm được trong nơi rộng lớn thế này đây?"
"Không ngờ lại có thành phố lớn thế này. Có vẻ còn lớn hơn cả Serhan."
"Mà này các con. Các con có nhớ đường quay lại cổng không gian không đấy?"
Con gà nhiếp là vợ của Tareto hỏi.
"Đừng lo mẹ ơi. Con đã vừa đi vừa rải mỗi hai mươi bước một hạt lạc rồi nên không sao đâu."
- Nhồm nhoàm...
"..."
"... Này Rebecca. Cô đang ăn cái gì đấy?"
"Lạc."
"Cái đồ ngốc này! Sao cô lại ăn hết cái đó hả!"
- Bốp chát!
"Á, đợi chút."
Lúc đó, Rebecca dùng cánh ngăn cả nhóm lại.
"Gì, cái gì!?"
"... Âm, âm thanh này là...?"
- Chạy nhanh...
Con gà nhiếp màu hồng dường như nghe thấy gì đó và chạy biến đi đâu mất. Mọi người đều đuổi theo sau Rebecca.
"Có chuyện gì vậy. Chẳng lẽ là giọng của Dong-ha...?"
"Đó, đó là..."
Nơi Rebecca đang nhìn là cái TV trong cửa hàng. Trên đó đang phát bài hát của Bangtan Boys.
"Ba, ba, ba, Bangtan kìa!! Oa!! Đúng là Bangtan thật rồi!"
"Ôi trời, ôi trời, đúng thật này! Hóa ra họ trông như thế này!"
"Đẹp trai thật đấy. Nhưng có vẻ không bằng Dong-ha."
...
Con gà nhiếp màu đỏ nhìn ba người họ mà thấy thật cạn lời.
"Không tập trung chuyên môn được à?"
Nine vừa lên tiếng, mấy con gà nhiếp mới hắng giọng "hừm hừm".
"Chúng ta mất đường về rồi đấy. Giữa cái lạnh này có khi sắp chết cóng đến nơi rồi. Ma lực không có, sức mạnh cũng không. Phải nhanh chóng tìm Dong-ha hoặc tìm chỗ sưởi ấm chứ. Trong hoàn cảnh này mà còn tâm trí ngắm Bangtan à!?"
"Xin lỗi ạ."
"Đúng là sơ suất quá."
Thế nhưng khác với hai người kia, con gà nhiếp màu hồng vẫn dính chặt vào kính cửa hàng để ngắm Bangtan trên TV.
"Rebecca. Cô có nghe tôi nói không đấy?"
"... Chíp..."
Thấy Rebecca chẳng thèm để tâm, Nine bốc hỏa sau một thời gian dài kìm nén.
"Không được rồi. Cô..."
Nine xắn tay áo... à không, xắn cánh lên.
- Bước tới...
"Đỏ ơi. Nói năng tử tế thôi nhé."
"Con biết rồi. Không đánh đâu. Không đánh đâu mà. Yên tâm đi cha."
Khi gà nhiếp Đỏ tiến lại gần định dạy cho gà nhiếp Hồng một bài học.
- Kétt...
Cánh cửa kính của cửa hàng mở ra.
"... Ơ kìa, các bé ơi. Các bé có phải là bạn của Pisik, Pipi không?"
...
- Phủi phủi...
Người phụ nữ dùng ngón tay phủi lớp tuyết đọng trên đầu lũ gà nhiếp.
"Trước tiên vào trong đã nhé?"
Bà chủ tiệm Hotdog Mềm Mại đã gọi sáu con gà nhiếp đang run cầm cập vào trong cửa hàng.
0 Bình luận