Gửi độc giả sẽ thưởng thức cuốn sách này sau vài ngày nữa,
Không, gửi Ma Vương yêu dấu của anh,
Việc em đang đọc những dòng này có nghĩa là ngày mà chúng ta mong đợi suốt một năm qua cuối cùng cũng đã đến.
Hôm nay là tròn một năm kể từ ngày kẻ nói dối gấp tặng em con hạc giấy, là ngày ngôi nhà Little Farm mà em mong đợi được hoàn thành, và cũng là ngày sinh nhật do chính em tự định ra.
... Ừm.
Dù đã muộn màng... nhưng anh có điều muốn tiết lộ với Ma Vương em.
Suốt thời gian qua, vì xấu hổ nên anh cứ lần lữa mãi... giờ anh định sẽ lấy hết can đảm để nói ra.
Nhân vật OO xuất hiện trong những cuốn truyện cổ tích mà anh đã viết bấy lâu nay ấy.
Thật ra chính là em đó.
Tất cả đều là em.
Không sót một ngày nào, đó luôn là em.
...
Em còn nhớ không?
Rất lâu về trước, anh đã viết cuốn <Góc nhìn của chú lừa toàn tri>... nhưng em đã chê nó không hay.
Thế nên anh đã ngồi trước bàn làm việc và trăn trở. Phải làm sao để viết được một tác phẩm thú vị đây.
Câu trả lời cho nỗi trăn trở đó lại được tìm thấy dễ dàng đến không ngờ.
Chỉ là... khi anh giả định xem bản thân mình sẽ vui vẻ thế nào thì mọi chuyện trở nên thật đơn giản.
Thế rồi một cách tự nhiên, anh bắt đầu tưởng tượng: "Nếu mình cùng Ma Vương đi đến Trái Đất thì sao nhỉ."
Sau đó, việc viết lách trở nên cực kỳ dễ dàng.
Bởi vì anh chỉ cần vừa nhớ về em vừa đưa bút là được.
...
Đúng vậy. OO chính là Ma Vương, là chính em đó. Còn về các nhân vật khác, Eun-dong thực chất là Kim Đồng...
À thôi bỏ đi. Chuyện này em hãy tự xem trong cuốn sách anh vừa viết nhé. Sẽ có rất nhiều người em yêu quý xuất hiện đấy.
Em có ngạc nhiên không? Với một người luôn tin lời anh sái cổ như em, chắc hẳn sẽ vừa ngạc nhiên vừa thốt lên: "Cái gì? Là, là em sao?! Em á!!??" rồi chui tọt vào trong chiếc mũ ảo thuật nhỉ?
Ha ha. Nhìn xem. Chỉ mới nghĩ về em một chút thôi mà anh đã bật cười rồi. Anh đã bắt đầu mong chờ ngày đó lắm rồi đây.
Trong suốt thời gian viết cuốn sách này, không một ngày nào là anh không thấy vui vẻ cả.
Cảm ơn em. Vì đã trân trọng cuốn sách tầm thường này như một báu vật.
Thật sự cảm ơn em.
Chúc mừng sinh nhật lần thứ nhất của em. Anh cũng đã làm sẵn chiếc mũ chóp nhọn mà em muốn đội rồi. Trên đỉnh mũ anh còn gắn cả một ngôi sao lớn nữa. Chắc hẳn lúc này, khi đang được mọi người chúc mừng sinh nhật, em đã đội nó rồi phải không?
Không chỉ mình anh đâu, tất cả mọi người đều đã nỗ lực để làm quà cho em đấy.
Mấy chú gà con dạo này không ăn bánh quy tương cà mà đang gom góp lại. Dù thèm đến mức nuốt nước miếng ực ực... nhưng suốt một năm qua, chúng vẫn gom vào hộp để dành tặng em vào ngày sinh nhật.
Nghe nói Kim Đồng cũng chuẩn bị một thứ rất hoành tráng. Dù kêu đau cổ tay nhưng cậu ấy vẫn cứ miệt mài vẽ suốt đấy. Cậu ấy không cho anh xem đâu. Bảo là phải để em xem đầu tiên. Chắc giờ này em đã biết đó là gì rồi nhỉ?
Và còn nữa... thực ra nhóm của Nine cũng định đến tòa tháp này. Họ còn làm một trò chơi cực kỳ thú vị để tặng em. Nếu là họ thì chắc chắn sẽ đến thôi. Có khi họ còn đến trước cả khi em nhận được cuốn sách này không chừng. Lần này gặp lại... anh định sẽ thử làm bạn với họ. Bởi lẽ, họ cũng yêu quý em nhiều đến thế mà.
...
Ma Vương à.
Ma Vương yêu dấu của anh.
Năm sau, và cả năm sau nữa. Anh muốn được ở bên cạnh chúc mừng sinh nhật em. Em sẽ cho phép anh làm vậy chứ? Hãy hứa với anh nhé.
Hy vọng em sẽ đọc tập này một cách vui vẻ.
Từ Baek Dong-ha, người yêu thương em,
*
*
Một buổi sáng trời nắng đẹp.
- Thình, thình.
Ma Vương bước vào bếp. Những bước chân với nhịp điệu vui tươi đó. Chẳng cần nhìn cũng thấu được tâm tư đầy mong đợi của cô nàng.
"Ngủ ngon không!?"
Cô ấy nói với chúng tôi, những người đang ăn sáng.
"Ừ."
"Chào."
"Ăn sáng đi."
Tôi, Kim Đồng và chú – những người đã chơi game ở đây rồi ngủ thiếp đi từ tối qua – đáp lại với phản ứng thờ ơ.
"... Ưư, gì vậy, cái không khí ấm ớ này là sao?"
Ma Vương nhìn chúng tôi với vẻ mặt như muốn nói: "Đây không phải phản ứng mà tui mong đợi!"
Thế rồi như nảy ra một ý hay, cô nàng vỗ tay cái chát.
"Khì khì khì! Kim Đồng à. Sinh nhật cậu là khi nào nhỉ?"
"17 tháng 6. Chi vậy?"
"Thế à?"
"..."
"..."
"Sao?"
"... Sinh nhật, sinh nhật... sinh nhật..."
Trong tiếng lầm bầm đó chứa đầy tâm ý muốn người khác hỏi lại ngày sinh nhật của chính mình.
"Sinh nhật thì làm sao? Nhức đầu quá, ngồi xuống chỗ đi."
Ma Vương rút cuốn Death Note ra rồi viết ba chữ Kim Đồng bằng màu đỏ.
- Xoẹt.
"Khì khì khì. Dong-ha à!"
Mục tiêu tiếp theo là tôi. Ma Vương nheo một bên mắt, gửi cho tôi một cái nháy mắt đầy "sến súa".
...
"Ma Vương à. Em xem phim 'The Prison' chưa?"
"Hửm? Chưa. Sao thế?"
"Trong đó Han Suk-kyu dùng thìa móc mắt phạm nhân đấy."
"... Thì sao?"
"Cẩn thận cái mắt đấy."
"Ô, ô kìa! Này! Làm gì có ai nói chuyện với bạn gái mình một cách đáng sợ như thế chứ!"
- Xoẹt.
"B-Bố! Hôm nay bố sẽ về sớm chứ?"
Mục tiêu tiếp theo của Ma Vương là người bố cuồng con gái của cô ấy.
"Bố bận."
"... B-Bận á...?"
"Ừ. Sẽ về muộn đấy."
Ngay cả bố cô ấy cũng chỉ mải mê lướt tin tức thể thao trên máy tính bảng rồi xúc cơm ăn.
"Sinh nhật... sinh nhật..."
Suốt bữa sáng, cô ấy liên tục nhấn mạnh từ "sinh nhật", nhưng mọi người đều khéo léo lảng tránh chủ đề đó.
- Nhìn quanh.
- Nhìn quanh.
Ma Vương trông lúng túng chưa từng thấy.
"Con gái,"
"Dạ?!"
Ma Vương quay sang nhìn mẹ mình – niềm hy vọng cuối cùng – với ánh mắt đầy mong đợi.
"Hôm nay có canh thịt bò."
...
"!!!!!"
Như một đòn quyết định, việc mẹ cô ấy dọn canh thịt bò ra thay vì canh rong biển (món ăn sinh nhật truyền thống) khiến gương mặt Ma Vương trở nên sốc nặng.
"... Ưư... đúng là cái gia đình nát mà....."
Nhìn cô nàng thì thầm nhỏ nhẹ, chú, Kim Đồng và dì liếc nhìn nhau rồi mỉm cười.
Đúng vậy.
Hôm nay là sinh nhật Ma Vương. Đương nhiên chẳng có ai là không biết sự thật đó cả.
Cái bữa tiệc mà vài ngày trước tôi nói là đi mua đồ ăn cùng cô ấy, thực chất chính là chuẩn bị cho tiệc sinh nhật của cô ấy.
Ma Vương từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ bỏ qua bất kỳ ngày kỷ niệm nào một cách sơ sài. Bởi lẽ xung quanh cô ấy luôn tràn ngập những người muốn làm cô ấy hạnh phúc. Đó là lý do tại sao chú luôn biến thân thành ông già Noel vào mỗi dịp Giáng sinh. Đôi khi thiếu nhân lực, chú còn dùng tôi làm tuần lộc nữa.
Nhưng tại sao bây giờ chúng tôi lại đang diễn kịch, giả vờ như không biết sinh nhật cô ấy...
Thời gian quay ngược lại vài ngày trước.
*
Những người ngồi quanh chiếc bàn tròn đều là biệt đội Avengers tập hợp để thực hiện thành công bữa tiệc sinh nhật của cô ấy.
- Phù... Năm nay làm gì đây. Mọi người cho ý kiến đi.
"Chiến dịch sinh nhật Cinderella" bắt đầu từ người trụ cột gia đình trung niên, người coi hạnh phúc của con gái là sứ mệnh của cuộc đời.
Năm nào vào ngày sinh nhật cô ấy, chúng tôi cũng rơi vào cùng một nỗi trăn trở. Phải làm sao để tổ chức một bữa tiệc sinh nhật tuyệt vời và đáng nhớ hơn dù chỉ một chút.
- Ồ! Kia, chính là nó!
Năm nay cũng không ngoại lệ, chú – người đang mải mê tìm kiếm tư liệu – đã có được cảm hứng khi xem một bộ phim hài tình huống trên TV.
Nam sinh A.
Hôm nay là sinh nhật cậu ấy.
Nhưng không một ai trong gia đình tỏ ra quan tâm.
Gia đình vẫn thờ ơ như mọi ngày.
Cậu bé trở nên buồn bã vì điều đó.
Cậu rời khỏi nhà, đi ra ngoài trời lạnh giá.
Ngồi trên ghế băng công viên, cậu nghĩ.
Rằng gia đình không hề quan tâm đến mình.
Vì không muốn nhìn mặt người thân, cậu đút tay vào túi áo và lang thang ngoài trời lạnh cho đến tận khuya.
Trời tối mịt, A về đến trước cửa nhà.
Nhìn qua cửa sổ, đèn trong nhà đều tắt ngóm, tối om.
- Chắc mình là con nhặt về rồi.
Lúc đó cậu mới bước vào nhà.
Ngay lập tức, căn phòng tối tăm bừng sáng, pháo hoa nổ vang, tiếng kèn rộn rã, bánh kem và kẹo ngọt tràn ngập. Những người thân đang lẩn trốn ùa ra đội mũ chóp cho A, và phân đoạn kết thúc bằng cảnh A rơi nước mắt.
- Chính là nó!
- Anh à, tuyệt quá đi mất?
- Oa! Chú ơi!!! Chính là cái này rồi.
Ngay cả mẹ cô ấy và Kim Đồng cũng giơ ngón tay cái tán thưởng.
Thấy bất an quá.
Tôi đã nêu ra sự nguy hiểm của kế hoạch này. Mọi người quên vụ Ma Vương bắn súng nước tung tóe trong "Sự cố phủ nhận sự tồn tại của ông già Noel" vào Giáng sinh năm kia rồi sao?
Nhưng điều đó chẳng thấm thía gì với ba người đang bị "ngấm" phim drama.
Thậm chí, ngoại trừ Rebecca, cả Nine, Dorothy và Yuria cũng tích cực tán thành.
- À, quá đáng lắm. Cái này thì...
Tôi đã cố ngăn cản nhưng.
- Dong-ha đa nghi quá đấy. Hãy tin vào kinh nghiệm tổ chức sự kiện Ma Vương của chú đi.
Tôi bị chặn lại bởi ánh mắt tỏa sáng đầy nghiêm túc của chú.
-... Cháu biết rồi.
*
< Cảm ơn mọi người đã nuôi nấng con thời gian qua – Ma Vương >
"Không được... Ma Vương ơi...! Hức..."
Chú gào khóc nức nở khi nhìn thấy bức thư với nét chữ nguệch ngoạc của Ma Vương để lại trên bàn ăn.
Cả ngày hôm đó, gia đình đã chuẩn bị sự kiện một cách bí mật bằng cách đối xử lạnh nhạt và né tránh cô ấy.
Cái cậu A kia vốn sống trong môi trường gia đình thiếu quan tâm, còn Ma Vương là "ngậm thìa vàng sự kiện", từ nhỏ đã được hưởng đủ mọi loại tiệc tùng, sao có thể áp dụng cùng một kiểu sự kiện như thế được chứ.
Tôi biết ngay mà.
"Oa ha ha! Này nhé! Cái tên ngốc nghếch nào đã lên kế hoạch cho cái sự kiện thảm hại này thế... ụp ụp."
"Cưng à. Suỵt."
Trước lời nói hồn nhiên của Rebecca, chú – người đang nằm bò ra khóc – càng co rúm người lại hơn. Kim Đồng vội bịt miệng cô ấy lại.
"Dong-ha à. Con bé không nghe máy sao?"
Bố tôi cũng lo lắng hỏi.
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...
... Không nghe máy.
Tôi cúp máy và nói.
"Đi ra ngoài tìm thôi. Cháu sẽ chỉ cho mọi người tất cả những nơi Ma Vương thích."
*
Tiệm Net Cà Rốt.
Ở một góc khuất, có một cô gái với quầng thâm mắt đậm như gấu trúc đang ngồi đó.
- Ực, ực.
"Khà... hôm nay ta sẽ uống cho say chết luôn."
Ma Vương đã trở nên hư hỏng.
Cô nàng đang tu ừng ực chai trà râu ngô. Cô còn truy cập vào trang cộng đồng mà Baek Dong-ha vốn cấm đoán bấy lâu nay. "Giờ mình là tội phạm hung ác rồi," cô nghĩ thầm.
- Cộc... cộc... cộc, cộc.
Ma Vương gõ bàn phím bằng "nhất dương chỉ", viết bài đăng lên diễn đàn sinh nhật.
Tiêu đề: Hôm nay là sinh nhật tôi. Thật sự là sinh nhật tôi đấy.
Người đăng: Ma Vương
[Này mọi người. Chuyện lớn rồi. Nhà tôi toang rồi.
Bình thường mọi người đều tử tế lắm.
Nhưng hôm nay sinh nhật tôi mà lạ thay cả nhà cứ né tránh tôi suốt cả ngày.
Bạn trai cũng không ôm tôi.
Cứ hễ tôi bắt chuyện là ai nấy đều bảo bận rồi đi mất.....
Họ cứ xì xào với nhau. Khóa cửa phòng rồi làm cái gì đó sột soạt chăm chỉ lắm. ㅠㅅㅠ
Có phải mọi người ghét bỏ tôi rồi không?]
- Bài viết đã được đăng.
Ma Vương viết đi viết lại những bài đăng không có phản hồi. Ngay cả trên mạng cũng bị bỏ rơi khiến cô càng thêm tủi thân.
- Chộp lấy!
- Ực, ực.
Nếu không uống trà râu ngô thì không thể chịu đựng nổi.
5 phút sau.
Có lẽ bài viết lần này đã truyền tải được chân tình của cô? Có rất nhiều bình luận hiện lên. Cô quẹt ngang miệng, vừa run rẩy vừa tò mò kiểm tra bình luận.
[ㅇㅇ(111.67) Nhóc tì này đáng yêu ghê ㅋㅋ]
[ㅇㅇ(62.61) Sao thế? Bảo là Giáng sinh ông già Noel với tuần lộc cũng đến luôn đi]
[Kurdan: Này này chuyện lớn rồi, đó là họ đang định bỏ rơi bạn đấy]
[ㅇㅇ(14.31) Nghe thôi đã thấy tủi thân rồi, là tôi thì tôi phá cửa đập TV luôn]
ㄴ ㅇㅇ(28.16) Thật, phải phá nát cái nhà đó ra chứ
[ㅇㅇ(61.24) Chắc bạn là con nhặt về rồi ㅇㅇ]
...
'... H-Họ trả lời nhiều thế này cơ à.'
Cô cảm thấy một hơi ấm không tên. Thậm chí còn có ai đó nhấn nút đề xuất bài viết tận hai lần.
"... Hề hề."
- Cộc... cộc... cộc...
[ㅇㅇ(111.67) Đáng yêu thế]
ㄴ Cảm ơn nhé. ㅇㅇ(111.67) cũng đáng yêu lắm. Tuổi tác là bí mật nhé. Lần sau gặp lại thân hơn tôi sẽ nói cho biết.
Ma Vương liên tục dùng hai ngón trỏ bận rộn gõ phản hồi cho từng người một.
Có những bình luận bảo cô là con nhặt về, rồi lo lắng bảo cô sắp bị bỏ rơi. Khi cô khăng khăng phủ nhận, những người đó dường như càng phấn khích hơn và tiếp tục dồn ép rằng cô chắc chắn là con nhặt về.
'... Họ lo lắng cho một người lần đầu gặp như mình thế này sao. Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt quá.'
Cứ thế mải mê trả lời bình luận một hồi, cô bỗng thấy một bình luận khiến mình muốn nhảy dựng lên khỏi ghế vì vui sướng.
[ㅇㅇ(666.242) Nhưng không phải họ né tránh để làm sự kiện bất ngờ cho bạn sao? Cả chuyện đang làm gì đó nữa.]
ㄴ Ư hự
ㄴ Nhìn sắc mặt tí đi
ㄴ Bạn cũng là học sinh tiểu học à?
ㄴ Nhìn IP là thấy hãm rồi, chặn đi
"S-Sự kiện bất ngờ? T-Thật sao...???"
Nhưng có vẻ lời người đó nói không phải sự thật. Vì các bình luận phản hồi đang chỉ trích ý kiến của người đó thậm tệ.
...
'... Chẳng vui gì cả.'
Cô đăng xuất khỏi cái tài khoản vừa tạo và tắt hết các trang web.
Cô bỗng thấy nhớ tất cả mọi người ở nhà.
Nếu họ không biết là sinh nhật mình thì mình chỉ cần nói cho họ biết là được mà.
Đâu còn là trẻ con nữa, cô hối hận vì đã để lại mẩu giấy kỳ quặc rồi bỏ nhà đi.
"..... Mình muốn về."
Nhưng cô phân vân không biết họ có đón nhận đứa con tự ý bỏ nhà đi như mình không. Có khi họ đổi mật khẩu cửa rồi cũng nên.
'... Nếu họ không nhận, phần đời còn lại mình sẽ sang Nam Phi sống như một chuyên gia về khủng long.'
Cô nghĩ thầm: 'Chỉ bắt cóc mỗi Dong-ha bằng súng gây mê thôi.'
'... Ừm.'
Suy nghĩ một lát, cô quyết định mua một chiếc bánh kem cỡ gia đình rồi mới về. Cứ cười và nói rằng lúc nãy con xin lỗi, thật ra hôm nay là sinh nhật con, con mua bánh về rồi cả nhà cùng ăn nhé, là được mà.
"... Khì khì khì. Giờ về thôi."
Cô nhấn nút tắt máy tính, màn hình trở nên đen kịt. Hình ảnh bạn trai đang đứng sau lưng cô hiện lên trên mặt gương màn hình.
"Oa oa!"
- Bật dậy!
- Quay phắt lại!
"Giật cả mình! A-Anh đến từ bao giờ thế!?"
"Đi thôi, Ma Vương."
Baek Dong-ha đặt một nụ hôn lên đôi môi của cô nàng gấu trúc trắng muốt.
*
Ma Vương.
Bố mẹ của Ma Vương.
Bố mẹ tôi.
Kim Đồng. Các chú gà con.
Nine, Rebecca, Yuria, Dorothy.
Min-sik và cô Sara.
Tất cả mọi người đều chào đón cô ấy trở về.
- Bùm!
- Đoàng!
- Bùm!
Pháo hoa nổ tung khắp nơi.
- Xoẹt.
Chiếc mũ chóp nhọn được làm đúng theo sở thích của Ma Vương được đội lên đầu cô.
- Thình thình.
Ở giữa phòng khách, chiếc bánh kem "Chú lừa sáng thế" siêu cấp sang chảnh đang phô diễn dáng vẻ oai vệ.
Kết quả là chiến dịch của chú đã thành công. Thước đo chính là biểu cảm trên khuôn mặt Ma Vương.
"Ư hự hự... ư hự... con thật sự... thật sự..."
Ma Vương vui sướng đến mức rơi nước mắt nước mũi ròng ròng vì cảm động.
"A ha ha ha ha! Thích đến thế cơ à?!"
Chú cười sảng khoái, bờ vai ưỡn cao đầy tự hào. Cái vẻ ủ rũ lúc nãy đã biến mất hoàn toàn.
"Thế nào!! Chú đã nói rồi mà? Chú là chuyên gia về sự kiện Ma Vương! Cái gì?! Ai là tên ngốc cơ?"
... Hóa ra chú vẫn còn để tâm đến lời Rebecca nói lúc nãy.
Thời gian tặng quà bắt đầu.
"Chiếp, chiếp chiếp!"
Các chú gà con tặng bức tranh vẽ Ma Vương mà chúng đã vẽ ở nhà trẻ. Ngạc nhiên là chúng vẽ còn đẹp hơn cả Ma Vương.
"Ư hự... cảm ơn các con... chị sẽ dùng nó làm ảnh thờ...!!"
Đừng có nói mấy lời xui xẻo thế chứ.
"Chúc mừng nhé! Ma Vương!"
Tiếp theo là Nine đưa quà. Đó là phiếu sử dụng miễn phí một năm tại tiệm làm tóc Đỏ. Đây là món quà tuyệt vời nhất mà người được mệnh danh là Scissors Emperor có thể tặng.
"Cảm ơn nhé!!! Mỗi ngày tớ sẽ đến một lần!!"
Câu nói đó khiến Nine toát mồ hôi hột.
"Chúc mừng chị nhé!"
Nghe nói Dorothy đã tặng cô ấy một đồng xu. Kim Đồng thấy vậy liền mỉa mai một câu.
"Đồng xu?! Này. Cái đồ đầu ốc quế kia. Nhà giàu mà không có lương tâm à? Cô đi mà đứng ăn cơm đi."
Kim Đồng lập tức "cà khịa" Dorothy. Hóa ra cái đồng xu đó là Bitcoin. Kim Đồng đã phải dùng mông viết tên mình theo yêu cầu của Dorothy.
"Ta thì là cái này!"
Thứ Yuria đưa ra là một que kem có thể thực hiện điều ước. Cái đó chắc chắn là định mang kem làm quà nhưng thấy ngon quá nên đã ăn mất rồi.
"C-Cảm ơn nhé! Yuria!! Điều ước của tớ là cậu luôn khỏe mạnh và năm sau cũng đến dự tiệc nhé!!"
Lời nói đó dường như khiến lương tâm của cô nàng tóc vàng có linh hồn tà ác bị cắn rứt.
Mọi người đều tặng quà cho cô ấy. Ma Vương cứ nhận được món nào là lại mang vào phòng mình như sóc gom hạt dẻ. Chẳng mấy chốc, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
"... Quà của anh thì lát nữa chỉ có hai đứa mình anh sẽ đưa sau."
Ma Vương – người vốn đã đầy ắp sự cảm động đến mức sắp biến hình thành thứ gì đó khác – nghe tôi nói vậy thì càng run rẩy dữ dội hơn.
"... Dong-ha à! Ở đây anh còn định... làm em ngạc nhiên đến mức nào nữa...?! Anh định giết em luôn sao.....?!"
... Không, không đến mức đó đâu.
Nhưng không chỉ cô ấy, mà mọi người xung quanh cũng gửi đến những ánh mắt như thể bị cuốn vào làn sóng kỳ vọng.
"Hàng khủng sắp tới rồi...!"
"Mẹ tin con trai mẹ!"
"Oa, quà của Dong-ha? Thật sự tò mò quá đi."
"Ma Vương tiểu thư sướng thật đấy."
Này mấy cái người phá đám này. Sao cứ đẩy kỳ vọng lên cao thế. Đừng gây áp lực nữa.
"Khì khì khì... M ìnhsinh ra trên đời này đúng là quyết định sáng suốt mà."
- Ròng ròng.
Thôi đi! Áp lực quá anh không đưa quà được đâu!
Sau khi trao quà, mọi người cùng ăn những món ăn được bày biện cực kỳ bắt mắt. Cô Sara và Min-sik đã giúp đỡ rất nhiều.
Tiếng cười không ngớt trong căn nhà.
Bởi vì cô ấy đang cười.
Năm sau, và cả năm sau nữa, chúng tôi chắc chắn sẽ lại tụ họp tại đây vào ngày này.
*
Sau bữa ăn là các trò chơi khác nhau. Bữa tiệc vẫn chưa qua khỏi phần mở đầu.
Đúng chất sinh nhật Ma Vương, các trò chơi mới là phần chính. Cả đám sẽ chơi suốt đêm, khi nào buồn ngủ thì bật điều hòa mát rượi rồi cùng ngủ ở phòng khách.
"Trò chơi Ma Vương lần thứ OO! Hôm nay cũng có rất nhiều vị khách đã đến tham dự."
Người dẫn chương trình là bố của Ma Vương. Năm ngoái chú đã bị chỉ trích dữ dội vì thiên vị khi làm trọng tài, nên năm nay chú tuyên bố sẽ cho thấy một diện mạo hoàn toàn khác.
"Nào, công bố giải thưởng!"
- Xoẹt.
Khi chú kéo tấm vải che ra, những món quà lấp lánh lộ diện.
Máy giặt, tủ lạnh, robot hút bụi và cả card đồ họa đời mới nhất. Chú đúng là người rất hiểu nhu cầu của chúng tôi.
- Nháy mắt.
Min-sik và cô Sara nắm chặt tay nhau thể hiện quyết tâm. Năm nay họ cũng sẽ là những đối thủ đáng gờm đây.
"... Tôi cứ tưởng là gì. Hóa ra là đại hội thể thao của tầng lớp bình dân à."
Dorothy lên tiếng. Tôi liền viết tên Dorothy tám lần bằng màu đỏ vào cuốn Death Note của Ma Vương đang đặt bên cạnh.
"Vậy thì đầu tiên chúng ta sẽ chia đội."
Ma Vương đang đội chiếc mũ chóp đặc biệt liếc nhìn tôi một cái, rồi chắp hai tay lầm bầm cầu nguyện.
- Lạch cạch.
Chú đưa những lá thăm cho chúng tôi.
0 Bình luận