WN

Làm nũng

Làm nũng

“... Ưm.”

Cảm nhận được một ánh nhìn không rõ từ đâu tới, tôi chợt tỉnh giấc giữa đêm khuya.

- Chíp...

- Chíp...

Mấy chú gà con đang tựa vào thân hình mềm mại của tôi mà ngủ say. Tôi kéo chăn đắp lên tận mỏ cho chúng rồi định ngủ tiếp thì...

(Kim... Đồng... à...)

“!!!!”

Tôi suýt chút nữa là hét toáng lên vì kinh ngạc.

Ngoài cửa sổ chuồng gà, một người phụ nữ với đôi mắt đỏ rực đang nở nụ cười toác đến tận mang tai, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

...

Tôi gạt chăn đứng dậy. Khẽ khàng tiến lại gần để không làm lũ gà thức giấc rồi mở cửa sổ ra.

(Sao cô lại đến đây?)

(Kì hì hì. Nhìn mấy bé Chíp nhà mình ngủ đáng yêu quá đi mất!)

(Thì đúng là đáng yêu thật. Cô đến đây chỉ để nói thế thôi à?)

(Hử? Nói gì cơ? Chẳng phải tôi đến để chụp ảnh như mọi ngày sao.)

Ma Vương vừa nói vừa vỗ vỗ vào chiếc máy ảnh Polaroid đeo trên cổ.

(... Hả?)

(... Hử?)

Chuyện này đột ngột là sao đây? Theo tôi nghe được thì chiếc máy ảnh đó cũng là lời nói dối của Dong-ha, và Ma Vương cũng đang hùa theo lời nói dối đó cơ mà?

...

(Cô... vẫn còn dùng chiếc máy ảnh đó à?)

(Dĩ nhiên rồi. Chẳng phải chúng ta đã hứa là mỗi ngày sẽ chụp lại quá trình trưởng thành của các bé Chíp để sau này cho bạn ta xem sao.)

Ma Vương lấy ra một cuốn album ảnh trống rỗng. Ở trang sau có ghi dòng chữ: Ngày thứ 1, ngày thứ 2... của các bé Chíp, kéo dài cho đến tận hôm nay.

Nhìn biểu cảm ngơ ngác không hiểu chuyện gì của cô ấy, có vẻ như dù cô đã sớm nhận ra sự thật về những con hạc giấy, nhưng với chiếc máy ảnh thì cô vẫn tin sái cổ.

‘... Cũng phải. Nếu không tin thì cô ấy đã chẳng cất công làm một cuốn album ảnh như thế này.’

Càng không có lý do gì để đêm nào cũng một mình mò đến đây chụp ảnh lũ gà con.

Sai lầm của tôi là đã vội kết luận rằng vì cô ấy nhận ra chuyện hạc giấy nên cũng sẽ biết tỏng chuyện máy ảnh.

‘Hay là bây giờ mình nên nói thẳng ra...’

- Tạch, tạch, tạch.

(Mấy bé Chíp lúc ngủ trông như thiên thần vậy. Sau này lớn lên chắc chúng cũng sẽ tung cánh bay liệng trên bầu trời nhỉ?)

Ma Vương nhấn nút chụp của chiếc máy ảnh không hề có phim, thu trọn hình ảnh lũ gà con vào trong đó.

...

Tôi vốn muốn lấp đầy quãng thời gian ngắn ngủi còn lại của cô ấy bằng những điều vui vẻ, nên tôi rất ghét việc phải phơi bày thêm một lời nói dối nữa.

...

Tôi nhìn vào những con số lơ lửng trên đầu mà chỉ mình tôi thấy được.

‘...’

Tôi chợt nảy ra một ý hay.

Về việc nên sử dụng quỹ thời gian ít ỏi còn lại như thế nào.

*

Tại cánh đồng của Ma Vương. Tôi thức dậy sớm hơn thường lệ để đến giúp cô ấy làm nông. Thế nhưng, Ma Vương lại đang tập dượt một cái gì đó.

Biết rằng nghe lén là thói quen xấu, nhưng vì tò mò nên tôi vẫn nấp sau bức tường và tập trung lắng nghe.

“Ư ư, ư ư...”

Ma Vương đang tự phát ra những tiếng rên rỉ “ư ư” và cố gắng nhấc chiếc bình tưới nước bằng cả hai tay. Một người phụ nữ có thể bóp nát da cá sấu bằng đòn kẹp cổ mà lại đang làm cái trò hề gì thế này?

“Ưm, ưm, hừm, hừm.”

Ma Vương đang luyện tập một âm thanh nào đó lặp đi lặp lại nhiều lần cho thật thuần thục.

“Ư ư, hừm hừm, Ma Vương thấy bình tưới nước nặng quá đi, mệt quá đi. Mệt quá đi à.”

?

Trong khoảnh khắc, tôi đã nghi ngờ chính đôi tai của mình. Cảm giác như cả thế giới bỗng chốc nhuốm một màu xám xịt.

Sau đó, Ma Vương vẫn tiếp tục làm nũng một cách đầy nũng nịu với con bù nhìn có dán ảnh của tôi.

“Ưm ưm, ưm ưm. Mệt quá đi hà. Làm lại nào...”

“Ưm ưm, ưm ưm... Ma Vương mệt quá đi hà... Được rồi. Cái này xong rồi...”

Đoạn, cô ấy lấy sổ tay ra kiểm tra gì đó rồi chuyển sang phần tiếp theo.

...

“Nếu không nghe lời... người ta sẽ dỗi đó nha. Hứ!”

... Cảnh tượng thảm khốc đó cứ thế lặp đi lặp lại.

“Không nghe lời là Ma Vương dỗi đó! Hứ! Đ-Được rồi. Cái này cũng xong.”

...

- Nắng gắt.

Hay là do ánh mặt trời mạnh quá nên cô ấy bị say nắng rồi chăng?

...

Lần này, Ma Vương lấy một chai nước từ trong hộp ra, đưa cho con bù nhìn dán ảnh tôi và nói:

“Mở cho người ta đi.”

Ma Vương vừa đưa chai nước suối vừa nói.

“... Mở cho em, mở cho em đi mà, mở đi mờ. Ừ, là cái này. Mở đi mờ...”

... Lại kiểm tra vào sổ tay.

“Mở đi mờ. Mở đi mờ. Ưm ưm. Ma Vương á, Ma Vương á... chỉ muốn bạn trai mở cho thôi hà...”

...

Bị điên rồi sao?

Tôi suýt chút nữa đã không kìm được mà lao ra tát cho cô ấy một phát tỉnh người. Nếu trong tay có súng, chắc tôi đã bóp cò rồi cũng nên.

Đây là cái giọng điệu mà thỉnh thoảng Nine hay dùng khi say xỉn. Đột nhiên tâm tính bạn gái tôi có biến đổi gì mà lại làm thế này chứ?

... Còn gì nữa, rõ rành rành ra rồi.

- Cộp, cộp.

Sức chịu đựng của tôi đã chạm giới hạn. Tôi bước ra từ sau bức tường và tiến về phía cô ấy. Nghe thấy tiếng bước chân trên đất, cô ấy vội vàng giấu cuốn sổ vào trong áo, giả vờ như không có chuyện gì. Chai nước cũng bị cô ấy ném vèo ra xa.

“Sao, sao anh lại dậy giờ này!?”

Giọng điệu của Ma Vương gần như là đang quát tháo để chữa thẹn.

“...”

“...”

“Dong-ha á, hôm nay Dong-ha á, tự nhiên lại tỉnh giấc sớm thế không biết.”

...

Nghe tôi nhại lại, mặt Ma Vương cắt không còn giọt máu.

- Sột soạt.

Cô ấy nhanh chóng rút từ trong túi ra một đồng xu buộc chỉ. Còn lâu nhé. Tưởng tôi mắc bẫy một hai lần chắc.

- Lao tới.

Tôi giật lấy đồng xu, vòng ra sau ôm lấy eo Ma Vương và nhấc bổng cô ấy lên. Sau đó lắc mạnh lên xuống.

“Á, sao, sao lại làm thế này!!”

Sắp rơi ra rồi đây.

- Lắc, lắc, lắc.

- Bộp.

Sau một hồi lắc Ma Vương đang vùng vẫy kịch liệt, quả nhiên đúng như dự đoán, một cuốn tạp chí phụ nữ rơi ra từ trong áo cô ấy.

Đúng như tôi nghĩ, tại trang được đánh dấu là những lời chỉ dạy đến từ địa ngục.

<Sống với cáo thì được chứ đừng sống với gấu!>

Chào các bạn! Tôi là "Cô nàng yêu thông minh". Hôm nay, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về một kỹ năng sẽ là gia vị cho tình yêu khô khan của bạn. Đó chính là: Làm nũng.

1. Dùng toàn bộ cơ thể để rên rỉ! Hãy cho anh ấy thấy bạn đang nỗ lực nhấc một vật nặng! Điều này sẽ kích thích bản năng nam tính của đàn ông, và bản năng bảo vệ bạn sẽ trỗi dậy ngay lập tức!

2. Tiếp theo là gọi tên mình ở ngôi thứ ba...

... Tác giả bài viết này chắc chắn là kẻ chưa có một mảnh tình vắt vai. Một kẻ ế bền vững lại đi dạy bảo Ma Vương - người vốn đã có bạn trai đàng hoàng.

“...”

- Quay ngoắt.

Tôi cho Ma Vương biết những lời này nhảm nhí đến mức nào. Rồi tôi diễn lại y hệt những gì cô ấy vừa nói lúc nãy. Từng chút một, mặt cô ấy đỏ bừng lên như sắp nổ tung.

“Phải, phải chạy trốn thôi. Em không biết gì hết...!”

Vì quá xấu hổ nên cô ấy đang định đào hố để trốn.

“Đi đâu đấy? Ma Vương á, Ma Vương á, thấy nhục lắm hả?”

- Á á á á!

Ma Vương đang cầm xẻng đào đất bỗng hét lên một tiếng rồi lao về phía tôi.

“Em sai rồi. Làm ơn đừng trêu em nữa. Hãy giữ bí mật với Kim Đồng và mấy bé Chíp nhé.”

Ma Vương bám lấy tôi, chắp hai tay cầu xin.

‘... Thảm hại quá, Vua của Ma giới.’

Vừa hay Kim Đồng bảo có việc bận nên không đi làm nông, lũ gà con thì đang ở trong phòng xem video phim "Phi đội gà bay". Chỉ cần khóa miệng tôi lại là coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Cầu xin anh đó! Nếu không hình tượng lạnh lùng, kiêu sa bấy lâu nay của em sẽ tan thành mây khói mất!”

... Cô có cái hình tượng đó từ bao giờ thế?

“Rồi rồi. Biết rồi, vì Ma Vương á, Ma Vương á, là đồ nhút nhát mà.”

“Hừ, cái đồ...! Anh định nói ra chứ gì! Chắc chắn là anh sẽ nói!”

“Đâu có. Dong-ha bảo là sẽ giữ bí mật mà? Sao lại cáu kỉnh thế.”

“Hừ, không phải! Bây giờ anh cũng đang cười nhạo em đấy thôi! Chắc chắn anh sẽ tiết lộ cho xem! Làm ơn đừng nói ra mà! Em sẽ bị xã hội đào thải mất!”

Ma Vương liều mạng tìm cách bịt miệng tôi bằng đủ mọi lời đề nghị ngọt ngào.

“Em sẽ hôn anh! Hôn thật sâu. Thật sâ-âu luôn! Anh muốn làm gì với lưỡi của em cũng được.”

“Cái đó là em muốn thì có.”

“Em sẽ cho anh một miếng thịt bò khô em đã để dành!”

“Chẳng phải em bảo ăn hết rồi sao. Hóa ra là giấu đi thật.”

“Em sẽ chặt một ngón tay của mình. Để làm bằng chứng là em sẽ không bao giờ làm nũng nữa!”

“Chỉ vì chuyện này mà đến mức đó sao!?”

Ma Vương vừa khua khoắng hai tay vừa liên tục đưa ra các thỏa thuận với tôi.

Dáng vẻ cuống cuồng như chim vỗ cánh ấy của cô ấy trông thật đáng yêu làm sao. Dù những hành động làm nũng cô ấy tập luyện hôm nay có nực cười và khiến người ta nổi da gà đến mức nào, thì suy cho cùng, đó chẳng phải là xuất phát từ nỗ lực thuần khiết muốn được đẹp lòng tôi hay sao?

Có vẻ như cô ấy dành thời gian nghĩ về tôi nhiều hơn tôi tưởng.

“Ư ư... Vậy thì... vậy thì...”

Ma Vương lẩm bẩm tìm quân bài tiếp theo để bịt miệng tôi.

Tôi kéo Ma Vương vào lòng và ôm chặt lấy cô ấy.

“...”

“Cuốn sách đó có hiệu quả đấy chứ.”

“... Hả?”

“Điệu bộ làm nũng của em. Nghe xong anh thấy tim mình như tan chảy ra vậy. Tim đập thình thịch đây này.”

Chuyện tim đập thình thịch không phải là lời nói dối.

“..... Thật sao? Em làm nũng ổn chứ...? Anh không nghĩ em là loại người vô phương cứu chữa đấy chứ?”

... Cũng có một chút?

“... Không đâu. Trông xinh lắm.”

Tôi nâng mặt Ma Vương lên quan sát.

Đôi đồng tử màu hồng ngọc to tròn. Làn môi đỏ mọng như trái anh đào, làn da trắng ngần như mặt trăng. Cả hai gò má dù không đánh phấn hồng cũng đang ửng đỏ trông rất đẹp.

Cô ấy dường như cũng đang lấp đầy tâm trí bằng những suy nghĩ giống tôi, nên cứ nhìn tôi không rời mắt.

Cứ thế, chẳng cần bối cảnh gì, tôi lại trao cho cô ấy một nụ hôn nồng cháy. Cô ấy hé mở bờ môi, sợi chỉ bạc kéo dài dính nơi khóe miệng.

“... Ngon quá.”

Ma Vương liếm môi, tận hưởng dư vị nụ hôn thật lâu.

“Đúng thế thật.”

“... Hì hì. May mà mình đã tập làm nũng.”

“... Ừ.”

Thế rồi, Ma Vương chu môi ra, lắc đầu nũng nịu:

“Ưm ưm. Ma Vương á, Ma Vương á, muốn chụt chụt thêm một lần nữa cơ.”

“... Muốn chết hả? Có lẽ anh phải nói ra chuyện này thôi.”

*

“... Mà này, em có lý do gì để làm nông không? Đằng nào thì cũng còn lâu mới đến lúc thu hoạch mà...”

Tôi nói với Ma Vương đang đứng cạnh cây Sao Đá. Đó là loại cây quý nên cô ấy trực tiếp chăm sóc và quản lý.

“... Hả?”

“... Không. Ý anh là, còn nhiều việc khác mà. Như chơi game em thích chẳng hạn. Hãy dành thời gian còn lại để...”

“Hì hì. Em cũng thích việc này mà.”

...

Ra là vậy.

Suýt chút nữa tôi đã lỡ lời.

Suýt chút nữa tôi đã hạ thấp cuộc sống giản đơn và giá trị của cô ấy thành loại lao động rẻ tiền.

- Rào rào.

Ma Vương đang tưới nước cho cây Sao Đá. Nhìn những chùm quả xanh mướt mới kết trên cây dạo gần đây, gương mặt cô ấy nở nụ cười rạng rỡ như hoa.

“Chúng ta sẽ chơi trò phạt bằng cái này. Dạo này em đang gặp may... em sẽ bắt các anh ăn hết mấy quả chua cho xem!”

Đúng vậy. Sao Đá là loại quả có tính ngẫu nhiên, trong đó sẽ có một quả cực kỳ chua. Nó khá giống với loại kẹo siêu chua "I-syeo" bán ở Hàn Quốc. Chỉ mới nghĩ đến việc chơi trò may rủi này thôi mà cô ấy đã hớn hở lắm rồi.

“Hì hì hì. Chỉ một chút nữa thôi là có thể hái ăn được rồi.”

Ma Vương cười rạng rỡ trước cây Sao Đá đang kết trái mọng nước.

“Bây giờ vẫn chưa được sao?”

“Chưa được. Phải trồng thêm khoảng 2 tuần nữa. Đúng rồi! Chắc là khoảng ngày hoàn thành ngôi nhà mới của chúng ta là ăn được đấy, hãy mở tiệc ăn mừng luôn!”

Cô ấy đang nói về ngôi nhà mới ở Little Farm. Thật kỳ lạ là thời điểm lại trùng khớp đến thế.

“Được thôi.”

“Kì hì hì. Mong cho ngày đó mau đến quá đi mất.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!