- Cạch
Thấy đói bụng nên tôi mở tủ lạnh ra, nhưng chẳng có gì để ăn cả.
- Lục lọi
Ấy thế mà khi lục tận sâu trong ngăn đông, tôi cũng tìm thấy một túi gà viên chiên. Hạn sử dụng cũng vừa khéo sát nút, vẫn còn an toàn.
- Lạch bạch, lạch bạch
Đúng lúc đó, mấy chú gà con đi học mẫu giáo về bỗng bước vào bếp. Tôi vội vàng giấu chiếc túi ra sau lưng vì nghĩ rằng điều này không tốt cho việc giáo dục chúng.
"Các con đi học về rồi à?"
"Chíp."
"Chíp chíp."
Mấy chú gà con cởi chiếc mũ vàng ra, đưa cho tôi cuốn sổ liên lạc đang cầm trên tay.
Đó là sổ liên lạc từ Trường mầm non Saetbyeol ở ngay ngã tư. Mấy chú gà con nhà tôi đã bắt đầu đi học mẫu giáo từ cách đây không lâu.
Vì chúng là những đứa trẻ thông minh nên đã vượt qua bài kiểm tra đầu vào một cách nhẹ nhàng. Có vẻ chúng cũng hòa đồng với bạn bè, chỉ có điều từng bị gọi phụ huynh một lần vì đánh một đứa trẻ khác đang ăn gà viên lắc ngoài đường.
Nội dung sổ liên lạc hôm nay viết thế này:
[Lớp Muôn Hoa] Pipi, Pisik
Bài tập về nhà! Cùng bố mẹ tự tay nấu ăn tại nhà và để cô kiểm tra! Phải chụp ảnh chứng nhận mang đến lớp nhé!
'... Cái cô giáo đó sao lại giao ba cái bài tập kiểu này chứ.'
Dĩ nhiên là cả hai bên cùng vui thì tốt, nhưng giao bài tập kiểu đẩy hết trách nhiệm cho gia đình thế này khiến tôi thấy hơi khó chịu. Tôi sẽ ghi thù chuyện này vào sổ tay.
"Mà sao con không cho OO xem cái này...?"
Chẳng phải việc này là chuyên môn của cô ấy sao.
Đúng như dự đoán, tôi thấy OO đang lấp ló sau bức tường, vừa chạm mắt tôi đã vội thụt đầu lại trốn biệt.
Nhìn kiểu gì thì đây cũng giống như một bài tập không hề có thật, chắc là OO đang bốc phét vì muốn bắt tôi nấu ăn cho đây mà.
"Em làm giả sổ liên lạc đúng không?"
Tôi thốt ra một lời nghi ngờ đầy hợp lý.
"Không phải đâu!!"
OO hớt hải chạy ra. Cô ấy thú nhận rằng vì sợ nếu mình nhờ thì tôi sẽ từ chối, nên mới bảo mấy chú gà con đáng yêu nhờ vả, nhưng cuốn sổ liên lạc đúng là do cô giáo mầm non viết.
"Này, có gì thì cứ nói thẳng. Việc gì phải làm đến mức đó. Anh có phải người khó khăn gì đâu."
"... Thật, thật sự không sao chứ?"
"Dĩ nhiên rồi. Anh vẫn thường xuyên nấu ăn mà."
"... Cảm ơn anh. Hì hì, thật ra hôm qua lúc chơi game em lỡ tay lưu đè lên file save của anh... Em cứ tưởng anh sẽ giận lắm, không ngờ anh lại tha thứ cho em. Bạn trai yêu quý của em đúng là dịu dàng quá đi... U hu hút."
"Ra là vậy. Phiền em cút ra khỏi nhà anh được không? Ba đứa tụi bây tự đi mà nấu nướng xào nấu với nhau. Anh đã phải tốn công cả tuần trời mới cày đến đoạn đó đấy."
Thế là OO vội vàng quay lưng lại, nhỏ thuốc nhỏ mắt vào mắt rồi chạy bổ về phía tôi.
"Anh nói gì vậy!! Không được đâuuu!!! Nếu không làm bài tập mà để mấy bé gà nhà mình bị tẩy chay ở trường thì sao! Cô giáo sẽ nghĩ nhà mình là một gia đình nát, bố mẹ thì thất nghiệp, hạng Liên Minh thì Đồng đoàn, hễ uống rượu vào là lấy đậu phụ kim chi ra đánh con mất!!"
"Buông ra. Anh thấy nhà mình bây giờ đã đủ nát rồi."
Mấy chú gà con đứng phía sau cũng bôi nước bọt lên mắt rồi lạch bạch chạy đến bám lấy tôi. Đúng là chẳng học được gì, toàn học mấy thói xấu.
*
"Xong rồi. Đi chợ xong rồi nhé."
"... Ơ? Còn chưa xuất phát mà? Anh nãy giờ chỉ nhìn điện thoại thôi mà."
Tôi đưa cho cô ấy xem danh sách giỏ hàng trong ứng dụng Homeplus. Việc gì phải ra ngoài cho mệt, cứ đặt bằng điện thoại là xong.
"Cái, cái anh này... đang làm cái trò gì vậy hả? Anh định sống buông thả từ giờ luôn đấy à?"
"Làm quá lên. Ra ngoài làm gì cho mệt, cứ đặt là người ta giao đến. Sushi của Homeplus cũng ngon mà."
Cô ấy vỗ trán một cái rồi thở dài thườn thượt. Sau đó, cô ấy giơ một ngón trỏ lên lắc lắc, lộ ra biểu cảm trông cực kỳ đáng ghét đã lâu không thấy.
"Phải tận mắt nhìn thấy thì mới biết nó có tươi hay không chứ! Nào là rau làm salad! Nào là cá thu muối! Cả gà tươi để làm món gà xào cay nữa!"
"Chíp!"
"À, được rồi. Bỏ gà tươi ra."
Đó là một lời nói cực kỳ đúng đắn. Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã thay quần áo đi ngoài, tay cầm sẵn giỏ đi chợ. Vẫn như mọi khi, tôi lại bị thuyết phục theo dòng chảy đó.
"Chíp, chíp."
Mấy chú gà con cứ bám lấy giỏ đi chợ, làm loạn lên đòi đi theo cho bằng được.
"Không được. Các con lại định giống lần trước, vơ vét đủ thứ bánh kẹo rồi tống đầy vào xe đẩy chứ gì."
Mấy "Táo Vàng" này cứ hễ cửa siêu thị vừa mở là chạy tót vào, vơ lấy bánh kẹo, sữa rồi chất đầy lên xe. Đã hứa là không làm thế rồi mà cứ đi là lại tái phạm. Đúng là những kẻ tái phạm cần phải dè chừng.
"Chíp!! Chíp...! Chíp chíp."
Mấy chú gà con như muốn nói rằng lần này chúng sẽ thật sự không làm thế nữa.
"Được rồi. Bố tin các con thêm một lần nữa. Nếu hai đứa lại chạy đến quầy ăn thử rồi quét sạch chỗ nước gạo của người ta là bị mắng thật đấy."
Lần đó cũng may là bà cô phụ trách quầy thấy chúng dễ thương nên bỏ qua. Nếu không thì hôm sau chắc chắn sẽ bị bêu rếu trên mạng với tiêu đề kiểu "Ý thức người tiêu dùng quá kém, thế này có ổn không?".
Mấy chú gà con phấn khích chạy ra cửa đứng đợi. Chúng cứ giục giã đòi đi ngay.
"U hu hút. Trẻ con đúng là trẻ con nhỉ."
"Công nhận. Mà em đang làm gì đấy?"
Tôi hỏi cô ấy khi thấy cô ấy cứ dán mắt vào điện thoại.
"Em đang tìm chỗ bán bánh Pokemon. Lần, lần này hy vọng là bốc được sticker Kadabra...!"
Cô ấy vừa nói vừa lấy cuốn sổ sưu tập sticker Pokemon từ trong túi ra.
Hóa ra ở đây còn một đứa trẻ nữa.
*
Đến gần siêu thị, âm thanh nhạc hiệu quen thuộc vang lên.
[Đại giảm giá bùng nổ thứ Tư, thứ Năm!]
Cô ấy vốn là người chi tiêu tiết kiệm, chẳng bao giờ đi mua sắm vào những ngày không giảm giá, nên lần này đúng là gặp may.
- Chíp chíp chíp chíp
"Á! Đứng lại đó!"
Mấy chú gà con chẳng biết đã quẳng cái giao kèo và lời thề với chúng tôi đi đâu mất, vừa đến cửa siêu thị là chạy biến đi không thèm ngoảnh đầu lại. Hôm nay chắc chắn chiếc xe đẩy lại đầy ắp bánh kẹo cho xem.
"Ừm... xem nào."
Nên nấu món gì thì tốt nhỉ.
Thật ra ngoài bài tập ở trường của bọn trẻ, mấy ngày tới chúng tôi cũng định tổ chức tiệc tại nhà cô ấy. Vì có tôi và cô ấy - "Song Long" của giới ẩm thực ra tay, nên bạn bè đang vô cùng mong đợi.
Chúng tôi định mỗi người mời một người bạn thân, tôi đã mời Min-sik, còn cô ấy mời Ra Baek-ha. Thế nhưng, nghe đâu ba tên ngốc là bạn của Baek-ha đã tỏ ra vô cùng thất vọng khi nghe tin về bữa tiệc.
- Tình bạn, tất cả cũng chỉ là giả dối thôi.
Tôi tặc lưỡi khi nhìn thấy Han Nine để dòng trạng thái tin nhắn bằng một câu hot trend từ hơn 10 năm trước.
Nghe nói vì không được mời mà cô nàng "thiếu nữ văn chương" đó không thèm đi làm ở tiệm tóc, cũng chẳng thèm mở cửa phòng gym luôn. Thấy tội nghiệp nên tôi đã bảo cứ mời họ đến tiệc đi.
Dù sao thì, nào là đồ ăn cho bữa tiệc, nào là cơm hộp mang đến trường mẫu giáo... Đã lâu lắm rồi tôi mới nghiêm túc cân nhắc về nguyên liệu nấu ăn như thế này.
Không biết OO đã quyết định nấu món gì chưa mà thấy cô ấy đã bắt đầu lấy nguyên liệu rồi.
... Toàn là tương cà thôi.
*
Đi mua sắm với cô ấy thì chẳng bao giờ thấy chán.
Bởi vì nó luôn đi kèm với những trò chơi nhỏ giản dị do OO bày ra.
Chẳng hạn như trò chơi khoai tây: cho 5 củ khoai tây vào túi nilon rồi đem cân, bên nào nặng hơn thì thắng; hay trò đoán giá dưa hấu mà không được nhìn nhãn giá.
Ai thua sẽ phải khen ngợi đối phương gắn liền với món đồ đó.
Tôi toàn thua. Vì cô ấy rất giỏi mấy trò này.
"OO nhà mình thì chỉ có thể là xinh đẹp thôi."
Chẳng nghĩ ra được gì, tôi đành tung ra một câu đùa nhạt nhẽo kiểu ông chú, thế mà cô ấy lại sướng rơn, người cứ xoắn quẩy lại như vân quả dưa hấu.
Đang mải mê mua sắm thì chúng tôi bắt gặp Eun-dong. Cậu ta đang đứng ở quầy đồ chơi, định mua một lọ keo dán.
"..."
"..."
"..... Tớ cứ tưởng cậu có hơi kiểu đầu đường xó chợ nhưng không phải thuộc cái hệ (hít keo) đó chứ..."
"Thằng quỷ này!!! Mày đang nghĩ cái gì thế hả!!! Không phải kiểu đó đâu!!"
Cậu ta bảo mua keo để sửa lại cái kẹp tóc cho Ra Baek-ha. Cô ấy có một cái kẹp tóc hình gấu trúc rất quý, nhưng mấy hôm trước bị hỏng.
"... Thằng này."
"Phù... Phải rồi. Tao cũng không ngờ mình lại trở thành một kẻ si tình thế này..."
"... Cậu không định mua về để uống thật đấy chứ?"
"Thôi nghi ngờ giùm cái đi!!! Mà OO à, cậu làm gì ở góc kia thế?"
"Hì hì. Không có gì đâu. Ơ, alo. Có phải đồn cảnh sát 1301 đấy không ạ?"
"Mẹ kiếp!"
Eun-dong dỗi bỏ đi thẳng.
... Hình như mình đùa hơi quá trớn.
"OO à. Chúng mình hơi quá đáng rồi. Tí nữa phải xin lỗi Eun-dong vì đã đùa dai..."
"Vâng. Siêu thị Sunny ạ! Rẽ ở ngã tư..."
Cô ấy gọi thật đấy à.
*
"Vì có món hải sản hầm nên tôi mới tha thứ đấy."
Chúng tôi đã được Eun-dong tha lỗi với điều kiện phải nấu món hải sản hầm cho cậu ta. Và thế là Eun-dong cũng đi mua sắm cùng chúng tôi để chọn nguyên liệu cho món đó.
"Cho cái này vào nữa đi."
"Này!!! Kim Eun-dong! Hải sản hầm kiểu gì mà lại cho tôm hùm vào hả!"
Đúng là không phải tiền của mình nên Eun-dong cứ thế vung tay quá trán cho món hải sản hầm. Cậu ta đang lợi dụng một cách tàn nhẫn tính cách không bao giờ thất hứa của cô ấy.
"Chíp chíp!!"
Mấy chú gà con vừa chạy về cũng lên tiếng chỉ trích cậu ta.
... Nhưng bố nghĩ các con không có tư cách để nói câu đó đâu.
Mấy chú gà con đã lấy hàng chục quả trứng Egg-mong bỏ vào xe đẩy. Cái loại kẹo sô-cô-la hình quả trứng có đồ chơi bên trong ấy.
Chỉ cần lấy một quả Egg-mong ra khỏi xe là chúng lại lạch bạch chạy đến nằm vật ra trước bánh xe đẩy, không chịu nhúc nhích. Trông chẳng khác gì mấy người công nhân đang biểu tình đòi lương ở công trường xây dựng vậy.
"Hừ, lại bị lừa rồi! Cái lũ Đội Hỏa Tiễn này! Từ lần sau mẹ tuyệt đối sẽ không cho đi theo nữa!"
OO vừa cầm chiếc ví hình khủng long vừa đập cánh phành phạch. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô ấy nói câu đó rồi.
... Thôi thì. Dù sao cũng chỉ là sô-cô-la thôi, tí nữa lau mỏ kỹ cho chúng là được.
Đang tiếp tục mua sắm thì tôi và cô ấy nảy sinh một điểm bất đồng ngoài dự tính. Đây là vấn đề khó có thể ngó lơ, ngay cả khi muốn tiếp tục làm bạn với cô ấy.
"Vị cay nhẹ? Em điên à? Cái này thậm chí không thể xếp vào phạm vi sở thích được. Nó không giống như mì Jin Ramen đâu."
"Hừ, em mới là người thất vọng đấy! Anh cũng là kẻ không ăn được cay mà...? Sao lại chọn vị cay nồng? Từ trước đến giờ vẫn ổn mà sao tự nhiên lại thế? Sao con người lại thay đổi nhanh vậy...?"
"Nghe cho kỹ đây, anh không nói lần thứ hai đâu. Món này từ thời trước Công nguyên đã sinh ra là để mang vị cay rồi. Chẳng qua là do sự kêu nài của một vài kẻ lập dị nên mới có cái loại hàng kém chất lượng kia thôi. Cà ri là phải cay, nếu không thì không ăn. Chỉ có hai lựa chọn đó thôi."
"Ư ưm, nếu muốn ăn cay thì cứ mua vị cay nhẹ rồi rắc thêm bột ớt vào là được mà. Như thế thì ai cũng hạnh phúc. Tại sao một trong hai người lại phải chịu cảnh không được ăn cà ri chứ? Em mệt mỏi quá."
Cô ấy không chịu nhượng bộ.
Tôi cũng vì yêu cô ấy nên không thể dễ dàng rút lui.
Nếu là người lạ chỉ gặp một lần rồi thôi thì ăn một bữa vị cay nhẹ hay vị nhạt nhẽo gì cũng chẳng sao.
Nhưng vì đây là người tôi sẽ gặp ngày mai, ngày kia... và cả đời, nên tôi không thể lùi bước.
"... Không, cái gì mới quan trọng chứ. Chuyện đó có gì đâu. Cứ mua đại một cái đi."
""Hải sản hầm im đi.""
Hai chúng tôi đang trong thế giằng co quyết liệt.
"Ơ! Này! Gặp nhau ở đây luôn à!"
Nghe thấy tiếng gọi, tôi quay lại thì thấy một người bạn đang đứng đó. Là Min-sik. Người yêu của cậu ấy, cô Sara, cũng đi cùng và khẽ cúi chào.
"Xì... Là viện binh của phe 'Thích Cay' à...? Phiền phức rồi đây."
"... Không phải đâu. Chỉ là bạn thân thôi."
Và đừng có gộp anh vào mấy cái tổ chức kỳ quái đó.
"Chào mọi người. Tôi là Kim Min-sik."
"Chào anh..."
Cô ấy, người vừa mới liệt kê ra công dụng và truyền thống lâu đời của vị cay nhẹ, vừa nghe thấy đó là bạn tôi liền lập tức nở một nụ cười xinh xắn. Thậm chí còn dùng cả kính ngữ mà bình thường chẳng bao giờ dùng.
"Này. Mày trúng số rồi đấy. Chị dâu trông xịn hơn mày nhiều."
"Ôi... Cảm ơn anh ạ. Hi hi hi!! À, không... hừm..."
OO đang cố kìm nén sự phấn khích để tỏ ra đoan trang. Tôi chỉ muốn nói cho cậu ta biết rằng cô nàng này đêm nào cũng mặc đồ ngủ khủng long rồi nhảy điệu con lừa trong phòng mình thôi.
"Haha. Dạo này mày hay cười hơn trước nhỉ? Chắc là đang yêu nên hạnh phúc lắm hả."
"Dĩ nhiên rồi. Hạnh phúc chứ. Rất hạnh phúc."
...
Giữa siêu thị ồn ào, bỗng nhiên một bầu không khí im lặng bao trùm lấy chúng tôi.
"... Sao tự nhiên không khí lại chùng xuống thế? Tớ nói gì sai à?"
"Ơ, ơ? ... Không. Tại nghe mày nói thế thấy lạ quá... Mày dạo này thành thật ghê nhỉ."
Tôi trò chuyện với Min-sik một lát, dặn cậu ấy mấy hôm nữa nhớ đến dự tiệc rồi chia tay.
"À, đúng rồi. Quay lại chuyện cà ri lúc nãy, vị cay nồng thì..."
"Em cũng thích vị cay nồng."
"... Hả? Sao tự nhiên lại thế?"
"Hê hê."
OO nhìn tôi với một nụ cười thanh khiết.
- Bịch
- Bịch
"Này, em định mua bao nhiêu hộp thế...!"
Cô ấy bỗng nhiên phấn khích như một đứa trẻ, cầm cà ri vị cay nồng bỏ vào xe đẩy, một hộp, hai hộp, ba hộp, bốn hộp... cứ thế tiếp tục.
< Phụ lục - Thông báo trúng thưởng sự kiện >
Xin chào.
Lần này tôi cũng xin chân thành cảm ơn các bạn đã đọc tác phẩm còn nhiều thiếu sót của tôi.
Nếu nó đã mang lại cho các bạn những giây phút vui vẻ, tôi không còn mong đợi gì hơn thế.
Tôi nghĩ rằng việc mình có thể đi đến tận đây đều là nhờ vào sự quan tâm và ủng hộ của các độc giả. Trong suốt mấy tháng viết những câu chuyện này, bản thân tôi cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc.
Vì vậy, để đáp lại sự ủng hộ của các bạn, nhà xuất bản chúng tôi đã lên kế hoạch cho một sự kiện bất ngờ.
Các bạn có tò mò sự kiện đó là gì không?
Tôi sẽ cho các bạn biết ở tập sau nhé.
...
Tôi đùa đấy. Nội dung sự kiện như sau: Các bạn hãy viết tên một trong những cuốn sách bạn đã đọc từ trước đến nay vào ô trống này. Câu chuyện cổ tích đó sẽ được chế tác thành một sân khấu kịch giấy (Kamishibai).
Rất mong nhận được sự quan tâm của các độc giả tốt bụng.
0 Bình luận