WN

Ma Vương (3)

Ma Vương (3)

Ngày hôm ấy, Frey muốn gì, ta đều đáp ứng tất thảy.

Vốn là kẻ chẳng mấy tinh tường về giá trị vật chất, những thứ cô ấy muốn chỉ là vài món tầm thường: một con búp bê, ít bánh kẹo mang về cho đám ma tộc, hay dạo quanh xem mấy cảnh tượng náo nhiệt. Đó là những mong ước giản đơn, có phần nghèo nàn, vốn chỉ hợp với một cô gái từng sống trong căn nhà gỗ nhỏ bé năm xưa.

“Tiếp theo là gì? Cô còn muốn gì nữa?”

“Ưm... Còn ông tóc trắng thì sao?”

“... Cái gì?”

“Ông không có việc gì muốn làm à? Nãy giờ toàn làm theo ý cháu thôi.”

...

“Không có. Nói điều tiếp theo cô muốn đi.”

“Hừm,” cô ấy ôm đống quà đầy ắp trên tay, vẻ mặt đầy suy tư.

“Vậy thì đi nốt chỗ này rồi cháu sẽ về với các bạn. Cháu đã hẹn với Đơ Đơ đi tập dũng cảm rồi.”

Nơi cô ấy chỉ tay là một thư viện lớn mang tên Hamo Hamo. Ngôi thư viện này vốn là niềm tự hào của cả thị trấn.

*

“Ơ, ơ...!?”

Frey rút từ trong hộp ra một chiếc thẻ kẹp sách hình cỏ bốn lá. Đó là sự kiện dành cho những thành viên mới đăng ký tham gia thư viện lần đầu.

“Cháu... cháu cứ ngỡ chắc chắn mình sẽ rút trúng cỏ ba lá chứ... Lạ thật. Sao hôm nay vận may của mình lại tốt thế này nhỉ...?”

“Chúc mừng quý khách, cô Frey. Đây là thẻ thành viên của cô.”

Người thủ thư nở nụ cười dịu dàng, trao cho cô ấy chiếc thẻ kẹp sách cỏ bốn lá cùng thẻ thành viên.

Chỉ vì một chuyện cỏn con không đáng mà Frey cười hớn hở, dán chiếc thẻ kẹp sách lên trán rồi nhảy một điệu nhảy kỳ quặc.

Ta dùng ma pháp thấu thị nhìn vào trong hộp. Đúng như dự đoán, bên trong toàn là thẻ kẹp sách cỏ bốn lá.

Lại thêm một hành động khó hiểu nữa.

Nếu định tặng như vậy, ngay từ đầu cứ treo thưởng là cỏ bốn lá có phải hơn không. Còn nếu muốn lấy lòng đối phương, thì cứ để họ rút trúng cỏ ba lá trước, rồi sau đó mới tặng cỏ bốn lá.

...

“Hi hi hi! Được sinh ra trên đời này thật là tốt quá đi!!!”

Chuyện đó đáng để vui đến thế sao?

...

Chẳng hiểu sao.

Dù không thể giải thích rõ ràng.

Nhưng cách làm của người thủ thư kia xem chừng cũng không tệ.

“Nên đọc gì trước đây nhỉ?”

Bước vào bên trong thư viện, cô ấy đi loanh quanh với gương mặt rạng rỡ đầy phấn khích.

“Frey. Đừng chạy. Vi phạm quy tắc của nơi này đấy.”

“À, vâng vâng.”

...

Ta ngồi xuống chiếc ghế được đẽo gọt từ một gốc cây. Ánh hoàng hôn nơi đường chân trời nhuộm đỏ cả thế gian.

...

Liệu gặp lại cô ấy, ta có nhận được một ân huệ bất ngờ nào đó như ở hồ nước 100 năm trước không?

Hôm nay, ta gặp lại Frey với một niềm hy vọng mơ hồ như thế.

...

Nhưng chẳng có gì cả.

Thật thất vọng.

Giờ đây, thứ còn sót lại trong ta thực sự chỉ là một buổi hoàng hôn của kiếp sống hư vô sâu thẳm và mịt mờ.

...

Thế nhưng.

Lạ thay, ta không cảm thấy ngày hôm nay bị lãng phí.

Tại sao vậy nhỉ?

...

Ta nhìn Frey đang đứng giữa những kệ sách.

“Hừ... hừ...! Biết thế đã nghe lời Leviathan không bỏ thừa sữa rồi. Chiều cao không đủ tới.”

Có vẻ như không với tới cuốn sách muốn đọc, cô ấy đang kiễng chân lên cố gắng hết sức. Chắc vì ta đã dặn không được chạy nhảy, nên đôi chân cô ấy tuyệt đối không rời khỏi mặt đất.

“...”

Bất chợt, ký ức xa xăm về căn nhà chật chội năm xưa, nơi ta từng sống cùng gia đình Frey, hiện về. Cái thuở ta cùng cô ấy chơi trò thi đánh răng trước gương.

- Cộp, cộp.

Nghĩ lại thì, có lẽ đó là những ngày tháng ta cảm thấy vui vẻ nhất với tư cách là một con người.

Mỗi ngày trôi qua với những công việc lao dịch nặng nề và nhận lại thù lao rẻ mạt, nhưng cuộc sống thường nhật bên gia đình cô ấy chưa bao giờ khiến ta thấy chán chường.

...

Phải. Đã từng như thế.

Nhưng rồi sao.

Đến giờ phút này thì điều đó còn ý nghĩa gì nữa?

Chẳng có gì thay đổi cả.

Suốt bao kiếp người, ta đã thấy, đã chạm, đã hưởng thụ mọi thứ trên thế gian này. Chẳng còn điều gì ta chưa biết nữa.

Có được tất cả cũng đồng nghĩa với việc mất đi tất cả.

...

Nếu bây giờ bảo ta quay lại cuộc sống thuở ấy, ta sẽ chỉ càng bị chôn vùi trong một chiếc lồng chật hẹp hơn mà thôi.

Quá khứ trông có vẻ tươi đẹp chỉ vì nó đã được đóng gói lại một cách hoàn mỹ. Với một kẻ đã giải phẫu mọi ngóc ngách của thế giới đầy rẫy mộng tưởng và ẩn số này như ta, chẳng còn gì sót lại nữa.

...

Chỉ là.

- Cộp, cộp.

- Chộp lấy.

“Của cô đây.”

Ta lấy cuốn sách mà đầu ngón tay Frey suýt soát chạm tới rồi đưa cho cô ấy.

“Cảm ơn ông Tóc Trắng.”

...

“Không phải Tóc Trắng. Hãy gọi là Adam.”

“... Cháu biết rồi. Ông Adam Tóc Trắng.”

Phải. Ít nhất thì ngày hôm nay có vẻ cũng vui.

...

Ta thấy biết ơn Frey.

Cô ấy đã cho ta sự tự do vô hạn. Chính ta là kẻ đã say sưa với nó mà đẩy cuộc đời mình đến bờ vực thẳm.

Và vào ngày cuối cùng này, cô ấy đã giúp một kẻ vô cảm với mọi thứ như ta khơi gợi lại những ký ức vui vẻ trong chốc lát.

...

Đêm nay.

Có lẽ ta có thể thanh thản rời bỏ thế gian này.

“Cảm ơn nhé, Frey.”

Lời cảm ơn.

Đây là lần đầu tiên ta nói ra không phải vì phép tắc xã giao, mà vì thực sự muốn nói.

“Ơ, sao ông biết?”

Frey giật nảy mình như thể bị ai đó bắt quả tang, rồi từ sau lưng đưa ra một chậu hoa nhỏ.

“... Đây là cái gì?”

“Cháu vừa mua lúc nãy. Xin lỗi nhé, cháu không mua được đồ đắt tiền đâu. Cháu đã phải đắn đo mãi trong số những thứ có thể mua được bằng toàn bộ tài sản của mình đấy...”

“... Là hoa sao.”

“Vâng. Ông đã đi chơi với cháu cả ngày, lại còn mua quà cho các bạn cháu nữa, nên đây là quà đáp lễ. Thật ra đây là tiền cháu tiết kiệm để mua lừa đấy... nhưng không sao. Cháu sẽ để dành lại sau.”

“...”

Hoa là một trong những thứ ta coi là vô giá trị nhất trên đời. Không thể ăn để no bụng, cũng chẳng có giá trị tiền bạc.

...

Dẫu vậy, ta vẫn nhận lấy chậu hoa.

Cảm giác không hề tệ.

Có lẽ ta đã lờ mờ hiểu được công dụng của hoa rồi.

“... Hì hì. Cháu đi đọc sách đây. Ông cũng đọc chút đi. Thế giới sẽ trở nên phong phú hơn đấy?”

...

Thật đáng ghen tị.

Ta cảm thấy vậy khi nhìn cô ấy.

Khác với một kẻ muốn chết dù nắm giữ cả thế gian như ta.

Cô ấy lại có thể tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất.

...

Cuộc sống trở nên phong phú hơn sao.

- Chộp lấy.

Ta rút một cuốn sách có bìa màu xanh da trời trên kệ. Đó là cuốn sách mang tên: <Hành trình đến ngôi sao của những lữ khách từ Hành Tinh Xanh>.

*

Ta có thể nhận ra.

Những lời viết trong báu vật này hoàn toàn là sự thật.

“Ha ha ha ha ha ha!!!!”

“Suỵt, ông ơi! Cười trong thư viện là bị xử tử đấy!”

“A ha ha ha!!! Oa ha ha ha!!”

Tiếng cười bật ra không dứt. Ta hiểu rõ cảm xúc này. Chắc chắn là niềm vui.

Tim ta bắt đầu đập rộn ràng trở lại như một nhà thám hiểm vừa tìm ra lục địa mới.

Đã bao lâu rồi ta mới lại cảm nhận được sự hoan hỉ thế này?

...

Trong lúc chu du khắp thế giới, ta thỉnh thoảng có nghe về những kẻ tự xưng là đến từ thế giới khác.

Ta từng gạt phắt đi, coi họ là những kẻ tâm thần hoặc những kẻ thuộc tầng lớp thấp kém nói lời mê sảng. Nhưng không phải vậy.

...

Thế giới của ta vẫn chưa kết thúc. Ta vẫn còn một cuộc phiêu lưu phía trước.

Ta sẽ đến ngôi sao mang tên Trái Đất.

- Chảy dài.

A...

Nước mắt ta rơi. Nếu hôm nay không đến thư viện này mà tự kết liễu đời mình trong cô độc, thì sẽ ra sao đây? Nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình, toàn thân run rẩy.

Được rồi. Vĩnh biệt mảnh đất chật hẹp này.

Để đến được Trái Đất, có một điều kiện mà cuốn sách này đã nhắc tới. Đó là phải giết chết Ma Vương, kẻ đang chìm trong thù hận và tà ác.

...

Để làm được điều đó, trước tiên phải khôi phục lại ký ức cho Frey. Nếu khiến cô ấy nhớ lại mọi tội lỗi ta đã gây ra cho cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ biểu lộ lòng căm thù với ta. Sau đó, chỉ cần xé xác giết chết cô ấy là xong.

...

“Không được.”

Nhưng ta không thể làm thế.

Thật là một chuyện bi thảm làm sao.

...

Năm xưa, ta đã trao gần như toàn bộ sức mạnh của Ma Vương cho cô ấy. Bởi vì ta căm ghét cái bản chất quái vật của chính mình.

Vấn đề là vì lẽ đó, ngay cả lúc này, cô ấy vẫn mạnh hơn ta rất nhiều, rất nhiều. Bây giờ dù ta có nói ra lỗi lầm của mình, kẻ bị giết chắc chắn sẽ là ta.

Với sức mạnh hiện tại, ta tuyệt đối không thể giết được cô ấy.

Ta hối hận đến tận xương tủy về lựa chọn trong quá khứ.

...

Không được.

Không được.

“Phải làm sao đây? Ta phải làm sao đây?”

*

Ta đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần cuốn <Hành trình đến ngôi sao của những lữ khách từ Hành Tinh Xanh>, cuốn sách khiến ta phấn khích như đang bước đi trên mây. Càng đọc, ta càng thấy đó là một ngôi sao tuyệt vời. Ta vừa đọc vừa khóc nức nở.

“Tôi sẽ mượn cuốn này.”

Ta làm thẻ thành viên và mượn sách.

Khi ta cùng Frey rời khỏi thư viện, trời đã về đêm.

Sau một hồi suy tính dồn dập, ta đã nghĩ ra một kế hoạch cực kỳ ổn thỏa.

“Frey. Ta sẽ dạy cô ma pháp kết nối sinh mệnh.”

“... Hả?”

Ta dạy cô ấy ma pháp, rồi bảo cô ấy dùng ma pháp đó lên chậu hoa cô ấy vừa tặng.

“Cảm ơn nhé, Frey. Đây là món quà tuyệt vời nhất.”

Chậu hoa này giờ đây đã trở thành thiết bị hiển thị ma lực của cô ấy. Khi nó héo tàn, cũng là lúc ta sẽ đến để lấy đầu cô ấy khi cô ấy đã suy yếu.

- O o o.

Tiếp theo, khi cô ấy quay lưng lại với ta, ta đã xóa sạch ký ức về những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Ngay lập tức, cô ấy ngã gục xuống đất. Dù cô ấy đã trở nên không chút phòng bị như thế, ta vẫn không thể giết được cô ấy, thật đáng tiếc thay.

Phải. Vấn đề lớn nhất là không thể giết được một kẻ mạnh như cô ấy.

Nhưng chuyện này cũng có thể giải quyết được.

Nếu cô ấy mạnh, thì chỉ cần làm cho cô ấy yếu đi là được. Giống như việc ta từng cận kề cái chết trong căn nhà gỗ của Frey năm xưa, chỉ cần để cô ấy tiếp xúc với con người là được.

Tuy nhiên, một Frey yêu thương ma tộc sẽ chẳng đời nào chủ động tiếp cận con người.

Hãy nghĩ ngược lại. Vậy thì hãy để con người tiếp cận Frey.

Thế là, ta dùng toàn bộ sức mạnh thao túng ký ức, khôi phục lại một ký ức duy nhất cho toàn bộ nhân loại trên đại lục, ngoại trừ vùng Urupu này.

Đó chính là ký ức về thời kỳ ta còn là Ma Vương, kẻ đã giết chết và xóa sổ một nửa nhân loại trên thế giới. Nhờ vậy, con người sẽ mang lòng căm thù mù quáng mà tìm đến Frey. Cô ấy sẽ dần dần đi đến cái chết.

...

Ừm... ừm... Có cách nào nhanh hơn không nhỉ?

Ta muốn đến Trái Đất càng sớm càng tốt.

À, đúng rồi.

Hãy ban một lời nguyền lên đám ma tộc, rằng nếu ở gần cô ấy, chúng sẽ chết dần chết mòn. Như vậy cô ấy chắc chắn sẽ suy yếu cực nhanh đúng không? Mà kể cả đám ma tộc có rời bỏ cô ấy đi chăng nữa thì cũng tốt thôi. Vì khi không còn lá chắn ma tộc, sẽ có nhiều con người tiếp cận cô ấy hơn.

*

- Cộp, cộp.

“... Sao cái này lại ở đây...?”

Tan làm đang trên đường về nhà, Tareto nhặt được một con búp bê chim cánh cụt vàng rơi trước cửa thư viện. Nó đột ngột biến mất nên anh đã tìm kiếm mãi. Cạnh con búp bê là một chiếc thẻ thành viên rơi vãi, trên đó ghi tên Frey.

...

“... Một cái tên nghe quen quen.”

Tareto treo con búp bê chim cánh cụt lại cửa hàng rồi đi về nhà. Chẳng hiểu sao, con đường về nhà hôm ấy đối với anh bỗng dài lê thê lạ thường.

*

Kể từ ngày hôm đó tại Urupu.

Những cuộc tấn công mù quáng nhắm vào Ma Vương bắt đầu. Đám ma tộc bảo vệ cô ấy bị quét sạch như những hạt cát trên bờ biển.

Một ngày nọ, Frey cùng các đại diện ma tộc đã tìm đến để đối thoại, nhằm khẳng định sự trong sạch của mình với con người.

Dĩ nhiên, con người không thể hiểu được ngôn ngữ của quái vật, và chẳng có lời lẽ nào có thể làm nguôi ngoai cơn thịnh nộ đối với những kẻ đã giết hại gia đình họ.

Ta đã vô cùng, vô cùng sợ hãi điều đó. Nhỡ đâu. Chỉ là nhỡ đâu sự thật bị phơi bày, kế hoạch của ta sẽ đổ bể. Khi đó ta sẽ không thể đến Trái Đất.

Trước mặt một Frey vốn không có ý định chiến đấu, ta đã ra tay sát hại đám ma tộc bên cạnh cô ấy.

- Phập, phập.

- Rầm! Rắc!

“Dừng, dừng lại đi!!!!! Nhọn Ơi! Ống Ơi!!”

Nếu trực tiếp giao chiến với cô ấy, ta không thể thắng. Ta né tránh cô ấy và giết chết ba phần mười số ma tộc. Quá kinh hãi, cô ấy ôm lấy xác của những ma tộc đã chết rồi chạy trốn thật xa.

Danh tiếng này vang xa, khiến rất nhiều người đi theo ta. Điều này đã giúp ích rất nhiều cho việc thành lập hội sau này.

Thời gian trôi qua, khi tìm lại đám ma tộc, ta thấy chúng đã xây dựng nên một tòa tháp cao sừng sững. Đó là một cấu trúc vừa giúp chúng không chạm vào nhau, vừa thuận lợi để bảo vệ Ma Vương.

Ta cũng đã thiêu rụi mọi sự thật về ma tộc và Ma Vương, nhưng lại lan truyền sự thật rằng nếu giết được Ma Vương thì có thể đến được Trái Đất. Những con người đến từ Trái Đất tuy ít, nhưng vì mục đích của mình, họ sẽ tìm cách tiếp cận cô ấy.

...

Xong rồi!

Mọi sự chuẩn bị cho chuyến hành trình đã hoàn tất.

Ta nhìn chậu hoa mà Frey của ta đã tặng.

Hiện giờ nó vẫn còn xanh tốt, nhưng rồi sẽ có ngày nó héo tàn.

Cho đến ngày đó, ta sẽ đọc đi đọc lại cuốn <Hành trình đến ngôi sao của những lữ khách từ Hành Tinh Xanh> không biết bao nhiêu lần, để chắp cánh cho trí tưởng tượng của mình.

Ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi con người tiếp cận và cô ấy dần đi vào cõi chết.

Khi Frey bị dồn đến chân tường, ta sẽ đến bên cô ấy và nói cho cô ấy biết sự thật. Khi lòng căm thù của Frey đạt đến đỉnh điểm, cô ấy lúc bấy giờ đã suy yếu sẽ chết vì ta, và một cuộc phiêu lưu mới sẽ mở ra trước mắt ta.

...

Frey, ta có thể chờ đợi. Dù đối với một kẻ coi một ngày dài như một năm như ta, đó sẽ là một khoảng thời gian dài dằng dặc đến tàn khốc... nhưng ta đã chịu đựng được những nỗi đau còn kinh khủng hơn thế mà. Ta sẽ chờ cho đến ngày đó.

Cảm ơn nhé.

Cảm ơn nhé, Frey.

*

Adam lấy từ trong ngực ra cuốn sách bìa màu xanh da trời rồi đặt lên bàn. Đó chính là cuốn sách mà trong chuyến hành trình trước đây, hắn đã cùng Dorothy tìm kiếm suốt cả ngày để tìm cách cùng Ma Vương đến Trái Đất.

"Tôi đã chờ đợi suốt 12 năm rồi. 12 năm ròng rã trong một thế giới trống rỗng. Suốt 12 năm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!