WN

< Biển >

< Biển >

“Này. Nếu một chú nai con bị thợ săn đuổi theo, bị thương và cầu xin cậu giúp đỡ, cậu sẽ làm gì?”

“Nai làm sao mà biết nói chuyện được.”

“Xì, giả sử thôi mà. Giả sử đó. Hồi tiết Kỹ thuật - Gia đình cậu làm cái gì vậy?”

“Cái ‘giả sử’ đó với ‘gia đình’ đó đâu có giống nhau.”

“Dù sao thì. Cậu sẽ làm gì?”

“Chà. Tên thợ săn đó có vợ con gì chưa? Gia đình mấy nhân khẩu?”

Cô ấy lấy lòng bàn tay đập bốp vào trán. Có vẻ như đang chuẩn bị tung ra một cú đá lừa.

“Tớ luôn tôn trọng lựa chọn của bạn thanh mai trúc mã. Quyết định đi. Giúp hay không giúp?”

“Không giúp. Tớ đứng về phía nhân loại.”

“Hãy nói là cậu sẽ giúp tớ đi.”

“Bảo là tôn trọng mà... Rồi rồi. Tớ sẽ giúp.”

“Cảm ơn nhé. Vì đã giúp tớ.”

“Sao câu chuyện lại thành ra thế kia?”

“Vì tớ chính là chú nai con đó.”

Nguyện vọng của "nai con" chỉ đơn giản là muốn ngày mai tôi đi chơi với cô ấy. Cô ấy vẫn vậy, chẳng có gì đặc biệt khác thường.

“Được thôi.”

“... Th-thật sao? Dễ dàng vậy ư? Tớ không cần phải rút tiền tiết kiệm đấy chứ?”

“Ừ.”

“... Lạ thật! Chẳng có cảm giác thành tựu gì cả! Hồi trước để rủ cậu đi dã ngoại cùng, tớ đã phải tuyệt thực cả tuần liền đấy! Từ chối thêm chút đi chứ. Đòi hỏi tớ cái này cái kia đi!”

Đồ biến thái à.

*

Ngày hôm sau.

- Tút... tút...

- Cạch.

- Alo.

“Min-chul à.”

- Gớm, sao tự dưng lại gọi điện thế? Có chuyện gì à?

“Bạn bè với nhau cứ phải có chuyện mới được gọi à.”

- Ha ha. Cậu nói thế nghe buồn cười thật đấy.

“... Vẫn ổn chứ? Việc bán xúc xích thế nào rồi?”

- ... Sao thế này. Lại còn hỏi thăm sức khỏe nữa. Có chuyện gì thật à?

“... Không. Chẳng có chuyện gì đâu. Ừ. Trời nóng nực, vất vả cho cậu rồi.”

- Thằng cha này. Nhạt nhẽo thật. Được rồi. Sớm muộn gì cũng làm chầu rượu nhé.

“.....”

- ... Sao không trả lời?

“... Không. Uống thôi. Sớm muộn gì cũng làm một chầu.”

- Tút... tút... tút...

...

- Tút... tút...

- Cạch.

- Alo?

“Mẹ ạ.”

- Ô kìa, con trai mẹ gọi đấy à?

“... Con xin lỗi. Đáng lẽ con phải gọi sớm hơn... Con vô tâm quá.”

- Xin lỗi gì chứ... Mẹ chỉ cần con khỏe mạnh là vui lắm rồi.

Câu nói cửa miệng của mẹ mà tôi đã nghe đến phát chán.

... Hóa ra nó lại trân quý đến nhường này.

Sau này, dù là một trăm hay một nghìn lần, tôi vẫn muốn được nghe lại.

“... Mẹ ơi, con yêu mẹ.”

- Ôi trời, nay con lại nói mấy lời lạ lùng thế. Mẹ cảm động quá.

“... Mẹ ăn cơm chưa?”

- Mẹ chưa ăn. Giờ ăn trưa vẫn còn sớm mà.

“Mẹ nhớ ăn uống đầy đủ nhé.”

- ..... Hả? Con trai? Con khóc đấy à?

“... Không ạ. Khóc lóc gì chứ. Mẹ à. Đừng để bị đau nhé. Cả thân thể... lẫn tâm hồn.”

- Tút... tút... tút...

*

- Nắng chang chang.

OO xuất hiện trong chiếc váy voan thướt tha và đội mũ cói.

Cô ấy đã mượn được xe của bố.

Vấn đề nằm ở chỗ, ghế lái lại là vị trí của OO – người đã phải thi bằng lái đến lần thứ 8 mới đỗ. Đây là lần đầu tiên cô ấy cầm lái thực tế.

“Hay là để tớ lái cho.”

“... Hả? Cậu làm gì có bằng.”

Biết thế mình đi thi sớm cho rồi. Dù tôi mới chỉ chơi đua xe Kart Rider, nhưng tôi tin mình vẫn lái tốt hơn cô ấy.

Có vẻ như OO đã bắt chú mình – người vừa đi nhậu về tối qua – ký vào bản cam kết cho mượn xe khi đi du lịch. Và trong bầu không khí vui vẻ đó, còn có một kẻ ngốc nữa cũng bị cuốn theo mà ký tên vào bản cam kết.

‘Chết tiệt thật.’

Giờ thì tôi phải leo lên cái xe này.

Một chiếc SUV hạng sang màu trắng. Chẳng biết đây là ô tô hay là con Rồng Đen Ác Ma đến từ địa ngục nữa.

“OO à. Hay là mình đi xe buýt đi? Tớ đã chuẩn bị sẵn trò chơi rồi. Trên đường đi tớ sẽ mua khoai tây nướng ở trạm dừng chân cho cậu nữa.”

Tôi cố gắng trong tuyệt vọng. Bởi vì trên đời này còn quá nhiều thứ tôi chưa kịp làm.

“U hế hế hế. Sao phải lo lắng thế? Không thấy cái này à?”

- Xoẹt!

Cô ấy tự hào chìa ra tấm bằng lái hạng 2 phổ thông vừa mới lấy được sau 28 lần nỗ lực. Trong ảnh thẻ, đôi mắt đỏ rực dưới mái tóc buộc đuôi ngựa lệch đang cười toe toét.

‘Lão già vô trách nhiệm.’

Tôi thầm oán trách giám khảo chấm thi. Chắc chỉ biết nhận lương cho xong chuyện thôi sao. Ông ta không phải giám khảo, ông ta là tay sai của ác quỷ chuyên đóng mở cửa địa ngục.

Dù muốn phản kháng thêm nữa, nhưng nhìn bản cam kết cô ấy lôi ra, tôi đành ngậm ngùi thắt dây an toàn.

*

Đích đến là đảo Oido, một nơi không quá xa Seoul.

Cách đây không lâu, trên một diễn đàn có bài đăng nói rằng ở Oido xuất hiện Mewtwo – một Pokemon huyền thoại trong trò Go-kemon. Vừa nhìn thấy tin đó, OO đã cảm thấy như có luồng điện chạy khắp người. Vì đó là Pokemon cô ấy đã nhắm đến từ khi trò chơi mới ra mắt. Có người bảo nó xuất hiện dưới bãi thử hạt nhân của Triều Tiên, có người lại bảo nó ở trên đỉnh Everest. Chẳng ai biết đâu là thật.

Dù sao cũng đi du lịch, hy vọng lần này cô ấy sẽ bắt được nó.

- Vù vù...

“... Cậu có nghĩ là đi xe đạp còn nhanh hơn thế này không?”

Tôi hỏi, tay nắm chặt lấy dây an toàn và tay vịn trên trần xe. Tốc độ hiện tại là 25km/h.

“Khì khì khì. Kh-không sao đâu. Tớ có tấm khiên bất bại rồi mà...”

Tấm khiên bất bại mà cô ấy nói chính là mớ nhãn dán dán đầy kính sau xe.

Nào là “Lái mới”, “Có trẻ em trên xe”, “Có bà bầu trên xe”, rồi cả “Chính tôi cũng thấy sợ bản thân mình nữa”. Dán chằng chịt như thế, không biết người đi sau sẽ nghĩ cái quái gì đang diễn ra trong chiếc xe này nữa.

*

Một người bạn của bạn cô ấy nói sẽ cho mượn biệt thự nghỉ dưỡng. Giờ chúng tôi đang trên đường đi đón những người bạn đó.

“Đúng là một tổ đội từ địa ngục mà.”

“... Hả? Cậu nói gì cơ?”

“Không có gì.”

Ngồi ở ghế sau là nhà tạo mẫu tóc Han Nine, huấn luyện viên thể hình Ah Yu-ri, và cá heo Rae Baek-ha. Nghe nói ba người họ là bạn thân từ rất lâu rồi. Chẳng hiểu sao tôi có thể lờ mờ đoán ra lý do của tình bạn này.

“Á á á! Bao lâu rồi mới được đi biển đây! Thích quá đi mất!”

Han Nine, người có mức năng lượng cao ngất ngưởng, vừa cười sằng sặc vừa đập bôm bốp vào đầu ghế phụ của tôi. Cô ấy mặc áo thun dáng rộng và quần đùi.

“Hừm hừm. Hôm nay chắc lại mệt đây. Hè năm nào ở bãi biển đám đàn ông cũng bám lấy tôi như lũ muỗi vậy. Dù có mặc kín cổng cao tường thì đường cong cơ thể vẫn cứ lộ ra, thật là khổ sở mà.”

Đó là lời của Ah Yu-ri, người đang mặc áo croptop siêu ngắn và quần đùi thun.

“... Cảm ơn nhé. Vì đã cho tớ đi cùng.”

Rae Baek-ha, người mặc nguyên bộ đồ trượt tuyết và đeo cả kính bảo hộ, mỉm cười. Trên nóc xe còn chằng thêm cả tấm ván trượt tuyết của cô ấy nữa.

Trong xe không khí rất náo nhiệt. Tiếng nói cười của họ át cả tiếng nhạc khiến tôi phải mở cửa sổ. Đây hoàn toàn không phải chuyến đi với gió biển trong lành mà tôi hằng tưởng tượng.

“A ha ha!”

Trước những màn tung hứng của hội bạn, OO cười nắc nẻ.

...

Mà thôi, thực ra chỉ cần OO thích là được rồi.

“Cậu cũng ăn chút chứ? Cái này là món chị đây thích nhất đấy.”

“Ờ.”

Tôi ăn miếng snack ức gà mà Yu-ri đưa cho.

“... Ơ? Cậu nói trống không đấy à?”

Cái đồ "ma cũ" hống hách này.

“Cô nói trống không trước mà. Cô bao nhiêu tuổi mà đòi làm chị?”

“Sinh năm XX!”

Baek-ha trả lời hộ. Một người đến tuổi của mình còn chẳng nhớ rõ như cô ấy mà lần này lại trả lời rất dứt khoát, thật bất ngờ.

“Ơ, chị cũng sinh năm XX à?”

Nghe OO nói, Yu-ri bỗng khựng lại. Vậy là cô ta bằng tuổi với OO.

Sao nãy giờ cô cứ tự nhiên diễn vai người lớn thế hả? Tại cái tông giọng kiểu "nữ hiệp" nên tôi mới bị lừa đấy.

“... Th-thế sinh nhật là khi nào?”

Giờ cô ta lại định dùng chiêu gian lận ngày sinh để thắng đây mà.

“Gọi là anh đi.”

“... Hả?”

“Tôi sinh ngày 1 tháng 1.”

Cô nàng tóc vàng hống hách lập tức im bặt.

*

Phải đón thêm một người nữa. Đó là Eun-dong, bạn tôi. Tôi đã gửi mấy chú gà con cho cậu ấy trông hộ một lát.

- Kít...

Xe dừng trước cửa nhà Eun-dong.

“Ơ, Eun-dong à. Ra đi, bọn tớ đến rồi.”

- Ok con dê!

Qua điện thoại, tôi có thể cảm nhận được Eun-dong đang nhảy cẫng lên vì sung sướng sau khi nghe cú lừa của tôi rằng đây là một chuyến đi với toàn mỹ nữ.

“Này. Tớ vừa nghĩ ra cái này hay lắm.”

Tôi muốn chia sẻ cảm giác tuyệt vọng này với thằng bạn thân. Thế là tôi bảo OO xuống ghế sau ngồi một lát, rồi để Rae Baek-ha ngồi vào ghế lái.

- Nhún nhảy!

Một lát sau, Eun-dong tung tăng chạy ra như một chú Pokemon Jumpluff. Trò chơi đuổi bắt với mỹ nữ trên bãi biển mà cậu ấy hằng ao ước đang ở ngay trước mắt.

- Cộc cộc.

Eun-dong gõ vào cửa kính ghế lái. Tôi hạ kính cửa sổ đã dán phim cách nhiệt xuống. Ngay lập tức, một cô gái tóc hồng chìa hai cái răng thỏ ra cười hớn hở chào đón cậu ấy.

“What’s up?”

“... T-tôi không đi nữa đâu!!!”

Vừa thấy người cầm lái là Baek-ha, mặt Eun-dong cắt không còn giọt máu. Nhìn cậu ấy bỏ chạy, chúng tôi được một trận cười vỡ bụng.

*

“Các cậu ơi, cái này cũng là đùa thôi đúng không?”

Vì chỗ ngồi ưu tiên cho người đến trước, nên Eun-dong đành phải ngậm ngùi ngồi vào cốp xe cùng với mấy chú gà con.

“Là thật đấy.” (*Hành vi ngồi trong cốp xe là vi phạm luật giao thông đường bộ. Vui lòng chỉ xem đây là tình tiết trong tiểu thuyết.)

- Chiếp chiếp.

Mấy chú gà con thông minh và đáng yêu đã chiếm được cảm tình của các cô gái bằng cách nhảy múa. Nhờ vậy, chúng được ngồi chễm chệ trên đùi các cô thay vì phải ở trong cái hộp chật hẹp dưới cốp.

Eun-dong nhìn lũ gà với ánh mắt đầy ghen tị.

Dù tính cách có hơi "dị", nhưng xét về ngoại hình thì các cô gái này đều thuộc hàng cực phẩm, nên có lẽ cậu ấy cũng muốn ngồi cạnh. Tất nhiên, dù ba cô nàng đó có hợp thể lại thành quái vật ba đầu với sức tấn công 4500 đi chăng nữa thì cũng không thể đẹp bằng OO của tôi được.

“Baek-ha à. Đổi chỗ cho tớ không?”

Eun-dong hỏi Baek-ha – người đang ngồi cạnh Yu-ri – với khuôn mặt của một kẻ lừa đảo.

“Đổi thì cậu cho tớ cái gì?”

“Tớ sẽ mua bánh kẹo ở trạm dừng chân cho. Lúc đi một cái, lúc về hai cái.”

“Không thèm. Cậu tưởng tớ ngốc chắc? Vì mấy cái bánh mà phải xuống ghế sau chịu khổ à?”

“Vậy thì lúc đi hai cái, lúc về một cái.”

“Thật nhé? Cấm nói lời rồi nuốt lời đấy.”

Tuy nhiên, nhờ sự can thiệp của hai cô nàng có chỉ số thông minh cao hơn một chút, giao kèo đó đã bị hủy bỏ.

“... Hức.”

Eun-dong vừa khóc vừa mếu mở cửa cốp xe.

“Eun-dong à. Hay cậu ngồi lên đùi tớ này?”

Baek-ha hỏi.

“... Thôi, tớ ổn.”

Eun-dong từ chối. Cậu ấy không muốn bộ đồ diện để đi tán gái lại một lần nữa bị dính đầy nước dãi như lần trước.

*

- Vù vù...

May mắn thay, khi vào đường cao tốc, OO lái xe ổn định hơn tôi tưởng. Nhìn từ bên cạnh, tôi cũng thấy tự hào lây.

“Làm tốt lắm.”

“... T-tớ đang nắm giữ sinh mạng của sáu con người đấy.”

OO vừa run rẩy vừa nắm chặt vô lăng trả lời.

“Ừ, giữ cái tâm thế đó thì sẽ không xảy ra tai nạn đâu.”

“Mọi người ơi, cảm ơn vì đã hy sinh mạng sống vì tôi nhé.”

“Không phải ý đó!”

Cuối cùng chúng tôi cũng đến trạm dừng chân an toàn. Thực ra quãng đường khá gần, không nhất thiết phải ghé vào, nhưng trạm dừng chân chẳng phải là cái thú của những chuyến đi sao?

“...”

Trong trò oẳn tù tì quyết định người đi mua đồ ăn vặt, tôi đã thua. Họ bảo tôi hãy chọn món gì đó thật tinh tế vào.

Sau khi đỗ xe, tất cả cùng hướng về phía tòa nhà trạm dừng chân.

Tôi mua một lon nước tăng lực cho Eun-dong – người vừa phải chịu khổ dưới cốp xe, và cho cả cô ấy – người đã vất vả cầm lái. Ngoài ra, tôi còn mua thêm da gà chiên giòn cho "con nghiện" ức gà Yu-ri.

- Cộp, cộp.

“... Ơ?”

Nhưng khi quay lại, khu vực quanh xe có vẻ đang rất hỗn loạn.

“Chíp ơi!”

“Chíp ơi! Em ở đâu!”

Nghe những cô nàng đã quay lại trước tôi kể lại sự tình, thì ra mấy chú gà con đã mất tích. Yu-ri mở to đôi mắt thỏ đế, hốt hoảng nói:

“Ph-phải làm sao bây giờ? Anh ơi!?”

“Tôi chỉ nói đùa thôi, đừng có gọi tôi như thế nữa!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!