WN

< Suối nước nóng >

< Suối nước nóng >

Tỉnh dậy, tôi thấy trần phòng của cô ấy hiện ra trước mắt.

Cùng với cơn đau đầu nhẹ, tôi nhớ ra tối qua mình đã say khướt và ngủ thiếp đi tại đây.

- Ngọ nguậy, ngọ nguậy.

...

OO đang nằm gối đầu lên tay tôi. Cô ấy xoay lưng về phía tôi, nằm ở chiều ngược lại và cứ ngọ nguậy không yên.

...

- Ngọ nguậy, ngọ nguậy.

Mấy con gà con cũng nằm bên cạnh, bắt chước cô ấy mà ngọ nguậy theo.

“... Làm cái gì đấy?”

OO giật bắn mình kinh ngạc, chẳng buồn quay lại nhìn tôi mà lăn một vòng như Rambo, nhanh chóng bò tót xuống gầm giường.

“Hỏi là đang làm cái gì đấy.”

Tôi thò tay xuống gầm giường, nắm lấy cổ chân trắng ngần của cô ấy rồi kéo ra. OO vẫn cứng đầu bám trụ không chịu ra. Việc này làm tôi nảy sinh ý chí chiến đấu. Nhất định phải lôi bằng được cô nàng ra mới thôi.

“Mượn một cái nhé.”

Tôi nhổ một sợi lông gà con. Tay kia nắm chặt cổ chân để cô ấy không chạy thoát, rồi bắt đầu cù lét.

Cô ấy cười như điên dại rồi tuyên bố đầu hàng đòi ra, nhưng tôi giả vờ như không nghe thấy mà tiếp tục cù. Đứa nào đã dám bật lại thì phải bị trừng trị đến cùng.

“Chờ, chờ chút. Chờ một chút rồi tớ ra. Giờ mặt tớ hơi...”

“... Biết rồi.”

5 phút sau. Cô ấy tự giác bò ra. Thế nhưng sắc mặt lại đỏ rực như quả hồng chín.

“... Lại vừa bóp hết một tuýp kem đánh răng vị dâu ra ăn đấy à?”

“Hứ, đồ hèn hạ! Sao cứ nhắc lại chuyện tớ làm hồi lớp 5 hoài vậy! Quên đi! Phải quên đi chứ!”

Cô ấy vừa đấm thình thịch vào môi tôi vừa bảo đừng có phát tán lịch sử đen tối đó nữa. Mà thực ra hồi lớp 5 làm vậy thì cũng đâu có bình thường.

“... Thế thì tại sao? Sao mặt lại đỏ thế?”

...

OO không trả lời.

Ngay lúc đó, một mảnh ký ức đã mất chợt lóe lên trong não bộ.

...

Rõ ràng là hôm qua...

Đúng rồi. Đã như thế mà.

‘Đó không phải là mơ sao?’

Ký ức mờ ảo, sương mù dày đặc che phủ khiến tôi không phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là mơ.

...

Hóa ra là thật.

...

...

“Này, sao tự nhiên mặt cậu lại đỏ lên thế!?”

“... Do thần kinh đối giao cảm bị kích hoạt thôi?”

“Ý tớ không phải thế!!”

OO nhìn tôi với ánh mắt oán trách. Đứa khơi mào là ai hả cái đồ phá game này.

...

...

Nguy rồi. Đã ở bên cạnh OO hơn mười năm trời mà đây là lần đầu tiên cảm giác gượng gạo tìm đến. Nếu đây là kế hoạch của Han Nine thì nó đã thành công mỹ mãn rồi.

‘...’

Phải rồi.

Lần này mình hãy thử lấy dũng khí xem sao.

Từ trước đến nay OO vẫn luôn là người chủ động tiến tới mà.

Một bước.

Chỉ cần tiến lên một bước thôi.

“OO à.”

“Vâ-vâng!”

OO đứng hình, người cứng đờ như ứng viên đang đi phỏng vấn. Đôi môi mím chặt run rẩy bần bật.

“Chúng ta, hôm qua...”

“Ực, ực, ực, ực.”

...

- Cạch

“Mấy đứa ơi! Ăn cơm thôi!”

“Vâng. Con xuống ngay đây ạ.”

...

Tôi thầm cảm ơn mẹ của OO rồi đi xuống bếp ở tầng 1.

...

“OO cũng đi thôi con. Mẹ nấu canh giá đỗ để giải rượu rồi đây.”

“Hi hi hi. Cái đám giá đỗ đó, con sẽ ngắt hết đầu rồi mới ăn cho xem.”

“... Hả? Sao, sao tự nhiên lại...?”

“Quần áo con cũng sẽ lộn ngược mặt trái ra rồi mới vứt đi mỗi ngày luôn.”

“... Mẹ xin lỗi. Dù không biết là chuyện gì nhưng mẹ xin lỗi.”

“Hừm, muộn rồi. Ly uống nước xong con cũng không thèm úp ngược lại đâu. Vỏ hộp sữa con cũng chẳng thèm xé ra mà cứ thế vứt đi luôn. Đóng băng việc tăng tiền tiêu vặt của mẹ luôn nhé.”

“Đừng thế mà. Nhé? Chúng ta hãy giải quyết bằng đối thoại đi con.”

*

Xuống đến bếp thì thấy Eun-dong và Rae-baek-ha đang ăn sáng. Ba người còn lại thì nằm ườn trên sofa phòng khách xem nhóm Bamtan Sonyeondan trên TV.

“Canh giá đỗ à.”

Tôi ngồi vào chỗ và múc một thìa.

“Đỉnh thật sự.”

Khà, phải thế chứ. Vị cay nồng rất ngon. Mẹ còn tinh tế đến mức chỉ cho một ít ớt Cheongyang vào bát canh của tôi và OO – hai đứa vốn ăn cay kém.

- Tùng tùng tùng

Điện thoại của Eun-dong reo lên.

“A, vâng thưa bác gái Baek-ha. Bác ngủ ngon chứ ạ? Vâng vâng. Cháu đã cho cậu ấy đi dạo buổi sáng rồi, giờ đang cho ăn ạ. Ôi, không có gì đâu ạ. Cháu mới là người phải cảm ơn bác chứ. Vâng. Cháu sẽ để mắt kỹ không để cậu ấy nhặt đồ lạ ăn đâu ạ. Vâng ạ~”

- Cụp

“Mẹ của Baek-ha à?”

“Ừ.”

...

“Ơ?”

Nhìn kỹ lại thì thấy Baek-ha đang dùng thìa để xúc cơm ăn.

“Chuyện, chuyện này là sao?”

“Kaka. Thế nào? Đỉnh không? Đã bảo là Baek-ha cũng làm được mà!”

Đó là kết quả của việc Eun-dong đã nỗ lực huấn luyện. Ngay từ trước khi hai đứa chính thức hẹn hò, Eun-dong dù hay càm ràm nhưng vẫn luôn đi theo giúp đỡ Baek-ha.

“Theo tớ thấy thì Baek-ha của chúng ta không phải là một cô gái bình thường đâu.”

“... Thế là cô gái suất rưỡi à?”

Nghe nói khi mẹ của Baek-ha biết hai đứa đang tìm hiểu nhau với tư cách nam nữ, bác ấy đã rơi nước mắt vì vui sướng.

Đúng là một cặp đôi đẹp.

“Hai đứa nhất định phải cưới nhau đấy nhé.”

- Cộp

Nghe tôi nói vậy, Eun-dong đánh rơi cả cái nĩa.

“... Này cái thằng kia, sao tự nhiên lại nói mấy lời ấm lòng không giống phong cách của mày thế?”

“Làm quá rồi đấy.”

Đang ăn thì OO đi xuống. Mặt cô ấy sưng sỉa như cóc tía Gamabunta.

“Cái mặt sao thế kia? Vừa treo cổ ai ngoài quảng trường về à?”

“Hi hi hi. Làm gì có chuyện đó. Chưa đến lúc thôi.”

... Nghĩa là vẫn sẽ treo cổ ai đó chứ gì.

“Này nhé. Nhìn bát canh giá đỗ nóng hổi bốc khói thế này, cậu nghĩ đến cái gì?”

Cô ấy chống cằm cười rạng rỡ hỏi tôi. Cái tông giọng này. Trăm phần trăm là màn dạo đầu để lôi kéo tôi đi chơi đâu đó hôm nay rồi. Vừa hay lại là sáng thứ Bảy. Mọi điều kiện đều khớp hoàn hảo.

...

Thực ra cứ thế ngoan ngoãn đi theo cũng chẳng sao.

Vì thời gian ở bên cô ấy luôn tràn ngập niềm vui.

“Canh giá đỗ thì là canh giá đỗ chứ sao.”

Nhưng tôi cố tình đáp lại một cách khô khan. Dù cuối cùng kiểu gì cũng sẽ đi thôi, nhưng làm vậy để được ngắm khuôn mặt đáng yêu của OO khi gặp khó khăn vì kế hoạch không như ý.

“Không phải thế. Nhắc đến canh giá đỗ thì phải là gì? Là suối nước nóng chứ còn gì nữa.”

“Rốt cuộc hai cái đó ngoài việc đều là chất lỏng ra thì có liên quan gì đến nhau?”

Cô ấy đưa điện thoại cho tôi xem quảng cáo của Suối nước nóng Tyranno. Trên đó ghi dòng chữ quảng cáo to tướng và sến súa: <Ở trong bồn tắm mà cảm giác như rồng phun lửa vậy!>.

“Hi hi hi. Sẽ đi chứ?”

“Nghĩ tớ sẽ đi à?”

Thế là cô ấy nhe răng khểnh ra cười đắc ý. Nghĩa là mọi chuyện đều nằm trong tính toán cả rồi.

“Biết ngay là cậu sẽ nói thế mà. Đây, Phiếu điều ước!”

Cô ấy lôi một tấm Phiếu điều ước từ trong máy nướng bánh mì ra. Khắp nơi trong nhà đều có những tấm Phiếu điều ước mà tôi đã viết cho cô ấy.

“Cũ rích rồi. Không thấy chán cái bài đó à?”

“Hi hi hi. Thế nên nếu cậu ngoan ngoãn đi theo thì đã không có chuyện cũ rích rồi.”

“Thực ra tớ cũng biết thừa cậu sẽ làm thế mà.”

“... Hửm?”

Tôi lôi ra một tấm Phiếu phòng thủ điều ước, thứ mà tôi đã bắt cô ấy viết khi cô ấy say rượu hôm qua. Mắt đền mắt, răng đền răng, trò trẻ con đấu với trò trẻ con.

“... Cậu, cậu kia!”

Tôi dán tấm Phiếu phòng thủ lên trán giống như cách cô ấy hay làm, rồi bình thản tiếp tục bữa ăn.

“Hi hi hi. Non lắm. Cậu quên là tớ có Phiếu phá bỏ phòng thủ à?”

“... Cái gì?”

Này, làm gì có cái thứ đó chứ?

Hồi nhỏ tôi ngây thơ đến mức nào mà để cô ấy bóc lột sức lao động nhiều đến thế này vậy?

- Rầm rầm rầm

Cô ấy lục tung mọi ngóc ngách trong nhà để tìm tấm Phiếu phá bỏ mà cô ấy bảo là do tôi viết. Nhưng tìm mãi chẳng thấy đâu.

“Đồ nói dối.”

“Không phải nói dối đâu... Có thật mà... Hức.”

*

Ngoài sân, Eun-dong đang dắt Baek-ha đi dạo.

...

“... Mấy người không về nhà à?”

HaNine, Ah Yuri, Park Mi-ja coi như không nghe thấy, cứ thế nằm lăn lộn thoải mái trong phòng khách.

Park Mi-ja, người bảo sẽ trải nghiệm tạm cuộc sống của tầng lớp yếu thế, đang nằm nghiêng xem TV và ăn khoai tây chiên.

- Rộp, rộp

“Đừng có làm rơi vụn ra đấy. Để gà con nó nhặt ăn bây giờ.”

“Vâng vâng, biết rồi ạ~ Chụt, chụt.”

Park Mi-ja vừa nói vừa mút chùn chụt mấy ngón tay đầy dầu mỡ. Sao con bé này nhìn đáng ghét thế nhỉ. Tự dưng muốn dùng phép thuật tức tử xác suất thấp để hành hạ nó quá.

OO thì từ lúc ăn sáng xong đến giờ vẫn liên tục lục lọi trong nhà.

‘... Vẫn chưa tìm thấy à.’

OO định lột cả sàn nhà lên đến nơi rồi. Có vẻ vẫn chưa tìm thấy Phiếu phá bỏ phòng thủ điều ước.

‘Cũng đến lúc rồi...’

Hay là giả vờ thua cô ấy nhỉ. Đại khái là nhường một chút.

... Không, vẫn chưa được. Giờ mà nhường thì lộ liễu quá.

Phải rồi. Cứ chơi vài ván game đã... rồi bảo mỏi vai quá, đi suối nước nóng để thư giãn thôi.

Tôi hướng về phía căn phòng của cô ấy trên tầng 2.

*

“...”

Cái gì đây.

Trong lúc đang lướt tin tức trên mạng, tôi thấy một đoạn văn bản quen thuộc nên di chuyển con trỏ chuột.

...

Mắt tôi không nhìn nhầm.

Cash Slide, ứng dụng từng một thời làm mưa làm gió.

Trong một chuyên mục nhỏ hẻo lánh ở vùng ngoại vi, có một mẩu tin ngắn thông báo rằng công ty đột ngột phá sản và chấm dứt dịch vụ.

- Oa, cái này đúng là cả một bầu trời kỷ niệm luôn.

- Biết ngay là sẽ thành ra thế này mà.

- ? Thế này thì số tiền tích lũy bấy lâu nay không nhận được à?

ㄴ Chắc thế rồi. Chẳng lẽ vẫn còn người chơi cái này à?

ㄴㄴ Không, hình như 4 năm trước tôi có tích được mấy nghìn won.

Bình luận chỉ có bấy nhiêu thôi. Vốn dĩ chẳng còn mấy ai chơi, cũng chẳng ai quan tâm. Chính vì thế nên nó mới kết thúc như vậy.

...

Vậy mà OO vẫn tham gia đều đặn mỗi ngày, làm cả nhiệm vụ hàng ngày để tích lũy.

Chắc chắn cô ấy sẽ thất vọng lắm.

Rồi sẽ lại gượng cười cho mà xem.

...

Tôi tra Google tìm địa chỉ trụ sở chính. Điện thoại có vẻ đã bị cắt nên không liên lạc được.

Tôi lập tức lấy áo khoác rồi rời khỏi nhà.

*

“Tì-tìm thấy rồi!!”

Cô gái vừa gỡ tấm gạch trong nhà tắm lên đã tìm thấy Phiếu phá bỏ. Cô nghĩ thầm: May mà mình đã học kỹ thuật thợ ốp lát để chuẩn bị cho những lúc thế này! Có việc để dùng đến rồi!

“Hi hi hi. Đợi đấy!”

- Lạch bạch lạch bạch

Cô vội vàng chạy đến kho lấy cuốn sổ G-24 ra. Trong đó ghi chép đầy những trò chơi định chơi ở suối nước nóng. Mấy cái khác thì không biết chứ cuộc thi nướng khoai bằng lò than thì nhất định phải làm.

Thế nhưng tìm khắp nhà cũng không thấy cậu con trai đâu. Cô đinh ninh rằng chắc chắn cậu ấy đang trốn ở đâu đó để trêu chọc mình.

- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng “bíp”...

“... Tr-trốn rồi sao?”

Cái đồ tồi tệ này. Biết mình sẽ tìm thấy Phiếu phá bỏ nên trốn trước chứ gì!

Cô quyết tâm dù có phải đuổi đến tận cùng trời cuối đất cũng phải dìm cậu ấy xuống suối nước nóng cho bằng được. Cô bật ứng dụng định vị lên.

‘... Ơ?’

Hướng cậu ấy đang đi, trớ trêu thay, lại chính là nơi có Suối nước nóng Tyranno.

‘Hừm, h-hay là??!!’

...

*

- Tùng tùng tùng

“Alo?”

Tôi bắt máy cuộc gọi từ cậu bạn của mình.

- Khà khà khà! OO à. Đố cậu biết tớ đang ở đâu đấy?

“... Ở đâu?”

Tôi đáp lại một cách hờ hững như thể đang thấy phiền phức. Cái tên này lúc nào cũng cuồng nhiệt muốn chơi với tôi.

Cứ như đỉa đói ấy.

Một ngày gọi bao nhiêu cuộc điện thoại không biết?

Thích mình đến thế cơ à.

- Tớ bí mật đến suối nước nóng mà lúc nãy cậu nói rồi này!

“Ôi thế à, vậy sao.”

Phấn khích gớm nhỉ. Chắc lại nhặt được viên đá hình con khủng long rồi cũng nên.

“Tớ chuẩn bị cả khoai lang để chơi trò chơi rồi đấy nhé? Là khoai lang bùi mà cậu thích nhất đấy!”

“À, cũng có tâm đấy... Rồi sao?”

- R-rồi sao là sao?! OO à! Cậu sẽ đến chứ? Nhé? Nhé?

“Hừm, chỗ đó đâu có dễ dãi thế. Muốn chơi không công với một người đáng yêu như tớ á...?”

- Thế thì tớ sẽ cho cậu ngủ ở phòng tớ trong một tuần luôn!

“Một tuần à... hơi ít nhỉ.”

- Thế thì hai tuần...?

...

“...”

- Ực

Cậu ấy nuốt nước bọt cái ực.

“Thôi được rồi, để tớ suy nghĩ chút đã.”

Tôi nhấp một ngụm cà phê phin rồi cúp máy.

Hừm... tính sao giờ nhỉ.

*

“Hi hi hi... Hư hư hư...!”

Cô gái đang đắm mình trong những tưởng tượng hạnh phúc, vừa cười rạng rỡ vừa xoay vòng vòng.

“... Sao, sao con lại cười kiểu đó?”

Người mẹ đang ngồi ăn bánh bên cạnh cảm thấy phát khiếp.

“Hì hì. Không có gì đâu ạ! Mẹ ơi! Con đi chơi đây!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!