- Khò...
Sau bao nhiêu lần cố gắng giả vờ ngủ, cuối cùng tôi cũng xác nhận được Ma Vương đã thực sự chìm vào giấc nồng. Để mặc thời gian trôi qua một lúc lâu, tôi định rút cánh tay đang làm gối đầu cho cô ấy ra để rời khỏi giường.
- Chộp!
"Ưm... lần này... thôi... không... nhường đâu... khò."
Cô ấy nắm chặt lấy cánh tay đang định lách ra như trạch của tôi rồi nói mớ.
... Không lẽ lại đang giả vờ ngủ đấy chứ?
- Ấn mạnh.
Thế nhưng, những vết móng tay hằn lên rõ rệt là minh chứng không thể chối cãi rằng Ma Vương đang trong trạng thái ngủ say.
...
Giờ thì cánh tay trái của tôi hoàn toàn bị "tước đoạt" rồi. Vì chiếc sừng đỏ mọc bên trái đầu cô ấy, nên trọng trách làm gối kê đầu chỉ có thể giao phó cho tay trái của tôi.
Nói cách khác, cô ấy luôn nằm bên phía tay trái tôi.
Có lẽ vì vậy mà dạo gần đây, cánh tay trái vốn bị đầu cô ấy "đóng đô" thường xuyên dường như đã thấm đẫm mùi hương trái cây thơm ngát. Chẳng khác nào một loại nước hoa tự nhiên cả.
"... Thế này thì sao mà rút tay ra được."
Tôi đã định bụng tranh thủ lúc Ma Vương chưa thức dậy bày trò nghịch ngợm để làm xong hết việc cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp... nhưng cứ đà này thì xem như tôi bị "phong ấn" tại chỗ rồi.
...
- Xoay người.
Tôi xoay cơ thể đang nằm ngửa ngay ngắn về phía trần nhà sang hướng của Ma Vương.
"..."
"Oa..."
Bất giác, tôi thầm cảm thán trước nhan sắc của cô ấy.
Đẹp thật.
Dù có vẻ không hợp lắm khi dùng những từ ngữ này để dành cho một kẻ luôn gặp vận xui như thể bị thần linh "ghét bỏ", nhưng ngoại hình của Ma Vương đúng là không ngoa khi gọi là một kiệt tác của tạo hóa.
Phải chăng bí mật đằng sau sự đen đủi của cô ấy là do khi sinh ra, tất cả các chỉ số đáng lẽ phải được phân bổ đều thì lại dồn hết vào ma lực và nhan sắc? Nghe cũng có vẻ hợp lý đấy chứ.
...
- Vuốt.
Tôi dùng tay phải nhào nặn đôi má mềm mại của cô ấy. Vì mỗi khi tôi mở mắt ra cũng thường thấy Ma Vương đang nghịch má mình, nên coi như đây là đòn "ăn miếng trả miếng" vậy.
Cảm giác mềm mại khi ngón tay ấn vào thì lún xuống, mà kéo ra thì co giãn vô tận. Nếu quay về Trái Đất, có khi tôi sẽ đưa Ma Vương làm người mẫu quảng cáo kẹo dẻo—
"Khò..... Ư hự... khò... đồ gà mờ..."
Thôi đừng làm người mẫu nữa, đem bán cho gánh xiếc đi. Phải huấn luyện bằng roi da gai cho đến khi biết nhảy qua vòng lửa mới thôi.
Cái con nhỏ chết tiệt này rốt cuộc đang mơ cái quái gì vậy? Cái gì cơ? Gà mờ? Chắc chắn rồi. Mày vừa định nói tao là đồ gà mờ đúng không? Hèn gì toàn học đâu ra mấy cái lời lẽ thô tục thế không biết.
...
"Dĩ nhiên là ngày xưa mình cũng hay lỡ lời nói bậy thật..."
Nhưng nếu phải tìm một sự khoan hồng cho cái miệng khẩu nghiệp này, thì xin hãy xem xét tình tiết giảm nhẹ là tôi đã làm việc trong tổ đội của Nine suốt mấy năm trời. Tôi cảm giác vốn từ chửi thề của mình đã tăng lên gấp mười lần so với hồi còn ở trong quân ngũ.
Vì Ma Vương là kiểu người hấp thụ mọi thứ như miếng bọt biển... nên tôi chẳng còn cách nào khác là phải chú ý hơn đến hành vi của mình thôi.
- Nhào, nặn.
Cái gì thế này không biết. Đôi má này là sao chứ? Tại sao nó lại có sức gây nghiện kinh khủng đến thế?
- Mềm mại, đàn hồi.
- Dừng lại.
Dù cảm giác như có thể làm thế này cả đời cũng không chán, nhưng thôi dừng lại ở đây thôi. Quá tam ba bận. Hơn nữa, nếu Ma Vương mà tỉnh giấc thì mục tiêu ban đầu là giúp cô ấy giải tỏa mệt mỏi sẽ tan thành mây khói.
"Ưm... khò... trò chơi hôm nay... sẽ là..."
Cánh môi hồng nhuận của cô ấy mấp máy. Dù phát âm có hơi bẹt nhưng vẫn đủ để nghe ra được. Có vẻ như ngay cả trong mơ cô ấy cũng đang chơi game.
Tò mò không biết đó là trò gì, tôi ghé tai lại gần môi Ma Vương.
"... Khò... trò chơi tàu hỏa khủng long..."
...
"... Trò chơi tàu hỏa khủng long?"
Chỉ nghe cái tên thôi đã không thể tưởng tượng nổi rồi. Thế giới trong đầu Ma Vương đôi khi chứa đựng những thứ thật khó hiểu.
Tôi chợt nhớ lại trò đùa nhạt nhẽo trước đây cô ấy từng kể về việc con lừa chui vào bụng con chuột túi hay gì đó. Sau đó, tôi đã viết câu đó ra giấy và phân tích theo đủ mọi hướng nhưng cuối cùng vẫn không tài nào hiểu nổi ý nghĩa của nó.
"Luật chơi là.... Khụ... khò..."
"..."
...
Luật chơi là gì?
Sao đang nói lại thôi thế?
Hỏng rồi, gay go đây. Nếu Ma Vương bỏ qua phần giải thích luật chơi thì từ giờ trở đi, dù có nghe cô ấy nói mớ tiếp cũng chẳng thể hiểu nổi. Cố lên một chút nữa xem nào.
"Luật chơi là... Hì... cưỡi tàu hỏa khủng long... khò... ai đi vòng quanh thế giới... trước... khò... là thắng."
...
Một Ma Vương tội nghiệp đến mức toàn liếm nắp hộp đậu đóng lon mà quy mô giấc mơ đúng là tầm cỡ thế giới. Kết hợp những từ ngữ thốt ra từ miệng cô ấy, đại loại đó là một trò chơi đua xe lấy toàn bộ thế giới làm đường đua, và người chơi sẽ chọn một con tàu hỏa khủng long để chạy đua xem ai về đích trước.
...
Người ta nói rằng giấc mơ là sự phản chiếu vô thức của những khao khát trong thực tại.
Ma Vương, người bị giam cầm trong tòa lâu đài chật hẹp và tối tăm này, luôn chỉ thể hiện cho tôi thấy khía cạnh tươi sáng và tích cực. Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng, có lẽ cô ấy cũng từng khao khát được tự do đi đây đi đó một lần.
...
"Lần trước... cô ấy bảo là đi mua thuốc về đúng không?"
Và trên má Ma Vương lúc đó có một vết thương.
Phải chăng cô ấy đã ra ngoài và bị thương?
- Vuốt nhẹ.
Tôi khẽ chạm vào gò má nơi cô ấy từng bị thương. Giờ đây nó đã lành lặn, không để lại một vết sẹo nào.
"Ưm, khò... Vậy thì... mình sẽ chọn hì... cái này... con cổ dài... khò..."
Ma Vương có vẻ đã chọn được con tàu hỏa khủng long cho mình. Khủng long cổ dài? Nghe thôi đã thấy chậm chạp rồi. Gu chọn lựa đúng là tệ hại.
"... Khò..."
- Chộp!
?
Ma Vương túm lấy cổ áo tôi. Nhìn cái cách cô ấy lắc lắc, có lẽ trong mơ cô ấy đang nắm lấy dây cương ngựa chẳng hạn. Nói cách khác, cô ấy đã leo lên yên và sẵn sàng xuất phát.
"... Khò... hì hì... đúng là không có mắt nhìn... khủng long mà... khò..."
Có vẻ như tôi trong giấc mơ đã chọn phải một con tàu hỏa khủng long chết tiệt nào đó. Một bên khóe môi Ma Vương nhếch lên đầy vẻ chế nhạo. Cái điệu bộ đó trông thật "ngứa mắt", thế là tôi lấy cây bút chuyên dùng để viết truyện cổ tích trước khi ngủ, vẽ ngay một củ cà rốt lên trán Ma Vương. Tôi sẽ không bao giờ nói cho cô ấy biết chuyện này cho đến khi chết.
".... Khò... Bắt... đầu..."
Chắc là tiếng còi xuất phát của cuộc đua tàu hỏa khủng long đã vang lên. Ma Vương đang cưỡi con khủng long cổ dài, có lẽ vì sợ ngã nên đã nắm chặt lấy cổ áo tôi, à không, nắm chặt dây cương.
Gương mặt Ma Vương lộ vẻ tập trung ngay cả khi đang ngủ. Vầng trán khẽ nhăn lại khiến hình vẽ củ cà rốt bị gấp nếp trông vừa buồn cười vừa đáng yêu vô cùng.
"... Ưm. Khò... cứ đà này... sẽ bị đuổi kịp mất... khò."
Có vẻ như con tàu hỏa khủng long của Ma Vương đang dẫn đầu sắp bị vượt mặt. Dù không thấy được diễn biến trận đấu nhưng qua lời kể và biểu cảm chân thực của cô ấy, tôi cũng vô tình bị cuốn vào câu chuyện.
"... A, không được. Khò..."
...
Ước gì trong mơ cô ấy có thể thắng một cách thỏa thích... Dù sao thì đây cũng là giấc mơ hiếm hoi mà...
Đang lúc tôi có những suy nghĩ đầy bao dung như thế, Ma Vương bắt đầu thì thầm.
"... Này, khủng long cổ dài ơi... khò... dùng đuôi... quật ngã bạn ta đi... khò... không sao đâu... xử nó đi."
...
Ma Vương đang thì thầm xúi giục con khủng long cổ dài ngây thơ dùng chiêu trò gian lận. Đúng là dù trong mơ hay ngoài đời, hễ cứ chơi game là cô ấy lại chơi xấu như nhau.
"Khò... ưm... á... dám nhảy lên né sao... khò... m-mình không biết gì đâu nhé... cái vụ quật đuôi ấy."
Làm xong rồi còn giả vờ vô tội nữa chứ.
Sau khi mưu đồ ám hại tôi thất bại, Ma Vương liền đánh trống lảng. Sao trên đời lại có người trước sau như một, kiên định như cây thông xanh thế này không biết.
Mà khoan, đây có đúng là nói mớ không vậy?
Sao mà ồn ào thế.
Để chắc chắn, tôi ấn vào mu bàn tay cô ấy, và những vết móng tay hiện ra đã "xác nhận hàng chính hãng".
".... Khò."
Sau đó, Ma Vương im lặng một hồi lâu. Chắc là cuộc hành trình đang diễn ra bình yên. Dựa vào tình huống lúc nãy, tôi đoán chắc Ma Vương đã bị vượt mặt rồi.
"... Khò... hì hì... thích quá đi. Toàn là... những nơi... mình muốn đến."
...
Có vẻ như thắng thua không còn quan trọng nữa. Ma Vương đang cưỡi khủng long đi vòng quanh thế giới, cười rạng rỡ tận hưởng sự tự do.
"... Khò..."
"... Thích đến thế sao..."
...
Giả sử.
Nếu tôi cùng Ma Vương đến Trái Đất...
Khi kết hợp hai thứ vốn chẳng có điểm chung lại với nhau, những tưởng tượng vui vẻ bắt đầu trào dâng trong tôi.
Ma Vương và biển cả.
Ma Vương và lễ hội.
Ma Vương và tàu hỏa.
Ma Vương và những chuyến food tour.
Ma Vương và đi cắm trại.
Bất kể từ nào khi ghép đôi với Ma Vương cũng đều tạo nên những khung cảnh tràn ngập niềm vui.
...
Và... nếu đưa Ma Vương đến quán net hay khu vui chơi điện tử... không khéo cô ấy sẽ vì quá hạnh phúc mà sốc đến chết mất.
...
"... Hì hì. Bạn mình... sắp về đích rồi kìa... khò."
Ma Vương trong mơ có vẻ lại thua rồi. Đúng là thật thà hết chỗ nói... Tôi đã nghĩ như vậy.
Nhưng hóa ra không phải.
"... Khò..."
...
"... Khò... hì hì. Tưởng là... thắng rồi sao?... Cổ nó... khò... dài thế nào cơ mà..."
Hửm?
"... Khủng long cổ dài ơi... giờ... hạ đầu xuống đi... khò..."
Ma Vương buông cổ áo tôi ra. Chắc là trong mơ cô ấy đã buông dây cương.
"... Khò... khò... cứ thế này trượt xuống là... khò."
...
"Đến nơi rồi!... Hạng nhất..."
...
"Nghĩa là..."
Tóm tắt lại giấc mơ huyền ảo của cô ấy là...
Cổ của con khủng long cổ dài đó dài đến mức vô tận, và cái kết là cô ấy đã trượt xuống cái cổ dài dằng dặc đó như một chiếc cầu trượt để vượt mặt tôi - người đang đinh ninh mình sẽ thắng - và về đích ngoạn mục.
"... Khì khì... hi hi..."
"... Đúng là phong cách của Ma Vương."
Những điều cô ấy tưởng tượng thường là về việc bị tôi bắt nạt như thế này đây.
"..."
- Xoa đầu.
Như một sự tôn trọng dành cho người chiến thắng, tôi đưa tay ra xoa đầu cô ấy.
...
"... Hì hì."
Liệu trong giấc mơ, nhà vô địch đua khủng long Ma Vương cũng đang được ai đó xoa đầu chăng? Cô ấy nở nụ cười mãn nguyện, hớn hở.
"... Khò..."
...
"... Khò... trò chơi tàu hỏa khủng long... hạc giấy... thích quá đi."
- Khựng lại.
Bàn tay đang xoa đầu tôi bỗng dừng lại đột ngột như bị ai đó giữ chặt.
...
"..... Thật tốt khi... mình đã... buff cho hạc giấy... khò."
...
Cảm giác như có một vật sắc nhọn vừa đâm xuyên qua tim tôi.
...
Trò chơi đã khiến cô ấy vui vẻ suốt cả ngày trong giấc mơ hôm nay.
Hóa ra chính là trò chơi được tạo ra từ con hạc giấy mà tôi đã tặng cô ấy.
...
Hàaa.
...
Một lúc sau, Ma Vương tỉnh giấc.
Vẫn còn hớn hở vì nội dung giấc mơ vui vẻ vừa rồi, ngay khi vừa mở mắt, cô ấy đã lập tức niệm chú buff cho con hạc giấy.
Một lúc lâu sau đó.
*
Tại bàn ăn tối.
"... Này, không lẽ canh kim chi không ngon sao?"
Ma Vương hỏi với vẻ mặt lo lắng.
"Không đâu. Ai nấu chứ. Ngon lắm."
- Húp sụp.
"... Thế chứ lị. Ta cứ tưởng bạn ta lại đang chê thức ăn cơ đấy. Nào, đây là phần thưởng!"
Nói rồi, cô ấy gắp đống cà rốt chất cao như tháp trên thìa sang cho tôi.
"... Để tôi ăn thêm cà rốt cho. Đưa đây."
"Hả!? Th-thật sao? Chuyện gì thế này? Cuối cùng thì ngươi cũng trưởng thành rồi sao!"
Ma Vương, người vốn dĩ vừa gắp cà rốt vừa lén nhìn sắc mặt tôi, giờ đây bắt đầu thực hiện "chiến dịch tìm kiếm cà rốt" quy mô lớn trong bát của mình.
...
Trên trán Ma Vương vẫn còn hình vẽ củ cà rốt. Nhìn cảnh đó, tôi không còn thấy buồn cười như lúc nãy nữa.
"..."
"Này."
"... Ơi?"
Khi tôi cất lời, cô ấy đang mải mê "khai quật" cà rốt liền đáp lại.
"Địa điểm du lịch tiếp theo, cô đã định đi đâu chưa?"
"... Du lịch!?"
Ma Vương đã từng ra ngoài để mua thuốc.
Tôi ghét thế giới này.
Thế giới này ghét tôi, và chắc chắn nó còn ghét Ma Vương hơn nữa.
Thế nhưng, nếu đó là điều cô ấy muốn.
"Cô có muốn ra ngoài tháp không?"
"..."
"Có rất nhiều nơi ít người qua lại. Nếu cô thấy ngại khi gặp gỡ mọi người... chúng ta có thể đến những nơi không có bóng người."
Ma Vương, người đang chất đống cà rốt định đưa sang cho tôi, bỗng lật ngược chiếc thìa. Những miếng cà rốt vừa dày công chọn ra lại rơi tõm vào bát cơm của cô ấy.
Ma Vương mỉm cười cay đắng rồi trả lời.
"Ừ."
0 Bình luận