#Kỳ_thi_đại_học
- Vroom.
Chúng tôi đã đến một trường cấp ba gần đó. Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Byeol.
Mẹ đưa cho cô ấy một chiếc hộp cơm giữ nhiệt.
“Nào, cháo thịt bò sốt cà chua mà Byeol thích đây.”
“C-cảm ơn mẹ. Mẹ đã bỏ cà rốt ra rồi đúng không ạ?”
“Ừ. Chỉ hôm nay thôi đấy nhé.”
Tiếp theo là đến lượt bố.
“Bố thì có chiếc đồng hồ dành riêng cho sĩ tử đây!”
“O-oa... Đây chẳng phải là đồng hồ bắn thuốc mê của Conan sao ạ?”
“Ha ha ha, lúc nào muốn quay cóp thì cứ tự nhiên mà bắn vào giám thị nhé.”
Tiếp theo là lượt của Kim Đồng.
“Tôi thì có phiếu giảm giá của học viện luyện thi lại Jongno...”
- Phập!
“Áaaaa!”
Tiếp theo là lượt của mấy chú gà con.
“Chíp, chíp chíp.”
“C-cái này... chẳng phải là viên đá hình phượng hoàng mà các em quý như sinh mạng sao...! Các em chỉ thỉnh thoảng mới lấy ra xem vào những ngày đặc biệt thôi mà... Các em định tặng nó cho chị thật sao?”
“... Chíp. Chíp.”
“... Vì không có gì quý giá hơn chị nên các em mới hạ quyết tâm lớn thế này sao...? ... Hức, cảm ơn nhé. Chị sẽ giữ gìn nó cho đến lúc chết.”
Mọi người ôm chặt lấy Byeol. Sau khi bước xuống xe, Byeol bất ngờ quỳ xuống thực hiện lễ bái lạy dành cho bố mẹ.
“Thời gian qua, con thực sự cảm ơn bố mẹ rất nhiều...!!”
Một lời chào hàm chứa rất nhiều điều. Có lẽ những ký ức suốt thời gian qua hiện về khiến bố mẹ cô cũng rơm rớm nước mắt.
- Bật dậy.
“C-con đi đây...!”
Có lẽ vì ngượng ngùng nên Byeol chạy biến vào khuôn viên trường.
... Mình còn chưa kịp tặng quà nữa.
- Vroom.
Một lát sau, chiếc xe rời đi. Tôi ngồi xuống chiếc ghế băng trước cổng trường và lấy điện thoại ra.
- Tách, tách, tách.
[Đừng căng thẳng nhé. Nếu là em thì sẽ không vấn đề gì đâu. Kỳ thi đại học nếu nhìn rộng ra cả cuộc đời thì cũng chỉ là một...]
...
Gì thế này, sáo rỗng quá.
- Tách, tách, tách.
Tôi xóa sạch những dòng ngớ ngẩn đó đi.
Đối với cô ấy, chuyện này chẳng phải là thử thách hay gì cả.
Byeol sẽ vượt qua nó một cách nhẹ nhàng thôi.
- Tách, tách, tách.
[Tối nay đi xem phim nhé.]
- Ting.
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức.
[Vâng! Nhất trí luôn! Hôm nay đến lượt em chọn phim nhé! Em yêu anh, anh yêu.]
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó và chờ đợi cô ấy suốt cả ngày dài.
*
#ByeolTube
Có một kênh YouTube mà cô ấy thường xuyên theo dõi. Đó là một người nuôi vịt ở thành phố. Người đó đi bơi ở suối cùng vịt, tắm cho vịt trong bồn rửa mặt, và cho xem cả cảnh vịt đẻ trứng nữa.
“...”
“Hay là chúng mình cũng thử làm xem?”
“Hả? Em cũng làm được sao?”
“Tất nhiên rồi.”
Tâm trí cô ấy trong suốt như một tấm kính vừa được lau sạch nên rất dễ nắm bắt. Chúng tôi lập tức mở một kênh "nhái" tên là *Gà con dị giới*.
“Nào, bắt đầu quay nhé.”
- Bíp.
“Ư ư...”
Khi ống kính hướng về phía mình, Baek Byeol đảo mắt liên tục. Có lẽ vì gượng gạo nên cô ấy không thốt nên lời.
“Byeol à. Hay là mình hát thử nhé?”
“H-hát ạ?”
“Ừ. Hãy đăng video em hát cùng mấy chú gà con đi.”
Việc đó có vẻ khả thi hơn, Byeol đứng dậy cùng mấy chú gà con, hai tay chụm lại trước bụng và hát bài "Hoa đầu xuân đốm".
Tiêu đề video là <Gà con ca hát>.
“M-máy ảnh hơi rung một chút.”
“Không sao đâu.”
Dù sao thì chắc cũng chẳng có ai xem đâu.
Một tuần sau.
Video đạt 700 triệu lượt xem.
- *Tiếng cello nghe thật ngọt ngào.*
- *Dù là vẹt nhưng cảm thụ nhịp điệu tốt thật đấy.*
- *Nghe xong rồi đi đây~ Tiếng piano thanh khiết nghe thích tai quá.*
- *Kèo Talon đấu Ahri lúc nào cũng căng, cảm ơn vì bài hướng dẫn nhé.*
- *Chuyện không liên quan đến video nhưng bạn hát hay quá.*
... Đại loại là những bình luận kiểu như vì gương mặt cô ấy mà họ không thể tập trung vào bài hát được.
Thấy mọi người có cái nhìn thiện cảm với Byeol thì tôi cũng thấy cảm ơn, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy hơi ghen tị, giống như kiểu báu vật giấu kỹ trong tủ kính bị người ta đem ra ngắm nghía vậy.
“Hừm, em không làm nữa đâu. Mọi người toàn nói mấy câu kỳ cục sau khi nghe em hát thôi.”
Chẳng biết là may hay rủi, nhưng vì lòng tự trọng bị tổn thương nên sau đó cô ấy không đăng thêm video nào nữa.
Thay vào đó, thỉnh thoảng có ai nhận ra cô ấy trên đường, cô ấy sẽ hát cho họ nghe bài "Đi dạo trong rừng"...
*
#Tarot
Một ngày nọ khi về nhà, tôi thấy một chiếc mũ hình chóp khổng lồ đặt giữa phòng khách.
Xé một phần lối vào rồi chui vào trong, tôi thấy "phù thủy" Byeol đang đội chiếc mũ chóp.
“Hi hi hi. Muốn xem vận may tình duyên không?”
“Được thôi.”
“Vâng. Vậy để em tráo bài nhé!”
- Xoẹt xoẹt xoẹt.
Byeol lấy ra một xấp bài Tarot màu vàng và bắt đầu tráo.
‘... Lộ hết rồi kìa.’
Cách tráo bài cô ấy đang làm là một mánh khóe. Thực chất cô ấy chỉ dùng ngón cái và ngón áp út để làm như đang tráo, nhưng cuối cùng vẫn để lá bài ban đầu lên trên cùng. Hồi trước khi mê phim về thần bài, cô ấy đã tìm hiểu và luyện tập các kỹ thuật tay nên tôi nhìn ra ngay.
“Hú hú. Nào, giờ nếu anh rút...”
- Rắc!
- Trượt.
Đúng lúc đó, chiếc ghế bằng bìa cứng mà Byeol đang ngồi bị gãy, khiến cô ấy ngã nhào một cách ồn ào.
- Rầm.
“... Ư ư.”
“Em có sao không?”
Tôi vén tóc mái của Byeol lên và thổi nhẹ "phù phù" cho cô ấy.
“Ư ư, mất công em đã sắp đặt hết bài rồi...!”
Những lá bài gian lận từ tay cô ấy rơi xuống sàn và văng tứ tung.
“..... V-vận hạn để lần sau nhé.”
Byeol định dọn dẹp chỗ đó.
Có lẽ cô ấy sợ nếu rút ra kết quả đáng sợ ngoài dự tính thì sẽ không hay.
...
‘Đáng yêu thật.’
Sự ngây thơ của cô ấy khi định kỳ tổ chức những sự kiện nhỏ nhặt này để chứng minh tình yêu dành cho nhau... thật quá đỗi đáng yêu.
Một lần nữa, tôi tin chắc rằng nếu kết hôn với cô ấy, cả đời này tôi sẽ không bao giờ thấy nhàm chán.
“Này, Byeol à.”
“Dạ?”
Tự dưng tôi lại muốn trêu chọc cô ấy. Cảm giác tinh quái quen thuộc trỗi dậy.
“Em định gian lận đúng không?”
“... C-cái gì cơ?”
“Em để lá bài đó lên trên cùng... định bắt anh rút lá đó nhưng vì hỏng kế hoạch nên mới định thôi chứ gì?”
“Không phải! Gì chứ...! Em đời nào lại làm thế!”
Byeol bị khích tướng, liền đánh liều bắt tôi rút bài.
- Rút.
...
Trong lá bài, một người đàn ông đang bị một người phụ nữ mọc sừng đuổi theo ráo riết. Trên tay cô ta cầm một bàn cờ và trò chơi Jenga.
“Cuộc sống hôn nhân có vẻ không êm đềm rồi.”
“... N-nói dối! Giờ em không còn sừng nữa rồi!”
Byeol hốt hoảng.
Tất nhiên, đây chẳng phải là bói theo ngày sinh hay cung hoàng đạo gì cả... những lá bài dựa trên sự ngẫu nhiên này chẳng có hiệu lực gì. Nhưng tôi không nói ra. Vì phản ứng của cô ấy rất thú vị.
“Lại đi, lại đi!”
- Rút.
Theo sự thúc giục của cô ấy, tôi rút lá tiếp theo. Lần này là một nam tù nhân trong ngục đang xúc bát cơm độn đậu với vẻ mặt như thể nó chẳng có vị gì.
“... Ra vậy... Sau khi kết hôn em vẫn định bắt anh ăn đậu đóng hộp suốt như hồi ở lâu đài Ma Vương đúng không?”
“Không phải màaaaa!! Thật sự một tờ nữa thôi! Chỉ một tờ nữa thôi!”
Byeol mặt cắt không còn giọt máu, chìa xấp bài ra. Hình ảnh cô ấy cố gắng phủ nhận việc mình sẽ là một người vợ không tốt trông thật đáng yêu.
- Rút.
Lá bài cuối cùng rút được là một người đàn ông tiều tụy đang ngồi viết gì đó cật lực tại bàn làm việc, phía sau là một người phụ nữ đang giám sát.
‘... Phụt.’
Tôi cố nén cười khi nhìn biểu cảm méo xệch của Byeol theo thời gian thực.
“... Byeol à... sao em có thể đối xử với anh như thế...”
“Hức, không phải đâu! Đây chỉ là những lá bài thôi! Đừng tin!”
“Chắc không? Anh nghe nói bộ này linh ứng lắm đấy.”
Tất nhiên, đúng như lời cô ấy nói, những lá bài này chẳng có hiệu lực gì. Nhưng tôi không nói cho cô ấy biết. Để trêu Byeol thêm chút nữa.
“Oa, tiêu đời mình rồi.”
“Không phải đâu...! Đây không phải sự thật... Hả?”
Đúng lúc đó, Byeol cảm thấy nghi ngờ và cầm lấy chiếc hộp bên cạnh.
“Cái gì đây?”
Byeol chăm chú xem tờ hướng dẫn bên ngoài hộp.
...
“... Ơ? Hóa ra mấy lá vừa rồi là bài cho biết quá khứ.”
“Cái gì?”
“Lá bài xem tương lai là bộ này cơ.”
Cái gì thế này... Byeol nói xong liền bắt tôi rút bài. Có lẽ chính cô ấy cũng bối rối nên đã tráo lộn xộn rồi đưa xấp bài mới cho tôi.
- Rút.
- Rút.
- Rút.
Đầu tiên là vườn địa đàng nơi Adam và Eva đang cười rạng rỡ.
Thứ hai là một bức ảnh gia đình rất đầm ấm.
Thứ ba là lá bài hai người già nắm chặt tay nhau mỉm cười.
...
“Thế nào!? Thấy thế nào hả! Thế này mà anh vẫn không chịu kết hôn với em sao!?”
Byeol trở nên đắc thắng. Cô ấy cười rạng rỡ đến tận mang tai, tỏ ra vô cùng phấn khích.
‘Oa... lạ thật đấy.’
Tôi thử xem các lá bài khác thì thấy ba lá chúng tôi vừa rút được gần như là những lá tốt nhất trong vận mệnh tình duyên.
Thế này thì dù không muốn cũng phải tin thôi.
“May quá. Vì được kết hôn với Byeol.”
...
“Dong-ha à...”
Dù chỉ là những mảnh giấy vô tri... nhưng vì được chứng minh tình yêu nên Byeol rất phấn khích. Cô ấy tiến lại gần tôi.
Tôi cũng định ôm lấy cô ấy như thường lệ.
“Khoan đã.”
Byeol đang tiến lại gần bỗng phanh gấp.
... Từ đan điền của cô ấy lại tỏa ra một luồng ma lực lạnh lẽo.
“Này. Baek Dong-ha.”
“Ơi?”
Cô ấy gọi bằng giọng lạnh như băng. Cảm giác như nhiệt độ trong phòng vừa giảm xuống...
“Mấy lá bài quá khứ lúc nãy.”
“...”
“Nó cho thấy quá khứ mà...”
... Chết dở.
“Vậy ra Dong-ha, anh vốn dĩ ghét chơi game với em, thấy món đậu em nấu cực kỳ dở, và cũng chẳng muốn viết truyện cổ tích cho em đúng không?”
“... Không, th-thì em biết mà. Chỉ là bài thôi...”
“Anh bảo nó linh ứng lắm mà?”
...
Ngày hôm đó... tôi đã phải tặng cho Byeol tận mười phiếu yêu cầu (phiếu thực hiện điều ước).
#Hồ_sơ
Điểm thi đại học đã có. Lẽ dĩ nhiên, cô ấy đạt điểm rất cao. Với một người có khả năng tư duy và trí nhớ phi thường vượt xa lẽ thường như cô ấy, kỳ thi đại học chẳng phải là rào cản gì đáng kể.
Dù thời gian học ngắn và vừa học vừa chơi, nhưng nhờ bản tính ham học hỏi và có chút "máu liều", cô ấy đã gặt hái được thành công.
Với số điểm đó, cô ấy có thể nộp đơn vào bất kỳ ngành nào của các trường đại học hàng đầu trong nước, ngoại trừ khối ngành Y, Dược, Nha.
- Lạch cạch lạch cạch.
Thế nhưng, nguyện vọng 1 cô ấy lại viết vào khoa Nhiếp ảnh của trường đại học J. Đó chính là nơi tôi từng theo học.
“Em muốn học nhiếp ảnh sao?”
Suốt thời gian qua cô ấy cứ giữ bí mật không chịu nói, giờ tôi mới biết mục tiêu của cô ấy.
“Không. Không hẳn là vậy...”
“Vậy thì...?”
Ngay sau đó, ánh mắt của Byeol hướng về phía tủ quần áo đang mở của tôi.
...
- Chộp lấy.
Tôi nắm lấy tay cô ấy nhấc lên.
“Em... chẳng lẽ?”
“... Á-áo khoác đôi.”
Đúng vậy. Cô ấy vốn chẳng quan tâm đến việc học hành. Một ngày nọ, thấy chiếc áo khoác đồng phục khoa của tôi, cô ấy đã khen nó ngầu.
Thế nên tôi nhớ mình đã từng nói: ‘Nếu em vào trường anh thì có thể mặc nó đấy’.
‘Không, ý mình là.’
Điểm chuẩn của trường này hơi cao, nên tôi chỉ định nói thế để tạo chút động lực kiểu ‘Em cũng phải học đi thì mới được mặc chiếc áo này’.
Chẳng ngờ, chính chiếc áo khoác đó lại trở thành mục tiêu. Một sự chấp niệm đáng sợ.
“Em... sẽ mặc áo khoác đôi.”
Byeol nói rằng cô ấy đã rất ghen tị khi thấy các cặp đôi mặc áo khoác khoa trên các diễn đàn mạng.
...!
“Này. Byeol à. Chẳng lẽ lần trước cái đồng hồ bắn thuốc mê... em định bắn một bạn nữ trường anh để cướp áo...”
“A-anh nói cái gì thế hả!!! Trông em giống kẻ biến thái thế sao!?”
Thỉnh thoảng.
Tôi bảo cô ấy rằng áo khoác thì tôi sẽ tìm cách mua riêng cho, nên hãy vào khoa nào mà em thực sự muốn học ấy.
- Click click.
“N-nhưng mà... em không muốn xa anh. Tận 4 năm trời...”
“Xa gì mà xa.”
Tôi bảo cô ấy hãy tạm gác chuyện đó lại và tìm thứ mình muốn học trước đã.
“Hừm, em muốn học tất cả mọi thứ...”
Trong khi người khác rà soát danh sách các khoa để tính toán tỉ lệ việc làm, thì cô ấy lại nhìn chúng với đôi mắt lấp lánh sự ham học.
- Khựng lại.
“Cái này.”
"Đúng là phong cách của Byeol."
Đó là khoa Thiên văn học. Trong đôi mắt cô ấy, dường như những vì sao đã sớm ngự trị.
0 Bình luận