Tôi mở trò chơi Little Farm lên. Bởi vì hôm nay là ngày chúng tôi mời dân làng đến tân gia.
- Liếc -
“...”
- Liếc -
“Vẫn còn lâu mới đến giờ hẹn mà.”
“Hả...? Tự nhiên anh nói gì thế?”
“... Tại anh thấy em cứ liếc về phía cửa suốt.”
Nhân vật của cô ấy và tôi đang chuẩn bị cho bữa tiệc. Bị nói trúng tim đen, Ma Vương giả vờ thản nhiên, đưa mắt nhìn xa xăm.
“... Đâu, đâu có? Ai không đến cũng chẳng sao cả. Với lại em có nhìn ra cửa đâu.”
Cứ làm như không quan tâm lắm ấy.
“... Thế à? Nhưng anh thấy trên bàn có cuốn cẩm nang ‘Tiệc tại gia cùng bạn bè’ kìa. Anh chỉ nói thế thôi.”
Cuốn sách đó chính là cuốn cô ấy từng đọc hồi trước, lúc tôi lần đầu được Ma Vương mời ăn cơm. Căn bếp của Ma Vương đã được dựng lên dựa theo cuốn sách đó.
Mới đó mà đã một năm trôi qua rồi.
...
“Này. Có phải anh đang nghĩ em đang cực kỳ lo lắng không? Nghĩ là em đã chuẩn bị tỉ mỉ khi xem tạp chí chứ gì? Nghĩ là cả đêm qua em run bần bật vì bữa tiệc hôm nay đúng không?”
“Không có.”
Chẳng hiểu sao đêm qua cái giường cứ rung bần bật như ghế massage ấy nhỉ.
“Được rồi. Anh tin em.”
“...”
“... Phụt.”
“Anh cười rồi nhé. Rõ ràng là anh vừa cười. Khóe miệng anh đang nhếch lên kìa.”
Có vẻ cô ấy thấy xấu hổ khi lỡ dành tình cảm cho những dân làng vốn ghét bỏ mình. Những chuyện khác thì thành thật lắm, sao riêng chuyện này cứ phải quanh co thế không biết.
Sau đó, công cuộc chuẩn bị tiệc của cô ấy vẫn tiếp tục.
- Tít, tít -
“Này. Bộ này đẹp hay bộ này đẹp?”
Ma Vương liên tục thay đổi trang phục trong kho đồ rồi hỏi tôi. Dù hỏi vậy, nhưng thú thật tôi chẳng thể phân biệt được sự khác biệt về thẩm mỹ giữa những chiếc váy trong trò chơi đồ họa pixel này. Thế nên tôi đã gợi ý bộ nào trông giống với quần áo cô ấy hay mặc ngoài đời thực nhất.
“... Ưmmm.”
Ma Vương mang hết bộ sưu tập tượng lừa tích trữ trong kho báu ra, xếp vào những chỗ dễ thấy nhất.
- Tít -
- (Lừa Vàng) (Lừa Bạch Kim) (Lừa Opal) -
- Tít -
- (Lừa Bạch Kim) (Lừa Opal) (Lừa Vàng) -
- Tít -
- (Lừa Opal) (Lừa Vàng) (Lừa Opal) -
Cô ấy liên tục điều chỉnh vị trí và góc độ, trăn trở không thôi xem sắp xếp thế nào cho đẹp mắt nhất. Vẻ mặt cô ấy nghiêm túc đến lạ kỳ.
“Ưm, thế nào thì ổn nhất nhỉ...?”
“... Chịu thôi. Anh không rành lắm.”
“A, bên này thiếu ánh sáng quá, chỉ có mỗi con này là lấp lánh thôi. Sang bên phải một chút nữa...”
Ma Vương cứ loay hoay mãi trước mấy con lừa. Trong khi còn rất lâu mới đến giờ hẹn.
Đến khâu chuẩn bị đồ ăn cô ấy cũng làm quá lên.
Trò chơi này chia độ hoàn thiện của món ăn theo phần trăm (%) để xếp hạng. Trên 90% là hạng S, từ 97% là hạng SS, và chỉ khi đạt đúng 100% mới là hạng SSS.
- Toong! -
- Bạn đã nấu thành công Bánh bạch tuộc đá hạng S (95%)! -
- Toong! -
- Bạn đã nấu thành công Bánh bạch tuộc đá hạng SS (97%)! -
- Toong! -
- Bạn đã nấu thành công Bánh bạch tuộc đá hạng S (91%)! -
Ma Vương cứ tiếp tục thử nấu cho đến khi ra được hạng SSS mới thôi. Dù kỹ năng nấu nướng của cả tôi và cô ấy đều đã đạt cấp tối đa (max level), nhưng tỉ lệ ra 100% vốn dĩ cực kỳ thấp.
Bảo là không quan tâm mà cái vẻ mặt tập trung nấu nướng trông đáng yêu kinh khủng. Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy, bắt đầu cùng làm bánh bạch tuộc đá.
...
- Toooong! -
- Bạn đã nấu thành công Bánh bạch tuộc đá hạng SSS (100%)! -
*
- Quay ngoắt -
Nhân vật của Ma Vương liên tục nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường. Đã 6 giờ 59 phút.
- Run bần bật -
... Em đi thi đại học đấy à?
“Lo lắng lắm sao?”
“K-k-k-không có.”
...
“Thử vẽ món gì ngon ngon lên lòng bàn tay rồi nuốt thử xem. Sẽ ổn thôi.”
Ma Vương nửa tin nửa ngờ, vẽ vẽ gì đó rồi làm động tác nuốt ực một cái.
“Em vừa ăn gì thế?”
“... Bánh kem.”
“Bảo sao chẳng béo.”
“Nàyyy!”
Ma Vương buông tay cầm chơi game, định húc đầu vào tôi. Hết lo lắng rồi đấy.
- Cạch, kẽo kẹt -
Vừa đúng bảy giờ tối, dân làng lục tục kéo đến nhà. Đúng là NPC, giờ giấc chuẩn không cần chỉnh.
- 956223! Cảm ơn cậu đã mời nhé. Nhà đẹp đấy chứ? Ngôi nhà sắp chuyển tới còn đẹp hơn nữa à?
- Anh ơi, em chào anh! Em dắt cả em trai theo nữa này!
- Ngài 956223. Đến tay không thì ngại quá, đây là xoài ngài thích này.
Vừa vào cửa, mọi người đã vây quanh nhân vật của tôi chào hỏi nồng nhiệt. Tôi duy trì mức độ thân thiết cấp 10 với hầu hết NPC nên chuyện này cũng là lẽ đương nhiên.
Tôi nhìn sang Ma Vương. Chẳng có ai quanh cô ấy cả, vì chỉ số thiện cảm của cô ấy với tất cả mọi người đều là 0. Nhưng dường như đã quen với việc đó, cô ấy lẳng lặng lau chùi mấy bức tượng lừa, kiên nhẫn đợi cuộc trò chuyện kết thúc.
- 956223. Thật vui khi được chung vui trong một ngày tốt lành thế này.
Lão trưởng làng nham hiểm cũng đã đến. Và cả một nhân vật không ngờ tới.
- Cộp, cộp. -
- Chào ngài 956223. Tôi có nghe tin rồi.
Là Chris. Cô ta lẳng lặng đi về phía chiếc ghế. Ánh mắt cô ta chạm phải nhân vật của Ma Vương nhưng rồi lại phớt lờ đi thẳng.
Mọi người trầm trồ khi nhìn thấy những món ăn chúng tôi đã dày công chuẩn bị. Và rồi họ liên tục tán thưởng tôi.
Dù hầu hết là do Ma Vương làm.
“U hu hút.”
Dù vậy, Ma Vương trông vẫn rất vui khi thấy những món ăn mình phải cày cuốc từ sáng sớm được khen ngợi.
- Ô ô, món bánh bạch tuộc này trông ngon tuyệt!
- Tôi thích gà! Gà là nhất.
- Ôi chao, hương vị trà quế này thơm quá đi mất.
...
- Tít -
Cô ấy, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng điều khiển nhân vật đang đứng trong góc của mình di chuyển. Ngay lập tức, cô ấy lọt vào tầm mắt của dân làng.
- ...! -
- Là 666242 kìa... -
- ... Hôm nay chắc gặp ác mộng mất. Run quá... -
Các NPC vừa thấy Ma Vương đã bắt đầu run rẩy sợ hãi như thể vừa chạm trán Diablo ở tầng sâu nhất của hầm ngục.
- Ơ... tiếng gì thế này? -
- Có nghe thấy gì đâu? -
- Không, nghe kỹ đi. -
- ... Tích, tắc, tích, tắc -
- B-b-bom hẹn giờ kìa!!! -
... Là đồng hồ treo tường đấy, đồ ngốc ạ.
Hình ảnh "kẻ khủng bố" của Ma Vương sâu đậm đến mức họ còn nghe tiếng kim giây đồng hồ mà tưởng nhầm là bom.
Đó là lý do tôi mời họ đến, để xóa bỏ cái định kiến đó.
- Lạch cạch -
Nhân vật của Ma Vương lấy ra một chiếc ly đầy đá và rót trà quế vào. Sau đó, cô ấy đưa cho người phụ nữ nãy giờ cứ đứng trước bình trà quế chép miệng thèm thuồng.
- Áaaa!? -
Người phụ nữ đó lấy tay che đầu, có vẻ tưởng Ma Vương định dùng cái ly thủy tinh nện vào đầu mình.
...
- ...? -
- Cô uống không...? Ngon lắm đấy. Cái này này. -
Người phụ nữ lộ rõ vẻ bàng hoàng khi nhìn bàn tay đang chìa ra của nhân vật Ma Vương.
Những người xung quanh cũng thấy lạ lẫm trước cảnh tượng đó.
- Chộp -
- ... -
Người phụ nữ vừa liếc nhìn Ma Vương vừa nhấp từng ngụm trà quế.
*
Mọi người đều tỏ ra hạnh phúc khi thưởng thức những món ăn mà Ma Vương đã chuẩn bị cả ngày.
- 956223. Khi nào chuyển nhà nhớ gọi tôi nhé! Tôi nhất định sẽ giúp.
- Ngài 956223. Đây là danh thiếp của tôi. Cửa hàng này có nhiều cô em xinh tươi lắm...
Trong khi hộp thoại của tôi tràn ngập những lời trò chuyện đến mức phát phiền, thì các NPC lại chẳng mấy quan tâm đến Ma Vương. Hai chiếc ghế hai bên chỗ nhân vật cô ấy ngồi vẫn trống không. Họ cứ bám lấy tôi mà huyên thuyên đủ thứ chuyện.
...
“Hay là mình nói vào vấn đề chính rồi cho họ về nhé?”
Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của cô ấy và hỏi.
“Em không sao. Thấy mọi người vui vẻ là em thích rồi.”
Ma Vương không hề diễn kịch, cũng chẳng phải nói lẫy. Cô ấy thực sự trông rất mãn nguyện vào lúc này.
- Xoa đầu -
Cô ấy đã trưởng thành hơn nhiều so với cái thời gửi giỏ cà rốt vì không được nhận thiệp mời, hay ném bom khoai tây khủng bố ở lễ hội ngắm trăng.
Bữa ăn kết thúc. Mọi người hiện lên biểu tượng trái tim trên đầu với vẻ mặt hài lòng. Bữa tiệc đã thành công tốt đẹp.
...
Thế này là được rồi.
Dù ngồi cùng bàn ăn với nhân vật của cô ấy, mọi người cũng không còn kinh hãi bỏ chạy như mọi khi nữa.
Như vậy là đủ rồi. Giờ mà ngỏ lời mời dự đám cưới, chắc họ cũng nể mặt chỉ số thiện cảm của tôi mà đến thôi. Như vậy sẽ tránh được cảnh đám cưới vắng tanh không khách khứa mà cô ấy hằng lo sợ.
‘... Đây là lần đầu tiên Ma Vương và dân làng cùng ăn cơm với nhau.’
Tính cả những nhân vật cũ tôi đã xóa, thì đây chắc chắn là lần đầu tiên. Dù hơi tiếc nuối một chút, nhưng đành phải hài lòng với bấy nhiêu thôi.
- Tít -
Tôi nhấn nút trò chuyện. Đang định nói vào chuyện chính thì...
- Khụ, đợi một chút, tôi có lời muốn nói với mọi người ở đây. -
Lão trưởng làng, người vừa đánh chén món đậu sốt cà chua của Ma Vương một cách ngon lành, bỗng đứng dậy. Ánh mắt của các NPC đều đổ dồn về phía lão.
- Hừm... -
Trưởng làng đứng tại chỗ ngập ngừng. Trên đầu lão hiện biểu tượng đổ mồ hôi hột, còn dân làng thì hiện biểu tượng dấu hỏi chấm.
- Cộp, cộp -
Trưởng làng đi về phía góc bàn rồi đứng sau lưng nhân vật của Ma Vương.
- Tôi đã nói dối các vị một điều. -
Lại một loạt dấu hỏi chấm hiện lên trên đầu các NPC.
- Hừm... Về món bánh táo mà tôi bảo là mình đã đem tặng mọi người năm ngoái ấy. -
...
- Thực ra, đó là do 666242 ngồi đây làm đấy. -
Thay vì dấu hỏi, hàng loạt dấu chấm than hiện lên sau lời nói của lão.
...
- Xin lỗi vì đã lừa dối mọi người. -
Trưởng làng bỏ mũ ra xin lỗi.
- Và cả cô nữa, 666242. -
Lão cũng cười gượng gạo xin lỗi Ma Vương.
“... Ư hức.”
...
Ma Vương dường như không biết phải trả lời thế nào. Cô ấy cứ nhấn phím điều hướng qua lại giữa mấy lựa chọn câu trả lời hiện ra trước mắt.
- ... -
Dân làng vẫn giữ vẻ mặt như thường lệ.
...
Dù món bánh táo đó có là gì đi nữa, thì dù sự thật có được phơi bày lúc này cũng chẳng thay đổi được gì. Chỉ số thiện cảm của nhân vật Ma Vương vẫn là 0. Vì đây suy cho cùng cũng chỉ là một trò chơi cổ điển... chẳng có gì...
- Thấy chưa. Em nói có sai đâu. -
Hộp thoại hiện lên trên đầu cậu em trai đi theo anh mình.
- Em đã bảo anh rồi mà. Lần trước chính chị này đã sửa hàng rào giúp mình lúc rạng sáng đấy. -
...
Ngay sau đó, những lời kể về việc nhìn thấy 666242 bắt đầu tuôn ra từ khắp nơi.
- ... Việc gỡ bỏ đám dây leo gai trên tường bao, là cô làm đúng không? Tôi cứ tưởng mình nhìn nhầm cơ đấy. -
- ... Có phải chị là người đã tìm cây gậy chống mới cho bà em không ạ? -
- ... Cảm ơn vì mấy chiếc bánh quy nhé. Mấy đứa nhỏ nhà tôi thích lắm. -
Hóa ra những lúc tôi đi đào khoai hay làm nông, cô ấy thường xuyên vắng mặt là vì thế.
Cô ấy đã luôn âm thầm giúp đỡ dân làng sau những gốc cây. Tôi tuy có biết, nhưng giờ nghe lại mới thấy những gì mình biết chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Bởi vì cô ấy yêu ngôi làng này.
- Bánh bạch tuộc đá ngon lắm. -
- ... Cả món gà tây nữa ạ. Nhờ hương vị khói than mà nó không bị tanh chút nào. -
Các NPC rụt rè bắt chuyện với cô ấy. Ma Vương tập trung cao độ vào những hộp thoại đang hiện lên dồn dập, tưởng như sắp bị hút vào trong màn hình TV đến nơi.
“...”
Cô ấy không bỏ sót một từ nào, tỉ mỉ đọc những lời tốt đẹp mọi người dành cho mình, rồi mới nhấn nút xác nhận.
... Tuy nhiên, chỗ ngồi cạnh Ma Vương vẫn trống không, mọi người chỉ đứng từ xa bắt chuyện.
Thấy vậy, một NPC nhìn vào chỗ trống bên cạnh nhân vật Ma Vương rồi cười khổ.
- Chỉ là... tôi vẫn thấy sợ không dám lại gần. Cứ lo cô ấy lại ném bom khoai tây tiếp. -
Câu nói đó khiến mọi người cười rộ lên.
*
Khi tôi đề cập đến chuyện đám cưới sắp tới, mọi người đều sẵn lòng đồng ý tham gia. Ma Vương không còn giấu nổi niềm vui sướng nữa. Dù có muốn giấu thì nụ cười rạng rỡ ấy cũng chẳng thể nào ngăn lại được.
Bữa tiệc kết thúc, các NPC đang đi tham quan mấy con lừa.
- Oa, là Lừa Opal kìa. -
- Con bê vàng này... chẳng phải là thứ mà Thần Chết Luke từng sở hữu sao? Trông oai phong thật đấy. -
- Chị ơi, cho em cưỡi thử một lần được không? -
Ma Vương nhấn đồng ý mà không cần suy nghĩ lấy một giây. Nhìn dân làng khen ngợi bộ sưu tập lừa mình đã tích góp suốt một năm qua, cô ấy cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
“... Vẫn còn nữa mà... ơ, cả Lừa Ruby, cả Lừa Lục Bảo nữa.”
...
Tôi điều khiển nhân vật gửi thiệp mời cho dân làng một lần nữa. Lần này là thiệp mời tân gia.
“... Tân gia?”
“Sắp xây xong nhà mới rồi mà. Lúc đó mình hãy cho họ xem Lừa Lục Bảo và Lừa Ruby nhé.”
Mọi người cũng vui vẻ nhận lời mời tân gia. Ma Vương đã khóc từ lúc nào không hay. Cô ấy cứ liên tục lấy mu bàn tay quẹt nước mắt.
...
Đúng là một trò chơi tuyệt phẩm.
*
- Ăn ngon lắm! -
- Vui lắm ạ! -
Bữa tiệc kết thúc, mọi người ra về.
“Hôm nay mình chơi hơi lâu rồi đấy.”
“... Vâng.”
“Hay là mình thoát game nhé? Đến giờ hẹn chơi game với Kim Đồng và Gà Con rồi.”
“... Vâng.”
Ma Vương nhìn theo bóng dáng mọi người rời đi, nửa tiếc nuối, nửa vui mừng.
...
- Cộp, cộp -
Từ phía ngược lại vang lên tiếng giày cao gót. Vẫn còn một vị khách chưa về. Là Chris.
“... Ư hức, một ngày đẹp thế này mà... lại là trùm cuối sao...!”
Thấy Chris tiến lại gần, Ma Vương căng thẳng hẳn lên. Có vẻ cô ấy đang tưởng tượng xem cô ta định gây sự gì đây.
- ... Nhận lấy cái này đi. -
Chris đưa một chiếc hộp nhỏ cho nhân vật của Ma Vương đang đứng trong tư thế phòng thủ.
...
Ma Vương điều khiển nút bấm để mở hộp. Bên trong là một chiếc trâm cài bằng bạc.
“... Ơ?”
- Xin lỗi vì thời gian qua đã làm khó cô. -
- ... -
Chris, người luôn mang vẻ mặt kiêu kỳ và coi thường cô ấy là loài cầm thú, bỗng nở một nụ cười rạng rỡ.
- Tôi sẽ không cầu xin cô tha thứ đâu. Vì tôi cũng từng bị cô ném bom trúng mà. -
- ... -
- Chúc mừng đám cưới nhé, 666242. Phải thật hạnh phúc đấy, biết chưa? -
- Cộp, cộp -
...
Ma Vương mấp máy môi nhìn chiếc trâm bạc được vẽ bằng pixel.
“Em thích trò chơi này.”
“... Ừ. Anh cũng thế.”
Ma Vương cất chiếc trâm vào kho đồ. Ngay ô đầu tiên, vị trí dễ thấy nhất.
“Lưu game rồi nghỉ thôi. Hôm nay vui thật đấy.”
“Vâng!!!”
Ma Vương định nhấn nút thoát game sau khi đã lưu xong.
...
“Ơ?”
“... Hử?”
...
Đã có một sự thay đổi kinh khủng trong bảng trạng thái của nhân vật Ma Vương.
“... Lần đầu tiên em thấy cái này đấy.”
Suốt một năm qua.
Không, suốt một thời gian dài đằng đẵng ngay cả trước khi tôi đến, chỉ số thiện cảm giữa Ma Vương và dân làng vốn luôn là con số 0 tròn trĩnh, nay đã tăng lên 1.
1 Bình luận