Kim Dong-ha và lũ trẻ (Ppi-yak) đã về trước bằng xe của bố mẹ vừa ghé qua. Đó là để giữ lời hứa sẽ đi chợ cùng nhau.
Chỉ còn lại tôi và Byeol, khoảng thời gian của riêng hai người. Dù sao thì chúng tôi cũng sắp vào nhà thôi. Vậy giờ cô ấy đang làm gì nhỉ?
*- Bạn có muốn chặn đối phương không?*
*- Nhấn giữ.*
Cô ấy đang "khám xét" điện thoại của tôi. Những kẻ "đạo tặc" hay liên lạc với tôi bấy lâu nay đang bị cô ấy quét sạch không chút nương tay.
*- Kim Hye-ji đã gửi quà và tin nhắn.*
"Tội nhận hối lộ."
*- Park Bo-ram: Anh ơi! Em mới đổi điện thoại nè.*
"Tội gây ô nhiễm môi trường!"
*- Lim Na-hyun: Đã gửi một ảnh.*
"Tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy!"
*- Lee Hyun-ji: Trước khi cho cún cưng đi tắm... hihi.*
"Tội lôi thôi lếch thếch!"
*- Yoo Ah-young: Sân chơi an toàn, vốn 500 nghìn có thể kiếm 10 triệu một tháng! Nam nữ lão thiếu ai cũng có thể...*
"... Thật sao?"
"Thật cái con khỉ."
Byeol vừa chặn sạch bách vừa dọn dẹp chiếc điện thoại cho sạch sẽ. Khác với tôi vốn lười biếng nên cứ mặc kệ, cô ấy phán xét những "tội phạm" này như thể Light Yagami lần đầu nhặt được cuốn sổ Death Note.
"Hù, đã trừng trị hết bọn xâm lược rồi. Trái Đất đã an toàn."
Byeol trông có vẻ rất sảng khoái. Giờ đây, trong điện thoại của tôi chỉ còn lại Baek Byeol và mẹ.
*
Tôi đang có một nỗi lo. Đó là làm sao để Byeol chịu dùng chiếc điện thoại mới mua. Nhưng việc đó chẳng hề dễ dàng.
Vì sợ máy mòn nên cô ấy cứ giấu tiệt chiếc điện thoại trong hộp. Tôi đã định dùng vũ lực để cướp cái hộp ra nhưng đánh nhau tôi cũng thua. Suýt chút nữa thì bị cô ấy cắn.
...
Bực thật chứ. Cái thứ máy móc vô tri đó lại được ở sát sạt bên cạnh Byeol.
'... Sao mình lại sắp dỗi thế này nhỉ?'
Nhận ra mình đang ghen tị với cái điện thoại một cách kỳ quặc, tôi tự thấy mình đúng là hết thuốc chữa rồi...
'Phải rồi.'
Một ý tưởng hay ho nảy ra. Tôi cài trò chơi Pokémon Go vào điện thoại rồi đưa cho cô ấy xem.
Đang còn nửa tin nửa ngờ, nhưng khi nhìn thấy quả cầu Monster Ball nửa đỏ nửa trắng hiện lên, cô ấy liền vỗ tay cái chát!
"Pokémon Go!!!"
"Ha ha. Em nhận ra à?"
Byeol cũng biết rất rõ trò chơi này. Đó là trò chơi trên điện thoại mà cô bé trong cuốn truyện cổ tích tôi viết cực kỳ say mê.
Pokémon Go là trò chơi dựa trên tính năng GPS và thực tế ảo tăng cường để bắt và thu thập các Pokémon xuất hiện ngoài đời thực.
*- Chào mừng bạn đến với thế giới Pokémon. Hãy nhập tên của bạn.*
Tôi suy nghĩ một chút rồi nhập dãy số 956223. Thấy những con số thân thuộc đầy hoài niệm, Byeol vui sướng giậm chân sáo trong đôi giày búp bê.
"Cho em xem Pokémon đi!"
"Vẫn chưa có đâu. Anh vừa mới cài xong mà."
*- Ppyo-ro-rong!*
Đúng lúc đó, một chú rùa Squirtle chui ra từ sau thùng báo trên phố.
*- Vút!*
Tôi xoay vòng vòng để ném Monster Ball. "Póc", trúng phóc.
*- Lăn, lăn...*
"..."
"..."
*- Tinh!*
*- Tuyệt quá! Bạn đã bắt được Squirtle!*
Sau đó, tôi vừa đi vừa tiếp tục bắt những con Pokémon xuất hiện. Và mỗi khi Byeol kiễng chân định nhìn vào màn hình, tôi lại né đi không cho cô ấy xem.
*- Nhìn chằm chằm.*
*- Né!*
*- Nhìn đắm đuối.*
*- Né!*
"Oa, lại bắt được nữa rồi."
"..."
Byeol bắt đầu lộ vẻ bất an. Nỗi bất an rằng nhỡ đâu tôi bắt hết sạch Pokémon trên thế giới này thì sao.
*- Lục lọi.*
"Em, em cũng muốn chơi cái đó."
Quả nhiên, thứ khiến người lữ hành cởi bỏ lớp áo khoác không phải là cơn gió mạnh mà là ánh mặt trời rực rỡ. Cuối cùng thì cũng phải để cô ấy tự mình hành động.
*
"Ơ...? Dong-ha?"
Trước lối vào ga tàu điện ngầm, tôi gặp lại một người bạn thân hồi cấp ba.
Đó là Se-chan, học hành không giỏi nhưng rất lễ phép nên khá thân thiết với các thầy cô. Thấy bên cạnh cậu ta có bạn gái đi cùng nên chúng tôi chào hỏi nhau.
"Oa, Dong-ha! Thằng quỷ này... bấy lâu nay mày bơ hết liên lạc của tao."
"Xin lỗi nhé. Tao bận quá."
Sau khi đi sang thế giới khác thì mất liên lạc, lúc quay về lại mải đi leo núi nên cũng mất liên lạc, tôi chẳng biết lấy lý do gì cho thỏa đáng.
Trong lúc đang trao đổi vài câu chào hỏi ngắn ngủi và hỏi thăm tình hình với bạn cũ,
Byeol, người nãy giờ vừa đi vừa bắt Pokémon theo sau, bỗng đưa điện thoại ra bằng hai tay.
"Nè, nè! Em bắt được bạn của Leviathan rồi nè! Dragonite... Ơ? Ai đây?"
"Byeol à, chào đi. Đây là Se-chan, bạn hồi cấp ba của anh, người duy nhất nhận được giải chuyên cần đấy."
"... Này! Baek Dong-ha! Đừng giới thiệu như thể đó là bản sắc duy nhất của tao thế chứ!"
Se-chan chỉ vào Byeol và hỏi cô ấy là ai.
"Người tao sẽ kết hôn."
...
Se-chan cứng đờ như đá.
"Cái gìiiii?!?!"
"Á, giật cả mình."
Mồm Se-chan há to bằng cả đầu của Byeol. Cả Min-sik, cả bố mẹ tôi cũng vậy, ai nấy đều có phản ứng y hệt khi nghe tôi nói mình có bạn gái.
"Oa ha ha ha! Thật hả?!"
Se-chan chân thành chúc mừng chúng tôi. Cậu ấy bảo sẽ mừng cưới thật hậu hĩnh nên nhất định phải đưa thiệp mời rồi mới rời đi.
"Chúng ta cũng đi thôi chứ?"
"Vâng!"
"... Ơ kìa?"
*- Chộp lấy!*
Tôi nắm chặt lấy vai Byeol.
"Này."
"... Dạ?"
"Cái này là sao?"
Trên trán Byeol có vết máu.
"... Hi hi hi. Không có gì đâu mà."
Byeol định lảng tránh ánh mắt của tôi. Tôi lập tức đuổi theo.
"Cái gì là sao? Thằng khốn nào đã làm thế này?"
Để trừng trị kẻ khốn khiếp nào đó không rõ danh tính, tôi bước về hướng Byeol vừa đi tới. Byeol vội vàng giữ lấy tay tôi.
"Thật, thật, thật sự không sao đâu. Em không bị thương mà."
"Anh hỏi là ai đã làm thế này. Nói mau."
"... Kh-không phải đâu. Em không biết. Em kh-"
"CÓ NÓI KHÔNG?!!"
*- Giật mình.*
Tôi vô tình quát lên giận dữ.
Đôi mắt Byeol mở to vì kinh ngạc.
Đó là hành động mà cô ấy sợ nhất kể từ khi còn sống trong tòa lâu đài ngày xưa.
...
*- Hi hi hi. Em mua thịt Chim Sấm về rồi nè.*
Ngày xưa, mỗi khi đi chợ về, đầu cô ấy thường xuyên có vết thương do bị ném đá.
Lúc đó, tôi căm ghét bản thân mình vô dụng đến phát điên...
Nhưng dù là lúc đó hay bây giờ, cô ấy chẳng hề có lỗi gì cả.
"... Anh xin lỗi vì đã quát em, Byeol à."
"Kh-không sao đâu. Nhưng thật sự là em không bị thương mà. Không có ai bắt nạt em hết. Thật đấy. Hứa luôn."
Byeol đưa ngón tay trắng ngần ra. Cô ấy chưa bao giờ thất hứa khi đã móc ngoéo thế này. Tôi trấn tĩnh lại hơi thở dồn dập, dùng ống tay áo lau vết máu trên trán cô ấy.
May mắn thay, đúng như lời cô ấy nói, trán cô ấy vẫn sạch sẽ, không có vết thương nào.
"... Thật sự là không bị đánh chứ...?"
"Vâng! Không có mà. Chúng ta đang hạnh phúc thế này... em không muốn có thêm chuyện buồn nữa đâu. Đi mau thôi...!"
"..."
Lời nói của cô ấy có chút gì đó mơ hồ.
*- Siết chặt.*
Tôi nắm chặt tay Byeol.
"Xin lỗi vì đã để em một mình. Giờ đây không ai có thể đụng vào em nữa đâu."
"... Vâng...! Hì hì."
*
10 phút trước.
"Oa, này, nhìn con bé kia kìa. Đỉnh thật sự."
"Nó á? Này, với cái nhan sắc đó thì mày có cửa chắc? Trăm phần trăm là có bồ rồi."
"Có thủ môn thì vẫn vào lưới được mà, thằng ngu. Nhìn mặt là biết kiểu hiền lành rồi. Đợi đấy."
*- Cộp, cộp.*
Một gã đàn ông đội mũ len đen, trông gầy nhom như que tăm tiến lại gần Baek Byeol.
"Này em gái! Chào em. Đang làm gì thế?"
"... Ơ?... Ừm. Đang bắt Pokémon."
Baek Byeol trả lời mà không thèm nhìn lấy một cái. Vì cô ấy đang tập trung nhắm Monster Ball để ném vào con Psyduck vừa chui ra cạnh đài phun nước.
"Em có bạn trai chưa?"
"Ừm... Ừ. Có một người cực kỳ ngầu luôn."
Mặt gã đàn ông biến sắc như ăn phải phân. Nhưng đến đây vẫn nằm trong dự tính của gã.
"Dù vậy thì cứ làm quen đi đã nhỉ? Biết đâu được đấy. Cho anh xin số điện thoại được không?"
".... Ừm.... Ừm....."
...
Baek Byeol đang ghi nhớ quy luật nhảy của con Psyduck.
"Này em gái."
"..."
...
Gã đàn ông bắt đầu bực bội vì Baek Byeol chẳng thèm liếc nhìn mình lấy một cái.
"Không có ý tứ gì hết vậy?"
*- Chộp lấy!*
*- Giật mạnh.*
Ngay khoảnh khắc gã thô bạo nắm lấy cổ tay Baek Byeol kéo đi.
*- Lăn lóc...*
Quả Monster Ball cuối cùng rơi xuống đất và con Psyduck đã chạy mất vào bụi cỏ.
"Người ta đang nói chuyện thì phải nhìn mặt mà trả l-"
"Hừ!! NGƯƠI LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ!!!!"
*- Rắc!!*
Cú thiết đầu công của Baek Byeol giáng thẳng vào mặt gã, làm nát xương mũi.
*- Phụt!*
Gã đàn ông phun máu mũi xối xả rồi ngã ngửa ra sau. Gã co giật bần bật như một con muỗi bị đập trượt.
...
Baek Byeol hốt hoảng, nhìn quanh quất.
"... Ư ư, hỏng rồi, chuyện lớn rồi."
Nếu bị hiến binh bắt vào tù thì sẽ không được gặp Dong-ha nữa. Từ xa, bạn của gã đang chạy lại.
"Kh-không biết đâu. Tôi không biết gì hết. Cái gì mà húc đầu chứ."
Baek Byeol quay đầu bỏ chạy. Cô quyết định sẽ giữ kín chuyện ngày hôm nay cho đến khi xuống mồ.
*
*- Cộp, cộp.*
*- Dừng.*
Khu phố mua sắm dưới hầm ga tàu điện. Bước chân của cô gái đang nắm tay tôi cùng bước đi bỗng dừng lại. Theo quán tính, tôi bước thêm một bước rồi mới dừng lại nhìn vào mặt Byeol.
"..."
"Byeol à."
*- Quay ngoắt.*
Cô ấy vốn đang nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trong cửa hàng, bỗng vội vàng rời mắt đi và giả vờ như không biết gì.
"Em muốn mua bộ đó à?"
"Không phải đâu. Không phải mà."
"Không phải gì chứ. Anh thấy em nhìn chằm chằm mà."
"Em có nhìn đâu."
"Vào thôi."
"Đã bảo là không phải mà!"
Byeol khăng khăng chối phăng đi.
Đó là một hành động khá bất ngờ đối với một người vốn chẳng mấy quan tâm đến quần áo hay trang sức như cô ấy. Nhưng cũng đúng thôi, Byeol cũng là con gái mà. Tôi mở cửa hàng và nói:
"Chị ơi, cho tôi xem bộ quần áo này với."
"Không phải! Đã bảo là không phải rồi mà!"
Dù cô ấy có khăng khăng thế nào, tôi vẫn mua bộ đồ đó cho cô ấy. Đứng trước gương toàn thân, dường như không thể giấu nổi niềm vui, cô ấy cứ xoay đi xoay lại và đỏ mặt. Bộ đồ rất hợp với cô ấy.
*
*- Rầm rầm.*
*- Lắc lư.*
Lúc hoàng hôn.
Ánh nắng chiều tà buông xuống thành phố trong giờ tan tầm hối hả. Giữa dòng hành khách đông đúc, có chúng tôi.
*- Lắc lư.*
Có vẻ như buồn ngủ, Byeol lim dim mắt tựa vào người tôi.
"Buồn ngủ à? Để anh cầm đồ cho."
*- Lắc đầu.*
Cô ấy lắc đầu. Ngoại trừ những túi đồ đã đặt lên giá, cô ấy ôm khư khư những thứ còn lại trong lòng. Tuyệt đối không buông tay.
...
Hôm nay, tôi đã tặng quà cho cô ấy nhiều như nỗi nhớ và sự chờ đợi bấy lâu.
"... Cảm ơn anh."
Byeol nói khẽ.
Một ngày dài mà cũng thật ngắn ngủi.
Câu nói mà cô ấy đã nói với tôi suốt cả ngày hôm nay.
"Cảm ơn em."
Mỗi khi nghe câu đó, tôi lại muốn đáp lại bằng một câu nói duy nhất này.
*- Ga tiếp theo là ga Hapjeong, ga Hapjeong. Cửa xuống nằm ở bên trái.*
*- Xìii.*
Đoàn tàu dừng lại, cửa mở ra, và một dòng người hối hả lại lên xuống tàu.
Những hành khách tan làm dù gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng trông ai nấy đều có vẻ phấn chấn.
...
Giờ đây tôi đã hiểu phần nào ý nghĩa của biểu cảm đa tầng đó. Chắc hẳn mỗi người đều có một cuộc sống thường nhật riêng, và một "ngôi sao" (Byeol) của riêng mình.
*- Lắc lư... lắc lư.*
*- Ngẩng đầu.*
Byeol rời khỏi vai tôi và nhìn tôi đắm đuối.
"Dong-ha à."
Gương mặt cô ấy nhuộm trong ánh hoàng hôn đỏ rực hắt vào từ cửa sổ.
Một màu sắc mong manh như thể sắp tan biến cùng mặt trời lặn.
"... Hôm nay anh có vui không?"
Cô ấy thì thầm thật nhỏ, chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy.
Rất khẽ.
...
Ừ. Vui lắ-
*- Bíp bíp bíp.*
...
Tôi mím môi định nói điều gì đó.
"..."
...
Tôi không muốn.
Tôi không muốn trả lời câu hỏi của cô ấy.
Tôi sợ.
Sợ rằng đó sẽ là nút thắt cuối cùng của câu chuyện.
Sợ rằng lời nói đó sẽ là hồi kết.
*- Lắc lư.*
Sợ rằng ngày mai sẽ khác với ngày hôm nay.
"..."
Vì thế, tôi im lặng chỉ nhìn cô ấy.
*- ♪ ♬ ♪ ♩
Và rồi... bản nhạc thông báo nhẹ nhàng vang lên trong tàu điện ngầm.
*- Xin thông báo tới quý hành khách. Ga này là ga cuối của đoàn tàu này. Yêu cầu tất cả hành khách xuống tàu. Chúc quý khách một ngày vui vẻ.*
Đó là thông báo cho biết đã đến ga cuối.
Đoàn tàu dừng lại.
*- Xìii.*
Đoàn tàu đã cập bến ga cuối cùng.
Cửa mở ra.
Chẳng còn hành khách nào trên tàu.
Chỉ còn Ma Vương yêu dấu của tôi, người mặc chiếc váy đen với chiếc sừng mọc bên trái đầu, đang ngồi đó.
"..."
"..."
Mặt trời lặn xuống. Bóng tối bao trùm thế giới. Ánh hoàng hôn chiếu rọi cô ấy tan biến dần.
...
Đến đây thôi sao.
Nhưng Ma Vương à, anh sẽ không khóc nữa đâu.
...
"Quả nhiên bộ đồ hôm nay mua đẹp hơn bộ đó nhiều."
Dù cho ngày hôm nay, khoảnh khắc này có là một giấc mơ sắp tỉnh giấc đi chăng nữa.
Thì chắc chắn đó vẫn là một ngày anh đã trải qua cùng em.
...
*- Hôm nay anh có vui không?*
Ma Vương vẫn đang chờ đợi câu trả lời cho câu hỏi lúc nãy.
...
Đã đến lúc phải xuống tàu rồi nhỉ.
Nếu một ngày nào đó gặp may...
Anh lại có thể mơ về em như ngày hôm nay.
"Hôm nay anh cũng rất vui."
...
"Hi hi hi."
Ngay lập tức, Ma Vương mỉm cười rạng rỡ. Với gương mặt vô cùng hạnh phúc. Ánh sáng đó khiến tôi cũng bất giác nở một nụ cười mãn nguyện.
"Tạm biệt."
Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay chào tôi.
*
Tôi mở mắt ra.
*- Tí tách, tí tách...*
Những giọt nước rơi xuống vai tôi.
'...'
Ngọn núi mà tôi đã leo lên để tìm cô ấy. Đó là nước mưa rơi xuống từ kẽ mái hiên của nhà chòi.
"..."
Nhưng sao nước mưa lại có mùi nước gạo thế này.
*
*- Ga tiếp theo là ga Sinchon, ga Sinchon. Cửa xuống nằm ở bên trái.*
*- Lay lay.*
"Dong-ha à! Dậy đi!"
Bên trong tàu điện ngầm.
Byeol đang ở bên cạnh lay tôi dậy.
"Lúc nãy chúng ta lên tàu ở đây đúng không? Phải xuống thôi. Mau lên!"
Còn chưa đến ga nữa mà... Byeol cứ lay tôi như thể có chuyện lớn xảy ra nếu không xuống được.
Đúng là Byeol rồi.
*- Tí tách, tí tách...*
"..."
Thứ gì đó từ túi đồ đặt trên giá đang rơi từng giọt xuống vai tôi. Là nước gạo mà lũ trẻ uống dở đây mà.
...
... Phù...
"... Ơ? Anh, anh khóc đấy à!?"
"Không có khóc."
"Em thấy giống như đang khóc mà?"
Byeol chẳng hiểu lòng người gì cả, cứ chọc chọc vào người tôi với vẻ mặt đáng ghét hỏi có phải tôi đang khóc không.
Tôi chờ đợi. Cho đến khi tàu cập bến và cửa mở ra.
*- Xìii.*
...
"Byeol à."
"Dạ?"
*- CHÁT!!!*
*- !!!!???*
Đúng lúc cửa tàu mở ra, tôi búng một cái thật mạnh vào trán Byeol. Cô ấy ôm trán với vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên.
Và tôi chạy biến đi không thèm ngoảnh đầu lại.
"... Cái, cái gì thế?! Tại sao..."
"Ai mượn em xuất hiện trong mơ một cách tha thiết như thế làm gì!"
Bị đánh úp, cô ấy vừa xoa trán vừa lườm tôi đầy uất ức.
Tôi đã chạy thoát ra ngoài cửa tàu rồi.
*- Chạy thình thịch!*
"Hừ!! Kẻ đã nhúng máu lên tay thì không thể sống sót trở về đâu!"
Byeol với cái trán sưng vù đuổi theo tôi. Chẳng mấy chốc tôi đã bị cô ấy bắt được và ăn một cú búng trán "hạt nhân".
*
Chúng tôi đã về đến trước cửa nhà.
Tôi định sẽ dạy cho cô nàng hay trêu tôi là đồ mít ướt này một bài học.
*- Có muốn cá cược không? Từ giờ xem ai khóc trước? Đặt cược 200 cái búng trán nhé?*
*- Ồ? Có vẻ như anh muốn bị một trận tơi bời rồi đây?*
Thật ra, ở nhà đang có một bữa tiệc chờ sẵn. Lũ trẻ và Kim Dong-ha đã về trước và tích cực giúp đỡ.
Một bữa tiệc bất ngờ mà ai cũng biết trừ Byeol.
Vừa mới về đến nơi, Kim Dong-ha và lũ trẻ đã đội cho cô ấy một chiếc mũ chóp khổng lồ.
Trong phòng khách đầy ắp những hộp quà.
Phải rồi, giống hệt như mùa Giáng sinh năm ấy.
Byeol cố gắng để không khóc. Cô ấy cấu vào đùi mình thật đau để nhịn khóc.
*- Adam hai mươi hai, Adam, Adam hai mươi ba...*
*- Dong-ha à! Baek Byeol đang đọc thần chú gì lạ lắm nè!*
Như thể đếm cừu khi không ngủ được vào ban đêm, cô ấy còn đọc cả thần chú đáng sợ để chịu đựng.
Có vẻ như cô ấy cực kỳ không muốn bị ăn búng trán.
*- Chảy dài.*
Nhưng cuối cùng, cô ấy đã gục ngã và khóc nức nở trước chiếc máy chơi game lấy ra từ hộp quà cuối cùng.
Đó là trò chơi Little Farm. Vì là dòng máy đã ngừng sản xuất nên rất khó tìm, nhưng tôi đã lùng sục khắp cả nước để tìm cho bằng được.
Ngồi trước TV, cô ấy vội vàng bật máy game với đôi bàn tay run rẩy.
*- Bíp, bíp.*
Những giọt nước mắt của cô ấy liên tục rơi xuống tay cầm chơi game.
"... L-làm sao mà? Vẫn y nguyên thế này..."
Cả 956223, cả 666242 đều vẫn y nguyên như lúc đó. Cấp độ, chỉ số, bức tượng con lừa, và cả điểm thân mật duy nhất nữa.
Đó là kết quả của việc tôi đã tranh thủ chơi suốt 3 năm qua. Thú thật là cũng khá vất vả đấy.
*- Bíp, bíp, bíp.*
Như bị bỏ bùa mê, Byeol điều khiển nhân vật.
*- Chạy thình thịch.*
Cô ấy chạy mãi. Đến nơi có con dốc ngày ấy.
"... Hức... hức."
Ở đó, ngôi nhà bằng giấy màu xanh da trời mà chúng tôi chưa kịp xây xong ngày ấy, giờ đã được hoàn thành y hệt.
*
Sau khi ăn tối, chúng tôi ra cửa hàng tiện lợi gần nhà.
Lũ trẻ chỉ lấy đầy nước gạo Sikhye.
Kim Dong-ha thì bị lũ trẻ đánh tơi bời vì định mua bánh trứng.
Byeol thì đang mặc cả bớt cho 50 cái búng trán.
Chúng tôi bày đầy bánh kẹo và kem trong phòng, chơi Little Farm cho đến khi mệt lử rồi ngủ thiếp đi.
Chẳng có gì đặc biệt, cũng chẳng có gì đáng để kỷ niệm.
Bởi vì đó chỉ là một ngày bình thường mà chúng tôi sẽ còn có vào ngày mai, ngày kia, và cả một năm sau nữa.
0 Bình luận