“Đi xa quá nhỉ.”
Tài xế taxi lên tiếng.
“Vâng.”
Hiện tại tôi đang lao đi trên đường cao tốc.
“Anh có việc gấp ạ?”
“Dạ?”
“Ha ha. Tại tôi thấy anh cứ liên tục kiểm tra xem còn cách bao nhiêu cây số nữa.”
Tôi điều chỉnh lại ánh mắt vốn dĩ đang dán chặt vào màn hình định vị theo thói quen phản chiếu trên kính xe của ông ta.
“Xin lỗi bác. Không phải cháu đang hối thúc bác đâu ạ.
“Ôi, lỗi phải gì chứ. Chắc là việc quan trọng lắm hả?”
...
- Cậu làm cái đó làm gì vậy?
- Hử?
- Cái ứng dụng kiếm được cùng lắm là 5 won, 10 won đó ấy.
Tôi chỉ vào cái ứng dụng kiếm tiền ngớ ngẩn mà OO đang bật lên và hỏi. Cô ấy đã làm việc này từ khi còn nhỏ.
Gia cảnh của OO không đến mức túng quẫn tới nỗi phải làm những công việc lao động tốn sức mà hiệu quả thấp như thế này.
- Gom đủ 1 triệu won thì sẽ có chuyện rất hay cho xem.
- Chuyện gì cơ?
- Bí mật.
- Ai dạy cậu nói mấy câu đó hả...? Học đâu ra mấy cái thói xấu đó không biết!
*
“...”
Tôi chạy xe một hồi lâu theo địa chỉ.
Đã đến trụ sở chính.
Nhưng đúng như dự đoán, phía sau cánh cửa kính bạc màu treo tấm biển “Cho thuê mặt bằng” chẳng có gì cả.
Chỉ có duy nhất một chiếc ghế sofa da cũ kỹ, lớp bọc bị rách để lộ phần mút xốp màu vàng, nằm trơ trọi giữa phòng.
“...”
Dù đã lường trước nhưng tôi vẫn cảm thấy hụt hẫng.
Quả nhiên là không được sao.
... Ít nhất, nếu liên lạc được với người có trách nhiệm thì tốt biết mấy.
Tình hình tài chính của công ty có thể đang ở trạng thái không thể hoàn trả số tiền tích lũy cho cô ấy.
Dù có như vậy thì vẫn có cách. Tôi chỉ cần chuyển tiền cho phía Cash Slide, và công ty chỉ việc nạp số tiền đó vào tài khoản của cô ấy là được.
“Thử gọi vào số này xem sao.”
Tôi lấy điện thoại ra nhìn vào số điện thoại cho thuê nhà. Nhưng máy đã tắt nguồn. Vì vội vàng đi ngay nên tôi cũng không kịp kiểm tra dung lượng pin còn lại.
...
Tôi ghi nhớ số điện thoại rồi bước ra khỏi tòa nhà.
*
Tôi sạc điện thoại tạm ở ga tàu điện ngầm gần đó vì đang gấp.
- Tút... tút...
- Tút... tút...
- Tút... tút...
Không bắt máy.
...
“Hay là mình đi lên đó đợi nhỉ.”
Đúng lúc đó, tôi phát hiện ra có vô số cuộc gọi nhỡ trong điện thoại. Tất cả đều là của OO. Chẳng lẽ lại vì không mở được nắp lọ mứt dâu sao?
- Tút, tút.
Điện thoại rung lên. Là cô ấy.
“...”
Vì tôi không nghe máy nên cuộc gọi tự ngắt.
Tôi quyết định không gọi lại. Bởi vì nếu bây giờ cô ấy hỏi tôi đang ở đâu, tôi buộc lòng phải nói dối.
Vừa định quay trở lại công ty thì...
“(A, không được!!!! Quay lại đây!)”
- Chiếp! Chiếp! Chiếp!
Từ sau cây cột phía đối diện, một con chú gà con vàng óng không biết từ đâu ra, vừa nhìn thấy tôi đã vỗ cánh phành phạch rồi chạy lạch bạch tới. Chú gà đến bên tôi, dụi đầu vào chân tỏ vẻ mừng rỡ.
“... Chíp Chíp? Là mày hả Chíp Chíp?”
“Chiếp! Chiếp!”
Chú gà phấn khích vỗ cánh, chỉ trỏ về phía sau cây cột.
...
- Cộp, cộp.
- Thình thịch.
- Rầm!
Từ sau cây cột đó, tiếng một người đang chạy gấp gáp rồi ngã nhào một cách ồn ào vang lên.
... Ôi, chẳng lẽ nào.
Đúng là "nói trước bước không qua". Quả nhiên là OO. Cô ấy cùng với con gà còn lại định bỏ chạy nhưng lại bị ngã và đang mếu máo.
“... Sao cậu biết chỗ này mà tìm tới đây?”
“Ơ, ơ?! Đi làm việc vặt! Tớ đi mua hành tây mà!”
... Bác gái cho cậu đi mua hành tây ở tận nơi xa xôi này cơ đấy.
“... Ư ư.”
“... Ừm.”
Tôi rơi vào trầm tư một lát. Phải bịa ra lý do gì để cô ấy chịu ngoan ngoãn đi về đây? Tuyệt đối không được để cô ấy phát hiện ra việc tôi tìm đến đây vì chuyện liên quan đến Cash Slide.
“Coi, coi như không thấy đi!! Chúng ta chưa từng gặp nhau!”
“... Hả?”
Cô ấy bỗng dưng nói một câu kỳ quặc.
“Tớ sẽ coi như không thấy gì hết, nên cậu cứ tiếp tục chuẩn bị sự kiện bất ngờ đi. Nhé?”
Cô ấy chỉ toàn nói những lời khó hiểu.
...
Sau khi trò chuyện, tôi mới biết OO tưởng rằng bề ngoài tôi tỏ vẻ khó chịu nhưng thực chất lại bí mật đến suối nước nóng trước để chuẩn bị sự kiện bất ngờ cho cô ấy. Vì quá tò mò nên cô ấy đã đi theo... rồi sợ rằng nếu bị tôi phát hiện sẽ làm hỏng sự kiện mà tôi đã dày công chuẩn bị nên mới bỏ chạy.
Rốt cuộc tôi là Baek Dong-ha ở vũ trụ song song nào vậy chứ.
Hơn nữa, bây giờ tôi đang có việc quan trọng.
“Sự kiện gì mà sự ki...”
- Long lanh.
Tôi định nói ra sự thật nhưng đôi mắt của cô ấy và hai chú gà con đều lấp lánh như những vì sao trên trời. Chỉ riêng việc theo dấu đến tận đây thôi cũng đủ thấy sự kỳ vọng lớn lao thế nào rồi.
- Lấp lánh.
- Long lanh lóng lánh.
Khuôn mặt tràn đầy sự thuần khiết và mong đợi đó. Thật quá khó để phản bội lại nó.
“Cậu, cậu nhận ra rồi à.”
“Oa, oa! Quả nhiên là vậy!”
“Chiếp chiếp chiếp!”
... Làm sao tôi có thể dẫm đạp lên trái tim của những đứa trẻ đã hăm hở đến tận đây chứ.
“Đi thêm một chút nữa là đến suối nước nóng Tyranno rồi đó? Tụi tớ đợi nhé? Cậu có cần thêm thời gian chuẩn bị không?”
Cô ấy liên tục bày tỏ sự trung thành, như thể có thể làm bất cứ điều gì.
“Không, được rồi. Đi cùng nhau đi.”
Vừa bị cô ấy kéo đi, tôi vừa gấp rút lên kế hoạch cho cái "sự kiện" đó.
*
Bên trong cơ sở có bồn tắm nam, bồn tắm nữ và bồn tắm chung.
- Liếc.
“Liếc cái gì. Muốn ăn đòn không?”
“Hì hì, không có gì.”
Tôi đe dọa cô ấy khi thấy cô ấy lén lút dẫn tôi về phía bồn tắm chung.
“Chiếp! Chiếp!”
Nhìn theo hướng lũ gà con đang kêu, đó là trước quầy ăn vặt. Chẳng lẽ chúng lại muốn ăn chả cá xiên sao? Đang lúc đau đầu suy nghĩ sự kiện cho lũ gà thì thật may quá. Tôi có thể tìm thấy gợi ý ở đây.
Lý do lũ gà vui mừng là vì món canh trứng (Gyeran-tang) có trong thực đơn. Có vẻ như chúng vui vì nghĩ rằng cũng có "tang" (bồn tắm) dành cho mình giống như bồn tắm nam và nữ vậy. Khi OO giải thích rằng cái "tang" đó không phải là cái "tang" này, lũ gà tức giận và đi bậy ngay trước cửa hàng.
Trước cửa bồn tắm, tôi định đi vào bồn tắm nam thì cô ấy nắm lấy cổ tay tôi.
“Dù sao thì cậu cũng phải đi cùng tớ.”
Quả nhiên là không dễ dàng bỏ cuộc mà. Cô ấy còn mang theo cả "phiếu điều ước" để đe dọa tôi.
“Đừng có bướng.”
Tôi rút "phiếu phòng thủ" đã chuẩn bị sẵn ra. Dù hơi trẻ con nhưng chẳng còn cách nào khác. Đây là cách để thắng cô ấy.
“Hi hi hi. Non lắm. Thế giới này rộng lớn lắm con trai ạ.”
Vừa nói, cô ấy vừa rút ra "phiếu phá vỡ phòng thủ". Tìm đâu ra cái đó hay vậy không biết.
“Không... cái này.”
“Chà, không định kháng cự đấy chứ? Cuộc đời sau này của cậu sẽ mất vui đấy?”
... Chết tiệt.
“Được rồi. Nhưng để tớ kiểm tra vài thứ đã.”
*
Tôi để cô ấy đứng đợi bên ngoài và đi vào trong thám thính để kiểm tra mức độ an toàn.
Vì vẫn còn sớm nên khách khứa thưa thớt. Có một người đàn ông lớn tuổi nhưng ông ấy quấn khăn che chắn phần dưới rất cẩn thận.
“... Xin lỗi bác. Bác không định cởi cái đó ra chứ ạ?”
Tôi biết chứ. Biết là cực kỳ vô lễ. Người đàn ông đó cũng nhìn tôi với ánh mắt kiểu "thằng ranh này bị gì vậy". Nhưng không còn cách nào khác. OO vẫn còn trẻ con lắm. Tôi phải bảo vệ cô ấy.
Kiểm tra xong. Tầm này thì OO vào được rồi. Người quản lý quầy lễ tân cũng nói giờ này chắc sẽ không có thêm khách nào nữa đâu.
Tôi nhờ lũ gà con quấn khăn thật chặt quanh người cô ấy. Phần thưởng là tôi sẽ mua cho chúng 10 viên kẹo dẻo.
“Xong chưa?”
“Chiếp.”
Khi chú gà ra dấu OK và cô ấy bước vào, quả nhiên không có một kẽ hở nào để lộ da thịt. Thậm chí còn được cố định chặt chẽ bằng kẹp tăm.
“Hi hi hi. Cậu lại sợ nữa à?”
Tôi nhắc nhở rõ ràng với cô ấy, người đang nghịch ngợm đưa tay vào định tháo kẹp tăm ra rồi lại thôi.
Tôi bảo rằng chiếc khăn đó là biểu tượng cho tình bạn của chúng ta, khoảnh khắc nó tuột xuống cũng là lúc tình bạn của chúng ta tan vỡ.
- Chạm.
- Tõm.
Cô ấy dùng đầu ngón chân trắng nõn kiểm tra nhiệt độ nước.
“Nhiệt độ nước ổn chứ?”
“Tuyệt lắm!”
“OO à, hôm nay cậu không mang theo chân vịt đấy chứ?”
“A, đúng rồi. Tớ quên mất...”
“... Đã bảo là đừng có bơi trong bồn tắm mà.”
Tất cả chúng tôi cùng từ từ bước vào bồn tắm.
“.... Aaa...”
“.... Phùuu...”
Cảm giác như cơ thể đang tan chảy ra như miếng kem trong miệng vậy. Thiên đường chính là đây chứ đâu.
“... Chíp...”
Lũ gà con đang đội khăn giấy xếp thành hình đầu cừu trông cũng có vẻ rất sảng khoái. Vì không thể cho chúng vào bồn lớn nên tôi lấy một cái chậu nhỏ, múc nước suối nóng vào rồi thả trôi trên mặt nước, tạo thành một "suối nước nóng gà con" trông cũng ra gì phết.
... Một lúc lâu
... Cứ thế
... Chúng tôi tận hưởng sự bình yên.
*
Đã trôi qua bao lâu rồi nhỉ.
Khi ở trong bồn tắm nước nóng, con người ta bỗng trở nên ngớ ngẩn. Chẳng còn suy nghĩ được gì nữa...
Có lẽ vì thế mà cảm thấy hạnh phúc hơn chăng. Không chỉ thể xác được thư giãn, mà ngay cả những tạp niệm, lo âu cũng tan biến hết, khiến ta có thể hoàn toàn đắm chìm vào khoảng thời gian này.
“Này cậu...”
OO, người cũng đang thả lỏng toàn bộ cơ thể giống như tôi, lên tiếng.
“... Ừ.”
“... Cảm ơn cậu.”
“...”
Cảm ơn chuyện gì cơ chứ.
Chẳng lẽ cô ấy nhận ra rồi sao? Lý do tôi đến đây.
Vì thỉnh thoảng cô ấy sắc sảo đến mức khiến mọi người xung quanh phải kinh ngạc mà.
“... Cảm ơn cậu. Vì lúc nào cũng chiều theo ý tớ.”
“... Hả?”
Nhưng cô ấy lại nói ra những lời ngoài dự đoán.
“... Hi hi. Chắc là phiền phức lắm. Cảm ơn cậu dạo này đã nghe lời tớ. Cậu là người thích ở nhà chơi game nhất còn gì.”
“... Chẳng phải cậu cũng vậy sao? Sao năm nay cậu lại đi lại nhiều thế?”
“... Vì giờ tớ không thể chờ đợi thêm được nữa.”
...
“Hả?”
Vì tiếng nhỏ quá nên tôi không nghe rõ.
“À, không có gì. Dù sao thì dạo này đi chơi với cậu vui hơn nhiều. Cảm ơn cậu vì năm nay đã chiều theo ý tớ nhé.”
“... Cảm ơn gì chứ. Là chuyện đương nhiên mà.”
“Thật sao? Có phải vì tớ là... bạn thân quan trọng của cậu... nên mới thế không? Đúng không?”
...
Tại sao nhỉ.
Trong sắc thái lời nói của cô ấy, tôi nghe như có một lối rẽ khác.
“... Vì tớ thích thôi.”
“Hả?”
...
“Tớ bảo là tớ thích. Thích cậu đó. Nếu không thích thì tớ đi theo làm gì cho mệt. Thà ở nhà chơi game như cậu nói còn hơn.”
“...”
Cô ấy quay đầu lại, nhìn tôi chằm chằm.
“... À, à, ừm...! Ý cậu là kiểu bạn bè yêu quý nhau ấy hả? Là vậy sao?”
Cô ấy áp sát mặt vào, kiên trì gặng hỏi.
...
Tôi đang nghĩ về cô ấy hơn cả mức bạn bè.
Nhưng tôi là một kẻ hèn nhát, không đủ dũng khí để đường đột bày tỏ lòng mình. Và cũng là kẻ thiếu tinh tế nữa.
Thế nhưng, không hiểu sao tôi biết chắc một điều. Rằng lúc này, nếu tôi đồng ý với câu hỏi "Vì là bạn thân quan trọng sao?" của cô ấy, thì sẽ là một sai lầm.
“...”
- Tõm.
- Chộp.
Cô ấy bò qua bồn tắm và nắm lấy tay tôi.
“Đừng có né tránh, trả lời đi.”
Đây là lúc cô ấy quyết liệt nhất từ trước đến nay. Không giống như cái nụ hôn lúc say rượu, mập mờ chẳng rõ là mơ hay thực kia.
“...”
Như thể cô ấy muốn dứt điểm mọi chuyện tại đây.
“... Chuyện đó là.”
- Cạch.
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở mạnh mẽ và một người đàn ông vạm vỡ bước vào. "Con voi" ở phần dưới của ông ta đang vung vẩy vòi một cách dũng mãnh.
- Phắt.
- Chọc!!!
Tôi vội vàng tạo ngón tay hình cái kéo. Tôi dùng hết sức chọc vào mắt cô ấy khi cô ấy đang định quay đầu về phía phát ra tiếng động.
“Á á á á á!!!”
Tiếng rên rỉ thảm thiết của cô ấy vang vọng khắp phòng tắm.
0 Bình luận