WN

< Rạp chiếu phim >

< Rạp chiếu phim >

- Cộp.

Kelly đóng cuốn sách thứ ba lại sau khi vừa đọc xong những tài liệu thu giữ được từ tòa tháp của Ma Vương – nơi giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát.

“... Cuốn sách này. Rốt cuộc là ai viết cho ai thế nhỉ?”

Cô bé trong câu chuyện là ai? Người viết những dòng này dường như chỉ để tâm đến một việc duy nhất: làm sao để khiến cô ấy vui lòng.

Từng từ ngữ lạ lẫm đều được chú giải một cách tỉ mỉ.

*Xe buýt: Một phương tiện giao thông trên Trái Đất. Đó là một con ngựa khổng lồ dạng hộp chữ nhật, có thể chở cùng lúc hàng chục người để di chuyển.

*Tai nghe (Headset): Một loại băng đô cho phép bạn vừa chơi game vừa trò chuyện với những người bạn ở cách xa hàng chục, hàng trăm dặm. Hình dáng tương tự như hình vẽ dưới đây.

Rất ân cần và chi tiết. Như thể người viết sợ cô bé trong sách sẽ bối rối khi đọc vậy.

Những từ khóa mà cô ấy thích như con lừa, trò chơi, động vật... liên tục xuất hiện.

‘...’

Thế nhưng anh chàng này... dựa theo những gì được mô tả, có vẻ là kiểu người cực kỳ thiếu tinh tế trong chuyện tình cảm.

Trái ngược hoàn toàn với những hành động của cô bé, anh ta dường như chẳng có chút tự giác nào về tình cảm của mình.

Mới đọc có vài cuốn mà Kelly đã cảm thấy sự bí bách, ngột ngạt thay cho nhân vật chính bắt đầu len lỏi trong lòng.

- Xoạt.

Anh lật giở những trang sách. Sách đã cũ đến mức mòn vẹt, nhưng không hề có một vết nhăn hay nếp gấp nào.

Đó là minh chứng cho việc cô bé chủ nhân của những cuốn sách này đã đọc đi đọc lại chúng không biết bao nhiêu lần, nhưng luôn nâng niu, giữ gìn vô cùng cẩn thận.

‘... Ư ư. Mình tò mò đoạn sau quá.’

Kelly đang rất bận. Nếu hôm nay không hoàn thành việc kiểm định, chắc chắn ngày mai anh sẽ bị viên quản lý mắng nhiếc thậm tệ.

...

“Chỉ một chút nữa thôi...?”

Cuối cùng, sự tò mò đã chiến thắng, anh cầm cuốn sách tiếp theo lên. Tiêu đề là <Rạp chiếu phim>.

Hào hứng mở bìa sách định lật trang, anh chợt khựng lại khi thấy một dòng chữ nhỏ xíu nằm ở góc sách. Khác hẳn với nét chữ nắn nót xuyên suốt cuốn sách, đây là những nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo như của một đứa trẻ lên bảy.

<Ước gì một ngày nào đó điều này trở thành sự thật>

*

Một buổi tối nọ.

[bdh123 đã hạ gục Dang-geun-gon-ran và đạt được Quadra Kill!]

[Kết thúc!]

“Khà.”

Tôi đã nghiền nát đội của oo. Sau 6 trận thua liên tiếp, cuối cùng tôi cũng thắng được cô ấy.

- A, không được!

Tiếng kêu tuyệt vọng của cô ấy vang lên qua tai nghe.

“Không được cái gì mà không được.”

Thời gian chờ hồi sinh của oo còn hơn một phút. Khoảng thời gian đó là quá đủ để tôi – kẻ vừa tàn sát đội của cô ấy khiến họ không kịp ngáp – phá hủy nhà chính Nexus.

- Bùm!

Cuối cùng, nhà chính của đội cô ấy đã nổ tung.

Sau cuộc khổ chiến kéo dài suốt 55 phút, tôi đã cắt đứt chuỗi thua và phục thù thành công.

Chúng tôi đã cá cược bằng những cú búng trán. Mỗi người bắt đầu trận đấu riêng. Nếu cả hai cùng thắng hoặc cùng thua thì huề, còn nếu chỉ một người thắng thì người đó được búng trán người thua.

Tôi đã gặp phải những đồng đội phá game (troll) và thua liền năm ván, để rồi đến ván này, khi đối đầu trực tiếp với cô ấy, tôi mới giành được một trận thắng duy nhất.

- Cạch!

Tôi mở cửa sổ phòng cô ấy chui vào để thu chiến lợi phẩm.

“Ông già Noel ơi... hức hức. Làm ơn đi mà...”

Cô ấy đang chắp hai tay, cầu nguyện trước con búp bê ông già Noel.

Chắc là cô ấy đang cầu mong một phép màu xảy ra, kiểu như tôi trượt chân ngã từ tầng một xuống đất khi đang leo qua cửa sổ chẳng hạn. Xin lỗi nhé, nhưng trước khi búng trán cậu thì tôi chưa đi chốn thiên đường hay địa ngục được đâu.

“U u u, s-sợ quá.”

Thấy tôi, mặt cô ấy cắt không còn giọt máu. Đôi mắt đỏ hoe đảo liên hồi, tuyệt vọng tìm đường thoát thân.

“N-này, cậu nhớ hồi tiểu học không? Hồi cậu bị mấy anh hàng xóm cướp mất thẻ bài Digimon rồi tớ đi đòi lại cho cậu ấy?”

“Cậu định lôi chuyện từ thời nảo thời nào ra đấy?”

“Thế... thế còn lần cậu trộm con ốc mượn hồn ở tiệm tạp hóa rồi tớ phải đi xin lỗi thay thì sao?”

“Đứa muốn nuôi rồi lấy trộm là cậu mà. Người đi xin lỗi chủ tiệm là tớ chứ.”

“A, hay là điểm danh tiếng trong Maple...”

“Im lặng. Cậu chết chắc rồi. Nhìn cái u trên trán tớ đây này. Lúc nãy cậu búng hăng lắm mà đúng không?”

Tôi vừa nói vừa chỉ vào vầng trán đỏ ửng, nơi vẫn còn in đậm dấu ngón tay trỏ của cô ấy.

- Chộp!

Tôi túm lấy cổ áo cô ấy.

“Hàaaa.”

Tôi chuẩn bị tư thế búng trán.

“Nếu cậu có lỡ biến thành người thực vật, mỗi thứ Tư tớ sẽ vào viện thăm cậu.”

“Đ-đừng mà!!! Mấy đứa nhỏ đang nhìn kìa!!”

“...”

- Chiếp... chiếp chiếp!

Nghe cô ấy nói, tôi nhìn xuống chân thì thấy hai con gà con đang dùng cánh ôm lấy chân tôi, run cầm cập. Trông chúng cứ như những đứa trẻ đang van xin: “Ba ơi, đừng đánh mẹ...” vậy.

... Rõ ràng từ nãy đến giờ người bị ăn đòn là tôi, mà sao tình cảnh này trông tôi cứ như gã chồng vũ phu đang cầm chai rượu hành hung gia đình thế này.

“Thôi bỏ đi. Đánh cậu thì được ích gì chứ.”

“... Quả, quả nhiên là bậc đại trượng phu...”

Cô nàng ngây thơ thở phào nhẹ nhõm, hạ thấp hàng phòng thủ.

“Cậu tưởng tớ sẽ nói thế sao?”

- Chách!

Thừa lúc đó, tôi tung một cú búng trán cực nhanh và gọn vào vầng trán trắng ngần của cô ấy.

- Rầm!

Cô ấy ngã ngửa ra giường.

“Đ-đầu tớ tê rần luôn rồi.”

“Đó chính là mùi vị của thất bại đấy.”

A, thật sảng khoái. Cả người nhẹ bẫng như chim.

Nhìn cô ấy đang quằn quại trên giường, mọi nỗi bực dọc tích tụ bấy lâu trong tôi tan biến sạch. Giờ về thôi nhỉ? Hôm nay chắc chắn sẽ có một giấc ngủ ngon.

- Cộp.

- Choảng!

...

Tôi lỡ tay làm rơi vỡ bức tượng con lừa bằng thủy tinh của Disney mà cô ấy vẫn lau chùi mỗi sáng. Đó là quà tặng đặc biệt (special gift) tại rạp phim khi xem bản điện ảnh lần trước.

“Lại đây.”

“Mấy đứa nhỏ đang nhìn kìa.”

*

Thế là vào lúc rạng sáng, chúng tôi có mặt tại rạp chiếu phim. Thật may là sự kiện tặng quà vẫn còn diễn ra.

“Hê hê. Tớ có phiếu giảm giá trong ứng dụng Cash Slide này.”

Thấy tâm trạng u ám của cô ấy đã bay sạch, tôi cũng thấy nhẹ lòng. Ý tôi là cái thân xác này được an toàn rồi.

“Ơ? Kia chẳng phải là Eun-dong sao?”

Tại quầy bán vé, tôi thấy một mái tóc vàng quen thuộc. Dù cậu ta đã kéo sụp mũ xuống nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.

“Eun-dong à.”

oo tiến lại gần và gọi tên cậu ta.

“!!!!”

Eun-dong quay lại, mặt mày xám ngoét như thể vừa bị bắt quả tang đang làm chuyện gì xấu xa lắm.

“Eun-dong cũng đến xem bản điện ảnh của Con Lừa giống bọn tớ à?”

“... Ơ, ơ? Hả?”

Đúng lúc đó, cô nhân viên bán vé nở nụ cười rạng rỡ, đưa vé cho Eun-dong.

“Thưa quý khách, vé của quý khách đây ạ! Phim ‘Cô hàng xóm cho bú nhờ sữa’...”

“Không phải!! Không phải! Đổi cho tôi phim Con Lừa đi!”

Và thế là ba chúng tôi cùng nhau đi xem phim đêm.

*

- Sột soạt.

- Sột soạt.

...

“Này. Cậu cố ý đúng không?”

“... T-tớ không biết gì hết.”

Cô ấy chẳng thèm ăn bắp rang, nhưng cứ hễ tôi thò tay vào hộp là cô ấy lại vươn tay ra đúng lúc đó. Kết quả là tay hai đứa cứ chạm nhau liên tục.

Tôi liếc nhìn Eun-dong. Cậu ta trông như đã đắc đạo, gương mặt vô cảm, xám xịt như tro tàn đang nhìn màn hình lúc phim mới bắt đầu. Có vẻ cậu ta thực sự rất muốn xem cái phim sữa gì đó.

“Bắt đầu rồi kìa.”

“... Haiz, trẻ con quá.”

Eun-dong vừa buông lời than vãn thì đã bị oo lườm cho một cái cháy mặt.

“N-nghe bảo hay lắm mà.”

Nhưng cô ấy nói đúng. Dù là phim dành cho trẻ em nhưng nội dung lại lôi cuốn hơn tôi tưởng.

Cốt truyện có vẻ quen thuộc, nhưng cách dàn dựng đã tạo nên sự khác biệt. Nó chạm đến những cảm xúc mà thời đại này ít ai còn mặn mà. Trên hết, các nhân vật được xây dựng rất có sức hút.

Chuyện kể rằng trên đỉnh núi cao có một mụ phù thủy độc ác sinh sống. Một ngày nọ, để trừng trị mụ ta, một chú lừa đeo kiếm bên hông đã lên đường chinh phục đỉnh núi.

- Cậu có thích cà rốt không?

Thế nhưng, kẻ sống trên đỉnh núi không phải là mụ phù thủy độc ác. Đó chỉ là một cô thỏ nhỏ nhắn, trắng muốt và tốt bụng, cực kỳ thích cà rốt. Với đôi mắt đỏ long lanh như hồng ngọc, cô thỏ đã mang đồ ăn và may quần áo cho chú lừa vừa trải qua chặng đường leo núi vất vả.

- Tớ không thể sống thiếu cỏ ba lá được.

Cô sống trên đỉnh núi đơn giản vì đó là nơi duy nhất cỏ ba lá có thể sinh trưởng.

Chú lừa nhận ra thỏ không hề độc ác và họ dần trở thành bạn của nhau. Trải qua những ngày tháng bên nhau, chú lừa bắt đầu nảy sinh tình cảm với cô thỏ.

- Oa! Cà rốt khổng lồ kìa!

Cả hai cùng nhau chăm sóc một mảnh vườn nhỏ, cùng chơi trò “Hoa Mugunghwa đã nở” rất vui vẻ. Chú lừa dần quên đi ngôi làng trong rừng của mình, cậu trân trọng cô thỏ đến mức muốn ở lại bên cạnh để cô không còn cô đơn nữa.

Tuy nhiên, thế gian bên ngoài không hề hay biết chuyện đó, họ đồn thổi rằng chú lừa đã bị mụ phù thủy thỏ ăn thịt.

Cuối cùng, một pháp sư cáo nghìn năm đã dẫn đầu đoàn thú vật kéo đến để xua đuổi cô thỏ.

...

“... Eun-dong à.”

“Lát nữa nói.”

Chẳng cần nói đến oo, ngay cả gã vừa chê phim trẻ con lúc nãy giờ cũng đang ngồi thu người, hai tay chắp lại cầu nguyện cho sự an toàn của cô thỏ.

- Mụ phù thủy độc ác kia, mau ra đây!

- Cút khỏi ngôi làng này mau!

- Khoan đã!

Chú lừa cố gắng giải thích với đoàn thú vật rằng ở đây không có phù thủy nào cả, và cô thỏ hiền lành biết bao. Nhưng lũ thú vật lại cho rằng chú lừa đã bị phù thủy bỏ bùa mê thuốc lú nên chẳng ai tin lời cậu.

- Vút, vút.

Lũ thú vật ném những quả sồi vào cô thỏ. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên đôi mắt đỏ của cô.

- Đau quá. Đau quá.

Chú lừa tức giận lao vào ngăn cản lũ thú vật. Đúng lúc đó, pháp sư cáo tung ra một lời nguyền nhắm vào chú lừa, và cô thỏ đã lao ra đỡ thay.

- Thỏ ơi! Mở mắt ra nhìn tớ đi!

- Khà khà khà. Giờ thì mụ phù thủy đó sẽ chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Pháp sư cáo còn nhẫn tâm đẩy ngã cả chú lừa đang khóc nức nở.

- Lăn lông lốc.

Chú lừa lăn từ trên đỉnh núi xuống tận chân núi, chân bị thương nặng đến mức không bao giờ có thể leo lên đỉnh núi được nữa...

“Mẹ kiếp, cái quái gì thế này!”

Eun-dong, kẻ vừa nãy còn xem như bị hút hồn vào màn hình, bỗng bật dậy, gân cổ lên quát tháo. Cậu ta bốc một nắm bắp rang vị hành ném thẳng vào màn hình.

“Cái trò khốn nạn gì đây! Thằng đạo diễn dở hơi này!”

“(Suỵt, khẽ thôi... có trẻ con đấy.)”

“Nghiến răng nghiến lợi. Để tao gặp ngoài đường xem, tao đấm cho không trượt phát nào.”

Những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má cậu ta.

“Hức, ác quá đi mất.”

oo cũng đã khóc thành một dòng sông. Quả thực đối với một bộ phim dành cho trẻ em, những tình tiết này có hơi quá đà.

Chú lừa bị thương ở chân, ngày ngày phải chống nạng đứng trên sân thượng. Cậu nhìn về phía đỉnh núi, nhớ về cô thỏ, nhớ về ngôi nhà nhỏ trên đỉnh núi mà mình không bao giờ có thể quay lại được nữa. Thế là cậu bắt đầu trồng thật nhiều cỏ ba lá trong làng.

Một năm trôi qua.

Hai năm trôi qua.

Chẳng mấy chốc, cả ngôi làng đã phủ kín một màu xanh của cỏ ba lá.

- Khụ, khụ... ặc, cỏ ba lá!

Pháp sư cáo, kẻ bấy lâu nay sống trong lâu đài xa hoa nhờ công trạng xua đuổi “phù thủy thỏ độc ác”, một ngày nọ khi bước ra ngoài đã vô cùng kinh hãi và ho sặc sụa khi thấy cỏ ba lá bao phủ khắp nơi. Hóa ra lão cáo bị dị ứng với cỏ ba lá. Như một phép màu, mọi ma lực của lão đều tan biến.

Và rồi sự thật được phơi bày: mụ phù thủy độc ác đã dùng ma thuật điều khiển lũ thú vật bấy lâu nay chính là lão cáo chứ không phải cô thỏ. Mụ phù thủy cáo bị tống khứ trở lại đỉnh núi – nơi cỏ ba lá không thể mọc được – và phải sống cô độc đến già.

- Cộc cộc.

- Ai đấy ạ...?

- Là tớ đây.

Cô thỏ, người tưởng chừng như sẽ ngủ vĩnh viễn trên đỉnh núi, đã tìm đến ngôi làng của các loài thú.

Vừa nhìn thấy cô thỏ, chú lừa đã vứt cả nạng mà ôm chầm lấy cô khóc nức nở. Họ lại cùng nhau trồng cà rốt sau nhà và sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

*

“Hà! Hay quá đi mất!”

Đứng trước rạp phim, cô ấy vươn vai sảng khoái.

“Thấy chưa? Hay đúng không? Từ nay đừng có mà coi thường nhé.”

Tôi chống tay ngang hông, nói với Eun-dong – kẻ vẫn còn đang thút thít.

“... Hức, cũng thường thôi...? Tr-trẻ con quá.”

Khóc đến mức đỏ cả mũi mà vẫn còn mạnh miệng được. Có vẻ cậu ta khóc nhiều quá nên khản cả giọng rồi.

“Hi hi! Thế cậu bốc được quà tặng gì thế?”

Cô ấy hỏi tôi. Tôi bốc được hình chú lừa. Còn oo bốc được hình cô thỏ trông giống hệt cô ấy.

“... Này. Cậu sẽ không vứt con lừa đó đi chứ?”

“Không vứt.”

“... Ơ? Sao nay lạ thế?”

“Không có nó thì cô thỏ biết làm sao.”

Nghe câu đó, cô ấy khựng lại một chút rồi nở một nụ cười thật tươi.

Đoạn, cô ấy vòng tay ôm tôi từ phía sau.

“... Hi hi... Cậu tốt bụng quá. Bạn của tớ. Lần sau nếu muốn đi xem phim nữa, tớ có nên làm vỡ thêm món bảo bối nào của tớ không nhỉ? A ha ha!”

“Không cần làm thế đâu.”

“..... Hả?”

“Vì tớ cũng thấy đi xem phim với cậu rất vui.”

“Oa...”

Miệng cô ấy chúm chím lại một hình thù kỳ lạ. Trông cứ như thể cô ấy đang ngậm một viên kẹo chua ngọt nào đó trong miệng vậy.

“Hi hi hi! Hôm nay sang nhà tớ chơi game thâu đêm đi! Thỏ con ơi!”

“... Thỏ là cậu mới đúng chứ.”

“Hức, hức...! Đừng nhắc đến chuyện cô thỏ nữa! Hức... May quá! Chết tiệt thật!”

Cô ấy khoác vai hai chúng tôi rồi nhảy chân sáo. Chúng tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi mua bánh kẹo và nước ngọt, rồi cùng nhau về nhà cô ấy chơi game suốt cả đêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!