Web Novel

193. Trách nhiệm của sự lựa chọn (1)

193. Trách nhiệm của sự lựa chọn (1)

"...Ôi, cái lưng của mình..."

Mỗi khi thắt lưng nhói lên, ký ức về đêm qua lại ùa về trong tâm trí khiến tôi không tự chủ được mà nhíu mày. Vùng nhạy cảm không chỉ tê rần mà còn đau nhức, thắt lưng tôi run rẩy đến mức khó lòng đứng vững.

Hơi thở nóng bỏng hòa quyện vào nhau, những giọt mật ngọt trắng đục trộn lẫn, hai cơ thể quấn quýt chặt chẽ đến mức không một kẽ hở cho không khí lọt qua. Thật sự, đó là một đêm hoan lạc đến điên cuồng.

"Mình đã bảo em ấy làm vừa phải thôi mà..."

Đêm qua, tôi đã được đích thân trải nghiệm sự thật rằng khi khoái cảm trở nên quá đà, nó có thể biến thành nỗi đau đớn. Cảm giác đê mê chạy dọc sống lưng khiến tôi nghẹt thở, đến mức tôi đã nghĩ rằng mình có thể ngất đi ngay lúc đang làm chuyện đó.

Đó không phải là kiểu tự mình chìm vào giấc ngủ, mà là cảm giác ý thức thực sự bị đánh bay và rơi vào hôn mê. Tầm nhìn nhuộm trắng xóa, sự cực hạn khiến hơi thở nghẹn lại, ngay cả một tiếng rên rỉ yếu ớt cũng không thể thốt ra.

Xương chậu tôi không ngừng run rẩy như lên cơn co giật, vùng dưới thì siết chặt lấy ngón tay của Titania không rời. Trên mu bàn tay đang nắm chặt vạt chăn đẫm ướt dịch tình, những đường gân xanh nổi lên rõ mồn một.

"Hà, hộc...!"

__

Sau đó, khi cơ thể tôi rã rời vì dư âm của cao trào và tưởng chừng như sắp thiếp đi ngay lập tức, Titania lại đánh thức tôi bằng cách cắn mạnh vào đầu ngực đang dựng đứng, hoặc nhéo vào âm vật đã sưng tấy đến đau đớn.

Sự kích thích vượt qua khoái cảm và trở thành nỗi đau khiến tâm trí đang lờ đờ của tôi căng thẳng trở lại. Những lúc ấy, tôi chỉ biết van xin Titania rằng mình đã quá mệt rồi, xin em hãy dừng lại đi. Thế nhưng...

https://drive.google.com/file/d/1csKy-aVPkfxzgTUKq8uGh_VAFgQzUilA/view?usp=drive_link

"A, hức...! Ti, Titania... thôi mà, hức, dừng lại đi..."

__

"...Con đã nói rồi mà? Dù mẹ có ngất đi thì con cũng sẽ đánh thức mẹ dậy. Hôm nay con không định để mẹ ngủ đâu."

Titania như muốn thực hiện đúng lời mình đã nói, em ấy dồn ép tôi đến cùng bằng những khoái cảm mãnh liệt hơn, những lạc thú khiến tôi khó lòng giữ được tỉnh táo. Vì thế, những việc tôi có thể làm cũng chẳng có bao nhiêu.

Nằm gọn trong vòng tay Titania, tôi chẳng còn biết thời gian trôi qua thế nào, chỉ biết khóc lóc, van xin, thở dốc. Tôi chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, trong khi dịch tình tuôn ra ướt đẫm ga giường như đứa trẻ con đại tiện không tự chủ.

...Hình như đoạn cuối tôi đã thực sự "ra" hết cả rồi thì phải. Ký ức mờ mịt nên tôi không nhớ rõ lắm. Chỉ biết khi tỉnh lại, chăn gối đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn Titania thì chỉ mỉm cười đầy ẩn ý mà không nói lời nào.

"...Hà."

Có lẽ vì đang nằm trên chính chiếc giường nơi chúng tôi đã làm chuyện đó đêm qua, nên ký ức cứ liên tục hiện về khiến bụng dưới của tôi không ngừng co thắt. Dù rất mệt mỏi, nhưng sự thật là cảm giác đó tuyệt vời đến mức khiến tôi mất cả lý trí.

Tuy nhiên, tôi xin kiếu chuyện này lần thứ hai. Tôi đã biết rằng khoái cảm quá mức sẽ trở thành đau đớn. Hơn nữa, dạo này chúng tôi có vẻ đã làm quá nhiều, tôi vừa định bụng phải tiết chế lại một thời gian thì...

Cốc cốc-

Có tiếng gõ cửa phòng ngủ, nơi vốn dĩ chẳng có ai tìm đến vào giờ này. Ơ, ai thế nhỉ? Hiện tại không có ai được phép vào phòng ngủ cả. Tôi đã cho các hầu gái lui ra với lý do bị ốm, còn Titania thì đã đi làm việc rồi mà.

Trước tiếng gõ cửa bất ngờ, tôi vội vàng khoác chiếc áo choàng bên cạnh để che đi những dấu vết mà Titania đã để lại trên cơ thể mình đêm qua. Sau đó, tôi hắng giọng rồi hỏi người đang đứng ngoài cửa.

"Khụ, ai đấy?"

"Là Bangso đây ạ, thưa Hoàng hậu. Thần có chuyện muốn thưa với Người một lát..."

"Bangso sao? À, ừm. Ông cứ vào đi."

Tôi lo lắng không biết mùi vị nồng đậm của cuộc hoan lạc đêm qua có còn vương lại trong phòng không. Nhưng vì đã thông gió và đốt nến thơm nên chắc là ổn thôi nhỉ. Nhận được sự cho phép của tôi, Bangso bước vào phòng và cúi chào.

"Thần xin bái kiến Hoàng hậu Vivian Snow White. Thần nghe nói Người không được khỏe, hiện tại Người thấy sao rồi ạ?"

"À, cũng không có gì nghiêm trọng đâu. Chỉ là cảm mạo thông thường thôi nên..."

Tôi khẽ khịt mũi kiểm tra mùi trên chăn, chỉ thấy hương nến thơm thoang thoảng nơi đầu mũi.

Sau khi xác nhận xong, tôi nở nụ cười nhẹ đáp lại lời hỏi thăm đầy lo lắng của Bangso, bảo ông ấy đừng quá bận tâm. Đúng là cảm mạo mà. Một kiểu cảm mạo kỳ lạ khiến nửa thân dưới run rẩy đến mức đi lại khó khăn.

Bangso thở phào nhẹ nhõm trước nụ cười của tôi. Ông chậm rãi tiến lại gần, kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống bên cạnh. Có vẻ lưng của Bangso cũng đau, vì khi ngồi xuống ông đã khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ đầy đau đớn.

...Nghĩ lại thì, Bangso cũng đã già đi nhiều rồi.

Lần đầu gặp mặt, râu của ông ấy đâu có bạc trắng thế kia. Vậy mà chớp mắt một cái, trên cằm Bangso đã là bộ râu dài trắng muốt như ông già Noel. Râu thì nhiều thế mà sao tóc lại...

"Phù... Người nói là cảm mạo thông thường thì thần yên tâm rồi."

"Khụ, khụ. Ông không cần lo lắng quá đâu. Mà dạo này sức khỏe của ông thế nào? Chẳng phải cũng đến lúc ông nên nghỉ hưu rồi sao. Ở tuổi này mà vẫn phải vất vả quá..."

"Hơ hơ, Người đừng nói thế ạ. Thần vẫn còn làm tốt được mười năm nữa đấy. Giao vị trí này cho mấy đứa trẻ tuổi thì vẫn còn hơi sớm. Hơn nữa, nếu không phải thần thì ai có thể làm Tể tướng của đất nước này đây? Thần cam đoan là bọn họ không trụ nổi một tuần ở vị trí này đâu, chắc chắn sẽ bỏ chạy hết cho xem."

"Phì, đúng là vậy thật. Ngoài ông ra thì chẳng còn ai làm được cả."

Tiếng cười vang lên giữa những lời đùa giỡn vu vơ. Tôi lắng nghe những lời phàn nàn hài hước của Bangso và cùng ông trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời. Nào là các bộ trưởng mới không chịu nghe lời, nào là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao lại gây chuyện.

Sau khi trò chuyện vui vẻ được một lúc, tôi nhìn Bangso và hỏi. Chắc chắn lúc vào phòng ông ấy đã nói là có chuyện muốn thưa với tôi. Có lẽ đã đến lúc đi vào vấn đề chính rồi.

"Được rồi, ông bảo có chuyện muốn nói với ta phải không?"

"...Vâng, thưa Hoàng hậu. Thần có chuyện cần thưa với Người."

Ngay khi tôi đề cập đến chuyện chính, bầu không khí rạng rỡ vừa rồi của Bangso lập tức chùng xuống. Ông mấp máy môi, nhìn tôi chằm chằm. Không còn là ánh mắt cười hiền từ như mọi khi, mà là một ánh nhìn vô cùng nghiêm túc.

"...Thưa Hoàng hậu. Thần tôn trọng lựa chọn của Người."

"...? Chuyện đó là sao-"

"Ý thần là về 'mối quan hệ' giữa Hoàng hậu và Nữ hoàng bệ hạ ạ. Dù hai người có dành cho nhau tình cảm thế nào, thần vẫn sẽ luôn tôn trọng hai người."

"...Hả? Ta, ta không hiểu ông đang nói gì cả, Bangso. Mối quan hệ giữa ta và Titania? Tình yêu? Những lời đó nghĩa là sao chứ..."

Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy tim mình như rớt rụng xuống sàn nhà. Từng lời nói của Bangso như đâm xuyên qua kẽ xương, khiến cơ thể tôi cứng đờ, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Rốt cuộc chuyện này là sao-

...Bị lộ rồi ư? Quả nhiên là bị lộ rồi sao? Từ đâu và như thế nào chứ? Rõ ràng mối quan hệ với Titania chỉ diễn ra trong phòng ngủ thôi mà? Ở bên ngoài, vì e ngại ánh mắt của người khác nên chúng tôi đâu có dính lấy nhau hay gì đâu? Rốt cuộc là từ đâu...

Tim tôi đập loạn nhịp, miệng khô khốc và bụng dạ cồn cào. Cảm giác buồn nôn ập đến khiến tôi phải cố gắng nuốt nước bọt để kìm lại. Phải làm sao đây? Rốt cuộc phải làm sao bây giờ? Trước mắt cứ giả vờ như không biết có được không?

"...Ta thực sự không hiểu ông đang nói về chuyện gì cả."

"...Thần đã quan sát Hoàng hậu và Nữ hoàng bệ hạ hơn mười năm nay rồi. Có những chuyện, dù không tận mắt chứng kiến, nhưng chỉ cần nhìn qua bầu không khí là có thể thấu hiểu được thôi ạ."

Câu nói đó của Bangso đã mang lại cho tôi một sự xác tín kinh khủng. À, bị lộ thật rồi. Cuối cùng thì mối quan hệ với Titania cũng đã bị người khác phát hiện. Phải chăng đây là một lựa chọn sai lầm? Từ giờ tôi phải làm thế nào đây?

"À, cái đó, ta..."

Đôi môi trắng bệch vì cú sốc khẽ mấp máy, thốt ra những lời vô nghĩa. Trong tình huống hoàn toàn không có lối thoát này, nước mắt tôi bắt đầu chực trào. Đầu óc tôi trống rỗng vì quá sốc, không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.

Phải làm sao đây, phải làm sao đây. Trong khi tôi đang run rẩy với những suy nghĩ đó, tôi cảm nhận được bàn tay đầy nếp nhăn của Bangso đang đặt lên và nắm lấy tay mình. Cảm giác đó khiến tôi nhìn ông với đôi mắt đẫm lệ.

"Người đừng quá lo lắng ạ. Chẳng phải thần đã nói rồi sao. Thần tôn trọng lựa chọn của Hoàng hậu. Sự thật này, trong cung điện rộng lớn này, không, trong cả vương quốc này, có lẽ chỉ có mình thần biết thôi."

"À..."

Bangso bắt đầu vỗ về tôi bằng cách xoa nhẹ mu bàn tay tôi vài lần. Ông nói rằng ông tôn trọng lựa chọn của tôi, không hỏi lý do, cũng chẳng hề trách móc. Bangso chỉ nở một nụ cười nhân hậu.

"Thần đến đây không phải để trách cứ Người. Tình yêu đâu phải là cái tội. Hơ hơ!"

"Bangso..."

Trước lời đùa hóm hỉnh của Bangso, tôi cũng không nhịn được mà bật cười. Tình yêu không phải là tội lỗi sao, dù có suy nghĩ thế nào thì tình yêu giữa tôi và Titania cũng chẳng khác gì một tội lỗi cả. Nhưng Bangso lại đáp rằng ông không bận tâm.

"Thần chỉ đến đây để 'thảo luận' về những việc sắp tới thôi ạ. Có vẻ như sự kiên nhẫn của các bộ trưởng khác đã đi đến giới hạn rồi."

"Các bộ trưởng khác sao...?"

Bangso thở dài một tiếng đầy vẻ phiền muộn, ông nắm chặt tay tôi và nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm nghị. Nghe đến cụm từ "sự kiên nhẫn của các bộ trưởng", tôi dường như lờ mờ đoán được ông định nói gì.

"...Thưa Hoàng hậu. Dù lời này có hơi tàn nhẫn, nhưng lựa chọn là tự do, còn trách nhiệm đối với lựa chọn đó thì Người phải gánh vác lấy ạ."

"Trách nhiệm sao... lẽ nào..."

"...Đúng như Người dự đoán, đó là chuyện về 'người kế vị' ạ."

Từ "người kế vị" khiến đầu tôi đau nhức như búa bổ. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng đây là vấn đề sớm muộn gì cũng phải giải quyết, nhưng không ngờ sự thúc ép lại đến sớm như vậy.

"...Các bộ trưởng khác đang vô cùng bất an."

"Bất an sao..."

"Từ Nữ hoàng bệ hạ, người dường như không có ý định kết hôn, cho đến cả Hoàng hậu, người không hề khiển trách Nữ hoàng về việc đó. Mọi người đều đang lo lắng nghiêm trọng vì nỗi sợ rằng cứ đà này, vương quốc sẽ không có người kế vị."

"À..."

"Thật ra, thần vốn không định nhắc đến mối quan hệ giữa Nữ hoàng và Hoàng hậu đâu. Nếu có thể, thần muốn mang bí mật này xuống mồ. Thế nhưng, việc thần phải nói ra thế này nghĩa là..."

"...Nghĩa là tình hình đã vô cùng cấp bách, đến mức ông phải tìm đến ta. Cấp bách đến mức không thể ngăn cản thêm được nữa."

Bangso gật đầu rồi thở dài.

Rốt cuộc tình hình đã khẩn cấp đến mức nào mà Bangso phải tìm đến tôi để nói những lời này chứ. Trong khoảnh khắc, sự bực bội dâng lên tận đỉnh đầu, nhưng không phải là tôi không hiểu cho nỗi lòng của các bộ trưởng khác.

Mỗi khi nhắc đến chuyện kết hôn, Titania lại tìm cách né tránh, ngay cả việc xem mắt em ấy cũng hứa rồi cuối cùng lại hủy bỏ. Hình ảnh Bộ trưởng Bộ Văn hóa van nài tôi lần trước lại hiện lên mồn một trước mắt.

"Trước mắt, phương pháp mà thần đã suy tính là-"

"...Bangso."

Tôi đưa tay ra ngăn Bangso khi ông đang định lấy xấp tài liệu từ trong túi, đồng thời khẽ lắc đầu. Thấy vậy, Bangso cũng hiểu ý, ông cất tài liệu vào túi và thở dài thườn thượt.

Tạm thời bây giờ thì...

"...Trước hết, ta sẽ nói chuyện riêng với Titania đã. Còn phương pháp mà ông nghĩ ra... ta sẽ nghe sau chuyện đó."

"...Thần đã hiểu ạ."

Việc đối thoại với Titania là ưu tiên hàng đầu. Em ấy muốn làm gì. Em ấy nghĩ sao về tình huống này. Có lẽ bây giờ tôi cần phải nghe cho rõ. Vì nếu là Titania, chắc chắn em ấy đã có sự chuẩn bị cho tình huống này rồi.

...Có lẽ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!