–Cộc, cộc, cộc.
“...Có ai ở nhà không?”
Kasta gõ cửa căn nhà gỗ với gương mặt đầy vẻ lo âu. Rõ ràng chính anh là người đã dựng nên ngôi nhà này, và anh cũng chính là chủ nhân của nó. Vậy mà tại sao anh lại phải gõ cửa?
‘Bầu không khí có gì đó không ổn.’
Bởi lẽ, trong suốt cuộc đời kéo dài 300 năm của mình, đây là lần đầu tiên anh đối mặt với một nỗi sợ hãi mơ hồ đến thế. Ngay từ trước khi đặt chân đến đây, Kasta đã cảm nhận được điều đó. Không chỉ căn nhà gỗ, mà dường như có một thứ gì đó rợn người đang gặm nhấm cả khu rừng này.
Cộng thêm câu nói đầy tùy hứng “Em sẽ làm theo ý mình” của người phụ nữ khó lường kia, đôi vai anh bỗng chốc co rụt lại vì căng thẳng. Mỗi khi vị chủ nhân của anh thốt ra những lời như vậy, anh lại phải đối mặt với những hành động kỳ quái ngoài sức tưởng tượng.
‘Cứ ngỡ sau khi trở thành người yêu thì mọi chuyện sẽ đỡ hơn chút...’
Dẫu vậy, chuyện đời chẳng ai biết trước được chữ ngờ. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Thế nên cẩn thận một chút cũng chẳng thừa.
‘Hay là hôm nay mình cứ ngủ ngoài trời nhỉ, hoặc không thì tìm quán trọ nào gần đây? Không, không được. Mình đang nghĩ vớ vẩn gì thế này.’
Kasta cố nghĩ ra phương án để né tránh tai họa này, nhưng rồi anh sớm lắc đầu gạt đi.
Nếu giả vờ ngó lơ sự hờn dỗi của người bạn đời tương lai, có khi hậu họa về sau còn khôn lường hơn. Còn nếu đến quán trọ ở ngôi làng gần đó, biết đâu lại gây vạ lây cho những người xung quanh. Tai họa này vốn dĩ bắt nguồn từ chính anh, vậy nên tự mình cam chịu mới là lẽ phải.
–Rắc, rắc.
Từ dưới lòng đất, gỗ và đá tảng trồi lên, bao bọc lấy toàn thân người đàn ông. Chỉ vài phút sau khi những tiếng động vang lên, những thớ gỗ đã khớp chặt vào nhau, tạo thành hình dáng của một bộ giáp toàn thân không một khe hở.
Có thể ai đó sẽ bảo chỉ vì chuyện cỏn con mà sao phải làm quá lên như vậy. Nhưng nếu xét đến việc đối phương là một kẻ lập dị vượt xa mọi quy chuẩn thông thường, thì phản ứng này của Kasta cũng không thể coi là thái quá.
–Kít.
Căn nhà gỗ vốn luôn chào đón anh bằng cảm giác dễ chịu, hôm nay ngay cả tiếng mở cửa cũng nghe thật đáng sợ. Kasta bỗng thấy hối hận vì đã xây căn nhà quá rộng. Sai lầm của anh chính là đã quá phấn khích khi nghĩ rằng đây sẽ là tổ ấm đầu tiên, là nơi anh và cô sẽ cùng chung sống, nên đã làm nó to lớn hơn mức cần thiết.
–Cọt kẹt, cọt kẹt.
Dù đã cố bước đi thật chậm nhưng hôm nay tiếng bước chân dường như vang vọng hơn hẳn. Anh đưa mắt nhìn quanh căn nhà gỗ tối tăm, dường như không có gì bất thường so với mọi khi. Kasta vừa kịp thở phào nhẹ nhõm một chút thì...
‘Không được lơ là cảnh giác.’
Vốn dĩ cô ấy không phải hạng người sẽ bỏ đi ngủ chỗ khác chỉ vì đang dỗi. Ngược lại, cô thuộc kiểu người sẽ càng bám lấy anh chặt hơn, miệng than vãn rằng mình đang cảm thấy nôn nóng và cay đắng.
Tầng một rộng khoảng 130 mét vuông, tầng hai khoảng 65 mét vuông. Với nhiều phòng ốc như vậy, nếu một siêu việt giả như cô muốn ẩn mình thì có vô số chỗ trốn. Điều đó có nghĩa là cô có thể nhảy xổ ra từ bất kỳ góc khuất nào.
‘Càng kéo dài thời gian thì càng bất lợi.’
Kasta vội vã bước đi trước khi bị nỗi sợ hãi nuốt chửng. Nhìn thế này mới thấy Cora cũng không phải dạng vừa. Cô có thể dồn ép một hiệp sĩ chưa từng biết sợ hãi ngay cả khi đối đầu với Thần Chiến Tranh đến mức này cơ mà.
Anh bắt đầu lục soát từ nhà bếp, phòng khách cho đến phòng dành riêng để tiếp khách. Mồ hôi lạnh rịn ra đầy lòng bàn tay vì không biết cô sẽ đột kích lúc nào.
Nhưng trái với vẻ căng thẳng tột độ của anh, chẳng có biến cố nào xảy ra ở tầng một cả. Dẫu vậy, vẫn còn quá sớm để an lòng. Căn nhà gỗ này không chỉ có một tầng, mà là nhà hai tầng.
‘Vậy thì...’
Ánh mắt của chàng hiệp sĩ hướng lên phía cầu thang. Chỉ còn lại tầng hai mà thôi.
‘Có nhất thiết phải đi lên không?’
Yết hầu anh run lên vì căng thẳng. Một bên mắt giật liên hồi vì bất an. Vì không có ma pháp của Cora vốn luôn thắp sáng bên trong căn nhà, nên tầng hai - nơi ánh sáng không thể lọt tới - còn tối tăm hơn cả khu rừng đêm.
Kasta cảm thấy thật kỳ lạ. Ngay cả khi chẳng may phải ân ái với Cora ngoài ý muốn, anh cũng đã uống ‘Diệu dược Cương trực’ mà mình tìm thấy trong suốt 3 năm phiêu bạt khắp đại lục, nên chẳng cần lo lắng chuyện sẽ bị liệt. Vậy mà tại sao anh lại thấy sợ hãi đến thế này?
‘M-Mình muốn về nhà. À không, đây là nhà mình mà, vậy thì đi đâu cũng được, miễn không phải ở đây...’
Nỗi sợ hãi này chỉ có Kasta, người đã gắn bó với Cora suốt 300 năm, mới có thể thấu hiểu. Bởi những hành vi kỳ quái đến mức không tưởng của cô luôn khiến anh phải kinh ngạc với đủ mọi biến thể không bao giờ biết chán.
Có lẽ cứ đi ra ngoài cắm trại thì hơn. Vì không muốn gây ảnh hưởng đến người khác, chi bằng cứ đợi đến sáng mai, khi trời sáng rõ rồi chịu sự quở trách của cô ấy thì vẫn tốt hơn.
Đây thực sự không phải là việc mà một phàm nhân có thể gánh vác nổi.
Trời không nóng, nhưng mồ hôi trên người anh cứ tuôn ra như mưa. Lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành, Kasta lựa chọn bỏ chạy. Anh nắm lấy tay nắm cửa để đi ra ngoài.
–Lạch cạch.
‘Hửm?’
–Lạch cạch, lạch cạch.
‘Hửmmm!?’
–Lạch cạch lạch cạch lạch cạch!
Tại sao cửa lại khóa?
Và tại sao cánh cửa lại trở nên cứng như vậy?
Ngay cả với lực bóp siêu phàm của anh mà nó cũng chẳng hề suy suyển. Trong ký ức của anh, anh đâu có xây nhà kiên cố đến mức này.
‘......’
Kasta cố gắng trấn tĩnh nỗi bất an đang dâng trào và vận dụng trí não.
Ngay từ lúc bước vào, bên trong đã không có ai. Cũng không cảm nhận được hơi người.
Điều đó có nghĩa là cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
Điều này ám chỉ điều gì?
‘Bắt giữ...?’
Kasta nhận ra. Anh đã sa vào bẫy của cô từ lúc nào không hay.
Từ xưa đến nay, thợ săn chẳng bao giờ tốn công sức chạy theo con mồi. Họ chỉ việc đặt sẵn vài cái bẫy rồi ẩn mình chờ đợi cho đến khi con mồi tội nghiệp tự dẫn xác đến.
–Cạch.
Kiểm tra lại một lần nữa, chắc chắn là cửa đã bị khóa. Nhiều khả năng là còn có cả ma pháp chồng chất hai, ba lớp, nên nếu không rút kiếm ra thì không thể nào thoát khỏi nơi này.
“...Toi rồi.”
Kasta vô thức thốt ra suy nghĩ trong lòng. Mà đúng là anh tiêu đời thật rồi. Anh tin chắc rằng cô sẽ không đời nào chờ đợi cho đến khi anh kịp tạo ra một thanh kiếm.
‘Cửa sổ đâu rồi?’
Kasta đi quanh tầng một để tìm lối thoát khác, tập trung vào các cửa sổ. Thế nhưng, ngay sau đó anh lại phát hiện ra một sự thay đổi kỳ dị của căn nhà gỗ.
Tất cả các cửa sổ hướng ra ngoài đều đã biến mất.
Không còn sót lại cái nào, dù chỉ một cái duy nhất.
–Ực...
Bảo sao không gian lại tối tăm một cách bất thường như vậy, hóa ra đều có lý do cả. Vì không nhìn thấy gì nên anh cứ ngỡ là do ma pháp.
Kasta chỉ còn biết nghĩ rằng mình đã đụng phải ổ kiến lửa rồi.
‘Không...’
Có lẽ lỗi là ở chính anh khi đã hành động hấp tấp mà không có sự chuẩn bị. Sai lầm của anh là đã kỳ vọng rằng sau khi trở thành người yêu, mức độ quái đản của cô sẽ giảm bớt.
Ánh mắt Kasta lại dời về phía cầu thang tối om. Lối vào tầng hai không có đèn, tối đến mức không nhìn thấy gì, trông thật rùng rợn.
Nhưng đã đến nước này thì không thể lùi bước được nữa. À không, dùng từ “không thể rút lui được nữa” thì đúng hơn.
–Udeudeuk.
Căn nhà cũng chẳng phải xây từ lâu lắm, vậy mà mỗi khi anh đặt chân lên, cầu thang gỗ lại rung chuyển.
–Udeuuudeuk.
Anh đã cố đi thật chậm vì sợ nó sập, nhưng tiếng động lại càng lúc càng lớn hơn. Dựa trên những gì quan sát được, Kasta nhận ra một sự thật mới.
‘Đây không phải căn nhà gỗ do mình dựng nên.’
Đúng vậy. Thật kinh ngạc, bản thân căn nhà gỗ này là một món đồ giả được tạo ra để mô phỏng lại nhà của Kasta. Nói cách khác, cả ngôi nhà này là một cái bẫy khổng lồ được dựng lên để bắt giữ anh.
Hơn nữa, khi lên đến nơi, anh thấy tầng hai có hình thù dị dạng, rộng hơn tầng một rất nhiều. Trong khi nhìn từ bên ngoài thì rõ ràng tầng một rộng hơn.
–Vút.
Cấu trúc cũng đơn giản hơn. Vừa rẽ mình sang trái, đập vào mắt anh là một không gian trống trải, rộng thênh thang và một chiếc giường khổng lồ.
Và quả nhiên, tầng hai cũng giống như tầng một, không hề có cửa sổ.
Trong không gian kín mít đến nghẹt thở chỉ đặt duy nhất một chiếc giường, điều này có ý nghĩa gì? Kasta không tò mò, và cũng chẳng muốn biết.
‘Cái gì kia?’
Tuy nhiên, nhìn kỹ lại thì tầng hai không chỉ có mỗi chiếc giường. Trên tấm chăn bông mềm mại có đặt một tờ giấy da được trang trí rất đẹp.
Tò mò không biết đó là gì, Kasta khẽ đưa mắt nhìn về phía trước. Một hiệp sĩ tầm cỡ như anh mà lại thận trọng đến thế, hẳn là vì đã bị nỗi sợ lấn át hoàn toàn.
‘Tranh vẽ sao?’
Thứ được vẽ trên giấy da không phải là câu chữ, mà là một bức tranh với nét vẽ khá đáng yêu.
Một thiếu nữ Elf tóc trắng đang nắm tay một đứa trẻ. Đứa trẻ đó là một bé gái có mái tóc nâu và đôi mắt nâu. Trông có rất nhiều điểm tương đồng với anh, và bên dưới bức tranh đó là một dòng chữ duy nhất...
< Đưa đây. >
Kasta lập tức hiểu ra cô ấy muốn anh ‘đưa’ cái gì.
Tranh vẽ thì trông có vẻ đẹp đấy, nhưng nội dung bên trong thì đúng là trần trụi hết chỗ nói.
‘Thoát thân.’
Sau đó, trong đầu Kasta chỉ còn sót lại duy nhất từ này. Rắc, ngay lập tức, một phần của bộ giáp tách ra và bắt đầu biến thành hình dáng của một thanh kiếm. Anh quyết định dù có phải phá nát bức tường này, anh cũng phải thoát ra cho bằng được.
Và chính lúc đó.
–Soạt soạt soạt!
Một thứ gì đó bò bằng bốn chân lướt nhanh qua tầm mắt của chàng hiệp sĩ vốn đã quen với bóng tối.
‘C-Cái gì thế này!?’
Kasta không khỏi kinh hãi khi đối mặt với cảnh tượng đó.
Bóng người trắng muốt vừa lướt qua mắt anh, lại đang trong tình trạng khỏa thân, không một mảnh vải che thân.
2 Bình luận