Tại một nơi nào đó trên Nam Đại Lục, khi hoàng hôn buông xuống.
Giữa khu rừng rậm rạp đang thời kỳ xanh tốt nhất, một đống lửa trại lớn bập bùng cháy. Bao quanh đống lửa ấy là bốn bóng người.
Họ là tổ đội dũng sĩ, một nhóm dũng sĩ tập hợp lại để tiêu diệt Ma Thần Garcia.
"Các ngươi thấy chưa!? Lũ ma tộc cấp cao đã bị lưỡi rìu của anh hùng chiến tranh Aspen này chém đôi đó!"
Giọng nói hào sảng của một chiến binh vang rền cả khu rừng, như thể chẳng mấy bận tâm đến việc dã thú hay quái vật có thể tập kích trong đêm. Ngay cả những mãnh thú gần đó cũng phải cụp đuôi bỏ chạy vì tiếng gầm này. Quả là một khí phách phi thường.
Kẻ Đồ Sát, Aspen.
Anh ta là thú nhân duy nhất trong tổ đội dũng sĩ. Mang hình hài của một Nhân mã với thân ngựa dũng mãnh, Aspen là một cuồng chiến binh yêu thích chiến tranh và chém giết hơn bất kỳ ai.
"Câm miệng đi, đồ ngựa con. Ta đã xuyên thủng nhiều hơn ngươi cả chục tên đấy."
Một người đàn ông vạm vỡ thản nhiên quở trách Aspen. Xét về vũ lực của Aspen, có vẻ hắn cũng không phải dạng vừa.
"...Pendil, ngươi cũng muốn bị rìu của ta chém đôi sao?"
"Làm được thì cứ thử xem."
Thương Quỷ, Pendil Landior.
Hắn là người đàn ông mặc bộ giáp Adamantium dày cộp. Đồng thời, hắn cũng là trưởng nam của gia tộc Landior, dòng họ thương kỵ sĩ lừng danh, được tôn xưng là đệ nhất ở Nam Đại Lục. Hắn còn là một mỹ nam tử với tính cách lạnh lùng và hoài nghi.
"Thưa ngài Landior, dù sao thì với tư cách là một chiến binh, ngài cũng nên công nhận đi. Việc ngài Aspen lập được chiến công hiển hách lần này là sự thật mà?"
"Gafen, là một hiền giả, cậu hẳn cũng phải biết chứ? Thằng đó chỉ là đồ ngựa con to xác thôi. Chẳng phải kẻ chặt đầu tên Quân đoàn trưởng lần này chính là tôi sao?"
"Điều đó thì đúng, nhưng số lượng ma tộc bị ngài Aspen chém đôi cũng đâu có ít..."
Hiền Giả, Gafen.
Gã là một thanh niên trẻ tuổi đang dò xét thái độ của hai người đàn ông. Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài trẻ trung, gã lại toát ra một khí chất già dặn. Việc gã dùng kính ngữ với Pendil và Aspen có thể khiến người ngoài lầm tưởng gã là em út trong nhóm, nhưng thực chất, Gafen là một Hợp thể ma đạo (Chimera) đã sống hàng trăm năm. Việc gã dùng kính ngữ như hiện tại chỉ đơn thuần là một thói quen mà thôi.
Và người đàn ông đứng ở vị trí trung tâm của đám rắc rối này là…
"Haizz, cả ba người bình tĩnh lại đi. Đồng đội với nhau thì đâu cần phải gây chuyện làm gì?"
Đó là Alex, thủ lĩnh của nhóm, một Dũng Sĩ được Chủ Thần lựa chọn.
"..."
Pendil và Aspen trừng mắt nhìn nhau như muốn ăn tươi nuốt sống...
"Hừ!"
Họ quay đầu đi dưới sự can thiệp của đồng đội.
Hai người này đảm nhiệm vai trò gây rối trong tổ đội dũng sĩ. Hơn nữa, đó còn là sự thù địch dành cho nhau.
Aspen là một võ nhân có tính cách cầu tiến, luôn muốn vũ lực của mình được công nhận, và anh khinh thường Pendil xuất thân quý tộc là một công tử bột.
Ngược lại, Pendil ghét Aspen, cho rằng anh ta là một thứ tiện nhân không biết khiêm tốn, không hiểu gì về danh dự. Hai người đồng đội với tính cách hoàn toàn trái ngược này dù đã đồng hành cùng nhau suốt 5 năm nhưng vẫn chẳng thể nào thân thiết nổi.
Thà rằng vũ lực nghiêng hẳn về một phía thì đã không có chuyện này.
Aspen là một trong mười đại chiến sĩ phò tá Landovail, Thần Thú được các thú nhân thờ phụng. Còn Pendil là một thiên tài thuộc hàng thượng đẳng trong số các Đại Kỵ sĩ có giá trị hiếm có.
Aspen mạnh về sức lực, còn Pendil vượt trội về kỹ năng. Cả hai đều là những chiến binh coi trọng chiến tranh và thứ bậc, nên hễ có cơ hội là họ lại cố gắng phân định cao thấp, nhưng kết quả thường là hòa. Khi họ định phân thắng bại thì các đồng đội lại can ngăn, nên một ưu thế rõ ràng chưa bao giờ được xác lập.
"...Sẽ có ngày ta biến ngươi thành món thịt ngựa, đồ súc vật."
"Hừm, ta chưa từng ăn thịt người, nhưng chắc chắn ngươi sẽ chẳng có mùi vị gì ngon lành đâu. Cái mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc đến tận đây rồi này."
Cứ tưởng đã xong chuyện, nhưng càng nghĩ thì tâm địa càng vặn vẹo. Hai đối thủ lại chuẩn bị bắt đầu một cuộc khẩu chiến nữa, Alex cùng Gafen đang nhìn họ, lộ vẻ mặt chán nản kiểu ‘lại nữa rồi sao’.
Tuy nhiên, ngay cả Aspen, kẻ giống súc vật này.
Hay Pendil với tính cách nhạy cảm.
Cũng có lúc tính tình họ dịu đi.
"Aish, cái lũ nhãi nhép này, thôi cãi nhau đi."
"...C-Cora."
Đó chính là lúc phù thủy tóc trắng nổi cáu.
"Mấy thằng đàn ông các ngươi làm cái quái gì mà cãi cọ ỏm tỏi như mấy đứa con gái vậy?"
Chẳng biết từ lúc nào, Cora đã chen vào giữa nhóm, trừng mắt nhìn hai người đồng đội với vẻ mặt đầy khó chịu.
Sở hữu vẻ đẹp quyến rũ dường như chẳng liên quan gì đến chiến đấu, cùng thân hình mảnh mai không chút cơ bắp, thế nhưng hai gã đàn ông to lớn vẫn phải cúi đầu trước cô gái nhỏ bé hơn mình rất nhiều.
Cora Roxkin, công chúa của tộc Elf và là quái vật trong số những quái vật với dị năng ‘Cửa sổ trạng thái’. Cô sở hữu vũ lực áp đảo ngay cả trong số các thành viên của tổ đội dũng sĩ.
Dù chỉ là một High Elf mới hơn 200 tuổi, nhưng nếu hỏi ai là người tiệm cận với siêu việt giả nhất thì cô luôn là cái tên được nhắc đến đầu tiên. Sức chiến đấu của cô ngang bằng hoặc thậm chí vượt trội hơn tổng sức mạnh của tất cả thành viên còn lại trong tổ đội dũng sĩ.
Do đó, mặc dù Alex là trưởng nhóm trên danh nghĩa Dũng Sĩ, nhưng trụ cột thực sự lại chính là Cora.
Tuy nhiên, nếu hỏi Cora có dùng sức mạnh để đối xử tùy tiện với đồng đội không, thì câu trả lời là không.
"Này, anh đây đã bảo là bạn bè đánh nhau thì được hay không được hả?"
Bởi vì đối với Cora, hai gã đàn ông ngốc nghếch này cũng là đồng đội.
"..."
Dù vậy, từ góc độ của hai người đàn ông coi nhau như kẻ thù, danh xưng ‘bạn bè’ quả thực không phù hợp.
–Cộp.
Nhưng khi con quỷ với gân xanh nổi trên trán đặt tay lên vai hai người đàn ông và bóp mạnh...
"Đ-Đúng vậy. Bạn bè thân thiết thì đâu cần thiết phải rút gươm đao ra làm gì."
"Thực ra t-tôi cũng có thiện cảm với Aspen từ trước rồi..."
Cuộc tranh cãi đã kết thúc một cách gọn gàng.
"Cora, cậu làm gì mà giờ mới về thế?"
Alex có vẻ thắc mắc khi thấy Cora xuất hiện muộn sau một khoảng thời gian dài vắng mặt. Cora, tuy không thường xuyên, nhưng thi thoảng vẫn hay biến mất đột ngột như vậy.
"Đi giải quyết nỗi buồn."
Vì luôn coi bản thân là đàn ông, Cora trả lời một cách tỉnh bơ.
Nhưng có lẽ do nhan sắc của cô quá mức xuất chúng chăng?
"Khụ khụ..."
"Gi-Giải quyết nỗi buồn..."
Mặt của Aspen và Pendil bắt đầu đỏ bừng lên không kiểm soát. Bởi vì chỉ cần nghe về những vấn đề tế nhị của một đại mỹ nhân như vậy cũng đã tạo ra một sự kích thích khủng khiếp rồi.
Cora tuy tính tình quái đản, nhưng lại rất trọng tình đồng đội nên cũng có những mặt khá tốt. Sự tử tế này chỉ được thể hiện với đồng đội hoặc những người thân thiết. Do đó, cảm xúc mà các đồng đội dành cho Cora cũng rất đặc biệt.
Đối với họ, Cora là một cô bạn phóng khoáng, đã cùng họ ăn chung một nồi cơm và vượt qua bao gian nan trong suốt 5 năm hành trình.
Dù Cora cảm thấy thế nào, thì các thành viên trong nhóm vẫn đang nhìn nhận cô như vậy.
"...Cơ mà, Cora này."
"Gì?"
Alex vẫn không bỏ đi ánh mắt nghi hoặc dù Cora đã giải thích. Cũng phải thôi...
"Đi vệ sinh kiểu gì mà mất cả tiếng đồng hồ mới về thế?"
Đúng vậy. Dù là vấn đề tế nhị của phụ nữ đi chăng nữa, việc cô vắng mặt quá lâu như vậy cũng thật kỳ lạ.
"À, thì. Tiện thể tôi cũng tắm rửa ở suối luôn ấy mà."
"Hừm..."
Và lời biện minh của Cora cũng có vẻ gượng gạo. Trưởng nhóm Alex nghiêng đầu với vẻ mặt không mấy tin tưởng. Phản ứng này của Alex khiến Cora tự dưng nổi cáu.
"Gì chứ? Tao đi đâu cũng phải báo cáo chi tiết cho mày à?"
"Không phải vậy, nhưng giữa đồng đội với nhau thì ít nhất cũng nên nói một tiếng chứ?"
"Nhưng mày đâu phải bảo mẫu của tao?"
"Không phải bảo mẫu, nhưng là bạn bè nên tớ lo lắng thôi."
"..."
Thấy Cora sắp nổi đóa vì ghét bị can thiệp, Alex đã nhắc đến từ 'bạn bè' và khiến cô phải im lặng.
'Nhìn kỹ thì cũng có nét đáng yêu đấy chứ.'
Alex khẽ mỉm cười, nhìn cô gái đang bĩu môi. Cora luôn khao khát mối quan hệ đồng đội, hay bạn bè hơn bất cứ điều gì. Đặc biệt, nếu là "tình bạn giữa những người đàn ông", cô ấy sẽ mê mẩn và cực kỳ yêu thích.
Với đàn ông, là vì những bất hòa phát sinh do sự tồn tại của chính cô.
Với phụ nữ, là vì cảm giác xa cách do không hợp gu, hoặc vì ghen tị.
Không có nhiều người mà Cora thực sự có thể gọi là bạn. Trước đây có thể khá nhiều, nhưng hiện tại nghe đâu chỉ còn lại hai cô gái sau những mâu thuẫn. Điều này có nghĩa là bạn bè là nam giới hoàn toàn là con số không.
Trong hoàn cảnh đó, bốn người đàn ông mạnh mẽ và trượng nghĩa đã cùng cô đồng cam cộng khổ xuất hiện.
Với một Cora đang khao khát tình bạn, không còn ai tuyệt vời hơn những người bạn này.
Dù không thể hiện ra bằng lời nói, nhưng cô cũng thật lòng quý mến các thành viên trong tổ đội dũng sĩ.
"...Lo lắng? Mày nghĩ tao sẽ bị lũ ma tộc tép riu tập kích chắc?"
"Không phải, tớ lo là Cora mạnh quá nên sẽ bỏ bọn tớ lại để đi nơi khác ấy. Cora là chủ lực của nhóm chúng ta mà? Nếu cậu thấy bọn tớ là gánh nặng thì đành chịu thôi, nhưng..."
"L-Làm gì có chuyện đó!"
"Haha, vậy thì may quá."
Giọng nói êm tai, lại còn được coi trọng như một người bạn thân thiết. Đã bao lâu rồi cô mới cảm nhận được tình bạn như thế này? Cora đưa tay ấn vào vành tai đang đỏ lên rồi lại mở miệng.
"...Dù sao thì, xin lỗi nhé. Lần sau nếu có đi đâu tao sẽ báo trước."
"Cảm ơn cậu, Cora."
"Với cả, tao về trễ là vì có chút chuyện cần chỉ thị..."
"À à, phải rồi. Kasta là phu khuân vác riêng của cậu nhỉ? Suýt chút nữa thì tớ xâm phạm đời tư của thành viên trong nhóm rồi."
"Không, ý là..."
Cora nhìn người đàn ông tóc vàng tốt bụng, gãi đầu vì ngượng. Alex là người thân thiết nhất với Cora trong số bốn người bạn đặc biệt. Nếu có một người anh trai hiền lành, có lẽ cảm giác sẽ giống thế này chăng?
"...Đàn ông con trai mà cứ mở mồm ra là cảm ơn với xin lỗi thì không hay đâu."
"Nhưng sống thật lòng vẫn tốt hơn là cứ giữ trong lòng mà, đúng không?"
"...Cái đó thì đúng."
"Thôi cậu cũng mau ngồi xuống đi, thịt sắp nướng xong rồi đấy."
"Ưm...?"
Ánh mắt của Cora lập tức hướng về phía trước. Trên ngọn lửa trại cháy hừng hực, một con lợn rừng khổng lồ đang được nướng thơm phức.
"Ồ, mới đó mà đã chuẩn bị xong bữa tối rồi à? Hôm nay đến phiên Gafen nấu hả?"
Khi Cora vui vẻ reo lên trước món ăn ngon lành, một cốc bia được đẩy về phía cô.
"Đây là bia được làm bằng ma thuật, không biết có hợp khẩu vị của quý tộc không."
Gafen đưa ly rượu với thái độ trêu chọc.
"Gafen, mày nghĩ tao là thằng Pendil chắc?"
"C-Cora! Sao tự nhiên lại lôi tôi vào?"
Cora phớt lờ Pendil và lập tức uống cạn ly một cách sảng khoái. Ngay sau đó, nụ cười hào sảng nở trên môi cô trông vô cùng trong sáng.
"Khà, ừm, vị cũng được đấy."
"Tôi rót thêm một ly nữa nhé?"
"Tụi bay cũng uống đi, tao say một mình thì chán lắm."
Alex nhìn Cora đang phấn khích mà lộ vẻ hơi hoang mang.
"Dù sao thì Cora cũng đâu có say được?"
Cora là người có thể nuốt ừng ực cả methanol, thứ mà rồng dùng để uống thay rượu. Vậy thì làm sao một Cora như thế lại có thể say vì thứ cồn vớ vẩn này chứ?
"Ááá!"
"Nói ít thôi", Cora lầm bầm rồi kéo Alex, người cứ mãi cằn nhằn, sau đó dốc ngược bia vào họng cậu ta.
"C-Cứu. Ực ực!?"
"Phụt hahaha, nhìn mặt thằng cha này đỏ lựng lên kìa."
Thật buồn cười khi đường đường là một Dũng Sĩ mà lại yếu khoản rượu bia. Và cũng thật nực cười khi chất độc duy nhất mà thần lực không thể giải được lại là cồn.
"Alex, ai mà chẳng biết điều đó? Chỉ là muốn say theo không khí thôi mà."
"..."
"Ơ? Không nhúc nhích à? Hahaha..."
–Bốp!
Khi Alex trở thành cái xác bất động, một con ngựa hoang bất ngờ xuất hiện và húc vào cậu ta. Alex bay vèo không chút sức lực, cuối cùng đâm sầm vào gốc cây một cách thảm hại.
"Nhóc con thì đi ngủ sớm đi."
"Ồ, Aspen. Có vẻ tự tin gớm nhỉ?"
"Chiến binh thú nhân không bao giờ né tránh cuộc đối đầu."
Cora rất ưng thái độ đường hoàng của Aspen. Tính cách ‘làm trước nghĩ sau’ của tộc Nhân mã có nhiều điểm tương đồng với tính cách nóng nảy của cô.
"Được thôi, nhào vô."
Sự kiện Alex ngất xỉu đã trở thành phát súng khai màn cho bữa tiệc nhậu. Các thành viên còn lại trong tổ đội tụ tập thành từng nhóm nhỏ, nâng ly bia lên, và ngay sau đó, khi thịt đã nướng xong, bữa nhậu lập tức biến thành một bữa đại tiệc.
"Kuhahaha!"
Nàng High Elf bật ra tiếng cười sảng khoái, ồm ồm chẳng giống phụ nữ chút nào. Nhưng Cora đâu biết xấu hổ là gì, cũng chẳng biết giữ ý tứ.
Cô chỉ đơn thuần là cùng đồng đội nâng ly, chia sẻ những kỷ niệm và thật sự tận hưởng khoảnh khắc này.
Tin rằng ngay cả những giây phút vô tư này cũng sẽ trở thành kỷ niệm đẹp với những người bạn thân.
1 Bình luận