Một năm, hai năm. Thời gian trôi qua không chờ đợi ai, Racine giờ đây đã sở hữu một vóc dáng khá vạm vỡ. Dù mới chỉ 12 tuổi, nhưng cậu đã sớm vượt xa tầm vóc của mẹ mình là Cora, và từ lâu đã bắt kịp chiều cao của chị gái Stella.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cậu trở nên hư hỏng hay tính cách thay đổi theo sự phát triển của cơ thể. Có vẻ như cái giai đoạn dậy thì nổi loạn thường thấy đã bỏ qua cậu, Racine lớn lên trở thành một chàng trai điềm tĩnh và nhân hậu.
“Thưa mẫu thân, con xin phép dùng bữa.”
“…Ừ, ăn đi con.”
Nhưng bảo rằng không có gì thay đổi thì cũng không hẳn đúng.
“Hô hô, quả nhiên món canh súp dồi mẫu thân nấu vẫn là mỹ vị nhân gian!”
“……”
Bởi lẽ, cậu đã rèn được cái giọng điệu của một ông cụ non, thứ cách nói chẳng hề bình thường và cực kỳ kỳ quặc đối với một đứa trẻ mới 12 tuổi.
‘Sao mình lại lỡ mồm nói ra mấy lời đó nhỉ.’
Nhưng điều này phần nào cũng có thể hiểu được. Khi con trai hỏi tên mình bắt nguồn từ đâu, Cora đã bộc bạch rằng cô lấy tên đó từ một chiến binh mù vô cùng nổi tiếng.[note88732]
Chuyện đó thì thôi cũng đành, nhưng điều thực sự khó hiểu là cậu nhóc lại đang chơi trò ‘cung thủ mù’.
‘Chuyện đó bắt đầu từ khi nào nhỉ?’
Có lẽ là khi thằng bé khoảng sáu tuổi? Sau khi nghe mẹ kể về cuộc đời của những chiến binh ở thế giới khác, Racine đã mắt sáng rực lên và hỏi liệu một người mù có thể trở thành chiến binh hay cung thủ được không.
‘Chỉ là vì mình không muốn làm tan vỡ giấc mơ của con thôi mà.’
Có bậc cha mẹ nào nỡ trả lời là "Không thể" chứ?
Có người lớn nào lại nỡ nói ra thực tại tàn khốc của một người khiếm thị?
Nhất là với một đứa trẻ mới lên sáu.
< Tất nhiên là được. >
Vì vậy, với tư cách là một người mẹ, Cora đã nói rằng điều đó hoàn toàn khả thi. Cô cứ ngỡ Racine chỉ tạm nghỉ học để tập trung phát triển bản thân một chút thôi, rồi cuối cùng cậu vẫn sẽ trở thành học giả, nên cô đã trả lời mà không suy nghĩ gì nhiều.
Có lẽ, mọi chuyện bắt đầu từ lúc đó. Cậu con trai thông minh của cô bắt đầu tập bắn cung cùng với một con bé mù khác.
‘Chẳng hiểu sao nó lại chấp nhất đến thế. Chắc hẳn Racine cũng biết rằng một người mù dù có cầm cung hàng chục năm thì hiệu quả cũng cực kỳ thấp mà…’
Trong mắt Cora, việc luyện tập bắn cung của con trai thực sự chỉ là hành động vô bổ. Thằng bé là đứa có thể đạt được những thành tựu học thuật to lớn nếu chịu ngồi vào bàn học, vậy tại sao nó lại lãng phí tài năng như thế?
Nếu nói về nỗ lực thiếu hiệu quả hơn thế này, thì chắc chỉ có chuyện Halfling cầm kiếm mà thôi. Đó là kiểu nỗ lực vô nghĩa dù có chết đi sống lại bao nhiêu lần đi chăng nữa.
‘Càng ngày nó càng cố chấp với cây cung. Dù vẫn ngoan ngoãn thật đấy nhưng mà…’
Về sau, thấy không ổn, cô đã giải thích rằng thần tượng của cậu chỉ là một nhân vật tồn tại trong cỗ máy gọi là máy tính. Nhưng Racine, một người dị giới chính hiệu, dường như lại hiểu cái gọi là Internet đó là một chiều không gian khác. Kết quả là, nỗ lực thuyết phục của cô thất bại thảm hại.
‘Kaka quá yếu lòng trước bọn trẻ, lúc nào cũng chỉ biết chiều theo ý chúng.’
Ngay cả cái sự bướng bỉnh đòi bỏ học ở học viện năm lên 5 tuổi của Racine, cô cũng đã chấp nhận vì sự thuyết phục của chồng.
Nhưng đến giờ nhìn lại, có vẻ như cô đã phạm phải một sai lầm lớn.
Dù có muốn tin tưởng, dù có muốn để con tự lập đến đâu, thì cuối cùng, khi vẫn còn là trẻ vị thành niên, đó vẫn là giai đoạn cần đến sự kiểm soát của cha mẹ ở một mức độ nào đó.
‘Không ngờ hai đứa lại thân thiết đến mức ấy.’
Dù muốn tôn trọng quyền tự do của con trai đến đâu, thì ở vị trí làm cha mẹ, sự can thiệp là điều không thể tránh khỏi. Năm Racine 6 tuổi, vì tò mò không biết con làm gì, Cora đã lén đi theo con trai vào rừng.
Ngay lập tức, cô phát hiện ra một con bé mù luôn dính lấy con trai mình như hình với bóng. Từ đó, cô đưa ra giả thuyết: Có lẽ vì lòng trắc ẩn dành cho cô bé kia mà Racine, một đứa trẻ nhân hậu quá mức, đã quyết định bỏ học ở học viện.
‘Nghỉ học vì con bé đó thì có vẻ đúng rồi, nhưng lý do bắn cung là gì?’
Khi người mẹ phát hiện ra hai đứa trẻ mù ở bên nhau là vào khoảng năm chúng 6 tuổi. Lúc đó, cả hai đã bắt đầu tập bắn cung, nên Cora chỉ đơn giản nghĩ rằng Leyrin tập bắn cung theo Racine. Xét về mọi mặt, cô bé Leyrin đó dường như phụ thuộc rất nhiều vào Racine.
‘Là vì Leyrin sao? Vì muốn bảo vệ con bé?’
Thế cũng lạ. Kiếm hay thương cũng có, hoặc kiếm tiền thuê vệ sĩ cũng được mà. Chẳng có lý do gì phải chọn loại vũ khí tầm xa khó sử dụng nhất đối với người khiếm thị cả.
Nếu xét đến tính cách tôn thờ những vĩ nhân của Racine, cô có thể đưa ra những ví dụ khác. Nhưng dù có nghĩ thế nào thì kết quả vẫn vậy.
Nếu tôn trọng cha, cậu sẽ cầm kiếm. Nếu tôn trọng anh trai, cậu sẽ dùng xích. Thậm chí nếu muốn bắt chước nhân vật hư cấu mà mẹ kể, cậu nên hướng tới việc trở thành một võ sư...
< Chẳng phải rất thú vị sao? Lại còn thanh cao vì không phải lăn lộn trên nền đất bẩn. >
Mỗi khi mẹ bày tỏ sự nghi ngờ, Racine chỉ lặp lại cùng một câu trả lời. Còn khi được hỏi liệu có thực sự mơ ước trở thành cung thủ hay không thì...
< Cũng không hẳn. Khi thời điểm đến... có lẽ con sẽ lại cầm bút. >
Đó là một thái độ lấp lửng, không rõ ràng. Vì vậy, thời gian càng trôi qua, người mẹ càng cảm thấy sốt ruột như lửa đốt.
Thực ra, đứng từ lập trường của Racine, đó lại là câu trả lời phù hợp nhất. Bởi lẽ lý do thiếu niên này bắn cung không đơn thuần là để rèn luyện võ nghệ.
Cậu làm vậy là để chân thành ủng hộ ước mơ của người bạn thân nhất, người luôn mơ ước trở thành kiểm lâm, và để thấu hiểu phần nào tâm tư của cô ấy. Thấy cô ấy nỗ lực như vậy, cậu không nỡ nói ra những lời cay đắng bảo cô hãy bỏ cuộc sớm đi.
Chính vì thế, cậu muốn tự mình kiểm chứng trước. Với tư cách là một người có giác quan nhạy bén hơn người khác, xem liệu việc một người mù trở thành kiểm lâm có thực sự là điều bất khả thi hay không. Dù trong thâm tâm cậu biết rằng điều đó có giới hạn, nhưng nếu tiếp tục nỗ lực bằng cả máu và mồ hôi, biết đâu họ có thể thực hiện được những cuộc săn bắn đơn giản.
‘Leyrin chắc cũng sẽ vui lắm nhỉ? Còn cha mẹ thì sau này mình chỉ cần biếu họ thật nhiều tiền tiêu vặt là được.’
Một khi hoàn thành việc kiểm chứng này, cậu dự định sẽ tự nhiên buông cung. Dù bản thân việc bắn cung rất thú vị, nhưng vì những vấn đề thực tế, cậu định chỉ giữ nó như một sở thích.
Bản thân Racine cũng hiểu rõ.
Rằng một người mù không thể dùng việc này để mưu sinh.
Nếu thực sự muốn kiếm tiền, cậu phải làm những công việc dùng đến trí óc. Đặc biệt là với một nam nhi như cậu, nếu không thì đúng như mẹ cậu nghĩ, đó chỉ là sự lãng phí tài năng mà thôi.
‘...Thời hạn là cho đến trước khi đạt đến tuổi trưởng thành theo tiêu chuẩn của con người.’
Cho nên, Leyrin chỉ cần vượt qua kỳ thi chứng chỉ cơ bản do vương quốc tổ chức theo sự dẫn dắt của cậu và dừng lại ở mức ‘tập làm kiểm lâm’ là đủ. Như vậy cô ấy vừa thực hiện được ước mơ, vừa không phải tuyệt vọng vì đã không trốn chạy trước điều bất khả thi. Đó sẽ là một ‘cuộc đời thành công’ theo cách của riêng cô ấy.
Còn về phần sinh kế thì với bộ óc phi thường của mình, cậu kiểu gì cũng sẽ giải quyết được, nên không có gì phải lo lắng...
“...!”
Đang mải mê suy nghĩ, chàng trai mù bỗng rùng mình một cái. Tại sao cậu lại mặc định rằng mình sẽ là người gánh vác sinh kế, và khẳng định chắc nịch rằng Leyrin chỉ cần sống thoải mái trong ngôi nhà mà cậu tạo ra?
‘...Vì là bạn thanh mai trúc mã mà.’
Racine cảm thấy bối rối trước ý nghĩ vừa rồi của chính mình, vội vàng húp lấy húp để bát súp dồi. Racine là một cậu thiếu niên khá bướng bỉnh để có thể thừa nhận những cảm xúc mà mình đã ngó lơ suốt nhiều năm qua. Đây cũng là thái độ phổ biến của những đứa trẻ ở độ tuổi đó.
Đã bị cha mẹ phát hiện rồi thì đành phải thừa nhận là "bạn thân". Nhưng cậu nhất định phải phủ nhận chuyện "người yêu". Ngoài việc cảm thấy xấu hổ khi nhận ra tình cảm của mình, còn có một lý do rõ ràng khiến cậu ngần ngại với vế sau.
–Cộp, cộp.
Người mẹ tiễn con trai đang chuẩn bị ra ngoài. Đó là một thói quen cô vẫn làm dù biết đứa trẻ không mong cầu sự quan tâm đó. Bởi trong lòng cô luôn canh cánh nỗi xót xa khi đứa con dứt ruột đẻ ra lại không thể nhìn thấy ánh sáng.
“Racine.”
Và cũng có điều cô cần phải nhắc nhở con trai định kỳ.
“Con biết lý do tại sao mẹ lại để con làm theo ý mình rồi chứ? Đừng có mà quên đấy nhé?”
“A, con biết rồi mà. Con đã bảo giữa chúng con không phải quan hệ kiểu đó rồi mà!?”
“...Ừ, thì con trai mẹ tự biết lo liệu là tốt rồi.”
Cô không mấy tin tưởng cậu con trai đang đỏ mặt phủ nhận kịch liệt kia. Nhưng vì con đang ở độ tuổi nhạy cảm nên cô không đụng chạm thêm. Chỉ biết thở dài và đẩy lưng con đi, chẳng còn cách nào khác.
“Haiz...”
Nhìn theo bóng lưng con trai đang dần xa, người mẹ thở dài một tiếng. Tiếng thở dài thườn thượt đầy vẻ than vãn đã bộc lộ rõ rệt nỗi lo âu của cô.
‘Không được để chúng thân thiết hơn nữa.’
Dù Racine có tô vẽ cho cô bạn thân của mình tốt đẹp đến đâu, thì người mẹ này vẫn thấu rõ mọi chuyện. Vì thế, Leyrin không thể nào lọt vào mắt xanh của Cora được.
Xét về xuất thân, ngay cả việc làm bạn với con trai thôi cô cũng đã thấy không ưng rồi. Chẳng qua vì Racine quá thích nên cô mới nhắm mắt làm ngơ. Nếu chỉ dừng lại ở mức ‘kỷ niệm nhỏ thời thơ ấu’ thì cô còn có thể nhẫn nhịn được.
‘...Nhưng, hơn thế nữa thì không được.’
Hoàn cảnh của Leyrin đúng là đáng thương, nhưng chỉ đến thế thôi. Con trai cô đâu có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm hay nuôi nấng con bé đó, đúng không? Kể từ sau trường hợp của Daisy, Cora đã hạn chế ràng buộc con cái, nhưng riêng việc chọn bạn đời thì cô muốn phải chọn lựa thật kỹ lưỡng.
Không can thiệp quá mức không có nghĩa là cô đã hết kỳ vọng vào con cái. Đứa đầu đã lớn khôn và tự lập, Stella và Cretas thì coi như hỏng bét. Cora muốn tự tay nuôi dạy đứa con út - niềm hy vọng cuối cùng này thật tử tế. Và phải là một ‘người mẹ tốt’.
‘Mẹ thì là hạng bán thân, bố thì chẳng biết là ai. Bản thân thì chẳng có tài cán gì nổi trội. Lại còn mù lòa, mà cũng chẳng xinh đẹp đến mức bù đắp được khuyết điểm đó, thậm chí chẳng tìm ra được một ưu điểm nào...?’
Ánh mắt của người mẹ đang đánh giá cô bé mới mười hai tuổi thật sắc lẹm. Qua quan sát kỹ lưỡng bằng tạo vật, cô thấy đó là một đứa trẻ kém cỏi chỉ biết dựa dẫm vào Racine. Cứ ngày qua ngày chẳng làm nên trò trống gì, chỉ biết đi theo Racine tập bắn cung, thật chẳng hiểu ra làm sao.
‘Người con gái xứng đôi với Racine nhà mình, ít nhất cũng phải tầm công chúa của một nước chứ? Tuổi thọ lại còn chênh lệch gấp mười lần, khi con trai mình vẫn còn là một thanh niên tráng kiện thì con bé đó đã là một bà lão sắp gần đất xa trời rồi.’
Số phận đàn ông hay đàn bà. Nói không ngoa thì phụ thuộc rất lớn vào phẩm chất của người bạn đời. Nếu không có ý định kết hôn thì không nói, nhưng nhìn cách Racine đối xử với Leyrin, có vẻ cậu không phải hạng người có tính cách khô khan như anh trai mình. Vậy nên không phải là cậu không quan tâm đến người khác giới. Đến lúc thì cậu cũng sẽ tìm bạn đời cho mình thôi.
Do đó, thái độ của nàng High Elf khi theo dõi hai đứa trẻ qua tạo vật không thể nào tích cực cho được. Và cô chỉ nghĩ thế này:
‘Tại sao Racine nhà mình lại phải dây dưa với hạng trẻ con như thế chứ?’
Cô đang tự hỏi liệu có cách nào để tách rời Racine và Leyrin, hai đứa trẻ đã trở nên quá đỗi thân thiết với nhau hay không.
5 Bình luận