Wn (180-362)

Chương 265 - Halfling thật kỳ lạ (2)

Chương 265 - Halfling thật kỳ lạ (2)

Ngẫm lại thì đó cũng là chuyện đương nhiên.

Đứa bé rồi sẽ trở thành thiếu nữ theo thời gian, và khi thời điểm đến, cô ấy sẽ trưởng thành thành một quý cô. Xét theo huyết thống của cô, rõ ràng là qua mỗi năm, cô sẽ càng vươn tới những nơi mà bàn tay của một Halfling không bao giờ với tới được. Đó chính là sự khác biệt về xuất thân.

< Này, cái thằng chó chết tiệt kia!!! >

Khoảng cách ấy dù năm tháng trôi qua, dù có tình cờ tái ngộ thì cũng chẳng hề thu hẹp lại chút nào. Vậy nên, việc thiếu nữ tóc trắng đối xử nghiệt ngã với chàng trai Halfling âu cũng là lẽ thường tình. Bởi lẽ ngay từ đầu, chỉ có Kasta là người gán ghép ý nghĩa cho những khoảnh khắc nhỏ nhặt ấy, và cũng chỉ có mình cậu là nhận ra đây là cuộc hội ngộ của những người từng quen.

Thật hiển nhiên, Kasta nhận ra ngay người mình đang phụng sự chính là đứa bé năm nào. Ban đầu, vì quá run sợ nên cậu chẳng dám tỏ vẻ quen biết. Cậu chọn cách im lặng vì hiểu rằng việc cố tỏ ra thân thiết chẳng mang lại ý nghĩa gì.

Xung quanh cô ấy là những quý tộc mà cậu thậm chí không dám ngước nhìn, khiến đôi vai cậu tự khắc co rúm lại. Và vì không thể trở thành gia đình với người chị Halfling, trong lòng cậu vẫn còn đó nỗi nuối tiếc khôn nguôi.

Thế nhưng, cậu không hoàn toàn bất hạnh. Bởi kể từ ngày đó, cậu thiếu niên Halfling đã bắt đầu mỉm cười mỗi khi có dịp. Dĩ nhiên, đó là một cảm xúc kỳ lạ nơi nỗi đau và niềm hạnh phúc cùng tồn tại song hành.

< Này, ta bảo mi thôi cái kiểu cười nhếch mép đó đi mà? Muốn chết thật đấy à? >

Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng đanh đá của cô ả ra đòn cay nghiệt đến mức mỗi khi Kasta hứng chịu cú đấm từ chủ nhân, xương cốt cậu dường như muốn gãy lìa ngay lập tức. Có lẽ nếu trong Hoàng cung không có những y sĩ tài ba, cậu đã sớm trở thành kẻ tàn phế.

“Mẹ kiếp, chủ nhân thì đang khốn khổ, còn mi trông có vẻ hưởng thụ lắm nhỉ…?”

Vào một ngày khi những trận đòn roi và tra tấn dưới danh nghĩa ‘giáo huấn’ lặp đi lặp lại, cô ả vừa bị cha mắng té tát nên bĩu môi chực khóc vì uất ức. Cô không thể hiểu nổi tại sao cha mẹ lại làm ầm lên chỉ vì mình lỡ đổ chút axit lên mặt một tên nô lệ.

Nhìn những cảnh này, thật chẳng biết việc kiếp trước từng là người lớn thì có ý nghĩa gì không. Dù rằng bộ não hiện tại là của một đứa trẻ nên phản ứng như vậy cũng là lẽ thường tình.

“Vui lắm hả? Vui lắm đúng không, đồ lùn tịt kia. Mi đang cười nhạo vì ta bị mắng chứ gì?”

Là hiểu lầm. Chỉ là vì được nhìn ngắm gương mặt người mà nụ cười tự khắc nở trên môi thôi.

Nhưng cô có nghĩ vậy cũng phải. Tấm lòng bao dung đến mức mù quáng của chàng trai Halfling này không phải là thứ mà người thường có thể thấu hiểu. Huống hồ với tính cách ích kỷ từ trong trứng nước của nàng công chúa Elf thì lại càng không.

“Ưưư...”

Có lẽ vì con mụ điên ấy đã dội cả xô axit lên người? Cậu thiếu niên với gương mặt bỏng rát không thể thốt nên lời xin lỗi trọn vẹn. Dù tộc Halfling có khả năng tái tạo da tốt hơn nhân tộc bình thường, nhưng chắc chắn sẽ để lại những vết sẹo khó coi.

–Bốp!

Còn nhỏ tuổi mà sao tàn nhẫn đến thế. Cô thẳng tay tát mạnh vào cái miệng còn chưa kịp lành, sưng phồng vì mủ máu.

–Vút! Vút!

Đánh xong rồi lại dáo dác nhìn quanh xem cha có nhìn thấy không, trông thật nực cười. Nếu trên đời này có ai đó vừa thuần khiết nhất lại vừa độc ác nhất, thì chắc chắn đó chính là cô.

–Bịch! Bịch! Bịch!

Lần này, cô chụm hai tay lại như một chiếc búa, nện mạnh vào sống mũi cậu. Nhìn cảnh xương mũi lún xuống, người thường hẳn phải chùn tay, nhưng bàn tay của công chúa lạnh lùng chẳng chút nương tình.

“Mẹ kiếp, cái thằng khốn khiếp này!!!”

Càng nghĩ càng thấy sôi máu. Tại sao một quý tộc cao quý như cô lại phải ăn tát từ cha chỉ vì một sinh vật như sâu bọ này chứ? Chính vì thế, dù biết sẽ lại bị mắng, cô vẫn không thể kìm nén cơn giận đang trào dâng.

“……”

Trước những trận đòn tàn bạo của vị chủ nhân không biết kiểm soát cơn giận, tên nô lệ chẳng thể làm gì khác. Điều tốt nhất cậu có thể làm là nhắm mắt lại và mòn mỏi chờ đợi cho đến khi cô thu tay về.

Nhìn kỹ thì nàng công chúa xinh đẹp này còn có trái tim tàn nhẫn và xấu xí gấp trăm lần những tên Halfling độc ác. Ngay cả bọn chúng khi làm quá tay cũng còn biết nhăn mặt, nhưng chủ nhân của cậu thì lại hành xử như một kẻ đã hỏng mất bộ phanh cảm xúc.

Mới hôm qua thôi, cô vừa thay phiên dội axit clohidric và axit sunfuric lên mặt nô lệ, vừa ngân nga hát trên nền âm thanh gào thét vì đau đớn của cậu thiếu niên.

–Hụp.

Nhưng lạ lùng là, thỉnh thoảng đang đánh, cô lại dùng tay ấn ấn vào chỗ này chỗ kia trên cơ thể cậu. Hành động đó giống như đang thỏa mãn một dục vọng cá nhân nào đó, lại cũng giống như đang mân mê vô thức. Thật ra, dường như chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy.

“Xấu điên xấu đảo.”

Tại sao gương mặt đã biến dạng vì bỏng, trông đến là kinh hãi ấy, lại có vẻ kiên cường và vững chãi đến thế? Dẫu sao, đôi mắt nâu không chút dao động kia chính là vấn đề.

“Nhìn cái gì? Không biết cụp mắt xuống à?”

Cora cảm thấy bản thân trở nên thấp kém mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy. Sự nhân từ chứa đựng trong con ngươi của cậu bé Halfling là thứ mà cô không bao giờ có được, dù có xuất thân cao quý hay sở hữu cửa sổ trạng thái mạnh mẽ đến đâu.

–Soạt.

Thật bất kính. Một tên nô lệ mà dám cả gan nắm lấy tay chủ nhân.

“Không, mi...”

Nhưng kỳ lạ thay, cô không thể hất tay cậu ra. Công chúa Elf cảm thấy bàn tay của cậu bé Halfling đang giữ cổ tay mình nặng tựa ngàn cân. Rõ ràng cậu chỉ là một đứa trẻ yếu ớt hơn cô nhiều, nhưng cô lại cảm nhận được một sự thâm sâu không thể kháng cự.

–Sột. Sột.

Tuy nhiên, Kasta không hề có ý định nổi loạn với chủ nhân. Vì không thể nói được, cậu chỉ đang cố gắng giao tiếp bằng cách vạch những đường nét lên mu bàn tay cô.

Cora ngồi yên nhìn Kasta. Thấy cậu đột ngột nắm lấy tay mình, cô tự hỏi liệu có phải tên này cũng đã nổi giận rồi không? Phải rồi, dù có hiền lành đến đâu thì bị đối xử thế này cũng phải đến lúc phát điên chứ.

“Muốn viết gì thì viết đi. Rồi chuẩn bị tinh thần mà chết.”

Chắc là định viết những lời oán hận đây. Cô bé High Elf nghịch nghịch hàng lông mi nâu của cậu trong khi chờ đợi những dòng chữ vô hình hiện lên trên mu bàn tay mình. Tay còn lại đã sẵn sàng tư thế để bẻ gãy xương cốt đối phương ngay lập tức.

Ấy nhưng, điều cậu bé Halfling muốn nói với chủ nhân lại không phải như vậy.

-Trước khi vết thương để lại sẹo, người nên bôi thuốc đi ạ.-

“...Nhảm cứt.”

Dòng chữ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến con quỷ nhỏ cau mày khó chịu. Ngay sau đó, bắt gặp ánh mắt đầy nanh nọc của nàng High Elf, Kasta lại híp mắt cười hiền hậu. Sự kính yêu không giấu được dù vẫn còn sợ hãi chủ nhân cứ thế bộc lộ ra ngoài. Bởi Kasta cũng chỉ là một đứa trẻ, chưa đủ trưởng thành để che giấu tâm can mình.

‘Cái thằng này rốt cuộc là cái giống gì vậy? Nó có phải là người giống mình không thế?’

Cô bé chớp mắt, đôi môi mấp máy đầy ngớ ngẩn. Một kẻ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm khi nhìn khuôn mặt xấu xí của chính mình trong gương lại đi lo lắng cho gò má hơi sưng lên của chủ nhân, thật không thể nào hiểu nổi. Chẳng lẽ cô đã đối xử tốt với cậu ta sao? Dù cô có mặt dày đến đâu thì cũng biết chắc là không phải vậy.

“Kinh tởm.”

Không chịu nổi sự ngỡ ngàng, Cora thốt ra một câu rồi ngậm chặt miệng. Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục ở bên cạnh tên điên này, có khi chính cô cũng sẽ trở nên bất thường mất. Rõ ràng kẻ sai là hắn, nhưng chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy mình mới là kẻ xấu xa, tâm trạng thật tồi tệ.

“Mẹ kiếp...”

Và điều đáng sợ hơn cả là cô nhận ra mình đang chực khóc vì tên nô lệ này. Nhìn cái bộ dạng tên nô lệ đang khép nép quan sát sắc mặt mình, cô lại thấy bực mình, liền giơ tay tát thẳng vào mặt cậu. Nhìn cậu ngã nhào xuống giường một cách yếu ớt, cô thấy thật hả dạ.

Nhưng hành động sau đó của tên nô lệ mới thật sự quái đản. Cậu ta đang lồm cồm bò đi đâu đó? Cora nhận ra đó là nỗ lực tuyệt vọng của cậu để đi lấy dược thảo cho cô.

“Thôi ngay đi, thằng điên!”

Công chúa Elf nghiến răng lườm tên Halfling có tư duy quái dị. Cô cảm thấy việc mình thỉnh thoảng quằn quại trong mặc cảm tự ti đều là do tên này mà ra, và vì đôi khi lại thấy rợn người nên lẽ ra chỉ cần tống khứ hắn đi là xong... Nhưng cô không thể làm được. Chính vì không biết nguyên nhân tại sao nên cô càng thêm phát hỏa.

“Tại sao lại làm thế hả!? Mi là đàn ông mà không có lòng tự trọng à? Nếu là con người thì cũng phải biết nổi giận đi chứ, đồ đạo đức giả đáng sợ-!”

Câu hỏi của vị chủ nhân đang run rẩy vì không thể thấu hiểu.

“Hì...”

Đáp lại, cậu bé Halfling chỉ nở một nụ cười nhọc nhằn. Như cách người lớn nhìn một đứa trẻ, và như cách người ta vỗ về báu vật duy nhất của mình.

Có lẽ ngay từ khi sinh ra, hoặc nếu không thì kể từ khoảnh khắc tiếng khóc của cô trở thành chỗ dựa cho cậu, nàng công chúa Elf này đã trở thành tất cả đối với tên nô lệ này chăng?

Điều này có lẽ chỉ mình Kasta mới biết.

Dù sao đi nữa...

Khi người đời ca tụng dung nhan của công chúa, tên nô lệ lại lắng nghe giọng nói của cô ấy.

Khi người đời sùng bái quyền lực của công chúa, tên nô lệ lại để tâm đến từng cử chỉ của cô ấy.

Khi người đời cân đo đong đếm tài sản của công chúa, tên nô lệ lại vỗ về nỗi đau của cô ấy.

Có lẽ, thực sự có lẽ...

Cora đã bị xoay vần trong lòng bàn tay của một thực thể xa xăm nào đó mà không hề hay biết.

_______________

Stella nghĩ.

Thật ra không phải mẹ đã giam cầm cha, mà là tên Halfling có tính cách quái đản kia đã mê hoặc người con gái hắn khao khát, biến bà thành một người đàn bà điên dại vì tình thì đúng hơn?

Nghĩ vậy cũng phải, bởi ngay cả với người có tâm hồn lương thiện như Stella, hành tung của cha cô cũng không thể nào hiểu nổi.

“C-Còn hơn cả mẹ nữa...”

Thế nên, gương mặt cô con gái không khỏi tái mét. Và cô không thể không cảm thấy cha mình như một con quái vật xa lạ.

“Cha còn lạ lùng hơn, cha có vẻ còn điên rồ hơn nữa!”

Ngay từ đầu, cái căn cứ gọi là ‘sự rung động’ ấy đã quá đỗi mong manh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!