Wn (180-362)

Chương 240 - Mạc gian - Halfling bạch tạng (3)

Chương 240 - Mạc gian - Halfling bạch tạng (3)

Những ký ức về cô gái Halfling ùa về, dẫn lối cho bước chân người đàn ông hướng về phía căn lều nhỏ. Knox vừa quay lại con đường cũ, vừa khẽ lắc đầu như muốn phủ nhận thực tại. Anh tự nhủ rằng mình quay về không phải để gặp lại cô.

‘Đây chỉ là…’

Chỉ là vì tò mò thôi. Anh quyết định nghĩ như vậy. Chỉ là sự tò mò đơn thuần rằng tại sao cái đứa con gái lúc nào cũng nhõng nhẽo ấy hôm nay lại không ra tiễn mình.

Căn lều không nằm quá xa nên Knox đã sớm quay về đến nơi. Một cảm giác thật kỳ lạ. Đây vốn là nơi anh đã thề rằng sau ngày hôm nay sẽ tuyệt đối không bao giờ quay lại nữa.

“Daisy!”

Người đàn ông gọi tên cô gái với giọng điệu khẩn thiết hơn bao giờ hết. Anh lục tìm khắp mọi ngóc ngách trong căn lều hai tầng nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Bình thường anh luôn giữ thái độ lạnh lùng, tỏ vẻ bất cần và cao ngạo. Đây thực sự là lần đầu tiên Knox để lộ sự tuyệt vọng đến nhường này.

Đáng lẽ ra, lần này anh cũng nên hành động như thế. Đáng lẽ phải vậy, nhưng trái tim đang đập liên hồi khiến mọi chuyện chẳng hề dễ dàng như lời nói.

Daisy, Daisy, Daisy. Dù người đàn ông cô hằng yêu quý đang gào thét tên mình như vậy, cô gái vẫn không xuất hiện. Liệu có phải vì oán hận người đàn ông đã đối xử cạn tình với mình mà cô đã bỏ đi đâu mất rồi không? Không thể như thế được, Knox bị bao vây bởi cảm giác bất an. Anh bắt đầu mở rộng phạm vi tìm kiếm ra cả khu vực xung quanh.

Đã bao nhiêu canh giờ trôi qua?

Hoàng hôn buông xuống, bóng tối dần bao trùm mặt đất. Cuộc hẹn với người phụ nữ sắp trở thành vị hôn thê của anh đã trễ từ lâu. Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Bởi từ lâu, hình bóng người phụ nữ tộc Elf kia đã tan biến khỏi tâm trí Knox. Trong đầu người đàn ông lúc này chỉ nhớ đến cô gái tóc nâu có vóc dáng nhỏ bé như hạt dẻ.

Cứ thế lang thang vô định, mãi đến tận chiều muộn, Knox mới tìm thấy cô.

“Knox?”

Daisy được tìm thấy gần bờ hồ, hai tay đang cầm một vòng hoa. Đây chính là nơi Knox từng biểu diễn ảo thuật cho Daisy xem khi cô còn là một đứa trẻ.

“Rốt cuộc là em đã làm cái gì ở đây hả!”

“E-Em, vì không có Knox nên em chỉ ở một mình…”

Giọng nói lí nhí, rụt rè như chìm nghỉm xuống đất. Daisy, người bị mắng mà chẳng hiểu lý do, có vẻ rất bàng hoàng. Mái tóc nâu đung đưa hai bên trông thật đáng thương làm sao.

“Không, ý ta không phải thế… Ta không định nổi giận với em.”

“…Vậy thì?”

Chà, thấy cô bình an vô sự là tốt rồi. Khi đã an tâm, tâm trạng anh cũng dịu xuống đôi chút. Nghĩ lại thì anh cũng chẳng việc gì phải nổi trận lôi đình như thế. Bởi từ khi anh mải mê theo đuổi những người phụ nữ khác, Daisy vẫn thường một mình giết thời gian tại nơi này.

Người đàn ông thầm nghĩ. Lý do anh quay lại đây không phải để quát tháo cô. Sau khi khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, Knox chậm rãi mở lời.

“…Nhóc con.”

“Dạ?”

“Tại sao, em không giữ ta lại?”

“C-Cái gì ạ?”

“Mỗi lần ta bảo đi gặp Elf là sáng nào em cũng làm loạn lên cơ mà.”

“……”

“Sao không nói gì đi?”

Đôi mắt nâu tròn xoe chậm rãi quan sát mái tóc trắng và đôi mắt đỏ của người đàn ông. Từ nhỏ, Daisy đã rất thích vẻ ngoài phong trần này của Knox. Nhưng giờ đây thì không còn nữa. Vẻ ngoài ấy giờ chỉ còn là một khoảng cách nhắc nhở cô về sự khác biệt giữa hai người.

Ban đầu Daisy vẫn kiên quyết giữ im lặng vì không muốn nói, nhưng vì Knox cứ thúc ép mãi nên sự kiên nhẫn cũng đến giới hạn. Khóe mắt cô gái tóc nâu dần nhòe lệ. Chính vì thế nên cô mới không muốn mở miệng, cô oán hận người đàn ông cứ dồn ép mình đến cùng cực này.

“K-Knox là High Elf mà? Nên muốn kết hôn với cùng tộc Elf là chuyện đương nhiên. Ngay từ đầu em, loại người như em…”

Lúc đầu cô cũng không muốn thừa nhận. Vì cô không muốn để người đàn ông đầu tiên mình yêu trong đời bị cướp mất bởi một người phụ nữ ngay cả mặt mũi cũng chẳng biết. Mới sáng nay thôi, cô đã bao nhiêu lần đắn đo xem có nên ngăn cản anh đến phút cuối cùng hay không.

“…Chỉ là một Halfling hèn mọn, chính Knox lúc nào cũng nói vậy mà.”

Trước đây, cô thường hay tán tỉnh vụng về rằng sẽ sinh cho Knox hoàng tử và công chúa. Dù có phần thiếu sót và nực cười, nhưng đối với cô, đó là lời tỏ tình chân thành nhất mà cô đã phải lấy hết can đảm để nói ra.

Nhưng…

–Con của Halfling thì cũng chỉ làm nô lệ thôi chứ làm được gì?

–Làm ơn hãy biết thân biết phận đi, nhóc tưởng mình là quý tộc chắc?

–Tại nhóc không ra ngoài nên không biết đấy thôi. Chứ nếu đứng cạnh phụ nữ tộc Elf hay loài người, nhóc không biết mình trông thảm hại thế nào đâu nhỉ?

Khi nhớ lại người đàn ông này đã đáp lại lời tỏ tình chân thành của mình bằng cách nào, trái tim cô không khỏi tan nát từng chút một.

“Anh thậm chí còn không đưa em lên phố, lúc nào cũng bảo đi cùng em thấy xấu hổ… Đứa ngốc như em cũng biết chứ, em biết mình thua kém những người phụ nữ khác. Nhưng anh đâu cần phải nói đến mức đó…?”

Dù trong lòng rất buồn vì bị sỉ nhục như vậy, nhưng vì quá yêu anh nên mỗi lần như thế, Daisy lại che giấu nỗi đau bằng một nụ cười ngốc nghếch. Bởi chỉ cần gương mặt hơi biến sắc thôi là nước mắt sẽ chực trào ra.

“Em… đã thực sự cố gắng, em cứ ngỡ khi trưởng thành rồi thì mọi chuyện sẽ khác đi một chút…”

Cô đã nỗ lực rất nhiều. Sáng sớm thức dậy trang điểm thật đẹp cho người đàn ông chẳng thèm đoái hoài đến mình, hay tranh thủ luyện tập nấu ăn mỗi khi rảnh rỗi. Những bộ quần áo Knox đang mặc cũng đều do chính tay Daisy dệt nên. Ngay cả những loại thảo dược đầy ắp trong ngăn kéo của anh cũng là do Daisy tìm về.

“Nhưng không phải vậy, dù em có vùng vẫy thế nào thì em vẫn chỉ là một đứa con gái hèn mọn và nhỏ bé như hạt dẻ thôi-!”

Nếu hỏi tại sao cô lại cố gắng vì người đàn ông không yêu mình đến thế, cô chỉ có thể trả lời rằng vì mình không thông minh nên ít nhất cũng muốn giúp đỡ anh theo cách này.

“Giờ thì, em không làm nữa đâuuu…”

Nhưng đây chính là kết quả của tám năm nỗ lực. Lý do Daisy tuyệt vọng không giữ Knox lại đến cùng chẳng có gì to tát. Cô nhận ra rằng sự tồn tại của mình là một sự phiền hà, và nếu có ra tiễn người đàn ông đang xua đuổi mình thì chỉ càng thêm nát lòng mà thôi.

“Oa oa…”

Đã là lần cuối cùng nên cô không muốn tỏ ra thảm hại, nhưng cơn mưa rào cứ tuôn rơi như đê vỡ từ khóe mắt. Cô ghét việc nước mắt nước mũi giàn dụa. Vốn dĩ đã không đẹp rồi, giờ lại càng xấu xí hơn, như thế Knox sẽ càng ghét thêm. Nhưng vì biết mình sắp trở thành kẻ cô độc, cô không thể giấu được nỗi đau khổ.

Thực ra, cô đã định vừa xin lỗi vì bấy lâu nay đã bướng bỉnh, vừa nói lời chia tay với Knox. Nhưng rốt cuộc cô cũng là con người nên cảm xúc đã bộc phát.

“Knox đồ ngốcc-! Đi đường bị ngã đi!”

Dù vậy, vì bản tính quá đỗi thuần khiết, ngay cả lời chỉ trích cuối cùng của cô cũng thật nhỏ bé và tầm thường. Tuy nhiên, trong giọng nói run rẩy ấy, vẫn có thể cảm nhận được sự oán hận thiết tha dành cho người đàn ông.

Tầm nhìn của cô gái bị nhòe đi bởi những giọt lệ, khiến cô không thể nhìn thấy trong một hồi lâu. Chắc phải mười mấy phút trôi qua như thế? Vì không nghe thấy bất kỳ câu trả lời nào, Daisy đành phải ngẩng đầu lên.

“……Knox?”

Ngay lập tức, đôi mắt cô gái mở to vì kinh ngạc khi nhìn thẳng về phía trước.

“A-Anh khóc sao?”

Chẳng phải từ khóe mắt của người đàn ông nhẫn tâm này cũng đang chảy ra những giọt lệ giống hệt cô sao? Ngay cả Daisy, người đã ở bên cạnh anh bao lâu nay, cũng là lần đầu tiên thấy một kẻ máu lạnh như Knox rơi lệ.

“…Nhóc con.”

“Hức, dạ…?”

“Vậy giờ, em định thế nào?”

“C-Cái gì cơ…?”

“Sau khi ta lấy vợ rồi, em định gặp người đàn ông khác sao? Vì em là Halfling nên em sẽ gặp một gã Halfling khác à?”

“……?”

Trước câu hỏi không ngờ tới, cô gái lộ vẻ ngơ ngác, rồi chẳng mấy chốc đã lắc đầu.

“Không.”

Người đàn ông khác ngoài Knox ư?

“Em không làm được. Em không thể gặp người đàn ông khác. Em cũng không có ý định đó.”

Cô chưa bao giờ mảy may nghĩ đến chuyện đó.

“Dù em không phải là tất cả đối với Knox.”

Thực ra, trong hoàn cảnh chia tay này, cô hoàn toàn có thể nói vài lời cay nghiệt với người đàn ông đã làm tổn thương mình. Nhưng Daisy không muốn nói dối, dù chỉ là đùa giỡn, rằng mình sẽ đi lấy người khác.

“Nhưng với em, Knox là tất cả…”

“……”

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua giữa hai người. Knox im lặng nhìn Daisy, chìm vào dòng suy nghĩ mông lung.

Nhắc mới nhớ, lý do khiến anh cảm thấy bất an đến tận cùng này là gì nhỉ? Chỉ cần lần giở lại hành tung của bản thân một chút là sẽ biết ngay một nguyên nhân rất đơn giản.

Chỉ một ngày.

Vỏn vẹn đúng một ngày.

Là khoảnh khắc cô gái Halfling mà anh coi là tầm thường này biến mất khỏi tầm mắt anh.

Rốt cuộc là ai đang dựa dẫm vào ai đây? Thực ra, đứa trẻ không phải là Daisy mà là anh mới đúng chăng?

Đối diện với tấm chân tình và những giọt nước mắt của Daisy, và bằng việc lần đầu tiên rơi lệ vì người khác, Knox đã nhận ra.

Knox kẻ dối trá.

Knox kẻ hèn nhát.

Knox kẻ ngạo mạn.

Người đàn ông tên Knox là một gã đần độn chẳng hề thay đổi chút nào từ nhỏ cho đến tận bây giờ.

Chỉ để giải tỏa mặc cảm tự ti của bản thân, và để biến con cái thành công cụ cho mình, anh đã không ngừng lừa dối trái tim mình. Khác với Daisy đã luôn thành thật bộc lộ tình cảm yêu mến, anh là kẻ hèn nhát chỉ lo giấu giếm tấm lòng. Và sự ngạo mạn khi nhìn xuống người phụ nữ mình yêu bằng ý thức ưu đẳng hão huyền chính là một tội ác ghê tởm hơn bất cứ thứ gì.

Anh chỉ luôn chạy trốn như thói quen bấy lâu nay. Một kẻ hèn hạ không hơn không kém. Một kẻ tầm thường trong số những kẻ tầm thường, ngay cả một lần bộc lộ cảm xúc thật lòng với người phụ nữ mình yêu cũng không làm nổi. Với tư cách đó, anh lấy quyền gì mà lên mặt tự đắc mình ưu việt hơn người khác chứ.

Hóa ra anh cũng vậy thôi sao?

Chẳng phải cô gái này cũng là tất cả cuộc đời anh sao?

Trong đôi mắt của Daisy phản chiếu hình ảnh một người đàn ông thiếu sót. Giây phút đó, Knox nhận thức được tại sao mình lại bị thu hút bởi cô gái này.

Bởi vì cả cô và anh đều là những kẻ cô độc không thuộc về bất cứ nơi đâu. Vậy mà chỉ cần ở trong căn lều này, họ lại có thể cùng nhau cười đùa và trải qua khoảng thời gian bình yên.

Người đàn ông đã thấu suốt mọi chuyện, nắm chặt bó hoa và chiếc nhẫn trong tay, không chút do dự tiến về phía trước. Với đôi mắt đỏ vì chứng bạch tạng, anh nhìn thẳng về phía trước.

Mọi chuyện xảy ra trong vô thức.

Có lẽ, ngay cả chính bản thân Knox cũng không nhận ra.

Khi ánh hoàng hôn chiếu rọi đôi nam nữ dần biến mất và bóng tối bao phủ lên đại địa.

Bó hoa cúc họa mi đã nằm gọn trong tay cô gái Halfling tự bao giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!