Dạo gần đây, tâm trạng của Cora cực kỳ tệ hại.
‘Chó má thật…?’
Cô đang lặp đi lặp lại những lời chửi thề trong lòng để giải tỏa sự bất mãn với tình hình hiện tại.
‘Đúng là rác rưởi mà.’
Nguyên nhân của sự bực dọc này thì chẳng cần phải bàn cãi.
‘Chỉ là một tên Halfling hèn mọn mà thôi!’
Vẫn như mọi khi, vấn đề nằm ở gã đàn ông thấp bé đang lầm lũi bước đi cách xa các thành viên trong nhóm một khoảng dài. Gã tên là Kasta, cái tên mang ý nghĩa là kẻ thấp kém nhất thế gian. Đúng như cái tên, gã là một Halfling có xuất thân hèn mọn. Ngoại trừ việc gần đây chiều cao của gã đã đuổi kịp cô, thì người đàn ông này chẳng có gì đáng để tự hào hay để tâm tới.
Khi đưa mắt nhìn qua bốn người đồng đội đáng tin cậy của mình rồi nhìn lại gã, cô càng cảm thấy gã thảm hại hơn. Nếu cố vắt óc tìm lời khen, thì có lẽ là sau 100 năm, cuối cùng gã cũng thoát khỏi cái mác ‘thằng lùn tịt’.
‘Nhưng thế thì đã sao, chẳng có ý nghĩa gì cả?’
Dù có cao lên thì rốt cuộc vẫn chỉ là một tên Halfling xuất thân nô lệ. Cora vốn là một kẻ có tư tưởng thượng đẳng ngay cả trong giới High Elf, lại thêm tính cách vặn vẹo khó ưa, nên cô chẳng đời nào chịu thừa nhận Kasta ngay cả khi gã đã trở thành một người đàn ông khá khẩm hơn.
‘Tại sao mình lại phải nảy sinh cái cảm giác ghê tởm này với hạng người như nó chứ?’
Kasta tội nghiệp, hôm nay dù chẳng làm gì sai nhưng vẫn phải cam chịu sự oán trách vô cớ từ chủ nhân mình.
Tuy nhiên, dù sự oán hận của thiếu nữ kia là vô lý, nhưng không thể nói rằng gã hoàn toàn không có trách nhiệm. Bởi lẽ, nếu Cora không gặp Kasta, cô sẽ chẳng bao giờ phải trải qua cảm giác khó chịu này, đó là một sự thật hiển nhiên.
‘Kể cả nếu mình là con gái đi chăng nữa, mình cũng chẳng đời nào có thiện cảm với loại người đó. Nhưng rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra thế này…?’
Thế nhưng, phát ngôn này của cô có một lỗ hổng cực lớn. Đó là trừ chính chủ Cora ra, cả thế giới này đều coi cô là một cô gái, một nữ nhân thực thụ. Dù có nói giảm nói tránh cũng không ai bảo cô là đàn ông được, và ngay cả khi cô cố tình cải trang nam, Cora vẫn xinh đẹp với những đường nét thanh tú đến mức ai cũng nhận ra giới tính thật.
Đã sống 200 năm dưới hình hài nữ nhi, vậy mà chỉ vì quá khứ 20 năm sống như một người đàn ông mà cô vẫn chối bỏ giới tính của mình. Hành động này chẳng khác nào một kẻ tâm thần chính hiệu.
–Xoẹt.
Ngay sau đó, đôi mắt đỏ rực của cô nàng có vấn đề về tâm lý hướng về phía những người đồng đội có thân hình vạm vỡ.
‘Giả sử mình sinh ra là một người phụ nữ tỉnh táo, chẳng phải việc thích những kiểu người ưu tú như thế này mới là bình thường sao?’
Lý do cô làm vậy là để so sánh những người đồng đội ưu việt này với tên nô lệ tầm thường kia, hòng tìm lại sự tỉnh táo cho bản thân.
Và nhận định này của Cora là điều không ai có thể phủ nhận. Thế gian này đâu đủ hiền lành để phụ nữ yêu đàn ông chỉ vì tấm lòng lương thiện. Ngay từ đầu, con người đã luôn bị thu hút bởi những yếu tố ngoại cảnh lộ rõ ra bên ngoài: quyền lực, sự giàu sang, hay vẻ ngoài bảnh bao và xuất thân cao quý.
Chẳng hạn, những người đàn ông đáng tin cậy đang đồng hành cùng cô là những ví dụ điển hình. Họ là những cá thể ưu tú mà bất kỳ người phụ nữ bình thường nào cũng không có lý do gì để từ chối.
Cora bắt đầu đưa mắt quét từ trên xuống dưới các đồng đội để ‘định giá’ mức độ nam tính của họ.
‘Đã là đàn ông thì phải hiên ngang và quyết đoán.’
Aspen là một gã đàn ông hào sảng với gương mặt góc cạnh nam tính. Hai chiếc sừng uy nghiêm mọc trên đầu toát lên khí chất của một chiến binh, và phần thân dưới hình ngựa trông to lớn và rắn chắc hơn bất kỳ con chiến mã danh tiếng nào.
‘Đồng thời phải biết nắm giữ cả quyền lực lẫn danh vọng.’
Pendil là một kỵ sĩ khổng lồ cao tới 7 feet (hơn 2,1m). Thân hình như tảng đá nghìn cân của hắn trong tổ đội dũng sĩ chẳng có ai bì kịp, ngoại trừ Aspen thuộc tộc Thú nhân. Hắn là kỵ sĩ mạnh nhất của một tiểu vương quốc, là đích tử của một gia tộc Công tước, quý tộc trong số các quý tộc.
‘Hoặc nếu không thì phải thực sự điên cuồng trong lĩnh vực của mình?’
Gafen vốn là một Đại Pháp sư say mê ma pháp học từ hàng trăm năm trước. Sự điên rồ của gã nghiêm trọng đến mức gã đã sát hại 10 pháp sư lừng lẫy thời bấy giờ và dùng xác của họ để luyện thành cơ thể cho chính mình.
Gã tự biến mình thành một Chimera dù chẳng ai bắt ép, đúng như lời Cora nói, là một kẻ điên rồ thực thụ. Lý do gã tham gia vào nhóm dũng sĩ hiện tại là vì đã thỏa hiệp với Đế quốc để gột rửa tội lỗi của mình. So với các thành viên khác, gã rõ ràng là một kẻ có tì vết về mọi mặt.
‘Đàn ông muốn đạt được ước mơ thì phải có bản lĩnh kiên định cỡ đó chứ.’
Nhưng đối với nàng High Elf lập dị này, điều đó chẳng quan trọng. Cô chỉ nhìn nhận một cách tích cực về việc đồng đội mình có niềm đam mê lớn lao như vậy mà thôi.
Ngay từ đầu, nếu không có Kasta làm lá chắn, cô hẳn đã là một mụ đàn bà gây ra nhiều ác hạnh hơn nữa để đạt được mục đích của mình. Thậm chí cô còn đang ấp ủ ý định đâm sau lưng cấp trên ngay khi kết thúc hành trình và trở về Huyết Quân đoàn.
‘Còn Alex… thật sự là đẳng cấp khác rồi nên miễn bàn.’
Alex, thủ lĩnh của nhóm, là một Dũng Sĩ Ánh Sáng đích thực mà ngay cả kẻ chẳng màng thiện ác như Cora cũng phải công nhận. Một mỹ nam có ngoại hình ưa nhìn với chiều cao lý tưởng và mái tóc vàng óng ả. Thêm vào đó là tính cách ngay thẳng và chính trực. Anh ta giống như một hình mẫu được vẽ ra, hay bước ra từ truyện cổ tích, chính là hiện thân của một anh hùng đúng nghĩa.
‘Thế nên tỉnh lại đi Cora. So với những người đó, Kasta chỉ là hạng sâu bọ thôi. Chẳng có lý do gì để mình nảy sinh cảm giác đó với nó cả, dù chỉ là trong giả thuyết!’
Lời lẽ thật độc địa. Dù gì cũng đã bên nhau từ tấm bé, vậy mà cô lại coi gã như sâu bọ.
Tuy nhiên, nếu so với 100 năm trước, rõ ràng cô đã ôn hòa hơn rất nhiều. Trước đây, cô không chỉ dùng lời nói mà còn dùng hành động để ngược đãi gã. Có lẽ, những trận đòn roi gần đây đối với Kasta thậm chí còn chẳng được coi là bạo lực nữa.
‘Mà ngay từ đầu, tại sao mình phải nghĩ đến chuyện này nhỉ? Mình đâu có thích đàn ông đâu!?’
Dù có nghĩ thế nào cũng không thể chấp nhận được cảm xúc này.
‘Ưư... Vãi cứt thật chứ-!’
Cora bắt đầu ôm đầu bứt rứt. Để xua đi những tạp niệm, cô cúi gằm mặt xuống, và đập vào mắt cô là thanh kiếm gỗ đang đung đưa một cách thảm hại bên hông của gã Halfling.
‘Chà, kỹ năng binh khí của nó thì cũng ở mức dùng được đấy…’
Đây có thể coi là ưu điểm duy nhất của Kasta mà Cora công nhận. Chẳng qua là do cô luôn dùng thái độ miệt thị để hạ thấp gã, chứ thực tế kỹ năng binh khí của Kasta không chỉ dừng lại ở mức ‘dùng được’, mà đã đạt đến đỉnh cao nếu không tính đến những siêu việt giả ngoài quy luật phàm nhân.
‘Đến giờ nhìn lại vẫn thấy lạ. Làm thế nào mà một tên Halfling lại có thể…’
Từ kiếm, thứ được coi là kỹ năng cơ bản của chiến binh, cho đến rìu, khiên, và cả lao phóng. Nhìn gã vung vẩy binh khí như có quỷ ám với thân hình bình thường đó, thật khó tin gã lại mang dòng máu Halfling.
Dù có nỗ lực đến đâu, việc đạt được sự trưởng thành nhường ấy trong một môi trường khắc nghiệt thế này là điều cực kỳ khó khăn ngay cả khi có ‘Cửa sổ trạng thái’. Vậy mà gã Halfling đáng ghét kia lại có thể đạt tới cảnh giới có thể vênh váo chỉ với xác phàm trần tục.
‘Mấy cái khác không nói, chứ khoản đánh nhau thì mình công nhận.’
Cora là chủ nhân của Kasta nên cô không thể không biết. Trong tổ đội dũng sĩ này, lực lượng chiến đấu mạnh thứ hai sau cô không phải là vị Dũng Sĩ được ban tặng quyền năng của thần, mà chính là tên nô lệ hèn mọn đang làm chân sai vặt cho chủ nhân này.
‘Khoan đã…’
Bất chợt, khi ngẫm nghĩ kỹ lại tình hình, cô thấy chuyện này không hẳn là thứ có thể hoàn toàn ngó lơ.
‘Cái này trông cũng có chút ngầu đấy chứ…?’
Ở Nam Đại Lục, nơi tràn ngập những Cửa sổ trạng thái, quyền năng và những kẻ có xuất thân ưu việt, việc vượt qua nghịch cảnh để đạt đến cảnh giới này là một thành tựu mà ngay cả đàn ông với nhau cũng phải ngưỡng mộ.
‘……’
Cora suy ngẫm.
Không ổn.
Thật sự không ổn chút nào.
‘Mình điên thật rồi…’
Cora cuống cuồng xoa đôi tai đang đỏ ửng để xoa dịu sự xấu hổ. Nghĩ rằng tên nô lệ Halfling đó có chút ‘ngầu’ dù chỉ trong thoáng chốc, rõ ràng là cô đã hoàn toàn phát điên rồi.
Ngay lập tức, phương án trốn tránh mà cô nghĩ ra là người bạn thân ma cà rồng của mình.
‘Muốn bóp ngực Bathory quá. À không, không phải cái này… mình nhớ Tori quá.’
Lần trước khi đang mải mê chạm vào ngực cô ấy, cô đã đùa giỡn định đưa tay vào giữa hai chân, lúc đó Tori đã hoảng hốt bật khóc trông thật đáng yêu.
‘Lúc đó Tori đã nói gì nhỉ?’
Cô ấy nói tuyệt đối không được làm thế cho đến khi cô chính thức rước cô ấy về làm vợ. Hồi nhỏ cô thấy cái sự phòng thủ kín kẽ đó thật bí bách và phiền phức, nhưng giờ nghĩ lại, cô lại thấy Bathory giống như một thục nữ đoan trang, thuần khiết, càng nghĩ càng thấy thích.
‘Lần này có vẻ dư dả thời gian…’
Cora nhớ về cô bạn gái tóc đen xinh đẹp và hạ quyết tâm. Đợt này cô sẽ dành thời gian đi gặp Bathory.
Nghĩ lại thì, có lẽ vì cứ ở cạnh đám đàn ông đầy mùi mồ hôi này nên đầu óc cô mới trở nên bất thường. Nếu được ôm lấy cơ thể mềm mại, đẫy đà của Bathory và hít hà hương thơm ấy, việc tìm lại sự tỉnh táo chắc chắn sẽ không khó khăn gì.
‘Quyết định vậy đi.’
Sau khi hạ quyết tâm ngắn ngủi, Cora lại nhìn về phía Halfling.
‘Giờ mới thấy rõ hiện thực này.’
Dáng vẻ cúi đầu đeo hành lý trông thật thảm hại, và chiều cao thấp bé của gã khi so với những đồng đội cao lớn thật chẳng đáng là bao.
‘Đáp án không phải là đám đàn ông này, mà là Bathory.’
Vừa nghĩ đến cô bạn tri kỷ đáng yêu thay vì lũ đồng đội đực rựa, cô cảm thấy gã này chẳng là gì cả. Từ đó, Cora quyết định coi những cảm xúc gần đây dành cho gã Halfling là sự thương hại.
“Cora.”
“Ơ, hả!?”
“Cậu nhìn gì chăm chú thế? Có chuyện gì muốn nói với Kasta à?”
Có lẽ vì cô cứ ngoái đầu nhìn lại quá lộ liễu chăng? Alex lấy làm lạ khi thấy Cora quan tâm đến Kasta hơn mọi ngày.
“À, không có gì đâu.”
Bị bắt quả tang đang nhìn trộm một tên nô lệ thật là mất mặt. Cora giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên tiếp tục cuộc trò chuyện.
“Chỉ là, tao chợt nghĩ tên đó đúng là đồ phế vật, chắc cái chức năng đàn ông cũng hỏng bét rồi.”
Nói xong, Cora ngẩng đầu nhìn Alex. Cô nhìn anh ta với hy vọng nhận được sự đồng tình kiểu: ‘Mày cũng nghĩ thế đúng không?’.
“Kasta ấy hả? Hừm…”
Thế nhưng, dường như suy nghĩ của Dũng Sĩ Alex lại khác với Cora?
“Tớ thì không nghĩ vậy đâu?”
Anh lắc đầu, phủ nhận mạnh mẽ lời nói của Cora.
3 Bình luận
Ê đừng nói tụi này tàn phế là do bảo vệ Kasta làm main chướng mắt ấy nha