Wn (180-362)
Chương 232 - Đội dũng sĩ tiền nhiệm - Trở về
1 Bình luận - Độ dài: 2,048 từ - Cập nhật:
Giữa lòng con đường rừng u tối.
Tại một nơi hẻo lánh tưởng chừng chẳng bước chân ai lui tới, năm người nam nữ đang tụ tập. Có vẻ như đang có chuyện gì đó đáng ăn mừng, trên tay họ ai nấy đều cầm một ly rượu.
“Không biết cô có hiểu chúng ta đã lo lắng đến mức nào không nữa…”
“Thấy cậu khỏe lại thế này là tốt rồi, Cora.”
“Tôi biết là ngài sẽ sớm quay về mà.”
Những gã đàn ông vạm vỡ đón tiếp thiếu nữ theo cách riêng của mỗi người. Gương mặt họ giãn ra, thậm chí là rạng rỡ hẳn lên, có vẻ như sự trở lại của cô là một niềm vui không hề nhỏ.
“Mừng cậu trở lại, Cora.”
Người kết thúc màn chào hỏi là Alex, thủ lĩnh của nhóm. Cora đưa mắt nhìn quanh một lượt những đồng đội đang chào đón mình rồi đáp lại bằng vẻ thờ ơ.
“Ừ.”
Các thành viên trong nhóm không ai gặng hỏi Cora đã làm gì trong suốt nửa năm vắng bóng. Họ không muốn chạm vào vảy ngược của cô, và cũng bởi ai nấy đều ngầm hiểu rằng chắc hẳn cô đã đi đâu đó để trấn tĩnh lại tâm hồn.
“Khà khà! Lúc đó Alex, cô không biết cái tên này đã nói gì đâu…”
Vì vậy, như mọi khi, họ chỉ tuôn ra những lời tán gẫu vô thưởng vô phạt. Người mở lời đầu tiên là Aspen. Nghe loáng thoáng thì có vẻ là chuyện Alex đã tỏ ra lúng túng thế nào trước những người phụ nữ bày tỏ lòng mến mộ với anh ta.
Cora đứng giữa vòng vây của những gã đàn ông ồn ào, chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô chậm rãi cất tiếng:
“Mà này, mấy cô gái kia đâu rồi?”
Câu hỏi đầy nghi hoặc vang lên giữa khu rừng khiến gương mặt của các thành viên trong nhóm dũng sĩ ngoại trừ Cora bỗng chốc cứng đờ. Đây chính là vết nhơ mà họ không ngờ tới lại bị vạch trần sớm như vậy. Họ đã định lấp liếm cho qua chuyện, nhưng cô đâu có mù. Làm sao mà qua mắt được cô chứ.
'Mấy cô gái.' Những người mà Cora đang nhắc đến chính là ba thành viên nữ đã được chiêu mộ vào nhóm trong thời gian cô vắng mặt. Mới hôm qua thôi, họ vẫn còn lượn lờ trước mặt bất cứ khi nào có cơ hội, vậy mà chỉ sau một ngày đã biến mất không dấu vết, thật kỳ lạ.
“…Những người phụ nữ đó đã quyết định rời nhóm. Họ thu dọn hành lý và đi từ sáng sớm nay rồi. Lúc đó cậu vẫn còn đang ngủ say nên không biết đấy thôi.”
Người đầu tiên trả lời câu hỏi của nàng High Elf là Pendil. Kẻ luôn tỏ ra lịch thiệp nhất trong lời nói lại chính là người thân thiết với ba cô ả kia hơn bất cứ ai.
“Sao họ lại nghỉ?”
“Tôi cũng không rõ. Có lẽ mỗi người đều có nỗi niềm riêng không muốn nói ra… Vốn dĩ chúng ta đâu thể ép buộc người đã muốn ra đi phải ở lại.”
“Nếu vậy thì tao cũng chẳng còn gì để nói…”
Dù sự tò mò chưa được giải tỏa hoàn toàn, Cora không tiếp tục truy vấn thêm nữa. Nếu họ đã muốn đi thì để họ đi là đúng. Hơn nữa, chẳng cần nói thêm cô cũng thừa sức đoán được tình hình.
Kể từ lúc trở lại nhóm dũng sĩ, Cora đã cảm thấy sự hiện diện của các thành viên nữ đó vô cùng đường đột. Mang tiếng là những thành viên được đưa về để lấp đầy khoảng trống của cô, nhưng thực tế thì năng lực chiến đấu quan trọng nhất lại chẳng ra làm sao.
Chỉ có thể coi là hạng mạo hiểm giả tầm thường nhan nhản ngoài kia thôi? Nếu phải tìm ra điểm đặc biệt thì có lẽ chỉ là việc họ đều là những mỹ nhân hiếm thấy.
Tại sao những người phụ nữ như vậy lại gia nhập nhóm dũng sĩ với cái cớ là thay thế vị trí của cô?
Chẳng cần nói ra thì mưu đồ cũng đã rõ rành rành.
Các thành viên nam có lẽ cũng cảm thấy chột dạ nên tìm cách né tránh việc giải thích hết mức có thể. Trừ khi là kẻ ngốc, còn không thì ai cũng dễ dàng đoán ra ý đồ của họ.
‘Chẳng cần xem cũng biết rõ mười mươi rồi…’
Cora dần nhận ra bộ mặt thật xấu xí của các thành viên trong nhóm dũng sĩ. Rồi lập tức, cô nhớ lại vẻ mặt bàng hoàng không kịp che giấu của họ khi cô bất ngờ trở về nhóm. Nếu họ biết trước cô sẽ quay lại, chắc chắn họ đã tống khứ mấy người phụ nữ kia đi từ sớm rồi.
Lý do có ba thành viên nữ có lẽ là vì Alex không phải hạng người ham mê nữ sắc. Chuyện anh ta trơ như khúc gỗ thì đến bà lão đi đường cũng biết.
“…Mấy con ả đó và cô khác nhau. Mong cô đừng hiểu lầm.”
Có lẽ vì để tâm đến phản ứng nheo mắt của Cora? Aspen đứng bên cạnh bắt đầu lên tiếng bào chữa cho Pendil. Cái cảnh tượng những kẻ lúc nào cũng gầm gừ với nhau lại hợp tác ăn ý khi cần che đậy vết nhơ khiến cô cảm thấy nực cười đến ngỡ ngàng.
“Phụt haha! Đúng là làm trò hề, làm trò hề…”
Thế nên Cora chỉ biết bật cười. Cái câu mấy con ả đó và cô khác nhau nghe cũng thật nực cười. Vậy thì lý do gì khiến họ phải giải tán những người đó ngay khi cô vừa trở về? Những lời biện hộ không đâu vào đâu ấy thật đáng khinh bỉ làm sao.
“Thôi được rồi. Dù sao bọn mày cũng là đàn ông mà.”
Tuy nhiên, có lẽ do vẫn còn ký ức kiếp trước là đàn ông, Cora phản ứng một cách bình thản đến lạ. Nhìn theo một cách nào đó, có vẻ như cô đang cảm thấy hoài nghi hơn là thấu hiểu. Hoài nghi rằng tại sao mình lại từng trân trọng và yêu quý những hạng người tầm thường như thế này.
“……”
Dù vậy, vì đây chẳng phải chuyện gì vẻ vang nên các thành viên đều im bặt. Cora nhìn họ, nở nụ cười yếu ớt rồi xua tay ra hiệu bảo họ thôi đi.
“Không cần phải làm vẻ mặt đó đâu. Thích phụ nữ thì có tội gì chứ? Ngay cả tao cũng thích phụ nữ mà.”
“…Cảm ơn cô đã hiểu cho.”
“Ngại quá, tôi chẳng biết nói gì hơn.”
“Thôi, uống rượu đi.”
Nhận được sự khích lệ hào sảng của cô bạn, các thành viên nhóm dũng sĩ bắt đầu thoải mái nâng ly. Dù họ vẫn thấy lấn cấn trước phản ứng của Cora, nhưng giờ đây khi Kasta đã biến mất, việc để lộ tâm tư yêu đương chẳng còn gì đáng xấu hổ.
Ngược lại, trong lòng họ còn nhen nhóm một niềm hy vọng mơ hồ rằng, đối tượng tiếp theo của Cora - người vừa giác ngộ tình yêu - biết đâu sẽ là chính họ.
“……”
Cora nhấp một ngụm bia, đưa mắt quan sát gương mặt của từng người. Cô cảm thấy hối hận đến tê tái về quá khứ. Hối hận vì đã coi trọng lũ ngốc này mà bỏ bê người thực sự quan trọng với mình.
Nàng High Elf đã từng thực lòng tự hào về những người đàn ông này khi nô lệ của cô còn sống. Và cô cũng từng coi họ là bạn. Nhưng giờ đây, cô biết tất cả chỉ là ảo ảnh.
Dù có gộp tất cả bọn họ lại cũng chẳng thể sánh bằng một phần nhỏ sự trân quý của Kasta. Tại sao cô lại nhận ra sự thật đơn giản này muộn màng đến thế.
Cùng với tiếng cười phóng túng của đám đàn ông, bầu không khí buổi nhậu càng lúc càng nóng lên. Và sự căm hận của thiếu nữ cũng theo đó mà sâu đậm thêm. Ngay từ đầu, Cora đã biết cái chết của Kasta không phải do Ma Tộc gây ra.
Kasta là một con quái vật có thể đấu ngang ngửa với hai thành viên trong nhóm chỉ bằng một thanh kiếm gỗ. Vậy mà một người như thế lại bị sát hại bởi lũ Ma Tộc hèn mọn sao? Đó là lời nói dối trắng trợn mà chỉ những kẻ không biết chân tướng của Kasta mới có thể thốt ra.
Lý do Cora không giết sạch bọn chúng rất đơn giản. Cô biết Kasta đã tự nguyện từ bỏ cuộc sống vì một người chủ tồi tệ là cô. Và Kasta chắc hẳn cũng muốn để cho các thành viên trong nhóm được sống. Nhìn theo một góc độ nào đó, mưu kế của bọn chúng đối với Kasta có lẽ lại là một sự giải thoát.
‘Mình biết là phải nhịn…’
Thế nhưng, nhìn bọn chúng đang hưởng lạc xa hoa sau cái chết của người đàn ông cô yêu, lòng cô quặn thắt lại không thể chịu đựng nổi. Và nói thật lòng, cô muốn vặn xoắn nội tạng, xé xác bọn chúng ra thành trăm mảnh.
Vì thế, Cora quyết định đưa ra một phương án thỏa hiệp.
Không giết, nhưng biến họ thành những kẻ tàn phế sống dở chết dở, chắc hẳn Kasta sẽ thấu hiểu cho cô.
Đó chính là lý do Cora quay trở lại nhóm dũng sĩ. Nghĩ lại thì việc lập đội một lần nữa với những thành viên đã sát hại người đàn ông mình yêu là điều không thể, có lẽ người có tính cách quái gở như cô chỉ đơn giản là muốn trút giận mà thôi.
Sở dĩ cô chưa lập tức ra tay là vì cần thời gian để rũ bỏ chút vương vấn cuối cùng. Nhưng nhờ bọn chúng vẫn cứ hành xử ngu xuẩn như thế mà lòng cô cũng được dọn dẹp nhanh chóng.
Dẫu thất vọng về bản chất thật của họ, nhưng vì đã quen biết nhau sáu năm, việc nảy sinh sát ý ngay lập tức không phải chuyện dễ dàng. Nhưng ngay cả điều ấy, khi nghĩ đến chàng Halfling đã nhắm mắt xuôi tay, cô lại thấy chẳng là gì cả.
Càng nhớ về mối tình đơn phương đã ra đi trong cô độc, càng nhận ra anh quan trọng với mình đến nhường nào, Cora càng trở nên tàn nhẫn đến mức đáng kinh ngạc.
Chỉ sau vài ly rượu, Cora đã rũ bỏ sạch sành sanh mọi kỷ niệm với nhóm dũng sĩ. Sáu năm không phải là quãng thời gian ngắn, nhưng so với hàng trăm năm gắn bó cùng chàng Halfling thì chỉ như một cái chớp mắt.
Ngay sau đó, như thể cảm thấy thế là đủ. Cô gật đầu một cái...
–Phang!
Bóng tối không chỉ đơn thuần là bóng râm mà đen kịt như mực, sục sôi và nuốt chửng cả ngọn núi.
< Beeeeee— >
Cùng lúc đó, tiếng kêu của loài dê vang lên từ bên kia ngọn núi. Xét cho cùng thì đó chỉ là tiếng kêu của một loài gia súc tầm thường, nhưng vì nó mang theo luồng sóng xung kích quái dị làm rung chuyển cả khu rừng, nên ngay cả nhóm dũng sĩ đã từng kinh qua vô số chiến trường cũng không khỏi cảm thấy căng thẳng.
Những thành viên vừa mới cười nói vui vẻ ban nãy vội vàng rút vũ khí, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn về phía bìa rừng. Và chỉ vài giây sau, thứ xuất hiện trước mặt họ chính là…
“K-Kia là…?”
Một tên Nhân Dương (người dê) với đôi mắt đỏ rực đang long lên sòng sọc.
1 Bình luận