Wn (180-362)

Chương 246 - Leukkola jjyamjwiing

Chương 246 - Leukkola jjyamjwiing

Nằm ở một nơi yên tĩnh, tiệm tạp hóa màu trắng được xây dựng khiêm tốn bằng những viên gạch kiên cố, vốn nổi tiếng với việc kinh doanh các loại nước hoa và thảo dược chất lượng cao.

Thực tế, nếu nhìn vào lượng khách nam giới nườm nượp ra vào bất kể địa vị cao thấp, người ta sẽ hiểu sự nổi tiếng này phần lớn đến từ nhan sắc xinh đẹp của cô chủ tiệm. Tuy nhiên, ngay cả người mẹ là Cora cũng phải công nhận rằng con gái mình là một chuyên gia điều chế nước hoa thực thụ.

Đúng vậy.

Chủ nhân của tòa nhà khá khang trang này chính là con gái út của cô, Lily Kasta.

Lily là một chuyên gia điều chế nước hoa tài năng với sự nghiệp đang lên như diều gặp gió suốt thời gian qua. Dựa trên nền tảng đó, doanh thu của tiệm liên tục tăng trưởng, đến nay đã đạt mức 50 Gold (tương đương 500 triệu won[note87206]) mỗi năm.

Thật đáng nể phải không? Không mở chuỗi cửa hàng, chỉ là một hộ kinh doanh cá thể nhỏ lẻ mà lại đạt được mức doanh thu khủng khiếp như vậy. Đã thế mặt hàng kinh doanh lại chẳng phải nhu yếu phẩm, mà là hàng xa xỉ phẩm như nước hoa.

Nếu tính đến mạng lưới cung ứng tự mình đi hái thảo dược làm nguyên liệu và tình trạng cửa hàng không thuê nhân viên, lợi nhuận ròng chắc chắn phải đạt ít nhất 40%. Do đó, ngoại trừ Daisy, người sở hữu mức thu nhập out trình trong gia đình Cora, thì Lily chính là người kiếm tiền giỏi nhất. Ngay cả ở kiếp trước của Cora, số người có thu nhập ròng 200 triệu won sau thuế mỗi năm cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Có lẽ, nếu Lily không yêu mẹ ruột mình theo kiểu tình cảm nam nữ rồi cứ đưa ra những sự lựa chọn quái gở, thì hoàn cảnh của Cora đã khá khẩm hơn nhiều. Hoặc giả như Cora giả điên để chiều theo tâm trạng của con gái mình, nhưng với một người luôn hướng về chồng như Cora, điều đó về mặt sinh lý gần như là không thể. Vậy nên, đó cũng chỉ là những giả định vô nghĩa mà thôi.

Dù sao thì, hôm nay là ngày cửa tiệm nước hoa của Lily đón tiếp những vị khách đặc biệt.

Một High Elf tóc trắng và một ma cà rồng tóc đen.

Bất cứ cư dân nào ở Prache cũng có thể nhận ra danh tính của họ ngay lập tức. Bởi đó là đôi bạn thân đã dính lấy nhau từ thuở nhỏ.

“Cora, nhìn kìa.”

“Gì thế?”

Ngay khi vừa đến trước cửa tiệm, Bathory đã chỉ tay lên biển hiệu. Theo đó, tầm mắt của Cora cũng dời lên phía trên.

“Tên cửa hàng của con gái út cậu, tớ nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy nó đặt tên khéo thật đấy.”

“…Thế à?”

Đầu Cora nghiêng đi với vô vàn dấu chấm hỏi. Những dòng chữ màu đỏ rực được khắc sắc sảo như đôi mắt đỏ của cô, chễm chệ trên biển hiệu của tòa nhà trắng muốt trông thật kỳ dị. Có lẽ nếu Lily không có gu thẩm mỹ xuất sắc trong việc trang trí, nơi này trông sẽ giống một địa điểm tâm linh rùng rợn hơn là một tiệm nước hoa…

Nhưng đó không phải là vấn đề chính. Bởi lẽ, tên của tiệm tạp hóa này là…

“Cậu không thấy thế sao? Leukkola jjyamjwiing[note87207], tớ chưa từng nghe thấy một cái tên thương hiệu nào cổ điển và sang trọng như thế này ngay cả ở Đế quốc.”

Dĩ nhiên là chưa từng nghe thấy rồi. Bởi ngay cả ở Đế quốc đông dân cư, cũng chẳng có mấy con điên coi mẹ ruột là đối tượng yêu đương, và cái loại dám công khai điều đó ra ngoài lại càng hiếm hơn.

‘Cái tên cửa hàng kiểu đó mà nghe hay á? Là mình kỳ quặc hay gu của người ở thế giới này dị hợm vậy?’

Tuy nghĩ thế cũng không sai, nhưng với một người từng đặt tên quán là ‘Z-Cora Súp Dồi’ như cô thì cũng khó mà lên tiếng chỉ trích.

Dù sao thì, đối với Cora, cái tên đó mang ý nghĩa tục tĩu đến mức cô cảm thấy ghê tởm khi phải thốt ra miệng, nên việc cô nhăn mặt chán ghét là lẽ đương nhiên.

“Tất nhiên, thiết kế của cửa hàng này cũng rất tinh tế và bắt mắt, nhưng tên cửa hiệu còn tuyệt vời hơn thế. Phải nói sao nhỉ, cảm giác rất cao cấp và đầy phong vị? Chỉ riêng âm hưởng của nó thôi đã nâng tầm giá trị thương hiệu lên một bậc rồi.”

Mặt khác, Bathory vẫn không tiếc lời khen ngợi vì thực sự cảm thấy hài lòng.

“……”

Cora phải giữ im lặng một lúc vì không thốt nên lời. Khác với sự bàng hoàng của cô, thái độ tích cực của Bathory khiến cô cảm thấy cô nàng này như một kẻ dở hơi… À không, đúng hơn là cô đang quá đỗi ngỡ ngàng.

Phong vị?

Phong thái?

Lại còn cao cấp nữa?

‘Cái quái gì vậy?’

Leukkola jjyamjwiing.

Nghe thì có vẻ rất ra gì và này nọ.

Nhưng cũng nghe có vẻ gì đó rất bậy bạ.

Đó là một cái tên thương hiệu mang lại âm hưởng kỳ lạ như vậy đấy.

Và cảm xúc mà Cora đang cảm nhận rõ ràng là vế sau.

Mặt khác, Cora lại nảy ra một suy nghĩ.

Dù sao thì Bathory, người có địa vị tương đương người thừa kế tập đoàn lớn ở kiếp trước, đã nói vậy rồi. Liệu mình có nên hùa theo không nhỉ? Suy cho cùng đây cũng là cửa hàng của con gái mình, và nếu nịnh nọt Tori một chút để được xóa nợ thì cũng không phải là ý tồi.

‘Nhưng riêng chuyện đó thì tuyệt đối không.’

Nàng High Elf đang mải suy nghĩ chợt lắc đầu nguầy nguậy như thể điều đó là không thể chấp nhận được. Vì tâm trạng cô chẳng hề thấy thoải mái chút nào.

Lý do Cora để mặc cái tên thương hiệu chết tiệt này tồn tại đơn giản là vì Lily kinh doanh rất khấm khá, đồng thời hằng tháng vẫn đều đặn chu cấp tiền tiêu vặt cho cô. Một Cora nhuốm mùi trần tục đã trở nên ngoan ngoãn như cừu non trước sức mạnh của đồng tiền. À không, cô buộc phải trở nên như thế nếu không muốn phải đau đầu về chuyện cơm bữa hằng ngày.

< Ô kìa, mẹ! Chẳng lẽ mẹ bị quỷ dâm dục nhập rồi sao~? Hưm~ Tiểu thư nhà chúng ta học đâu ra mấy thứ bậy bạ đó thế nhỉ? Chẳng lẽ là từ giữa hai chân… >

Mỗi khi cô định góp ý, Lily lại tung ra những lời lẽ gây chóng mặt, đó cũng là một phần lý do khiến Cora chọn cách né tránh xung đột.

“Cái tên Leukkola jjyamjwiing đang được bàn tán xôn xao tận các thành phố lân cận đấy. Sự cổ điển của nó đang thu hút sự quan tâm lớn từ những phụ nữ thuộc tầng lớp thượng lưu ưa chuộng hàng xa xỉ.”

Không lẽ, khiếu đặt tên mà cô vốn coi là ngớ ngẩn của con gái út lại tầm cỡ đến thế sao? Vì mải mê với canh súp dồi và trang trại hươu nên cô không hề hay biết chuyện này. Cô chỉ biết nhận tiền tiêu vặt từ Lily và xu nịnh con bé là hết.

“Có lẽ Lily là một thiên tài. Sau này biết đâu con bé sẽ nổi danh là chuyên gia điều chế nước hoa của Đế quốc không chừng.”

“L-Lily thành đạt đến thế sao?”

“Ơ hay, sao cậu lại hỏi tớ? Con gái cậu mà?”

Mình đã thôi coi nó là con gái từ lâu rồi… Những lời lầm bầm của Cora cứ quanh quẩn trong miệng, chỉ đủ để mình cô nghe thấy.

“Chà, con bé vừa xinh đẹp, vừa làm nước hoa giỏi, tính tình lại dịu dàng nữa chứ? Đó là một tài năng trẻ mà bất kể nam nữ già trẻ đều yêu mến.”

“Ừm, ừ, thế thì may quá.”

Đánh giá của thế gian về Lily không hề sai. Vì vậy Cora cũng không phủ nhận. Ngoại trừ một khuyết điểm cực kỳ nghiêm trọng, con bé là một đứa trẻ không có gì để chê trách.

‘Mình nên vui hay nên buồn đây?’

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không biết nữa. Nhưng niềm an ủi duy nhất là hầu hết mọi người, bao gồm cả Bathory, đều không biết ý nghĩa ẩn giấu đằng sau cái tên cửa hàng mà chỉ mải mê khen ngợi. Thái độ tán thưởng vô tư của Tori chính là minh chứng.

“Thì, thành đạt vẫn tốt hơn là thất bại mà.”

Đó là một câu trả lời với thái độ thản nhiên như thể đang nói về chuyện của người khác, nhưng khóe môi của nàng High Elf lại khẽ cong lên. Dẫu sao, việc người bạn thanh mai trúc mã khen ngợi máu mủ của mình cũng không phải là điều gì đáng ghét.

Dù là đứa con đáng ghét hay đáng yêu, thì việc con mình được khen vẫn tốt gấp trăm lần bị người ta chửi bới. Cora cũng là một người mẹ đã sinh thành và nuôi nấng năm đứa con, nên suy nghĩ của cô cũng không khác mấy so với những bậc cha mẹ khác.

“Cơ mà, sao cậu lại đến đây?”

Trước câu hỏi muộn màng của Cora, Bathory tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô biết bạn thân mình vốn vô tâm, nhưng không ngờ lại đến mức này. Hoặc có lẽ cô ấy biết nhưng giả vờ không biết.

“Cora… Cậu thậm chí không biết con gái cậu đang nhận hỗ trợ kỹ thuật từ gia tộc tớ sao? Dưới danh nghĩa giao lưu và tài trợ ấy.”

“…Hả? Từ bao giờ?”

“Khá lâu rồi? Tầm ba mươi năm?”

“Hả?”

Ba mươi năm cơ à, tại sao mẹ ruột là mình lại không biết chuyện này?

‘Nhắc mới nhớ, hình như mình từng nghe nói có một gia tộc giúp đỡ việc phát triển nước hoa…’

Cố gắng lục lọi ký ức, cô nhớ mang máng đó là gia tộc Akasha của Bathory, nhưng cũng không chắc chắn lắm.

‘M-Mình có bỏ bê bọn trẻ quá không nhỉ?’

Kể từ sau Stella, cô đã buông xuôi việc nuôi dạy con và than thở về sự thất bại của mình suốt mấy chục năm qua. Bản thân Cora cũng nhận thức được rằng mình không còn ân cần với các con như trước.

‘Thế này thì hơi quá thật.’

Dù là cố tình làm vậy, nhưng khi nhận ra mình đã trở thành một người mẹ vô tâm ngoài sức tưởng tượng, cô không khỏi cảm thấy bối rối. Dẫu có bận rộn đến mấy, thì việc bỏ bê con cái cũng phải có mức độ thôi chứ.

‘Phải cảm ơn Tori mới được.’

Nhìn kỹ lại, dù vẫn còn độc thân nhưng Tori lại luôn chăm sóc chu đáo cho con cái của bạn bè. Cora thực sự biết ơn điều đó. Nếu suy nghĩ kỹ một chút, cô sẽ hiểu tại sao Lily vừa coi Tori là tình địch mà vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp. Hóa ra mình cũng là một bậc phụ huynh chẳng ra gì.

‘Được rồi.’

Vì thế, Cora quyết định biến lòng biết ơn này thành hành động ngay lập tức.

–Soạt.

Bàn tay trắng nõn khẽ khàng vươn ra, bóp mạnh vào vòng ba căng tròn của nàng ma cà rồng trẻ tuổi. Giữa thanh thiên bạch nhật, một cách vô cùng công khai.

“Kyaaa!?”

Sao thế nhỉ? Cảm giác không đúng lắm? Hồi xưa chỉ cần đụng chạm cơ thể một chút là cô ả thích mê tơi cơ mà?

Cora nhìn Bathory đang hoảng hốt với vẻ mặt đầy thắc mắc. Thậm chí kẻ sàm sỡ còn trưng ra vẻ mặt ấm ức hơn cả nạn nhân.

“C-Cậu điên rồi hả!? Tự nhiên làm cái trò gì vậy?”

“…?”

“G-Gì thế! Vẻ mặt oan ức đó là sao?”

“Không, chẳng phải cậu thích được sờ ngực và mông sao?”

“…Cái gì?”

“Đúng mà? Không phải à?”

Nàng High Elf gãi đầu, tỏ vẻ ngỡ ngàng trước phản ứng khác lạ của cô bạn thân.

Còn nàng ma cà rồng thì trừng mắt nhìn cô như nhìn một kẻ tâm thần.

Ánh mắt của hai thiếu nữ chạm nhau, cùng một màu sắc nhưng suy nghĩ lại khác biệt một trời một vực.

‘Vì mất trinh rồi nên phản ứng khác đi à?’

‘Con điên này bị sao vậy?’

Có vẻ như suy nghĩ của họ có chút lệch pha.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
8.911.500.000 VNĐ
8.911.500.000 VNĐ
[Lên trên]
Cái lon cùa Cora nhưng thêm Le với ing nghe giống tiếng pháp
Cái lon cùa Cora nhưng thêm Le với ing nghe giống tiếng pháp