Wn (180-362)
Chương 252 - Đây không phải kiểu nhà chồng tôi muốn (1)
3 Bình luận - Độ dài: 2,241 từ - Cập nhật:
Cô gái tộc Elf với mái tóc xanh biếc đang rẽ lối ở bìa rừng, tiến về phía trước. Bước chân vội vã hướng tới đích đến mang theo cả sự lo âu lẫn niềm mong đợi.
Bên cạnh vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, việc cô được tháp tùng bởi đội hộ vệ lên đến hàng trăm người cũng là một điều bất thường. Rốt cuộc người phụ nữ Elf này là ai?
"Mọi người làm ơn đi chỗ khác dùm ta với. Các người cứ bám theo sau cả ngày làm ta nhức đầu rồi đây này."
"Nh-Nhưng thưa Nhiếp chính! Phận làm thuộc hạ, làm sao chúng thần có thể làm ngơ được ạ?"
Danh tính của cô chính là Floria, người nắm giữ vị trí Nhiếp chính - nhân vật quyền lực thứ hai của một Đế chế khổng lồ. Thủ lĩnh đội hộ vệ tháp tùng cô lúc này đang vô cùng khó xử. Cũng phải thôi, bởi vị Nhiếp chính này đã nhân lúc Hoàng đế vắng mặt mà đột ngột ghé thăm nơi đây không báo trước.
"Kéo quân rầm rộ thế này thì Thái hậu sẽ nghĩ sao hả? Có khi Người lại cảm thấy áp lực vô cớ hoặc thấy phiền phức không chừng. Thế nên nếu thực sự lo lắng, các người hãy đến quán rượu hay nhà trọ gần đây mà đợi."
"Ưm, số lượng người của chúng ta đông thế này thì e là không có nơi nào đủ chỗ chứa..."
"Thế nên ta mới bảo tại sao lại đi theo đông thế này làm gì! Vậy thì cắm trại ở quanh đây hoặc sang thành phố lân cận đi. Ta sẽ chi trả lộ phí riêng cho!"
"......"
Đây chỉ là một phần của cuộc tranh cãi kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Vì vậy, trong mắt Floria đã bắt đầu vằn lên những tia máu. Dù đang giữ thể diện của một Nhiếp chính, nhưng cô đã thực sự nổi giận vì đám thuộc hạ cứ cản trở mình.
"...Phù, thần hiểu rồi. Người nhất định phải luôn mang theo tạo vật truyền tin bên mình đấy."
"Đừng lo."
Cuối cùng, các thành viên đội hộ vệ đành phải miễn cưỡng lui bước. Tất nhiên, vẫn còn một số ít người ở lại để bảo vệ cô từ xa tại những vị trí không ai thấy.
'Giờ mới dễ thở chút.'
Sau khi cắt đuôi được đám ‘đuôi nheo’ bám theo, Floria bước đi với tâm trạng nhẹ nhõm. Chẳng mấy chốc, một căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ hiện ra trong tầm mắt cô. Tuy không lộng lẫy nhưng căn nhà được xây dựng kiên cố và rộng rãi, cảm giác dù bão táp mưa sa cũng chẳng hề hấn gì.
'Chắc hẳn họ đều là những nhân vật kiệt xuất nhỉ?'
Đây không phải nơi nào khác, mà chính là quê nhà của Hoàng đế. Nếu là gia đình của một nhân vật tầm cỡ như vậy thì từ cha mẹ đến anh chị em chắc chắn đều là những người hoàn hảo. Dù không thể hiện ra ngoài, nhưng Floria là người tôn kính quân chủ của mình hơn bất cứ ai, nên sự kỳ vọng của cô lại càng đặc biệt hơn.
< Tôi khuyên ngài tốt nhất là đừng kỳ vọng gì nhiều. >
Một bộ phận của Thiết Huyết Sưu tác đội đã được giao nhiệm vụ quan sát xem gia đình Hoàng đế sinh sống ra sao. Rodrio, thủ lĩnh của họ, đã nói như vậy, nhưng Floria không mấy để tâm.
'Rodrio vốn là người có tính cách hay vặn vẹo mà.'
Vốn dĩ sự đánh giá có thể khác nhau tùy mỗi người. Có lẽ với tính cách khắt khe và tỉ mỉ của Rodrio, hắn đã đưa ra nhận xét đó dựa trên một tiêu chuẩn quá cao chăng?
Vì thế, Floria nghĩ rằng chỉ cần họ là những người chững chạc, ngay thẳng và có trách nhiệm với công việc của mình thì đã quá đủ để cô coi đó là gia đình chồng... à không, là gia đình của Hoàng đế rồi.
'Hồi hộp quá đi mất~!'
Vốn dĩ Floria là một người phụ nữ giản dị giống như mối tình đơn phương của mình, nên cô cũng chẳng mong cầu gì nhiều.
Cô chỉ đơn giản là muốn làm quen và giao lưu thân mật với gia đình của Hoàng đế, những người mà sau này cô sẽ thường xuyên gặp gỡ.
–Cốc cốc cốc.
Một khi đã quyết tâm thì chỉ có tiến tới. Floria rụt rè gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ.
"Xin hỏi, có ai ở nhà không ạ?"
Đã một lúc trôi qua nhưng không có phản hồi nào. Ngay khi Floria định giơ tay gõ thêm lần nữa.
–Cạch, kẽo kẹt.
Tiếng then cửa được tháo ra và cánh cửa chính bắt đầu mở rộng.
'Ôi trời.'
Điều cô nhìn thấy ngay sau đó là một mỹ nam với vóc dáng cao ráo.
'Anh ấy không nhìn thấy sao? Nhưng diện mạo thì thực sự...'
Là người điều hành một đoàn tình nguyện, Floria lập tức nhận ra anh ta là người khiếm thị. Nhưng dù vậy, một người lại có thể sở hữu vẻ ngoài cực phẩm đến thế sao?
Ngay cả ở một Đế chế với dân số lên đến 500 triệu người, cô cũng chưa từng thấy ai có ngoại hình xuất chúng như vậy, khiến cô không khỏi kinh ngạc. Thậm chí ngay cả vị Hoàng đế nổi danh là đệ nhất mỹ nam Đế chế chắc cũng phải nhường bước trước người đàn ông này.
"Cô nương là ai?"
"...A! Thật thất lễ quá. Rất vui được gặp anh. Tôi là Floria, thuộc hạ của Hoàng đế bệ hạ, trưởng nam của gia đình này."
Vì thoáng ngẩn ngơ nên cô đã phạm lỗi chậm trễ trong việc chào hỏi. Floria vội vàng cúi đầu, muộn màng giữ lễ tiết.
"Nếu không phiền, tôi có chuyện nhất định phải nói, tôi có thể vào trong một lát được không? À, cũng không có gì to tát, nhưng tôi có mang theo một chút quà mọn!"
Dù là Nhiếp chính của Đế chế nhưng cô thực sự rất khiêm nhường. Tuy lý do có vẻ hơi không được đứng đắn cho lắm.
"......"
Người khiếm thị với dáng vẻ cao quý ấy hướng đầu về phía phát ra âm thanh rồi tiếp tục cuộc đối thoại.
"Cô nương, cô có còn là trinh nữ không?"
"...Dạ?"
Đó là một câu hỏi hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Floria rơi vào trạng thái bàng hoàng.
"Không có gì phải hốt hoảng cả. Đó chỉ là thủ tục nhập cảnh đơn giản thôi."
"......"
Sống hàng trăm năm trên đời, đây là lần đầu tiên cô gặp một kẻ dám thốt ra những lời như vậy ngay trước mặt mình. Nhưng tại sao việc vào nhà lại liên quan đến chuyện trinh tiết chứ? Chẳng lẽ là tà giáo? Nếu gia đình bệ hạ mà lún sâu vào mấy thứ đó, chắc chắn Ngài sẽ không để yên đâu?
'Nhưng dù sao thì mình cũng không thể cứ đứng đây mãi được.'
Gạt bỏ nghi vấn sang một bên, cô quyết định trả lời. Vừa là để giữ lễ phép thay vì phớt lờ, vừa vì thân hình hộ pháp của anh ta đã chắn hết lối vào, chẳng còn kẽ hở nào để lách qua.
"...Tôi chưa từng hẹn hò với người đàn ông nào cả."
Dù vậy, nói thẳng ra thì thật ngượng ngùng nên cô đã dùng cách nói giảm nói tránh. Với tộc Elf trường thọ, việc là trinh nữ ở độ tuổi này là chuyện hết sức bình thường, nhưng không ngờ có ngày cô lại phải tự miệng nói ra điều đó.
"Hừm..."
Nghe câu trả lời của người phụ nữ, gương mặt lạnh lùng của người khiếm thị hơi giãn ra một chút, nhưng đáng tiếc đó không có nghĩa là anh ta cho phép cô vào nhà.
"Đó là một tin khá đáng mừng, nhưng ta cần một câu trả lời chắc chắn hơn."
"...Hả?"
"Hãy thông cảm cho, thế gian dạo này loạn lạc lắm."
"Chuyện đó... ý anh là sao?"
Người khiếm thị đưa tay lên trán, lắc đầu vẻ nuối tiếc. Cứ phải giải thích từng li từng tí thế này, thế giới mà chỉ mình anh tỉnh táo quả thực quá đỗi cô đơn. Giá mà cô ta tự hiểu được thì tốt biết mấy.
"Bởi vì chỉ với câu nói chưa từng có người yêu, cô không thể chứng minh hoàn toàn rằng mình vẫn còn thuần khiết."
"Cái gì cơ!?"
Người phụ nữ không khỏi bàng hoàng trước phát ngôn gây sốc đó. Cô đã nuốt xuống sự xấu hổ để nói đến mức đó rồi mà anh ta vẫn không tránh đường sao? Thật là quá quắt mà.
"Không nghi ngờ gì nữa, câu nói đó làm tăng khả năng cô là trinh nữ. Tuy nhiên, bản tính ta vốn không thích đánh cược."
Nhưng người khiếm thị này là ai chứ? Để quán triệt niềm tin của mình, anh ta là kẻ không ngần ngại thực hiện bất kỳ hành vi thô lỗ nào.
"Đợi một chút, khà hèm! Monoceros-!"
Tiếng gọi dõng dạc của người khiếm thị vang động cả bầu trời, ngay lập tức từ đâu đó trong núi sâu vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Và thứ vừa đáp xuống trước căn nhà gỗ là một con bạch mã trắng muốt với một chiếc sừng duy nhất trên trán.
"Hộc!"
Danh tính của con quái thú đang khoe mẽ vẻ uy phong lẫm liệt kia chính là Kỳ Lân! Kích thước của nó không phải là ngựa nữa mà có thể sánh ngang với một con tê giác. Floria sợ hãi lùi lại trước uy thế áp đảo đó.
"À, đừng sợ. Đây là món quà phụ thân tặng ta nhân dịp nhập học Học viện nhỏ."
Chẳng hiểu sao anh ta lại có thể vênh váo tự hào về việc vòi vĩnh cha mình tặng cho một máy dò trinh nữ như vậy.
"Ta sẽ cho cô nương cơ hội được chạm tay vào con ngựa thần thánh này."
"......"
"Nào, nhanh lên! Thời gian gấp rút lắm!"
Một kẻ chỉ biết ăn bám ở nhà thì có gì mà gấp rút chứ? Dù sao thì trước những lời nhảm nhí của người khiếm thị, người phụ nữ dần cạn lời. Floria bắt đầu nghĩ, hay là mình tìm nhầm nhà rồi.
'Chắc là vậy rồi. Không, chắc chắn là thế!'
Huyết thống của vị Hoàng đế vĩ đại không thể nào là một kẻ kỳ quái như thế này được. Nhớ lại lúc nãy, khi cô nói mình là thuộc hạ của bệ hạ, anh ta cũng chẳng có vẻ gì là phản ứng lại cả.
'...Mình phải tìm căn nhà gỗ khác quanh đây thôi.'
Tính ra thì nhà gỗ cũng không phải là hiếm hoi gì cho cam. Mình bắt đầu lạc đường từ lúc nào nhỉ? Floria quay đầu đi hướng ngược lại với người khiếm thị và...
"Xin lỗi đã làm phiền. Có vẻ tôi tìm nhầm nhà rồi."
Cô mỉm cười rạng rỡ, định bụng sẽ rời đi một cách êm đẹp nhất có thể. Tuy nhiên...
"Ực!?"
Ý định bỏ chạy của cô đã bị chặn đứng bởi một bức tường khổng lồ.
"Hửm...? Có phải cô là khách đến chơi nhà chúng tôi không?"
Một gã đàn ông với thân hình to lớn đến mức dị hợm đang đứng lù lù chắn ngay trước mặt cô?
'C-Cái gì thế này, người đàn ông này là ai?'
Và điều đáng ngạc nhiên tương đương với thân hình hộ pháp đó chính là bộ dạng lệch tông của anh ta.
'Biến thái kiểu mới à?'
Một chiếc hộp thu thập và cái vợt bắt côn trùng nhỏ xíu không hề tương xứng với vóc dáng. Và điểm nhấn cuối cùng là hai bông cúc họa mi cài ở hai bên tai. Trông chẳng khác gì một gã ngốc trong xóm.
'Người này chắc chắn cũng không bình thường giống gã kia rồi!'
Kể ra thì nhận định đó cũng đúng một phần.
"Anh trai, anh đang làm cái gì thế! Lòng tham không đáy định chiếm đoạt cả hai trinh nữ cùng lúc, anh có còn tỉnh táo không hả!?"
Thì ra là vậy. Hai tên này là anh em. Những kẻ thiếu năng lực lại là anh em ruột thịt của nhau, đúng là một sự kết hợp hoàn hảo.
Nhưng vừa rồi anh ta nói gì cơ?
Chiếm đoạt cả hai trinh nữ?
Chẳng lẽ hai anh em biến thái có gương mặt đẹp đẽ này lại là những sát thủ săn trinh nữ sao?
'Kh-Không được!'
Phải mau chóng rời khỏi nơi này thôi. Hay là bây giờ gọi Thiết Huyết Sưu tác đội luôn nhỉ? Floria vội vàng định nhấn vào thiết bị tín hiệu ma pháp để triệu tập họ, nhưng...
"Biết đâu đây là cô dâu mà anh Daisy gửi đến cho em thì sao!"
Quyết định đó đã tạm thời bị đình chỉ bởi một câu nói của người khiếm thị.
3 Bình luận