Wn (180-362)

Chương 196 - Người chồng yêu dấu (2)

Chương 196 - Người chồng yêu dấu (2)

Cora không phải là kẻ ngốc.

Điều đó có nghĩa là cô nhớ rất rõ mình đã thực hiện những hành vi tàn độc ấy với tâm thế như thế nào.

Đôi khi là hành động xuất phát từ ác ý thuần túy. Đôi khi là thấy chướng mắt khi một tên Halfling cứ tỏ ra ta đây, và cũng có lúc chỉ là sự ngược đãi dựa trên niềm vui và sự hứng thú đơn thuần.

Lý do chính yếu nhất khiến cô liên tục tra tấn có lẽ là cảm giác chối bỏ sâu sắc đối với tên Halfling, người đã khơi gợi những cảm xúc kỳ lạ trong cô, một kẻ tự nhận mình là đàn ông.

Cora đẩy hàng mi ướt đẫm nước mắt lên và ngẩng đầu.

Và cô lại chuyển tầm nhìn về phía trước.

Ngay sau đó, trong tầm mắt cô là người đàn ông tóc nâu đang mỉm cười rạng rỡ giữa những đứa con của mình. Không hiểu có chuyện gì mà anh ấy lại cười vui vẻ đến thế.

Quả là một người có tính cách mộc mạc đến khó tin. Rõ ràng anh ấy hoàn toàn khác biệt so với cô, một kẻ có tính cách độc ác, và cũng là một người đàn ông quá đỗi quý giá.

‘Mình không hiểu Kaka.’

Đúng vậy. Cô thật sự không hiểu người đàn ông tên Kasta này.

Dù đã bên nhau hơn 500 năm.

Dù đã trò chuyện vô số lần trong khoảng thời gian đó.

Dù đã cùng nhau trải qua sinh tử trên chiến trường.

Nhưng những hành động kỳ lạ của người đàn ông đó cô vẫn không thể hiểu nổi một chút nào.

Rốt cuộc anh ấy đang nghĩ gì?

Rốt cuộc anh ấy sống với tư duy như thế nào?

Rốt cuộc làm sao anh ấy có thể tha thứ cho cho một con ả điên như cô?

Và ngay từ đầu…

‘Kaka có thật sự là Halfling không?’

Xét về mọi tập tính, hành vi, tuổi thọ và cả năng lực này thì chắc chắn là Halfling rồi. Nhưng những thành quả mà anh ấy đạt được lại ở một đẳng cấp mà ngay cả những siêu việt giả cũng không thể chạm tới. Bản thân Kasta cũng không biết nguồn gốc của mình, nên Cora hoàn toàn không có cách nào để biết. Bởi lẽ, anh ấy đã là một kẻ cô độc ngay từ khi lần đầu mở mắt với tư cách là một sinh mệnh.

Làm thế nào mà một kẻ có xuất thân phàm tục như vậy lại có thể ban phát lòng vị tha và ân huệ đến thế? Dù có được trời phú cho tính cách thiện lương đến mấy cũng phải có giới hạn chứ. Chồng cô, Kasta, có lẽ còn hơn cả một kẻ ngốc hay một vị thần.

‘Rốt cuộc anh ấy đã chấp nhận mình vì lý do gì?’

Ngay cả sự ngược đãi mà cô đã thực hiện ở hồ nước cũng chỉ là một phần rất nhỏ trong vô số hành vi độc ác đã kéo dài hàng trăm năm. Người bình thường chỉ cần bị như vậy một lần thôi cũng sẽ nghiến răng, hộc máu mà căm hờn.

Thế mà bị đối xử như vậy hàng vạn lần mà lại tha thứ sao?

Không chỉ là tha thứ đơn thuần, mà còn kết hôn và sinh con nữa chứ?

‘Không bình thường chút nào.’

Việc một con ả điên khùng như cô tồn tại đã là vô lý rồi, nhưng chồng cô còn là một nhân vật vô lý hơn thế nữa.

Hai trăm năm trước, cô đã vô tư reo lên vì biết ơn khi anh chấp nhận lời tỏ tình. Và sau đó, vì tò mò lý do anh chấp nhận, cô cũng đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần.

Nhưng rốt cuộc, câu trả lời nhận được chỉ vỏn vẹn là "vì yêu". Nghĩ lại thì, chính cô cũng đã cố tình không muốn đào sâu vào cuộc trò chuyện về vấn đề này. Bởi vì…

‘Sợ…’

Phải, cô thực sự sợ hãi. Sợ rằng đây không phải là một tình yêu trong sáng, sợ rằng tấm chân tình của chồng có thể khác xa với những gì cô tưởng.

Trong lòng cô luôn có một nỗi lo sợ rằng liệu chồng mình có đang nhầm lẫn rằng anh ấy yêu cô chỉ vì những lời thao túng tâm lý và sự ngược đãi độc ác của một High Elf hay không…

‘Nhưng không thể cứ thế này mãi được.’

Tuy nhiên, đây là sự thật mà cô sớm muộn gì cũng phải hỏi cho ra lẽ. Cora muốn vượt qua nỗi sợ hãi này để trở thành một người vợ trưởng thành hơn, một người bạn đời đích thực.

Và ngay từ đầu chuyện này đã rất vô lý.

Mang danh là vợ mà lại không biết tại sao chồng thích mình, và tại sao chồng lại đồng ý kết hôn với mình.

Mặt khác, cô cũng cảm thấy có chút uất ức.

Bởi vì người đàn ông kia biết rõ hơn ai hết lý do vợ mình yêu anh, trong khi cô thì không.

–Xoẹt.

Cora đã hoàn tất việc gọt trái cây cho gia đình. Cô cầm khay và chậm rãi bước về phía bờ hồ.

Vẻ ngoài của cô lúc này trông như một thiếu nữ đài các, xinh đẹp và dịu dàng như một quý phu nhân. Tuy nhiên, trong đôi mắt ấy lại ẩn chứa sự kiên quyết rằng sẽ không trốn tránh hiện thực nữa.

‘Lẽ ra mình nên hỏi từ hôm qua…’

Tối qua và sáng nay, vì bận rộn suốt đêm nên cô đã quên hỏi. Vậy thì bây giờ có nên hỏi không?

‘……’

Thôi, hôm nay trông chồng chơi đùa với các con vui vẻ quá. Vì vậy, Cora quyết định hoãn câu hỏi nghiêm túc ấy lại sang lần sau. Nhưng nhất định phải hỏi trước chuyến xuất chinh tiếp theo.

Cora lại trầm ngâm suy nghĩ.

Nếu chồng cô không thật lòng yêu cô, liệu cô có thể buông tay anh ấy không?

Và ngay cả khi anh ấy nhắm mắt xuôi tay khi tuổi thọ kết thúc, liệu cô có thể để anh ấy ra đi thanh thản không?

Người phụ nữ ích kỷ lắc đầu, nhớ lại khoảnh khắc cô nhận ra tình cảm của mình dành cho chồng.

Cả điều trước và điều sau đều tuyệt đối không thể. Thà chết ngay lập tức còn hơn phải đối mặt với cái địa ngục ấy.

Nhưng dạo gần đây, tại sao cô cứ có cảm giác bất an rằng chồng sẽ rời bỏ cô?

Cora không thể biết được nguồn gốc của cảm giác đó.

Và chính vì thế, nỗi sợ hãi ấy lại càng nhân lên gấp bội.

“Coco!”

Chỉ là nhìn thấy người vợ đang mang trái cây đến thôi mà tiếng gọi lại tràn đầy niềm vui.

Anh là một phàm nhân không khác gì một huyền thoại sống, một dũng sĩ đã chinh phục cả đại lục chỉ bằng một thanh kiếm. Do giới hạn của chủng tộc đoản mệnh, anh không thể hấp thụ tinh hoa siêu việt để trở thành một siêu việt giả. Tuy nhiên, nếu xét đến những chiến công mà anh đã lập được, thì việc anh nắm giữ toàn bộ đại lục cũng không có gì lạ.

Thế nhưng, thứ nằm trong tay vị hiệp sĩ đó chỉ là một High Elf đáng nguyền rủa như cô và gia đình giản dị này mà thôi.

Dù vậy, trong tiếng cười sảng khoái của người đàn ông ấy vẫn ẩn chứa sự mãn nguyện như thể đã có được tất cả. Thật may mắn làm sao.

Người phụ nữ phải quay đầu đi để nuốt ngược nỗi xót xa và tiếng nấc nghẹn ngào.

“Cảm ơn em, em cắt đẹp lắm.”

Dù chỉ là một lời khen đơn giản từ chồng, Cora vẫn đỏ mặt, gật đầu rồi khẽ lùi lại.

“Mẹ ơi, ngồi đây đi, mình cùng ăn sandwich!”

Ngay sau đó, theo tiếng gọi của con gái lớn Stella, Cora ngồi xuống một góc trên tấm thảm gỗ. Ở phía bên phải ngoài cùng, Lily dường như đã ngủ trưa lúc nào không hay, còn Stella thì có vẻ buồn chán vì mất đi người bầu bạn.

Nhưng sau đó, hành động duy nhất của Cora chỉ là ngồi ngẩn ngơ ngắm nhìn người chồng đang ở cách đó một đoạn.

“Ô kìa.”

Lần này, Stella định buôn chuyện với mẹ về những chủ đề vô thưởng vô phạt. Nhưng suy nghĩ của cô đã thay đổi khi thấy dáng vẻ của mẹ mình, dù đang dành thời gian cho gia đình nhưng ánh mắt lại chỉ dán chặt vào cha.

“Mẹ ơi.”

“……Sao?”

Có lẽ vì quá mải mê, nên phải một lúc lâu sau câu trả lời mới đến tai con gái. Stella dường như rất tò mò về nguồn gốc tình yêu bệnh hoạn của mẹ mình.

“Tại sao mẹ lại thích cha đến thế? Dù tình cảm có mặn nồng đến đâu đi nữa. Hai người đã bên nhau hơn năm trăm năm rồi mà. Chẳng lẽ không thấy phai nhạt đi chút nào sao?”

“Lại câu hỏi đó nữa à?”

“Tại vì một High Elf nào đó cứ luôn trả lời qua loa đại khái đấy chứ!”

“Ừm, vậy sao?”

“Đúng vậy đó!”

“Mẹ không muốn nói lắm, nhưng mà không cần nói thì con cũng có thể đoán đại khái được mà, đúng không?”

Thái độ của người mẹ khi trả lời câu hỏi của con gái có vẻ hờ hững. Tuy nhiên, lời đó không sai.

Từ góc nhìn của Cora, lý do chồng cô, Kasta yêu cô thì rất hạn chế, trong khi lý do cô yêu Kasta thì lại vô vàn. Và những suy nghĩ này của cô chắc chắn cũng không khác gì so với đám con của mình.

“Hừm, vậy để con đoán thử nhé? Nếu con đoán đúng thì mẹ phải nói là đúng nha?”

“Tùy con.”

Khi mẹ cho phép, Stella dùng hai tay ấn lên trán, lộ vẻ mặt trầm tư.

“Vì cha đẹp trai?”

Đẹp trai ư, không sai. Nhưng nếu so sánh với những High Elf dòng dõi trực hệ, thì chồng cô không có vẻ ngoài quá nổi bật. Cũng không phải là trong đời Cora chưa từng gặp người đàn ông nào đẹp trai hơn chồng mình.

“Hay là vì cha tài giỏi, hoặc là vì cha hiền lành hơn bất cứ ai, a! Hay là mẹ thích đàn ông lùn?”

“Đàn ông lùn…?”

“Cha là đàn ông mà chiều cao chỉ xấp xỉ con thôi còn gì??”

“Thế mà gọi là lùn à? Con không nghĩ là con cao vì mang dòng máu High Elf sao? Ôi, cái con bé này!”

“Hí!?”

Chồng cô có chiều cao trung bình của đàn ông ở thế giới này. Vậy mà dám bảo cha là đàn ông lùn ư? Con gái cô có cái nhìn thiển cận quá rồi.

Stella thường hay nói những câu như vậy nếu chiều cao của đàn ông dưới 190cm. Gần đây có vẻ như tiêu chuẩn đó đã tăng lên đến 195cm rồi. Chà, tuy tôn trọng sở thích cá nhân, nhưng dám nói những lời đó với cha mình thì…

‘Haizz, thôi bỏ đi.’

Dù sao thì gần đây cô cũng nhận ra đó không phải là suy nghĩ thật trong lòng Stella, nên đã hạ bàn tay định giơ lên xuống.

“Tóm lại là sai rồi.”

Dẫu thế nào, đẹp trai và tài giỏi không phải là lý do khiến Cora yêu chồng. Tính cách hiền lành thì có phần đúng, nhưng khó có thể coi đó là lý do cốt lõi. Và nếu nhớ lại lúc Cora nhận ra tình cảm của mình dành cho chồng, khi ấy Kasta còn nhỏ bé hơn bây giờ nhiều, thì sở thích đàn ông lùn ngớ ngẩn kia cũng không đúng nốt.

Mặc dù bây giờ khi đã phải lòng chồng, nếu nhớ lại hình ảnh chồng lúc nhỏ thì có lẽ cô sẽ thức tỉnh một sở thích kỳ quái nào đó...

‘Dù sao thì, không phải cái đó.’

Đúng vậy. Cái đó phải được liệt vào một danh mục hoàn toàn khác. Bất chợt, Cora suýt nữa đã tìm đến tà thuật vì muốn trải nghiệm thời thơ ấu của chồng, nhưng vì chồng cô có vẻ sẽ không thích điều đó, nên Cora đã quyết định tạm thời từ bỏ ý định.

“À! Vậy thì…”

Cuối cùng cũng tìm ra manh mối rồi sao? Stella mở miệng với vẻ mặt đầy tự tin như thể lần này chắc chắn đúng.

“…Là vì cha luôn ở bên mẹ suốt bao năm tháng dài sao~?”

Đó là phán đoán dựa trên cuộc trò chuyện trước đây với mẹ.

Vì đã ở bên nhau suốt thời gian dài ư, không hoàn toàn sai.

“Ừm, một phần nào đó thôi?”

“Một phần nào đó thôi á? Thế phần còn lại là vì sao?”

“Mẹ đã bảo là mẹ không muốn nói rồi mà?”

“Gì chứ? Keo kiệt!”

“Thì sao.”

Việc không muốn nói là thật lòng. Cora không muốn chia sẻ những cảm xúc sâu kín của mình dành cho chồng với bất cứ ai. Trừ người đã khiến cô cảm nhận được những cảm xúc này.

“Vậy thì mẹ có thể kể cho con nghe về khoảnh khắc mẹ phải lòng cha được không?”

“Khoảnh khắc phải lòng ư?”

“Không phải là câu trả lời sáo rỗng kiểu ‘yêu lúc nào không hay’ nữa, mà là một cái gì đó cụ thể hơn!”

“Ưm…”

Cora chìm vào một phút suy tư ngắn ngủi.

Kể về khoảnh khắc phải lòng, đồng nghĩa với việc kể về khoảnh khắc cô nhận thức được tình cảm của mình dành cho chồng.

Nhưng có một vấn đề nảy sinh ở đây.

Vấn đề là, vào thời điểm đó, bản thân cô là một kẻ khốn nạn tột cùng.

Mặc dù so với thời thơ ấu thì cô đã trở nên đoan trang hơn rất nhiều, nhưng ngay cả như vậy cũng vẫn quá xấu hổ để kể cho con nghe.

“Cái đó thì…”

Vì vậy, Cora định lần này sẽ giữ im lặng.

“……”

Nhưng nghĩ lại một lần nữa, cô lại cảm thấy việc tẩy trắng quá khứ và chỉ cho con cái thấy những mặt tốt của mình cũng là một hành động đáng xấu hổ.

Tất nhiên, không cần phải kể hết mọi chuyện trong quá khứ, nhưng chừng này thì con mình cũng có quyền được biết chứ nhỉ? Cô cũng muốn trở thành một người mẹ trưởng thành hơn một chút, trước khi trở thành một người vợ trưởng thành.

“…Ngày xửa ngày xưa.”

Vì thế, Cora quyết định kể.

“Có một thời, cha con từng là phu khuân vác…”

Cái thời mà người đàn ông này, khác với bây giờ khi anh đã đạt đến cảnh giới siêu thoát, vẫn còn biết biểu lộ một chút vẻ mặt đau khổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!