Wn (180-362)

Chương 195 - Người chồng yêu dấu (1)

Chương 195 - Người chồng yêu dấu (1)

Sau bao đêm dài, thoáng chốc bữa trưa ngày hôm sau đã đến.

Có lẽ vì cảm thấy có chút áy náy vì đã không cho bọn trẻ gặp cha chúng chăng? Cora vội vàng gói ghém đồ ăn rồi cùng gia đình đi dã ngoại.

Trong lúc đó, cô cũng không quên treo biển tạm nghỉ ở cửa hàng.

Số tiền vốn mà chồng cô mang về khá rủng rỉnh nên cũng không có vấn đề gì lớn.

“Haiz…”

Dù là một ngày vui vẻ đến thăm bờ hồ cùng gia đình, Cora vẫn vô ý thở dài thườn thượt. Nhưng đôi khi, cái tâm địa ích kỷ này cũng có lúc phải dẹp sang một bên. Bởi Kasta đâu còn là của riêng cô nữa.

Anh đường đường là một người chủ gia đình, có quyền dành thời gian bên những người thân ruột thịt của mình.

‘Trông Kaka vui quá. Mình thì lại thấy hơi tiếc…’

Cora vẫn muốn độc chiếm người đàn ông tên Kasta. Ngay cả khi đã vượt qua mối quan hệ chủ tớ để chấp nhận anh làm chồng, và ngay cả bây giờ khi đang sám hối về quá khứ. Đâu đó trong tâm trí cô vẫn còn sót lại suy nghĩ coi anh là vật sở hữu của mình.

‘Mà, thỉnh thoảng có những khoảnh khắc như thế này cũng không tệ.’

Ánh mắt của nàng High Elf hướng về phía bờ hồ phủ đầy rêu xanh. Nhìn kỹ thì mặt nước khá nông và hẹp, giống một cái ao hơn là hồ.

Vì tìm một nơi hẻo lánh nên cảnh quan xung quanh có hơi đáng tiếc, nhưng lại là chốn lý tưởng, không thiếu thứ gì để một gia đình quây quần bên nhau.

Kasta đang thay phiên bơi lội và vật lộn với hai cậu con trai dưới suối. Những lúc rảnh tay, anh còn khắc cho chúng những mũi tên và côn trùng. Còn hai cô con gái thì vừa ăn sandwich và đồ tráng miệng vừa ngắm nhìn cảnh tượng đó.

Nếu hỏi người mẹ Cora đang làm gì, thì cô đang ngồi cách bờ hồ một khoảng để gọt hoa quả cho gia đình. Đối với một người mẹ, cảnh chồng và các con hòa thuận bên nhau còn đẹp hơn bất kỳ cảnh quan thiên nhiên nào.

‘Trông Kaka nhỏ bé quá.’

Thể hình của anh không phải là thiếu thốn, nhưng cũng không thể gọi là vạm vỡ.

Tất nhiên, xét theo tiêu chuẩn của tộc Halfling, anh chẳng khác nào một người khổng lồ, nhưng dưới con mắt của Cora, người đã sống trong xã hội High Elf đầy rẫy những kẻ cao lớn, thì anh trông có vẻ tương đối nhỏ bé. Có lẽ cảm giác đó càng rõ rệt hơn khi anh đứng cạnh hai cậu con trai có tạng người to lớn.

Khi ở bên nhau vào ban đêm hoặc chỉ có hai người, cô thường quên đi sự thật này nhờ sự vững chãi như đá tảng và cơ bắp rắn như thép của anh, nhưng bây giờ cô lại cảm nhận rõ điều đó.

Rằng anh là một chủng tộc đoản mệnh, lẽ ra đã phải trở về với cát bụi từ rất lâu rồi.

Một chủng tộc yếu ớt với tuổi thọ trung bình chỉ vỏn vẹn sáu mươi năm.

Đó chính là Halfling. Cớ sao anh lại phải sống sót qua ngần ấy năm tháng? Cora biết rõ lý do hơn bất kỳ ai.

Cậu bé cô độc bị vứt bỏ giữa trần gian năm nào giờ đã là cha của năm đứa trẻ. Dẫu biết làm trụ cột gia đình chưa bao giờ là việc dễ dàng, nhưng anh đã phải trải qua vô vàn thử thách hơn mức cần thiết để có thể xây dựng được một mái ấm. Mỗi khi nhớ lại sự thật đó, Cora vừa cảm thấy kính trọng anh, lại vừa thấy xót thương.

‘Lỡ anh ấy bị đau lưng thì phải làm sao? Tuổi cũng đã cao rồi, nên cẩn thận hơn mới phải…’

E rằng đã quá muộn để lo lắng về tuổi tác. Xét theo tiêu chuẩn của một chủng tộc đoản mệnh, Kasta ngay từ đầu đã là một hóa thạch sống.

Và việc chơi đùa dưới nước với hai cậu con trai, so với việc trải qua một đêm với người bạn đời siêu việt, thì chẳng khác nào muối bỏ bể.

Đến lúc này mà Cora vẫn còn có những suy nghĩ hai mặt như vậy. Nhưng điều này cũng có phần thông cảm được. Bởi cứ hễ đêm xuống là Cora lại trở thành một con đàn bà điên rồ hơn bình thường.

Dẫu sao, xét đến sự quyến luyến của Cora dành cho Kasta, việc cô có những cảm xúc lo lắng bất an như vậy âu cũng là điều dễ hiểu.

Bởi ngay cả bây giờ, Cora vẫn cảm thấy như tấm lưng đầy sẹo của chồng đang nói với cô rằng.

Giờ anh muốn được nghỉ ngơi yên ổn, em có thể buông tay được không.

–Vụt.

Mỗi khi cảm nhận được điều đó, Cora lại trẻ con quay đầu đi để trốn tránh thực tại. Rất lâu về trước, chồng cô đã nói rằng anh đã tìm ra giải pháp cho vấn đề giấc ngủ. Nếu đã phục hồi được mệt mỏi và căng thẳng, thì giờ chỉ cần tìm ra giải pháp cho tuổi thọ là xong.

Nhưng tại sao người đàn ông đó lại trông mong manh như ngọn nến trước gió, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào? Trong khi dưới mắt người ngoài, anh không chỉ khỏe mạnh mà còn sung sức như một con bò tót trẻ.

Và tại sao bản thân cô lại run rẩy trong lo âu đến thế này?

Nàng High Elf nhút nhát không muốn biết câu trả lời, cũng chẳng dám hỏi thẳng chồng.

Có lẽ, ngay cả khi đã trở thành mẹ của năm đứa trẻ, cô vẫn chỉ là một Elf nhỏ bé chưa thoát ra khỏi vòng tay của Halfling.

‘Ngày xưa mình cũng hay chơi với Kaka ở hồ nước…’

Để xua đi nỗi u sầu không rõ nguyên do, cô hồi tưởng lại những kỷ niệm thời thơ ấu với chồng. Hồ nước lớn trong vắt nằm gần hoàng cung Elf ngày ấy có phong cảnh tuyệt mỹ hơn nơi này gấp bội phần. Và đó cũng là căn cứ bí mật của cô và chồng.

Hai người đã đến nơi đó hàng trăm, hàng nghìn lần. Nghĩ lại thì, ngoài nơi đó ra, những nơi họ đã đi chơi cùng nhau nhiều không kể xiết.

Nhìn lại những điều này, bất kể là nô lệ hay gì đi nữa, chẳng phải cô và chồng đã là một đôi bạn thanh mai trúc mã vô cùng đặc biệt sao?

Nàng High Elf mỉm cười, khẽ cúi đầu, và một bờ hồ hiện ra trong tâm trí cô.

Ở đó, một cô bé tóc trắng nhỏ nhắn và một cậu bé tóc nâu lủng lẳng trên lưới đang trò chuyện với nhau…

< Mẹ kiếp, không dùng làm mồi nhử được luôn. >

Trò chuyện…

< Chủng tộc hạ đẳng như mi chắc cá cũng ghét. Chẳng có con cá nào cắn câu cả. >

Với nhau…

< Hay là tại mi không có cha mẹ? Bọn ăn thịt người còn nói ăn thịt trẻ mồ côi xui xẻo nên không thèm bắt, khe khe, càng nghĩ càng thấy buồn cười vãi? Cuộc đời thằng khốn này đúng là vô dụng mà. >

‘…’

Là do lúc đó mình còn quá nhỏ chăng?

Hay là do tính cách bẩm sinh đã quá gai góc?

Tại sao mình lại đối xử với người chồng mồ côi của mình như vậy? Đã không an ủi thì thôi, lại còn... 

Không được, không được nghĩ thế này. Càng nghĩ chỉ càng thêm u sầu thôi đúng không? Cora lại cúi đầu, cố gắng hồi tưởng lại khoảng thời gian khi cô đã trưởng thành hơn một chút so với thời điểm đó.

Phải rồi, không phải lúc năm tuổi mà là lúc cô đến tuổi thành niên theo tiêu chuẩn của con người. Hình như lúc đó, ở bờ hồ cũng có những kỷ niệm khá trong sáng.

‘A, là lúc này sao?’

Cảnh tượng thứ hai hiện ra khiến cô khá hài lòng. Cô đã dẫn Kasta ra bờ hồ và cẩn thận rửa tay cho anh. Có lẽ là do anh bị lấm bẩn khi dọn dẹp nên cô muốn rửa sạch giúp. Quả nhiên mình đâu phải là một cô gái tồi tệ đến thế?

< Đàn ông con trai gì mà mới bị nhổ vài cái móng tay móng chân đã kêu la ầm ĩ. >

Nhưng suy nghĩ đó của Cora đã bị chứng minh là một sự lầm tưởng bởi dòng nước hồ đang dần chuyển sang màu đỏ.

< Dù sao móng tay móng chân của Halfling cũng mọc lại nhanh mà? Với lại, theo tiêu chuẩn của chủng tộc đoản mệnh, chẳng phải mi sắp thành người lớn rồi sao? Thế mà chỉ vì chút chuyện này đã khóc lóc ỉ ôi, phiền chết đi được. Haiz, cắt phăng cái của nợ ấy đi cho rồi, đồ~ngu~đần. >

Ngay cả hành động rửa ráy cũng là một cực hình. Halfling cố gắng vặn vẹo thân mình để thoát khỏi cơn đau, nhưng đã bị bàn tay mảnh mai chứa đầy sức mạnh phi thường kia chặn lại.

Cơn đau khủng khiếp đến mức Halfling co giật toàn thân, chân tay quờ quạng. Chủ nhân của cậu ta muốn kiểm chứng lời đồn rằng móng tay và móng chân của Halfling mọc lại rất nhanh.

< Phụt haha, trông như con sâu bọ ấy! >

Đối với con quỷ quái đản, hình ảnh đó trông như một con sâu đang ngọ nguậy, thật thú vị.

< Aish, cái thằng ngu này, đừng có loi choi nữa! >

Và cũng thật phiền phức.

< Mi vẫn chưa biết tính cách chủ nhân của mi không quá tệ sao? Cứ mở miệng ra là cãi lời, bảo là lời khuyên trung thành, nên ta mới nổi điên lên làm thế này, nhé? Đúng là, chắc tại không có cha mẹ nên khả năng học hỏi cũng không có. >

Tiêu chuẩn về tính cách tồi tệ của cô ta có vẻ khá rộng. Vụt vụt, trong lúc hành hạ Halfling, nàng High Elf vẫn quay đầu quan sát xung quanh hồ. Bởi vì ngay cả cô, người có quyền lực tuyệt đối, cũng có một người phải dè chừng.

< Đừng có cử động nữa, khốn kiếp! Cha mà thấy cảnh này thì ông ấy sẽ nổi giận vô cớ đấy! Mi cố tình chơi khăm ta đúng không!? >

Dứt lời, cảnh tượng thay đổi. Chính Cora cũng cảm thấy quá khứ đó quá kinh tởm nên đã cố gắng nhớ lại một kỷ niệm khác về bờ hồ.

< Ơ? Lạ nhỉ? Mới nhổ vài cái răng mà máu không cầm được à? >

< Đi đi, thuyền Noemi! Hãy bơi hết sức để chủ nhân không bị ngã! >

< Hừm, Halfling có thể lành lại nhanh chóng ngay cả khi bị thủng lỗ tai sao? Thần kỳ thật. >

Nhưng những kỷ niệm tiếp theo hiện lên cũng chẳng khác gì.

Thế nên, Cora quyết định không hồi tưởng về quá khứ ở bờ hồ nữa.

Cuối cùng, cô buộc phải nhận ra lần nữa.

Cái hồ nước hẻo lánh gần hoàng cung…

Chính là một nơi bí mật để con ác quỷ xấu xa phi tang dấu vết mỗi khi hành hạ Halfling.

Cora từ từ thoát khỏi dòng suy tưởng và nghĩ rằng.

‘Con khốn nạn như mình…’

Đúng là một con đàn bà đáng bị đánh chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!