Đám cưới tưởng chừng chỉ bị hoãn lại, nào ngờ đã kết thúc trong một thảm kịch tan vỡ ngoài dự tính. Bởi lẽ, vết nhơ của cô dâu, thứ đáng ra nàng phải mang theo xuống mồ, đã bị phơi bày ra ánh sáng.
Gia đình chú rể thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm tạ trời đất vì con trai mình đã không rước phải một người vợ khiếm khuyết về nhân cách.
Trong khi đó, gia đình cô dâu lại chẳng thể giấu nổi vẻ cay đắng khi không thể che đậy được quá khứ của con gái mình.
‘Th-Thế này có đúng không nhỉ?’
Đứng giữa lễ đường đang hỗn loạn bởi đủ mọi cung bậc hỉ nộ ái ố của hai bên, nàng High Elf gãi đầu đầy lúng túng. Phía gia đình cô dâu định lừa dối quá khứ thì không nói làm gì, nhưng nhìn chú rể, người trong cuộc, có vẻ như đang chịu một cú sốc tinh thần cực lớn, khiến cô không khỏi dâng lên một cảm giác tội lỗi.
Anh trai của cô dâu cũng có vẻ bàng hoàng không kém.
Chắc hẳn hắn ta chẳng bao giờ ngờ được rằng những lời tán dóc với đám bạn thân trong phòng kín lại có thể lọt vào tai thằng mù kia. Con trai của cô, với tư cách là một thợ săn, dường như đã đạt đến cảnh giới thượng thừa về thuật ẩn thân.
‘Hay là cứ để họ cưới nhau mà không biết gì thì tốt hơn?’
Đây có lẽ là một chiếc hộp Pandora. Nếu không cố tình mở nó ra, biết đâu tất cả mọi người đã được hạnh phúc…
< Chấp nhận khi biết rõ và chấp nhận khi bị lừa dối là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Và Logan có gì thua kém mà phải trở thành vật tế thần cho cái gọi là sự chung thủy của một kẻ bán hoa? Con tuyệt đối không chấp nhận! >
Nhưng khi nghe những lời của Racine, cô lại thấy điều này cũng có lý. Thà rằng Hufrida thành thật về quá khứ từng làm kỹ nữ của mình và Logan chấp nhận điều đó thì không sao. Nhưng việc tiếp tục mối quan hệ trong khi che giấu sự thật chính là một hành vi lừa dối ngay từ đầu.
‘Mà thôi, Hufrida chắc cũng chẳng còn cách nào khác.’
Đứng ở vị trí của những người phụ nữ có quá khứ lầm lỡ muốn kết hôn, họ buộc phải che giấu. Đàn ông vốn dĩ đã phiền lòng khi biết bạn đời từng trải qua nhiều mối tình, huống chi là khi người đó từng lấy việc đó làm nghề nghiệp? Nếu lý do chỉ đơn giản là vì lòng tham tiền bạc, sự ghê tởm sẽ càng tăng lên gấp bội.
Tất nhiên, vẫn có những ngoại lệ như mấy gã trọc phú già khú đế hay mấy thằng sở khanh muốn đào mỏ phụ nữ. Nhưng đối với một người đàn ông bình thường, đó chắc chắn là một quá khứ không thể dung thứ.
‘Oa... Thằng ranh con kia mà cũng biết an ủi người khác cơ đấy?’
Điều bất ngờ nhất trong tình cảnh này chính là việc Racine đang tiến lại gần Logan, lặng lẽ vỗ nhẹ vào lưng anh ta.
‘Logan là trinh nữ à? Không, nhìn kiểu gì cũng là đàn ông mà. Làm gì có chuyện đó?’
Racine vốn là kẻ khắt khe với đàn ông không còn trinh hơn cả phụ nữ không còn trinh. Chẳng lẽ hôm nay nó ăn nhầm cái gì sao? Cái đứa luôn mồm rêu rao rằng việc đàn ông hôi hám kết giao với nhau là hành động vô nghĩa hạ đẳng nhất giờ lại đang làm gì thế này?
‘Thỉnh thoảng nó cũng nhắc đến Logan, nhưng chúng thân nhau đến mức này sao?’
Theo Cora biết, Logan chỉ là một kiểm lâm tại khu săn bắn mà Racine thường lui tới. Dĩ nhiên, quen biết nhau từ nhỏ thì cũng có nhiều cơ hội để thân thiết, nhưng nếu đó là Racine thì lại là một ngoại lệ.
Vốn dĩ Racine đã sống ở vùng này hơn một trăm năm rồi. Ở cái thị trấn nhỏ hẹp này, ngoài Logan ra thì những kẻ quen biết từ xưa cũng đầy rẫy. Vậy mà tại sao nó lại đặc biệt quan tâm đến mỗi mình Logan, cô thật sự không hiểu nổi.
Hơn nữa, Logan cũng chẳng phải trinh nữ gì, chỉ là một gã đàn ông bình thường. Với một Racine lạnh lùng và luôn tính toán thực tế, hành động này chẳng mang lại lợi ích gì cho nó cả, tại sao chứ?
“Mẹ nhìn xem!”
Giữa đống hỗn độn, thằng mù đã quay trở lại bên cạnh mẹ mình. Cậu trưng ra vẻ mặt sảng khoái hệt như một vị anh hùng vừa tiêu diệt Ma Vương để mang lại hòa bình cho thế giới.
Dáng vẻ đó cứ như đang muốn nói: ‘Nếu sự hy sinh của con có thể cứu rỗi tất cả thì cũng đáng’… khiến người mẹ Cora chỉ biết thở dài ngao ngán.
“Đây chẳng phải là một đám cưới đúng nghĩa sao?”
“Đám cưới cái gì, tại mày mà nó còn chẳng bắt đầu được kia kìa.”
“Vậy thì con xin đính chính, đây là một buổi hủy hôn đúng nghĩa.”
“…Tùy mày.”
Thời gian trôi qua, tấm thảm trắng đã được dọn dẹp sạch sẽ, hầu hết khách mời cũng đã rời đi. Nhờ vậy mà nhà nguyện đã lấy lại được vẻ trang nghiêm vốn có.
“Thật không hiểu nổi tại sao gã đó lại không có mắt nhìn phụ nữ đến thế. Hết Pongbelli rồi lại đến Hufrida…”
Giọng nói của Racine dành cho Logan đầy vẻ thương hại. Cora nghe vậy thì cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Bởi sự tiếc nuối trong giọng nói của con trai cô có vẻ rất chân thành.
“Logan cũng từng thích Pongbelli à?”
“Đúng vậy… lại còn rất nghiêm túc nữa chứ. Cậu ta thường khen mụ ấy có tính cách cởi mở và biết quan tâm… Ờ, giờ mới nhớ, trước Pongbelli, cậu ta còn thích một cô gái ở làng bên tên là Latrasha nữa.”
“À, hóa ra Logan là Geumsappa nhỉ?”
“Geumsappa là cái gì?”
“Là người dễ rơi vào lưới tình ấy.”
“Cái từ viết tắt quái đản gì thế… Chẳng phải đó chỉ là một gã dễ dàng động dục sao?”
“……”
Là vậy sao…? Thấy nhiều đứa Geumsappa trở thành nô lệ của hormone rồi, nên cô nghĩ lời con trai mình nói có lẽ cũng không hoàn toàn sai. Dù sao thì…
“Nhưng tại sao với Pongbelli lại không thành?”
“Lúc đó con cũng phản đối y như bây giờ. Nghe nói lần này cậu ta vội vàng tổ chức đám cưới là vì sợ con lại phá đám đấy.”
“…Này này, khoan đã. Chẳng lẽ sự tồn tại của mày đối với Logan thực chất là một sự phiền toái sao?”
“Phiền toái là thế nào!? Hãy coi đó là thương cho roi cho vọt. Hơn nữa, cậu ta phải cảm ơn con mới đúng, nếu không có bổn thiếu gia đây thì cậu ta đã mất đời trai tân từ lâu rồi!”
Là một người đàn ông trưởng thành, Cora không nghĩ Logan lại muốn giữ gìn sự trong trắng đến thế.
Hơn nữa, anh ta có gương mặt khá điển trai nên chắc hẳn đã có rất nhiều cơ hội.
Thế mà đến giờ vẫn còn là trai tân, Cora thầm nghĩ: Cái này có khi là do con trai mình tác oai tác quái thật cũng nên?
“Mắt nhìn phụ nữ của Logan tuyệt vọng quá, nên với tư cách là bạn hữu, con không thể không can thiệp. Đây chỉ là một quá trình để cậu ta trưởng thành thành một người đàn ông chín chắn thôi.”
Nhưng nhìn cái bản mặt đầy niềm tin mãnh liệt khi thể hiện sự gắn bó với Logan như thế, cô cũng chẳng biết phải nói gì thêm.
‘Hồi nãy còn bảo là không thân thiết lắm cơ mà…’
Mức độ này thì khác gì anh em vào sinh ra tử đâu? Trong mắt người mẹ Cora, việc tìm kiếm một người bạn đời tốt cho Logan đối với Racine dường như còn quan trọng hơn cả cây cung của nó.
“Thế này là tốt rồi. Vốn dĩ váy cưới trắng và thảm trắng là biểu tượng cho sự thuần khiết và tiết hạnh của cô dâu. Không thể để một hạng đàn bà bẩn thỉu như thế hưởng thụ đặc quyền đó được.”
“Này, nói như mày thì hầu hết phụ nữ chưa chồng ở Prache đều không nên kết hôn à? Dù không đến mức như Hufrida, nhưng ai mà chẳng có chút kinh nghiệm tình trường?”
“Con không phải là kẻ hẹp hòi đến thế. Trao thân cho người đàn ông khác ngoài vị hôn phu là một trọng tội không thể dung thứ, nhưng con đâu có bảo họ không được kết hôn.”
“Nói trước sau bất nhất thế. Chẳng phải vừa nãy mày bảo váy trắng chỉ dành cho cô dâu giữ mình sao?”
Thằng mù lại thở dài nhìn người mẹ đang thắc mắc. Vì bà luôn có những suy nghĩ cứng nhắc nên việc giải thích từng chút một thật là phiền phức quá đi mất.
“Giải pháp đơn giản thôi mà? Những người phụ nữ đó cứ tùy theo số lần quan hệ mà mặc váy màu nâu hoặc màu đen là được. Chà, nếu thực sự có lý do bất khả kháng, con có thể cho phép mặc váy màu xám hoặc màu vàng kim. Kiểu như là ‘trinh nữ danh dự’ ấy.”
“Trời đất ơi, cái thằng điên này…”
Phát ngôn vi diệu ngoài sức tưởng tượng khiến người mẹ lảo đảo. Cô cứ thắc mắc sao mình uống thuốc giảm đau định kỳ mà vẫn đau đầu. Nghĩ đi nghĩ lại thì chắc chắn là tại thằng ranh này.
“Racine, mày thử nghĩ mà xem. Nếu bắt mặc loại váy đó khi kết hôn, thì còn người phụ nữ nào thèm lấy chồng nữa chứ…?”
“Ai bảo họ buông thả bản thân làm gì? Đây chỉ là cái giá phải trả thôi.”
“Không phải là buông thả… Cái thằng này, ăn nói kiểu gì thế! Chỉ là vì yêu một người đàn ông nên mới nảy sinh quan hệ, mày khắt khe quá rồi đấy!?”
“Hô, nếu yêu thì sẽ nảy sinh quan hệ sao… Vậy thì dù là một người phụ nữ đã qua tay bao nhiêu đàn ông, hay thậm chí là một kỹ nữ tiếp khách, chỉ cần cô ta nói rằng mình yêu tất cả những người đàn ông đó thì quá khứ sẽ được tẩy trắng hoàn toàn à?”
“Này này, khoan. Mày đừng có bóp méo lời mẹ như thế chứ?”
“Con thừa nhận là mình nói hơi quá, nhưng ý con rất rõ ràng. Những kẻ không còn trong trắng, dùng những từ ngữ mỹ miều như ‘tình cảm’ và ‘tình yêu’ để bao biện cho sự lăng loàn của mình, chính là những kẻ trơ trẽn nhất. Loại đó chẳng khác gì Ma Tộc mang lớp vỏ con người!”
“Hỡi ôi, nếu nói thế thì trên đại lục này có bao nhiêu là Ma Tộc cơ chứ?”
“Thế nên con mới nói thế gian này đang loạn lạc đấy thôi.”
“Ui da, ui da... Chóng mặt quá.”
Người mẹ khổ sở vì những hành vi quái đản không thể kiểm soát của con trai. Trái lại, thằng mù vẫn…
“Thực ra con thấy mẹ chẳng việc gì phải bênh vực lũ đàn bà bẩn thỉu đó cả, vì mẹ là một trinh nữ thuần khiết, suốt mấy trăm năm qua chỉ nhìn về một người đàn ông duy nhất mà.”
Bất chợt nhớ về nguồn gốc đáng tự hào của mình, cậu cảm thấy vô cùng hãnh diện.
“Thành tựu về sự chung thủy cao quý này là một trong số ít những thành quả trong cả cuộc đời mẹ, nên mẹ hãy cứ tự hào mà ngẩng cao đầu đi. Vì vậy, thay vì thấy niềm tin của con là điên rồ, con mong mẹ hãy chân thành ủng hộ con.”
Thái độ cứ như một đứa con đang nghiêm túc bàn về con đường sự nghiệp và ước mơ của mình…
‘Không, rốt cuộc là thằng này đang chửi mình hay khen mình thế?’
Nội dung lời nói chẳng qua chỉ là tiếng lòng của một thằng cuồng trinh nữ. Mà lại còn bảo là "một trong số ít thành tựu của cuộc đời"? Thật chẳng biết đó là lời khen hay tiếng chửi nữa. Người mẹ không chịu nổi nữa, định ra tay đánh ngất con trai thì…
“Anh Racine, chào anh! Em là Irene đây-!”[note88525]
Một cô bé nhỏ nhắn từ đâu chui ra, ôm chầm lấy chân cậu và dụi mặt vào đó, khiến Cora buộc phải hạ tay xuống. Dù là một High Elf nóng tính, cô cũng biết rằng dùng bạo lực trước mặt trẻ con là không tốt cho tâm lý của chúng.
‘Khoan đã, Irene sao…?’
Nghĩ lại thì, cô bé kia chẳng phải là bạn cùng lớp ở Học viện nhỏ của Racine sao? Con bé còn nhỏ thế này, thường thì cha mẹ sẽ không dẫn đến những nơi như này chứ…?
“Chào cô Cora ạ!”
“Ừ, chào Irene nhé.”
“Hihihihi…!”
Bỏ lại sự thắc mắc của nàng High Elf, nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời nở trên môi cô bé. Tại sao một đứa trẻ có tâm hồn thuần khiết như thế lại cứ bám theo một kẻ hợm hĩnh như Racine nhỉ? Cũng giống như sự gắn bó của Racine với Logan, đây là điều cô không thể lý giải nổi.
“Hihi, xem nè xem nè~ Anh Racine là đồ mắt lác không nhìn thấy gì nè~! Lêu lêu lêu lêu!”
“……”
Nhìn cô bé dùng cỏ đuôi mèo nhặt được ở đâu đó để trêu chọc, làm nhột mặt con trai mình, cô biết chắc chắn đây không phải là một nhóc tì tầm thường.
–Chụt chụt chụt.
Ngay cả trong lúc đó, cô bé vẫn đặt những nụ hôn lên gò má thô ráp…
“Hê hê, cằm anh Racine nhám quá đi~!”
Nhìn cái cách cô bé dụi má vào nó, có vẻ như tình cảm dành cho Racine không hề bình thường. Chẳng lẽ là vì con trai cô đẹp trai sao?
“Hừ, thật phiền phức-!”
Dù Racine đang nhăn nhó cố đẩy cô bé ra.
“Huhu, anh Racine ghét Irene sao?”
“……”
Nhưng ngay cả hành động đó cũng phải dừng lại khi Irene chực òa khóc. Một kẻ ích kỷ chỉ biết đến bản thân như nó mà lại có thể kiên nhẫn đến mức này sao.
‘Lạ thật đấy?’
Người mẹ vốn vô tâm nay mới có dịp chứng kiến các mối quan hệ xã hội của con trai sau một thời gian dài. Và cô đã thấy được nhiều điểm thật sự bất ngờ. Đặc biệt là sự bao dung của Racine dành cho Logan và Irene.
Cora nheo đôi mắt đỏ, quan sát kỹ lưỡng và cuối cùng đã tìm thấy một manh mối nhỏ.
“Nhưng mà nè, nhưng mà nè. Anh Racine ơi!”
Bởi lẽ, cả Irene và Logan đều có mái tóc vàng và đôi mắt màu hổ phách.
“Tại sao anh hai Logan lại không được kết hônnn~?”
Mối quan hệ giữa hai người họ là gì, đã được phơi bày rõ ràng qua câu hỏi của Irene.
3 Bình luận