Wn (180-362)

Chương 267 - Mẹ cũng thật kỳ lạ (1)

Chương 267 - Mẹ cũng thật kỳ lạ (1)

Một hội trường tiệc cưới lộng lẫy vừa đủ.

Lượng khách mời cũng đông đúc vừa tầm.

Đó là khung cảnh đám cưới thường thấy tại thị trấn nhỏ Prache. Vẫn như mọi khi, trong cái dịp hỷ sự ở vùng thôn quê bình dị đến mức không thể bình dị hơn này, nếu có điểm gì đó hơi đặc biệt thì chính là...

"Vãi thật... Nhìn cặp vú con mụ kia kìa, chắc con nó bú nổ bụng mất..."

Đó là việc một High Elf lại đảm nhận vai trò chủ hôn trong khi thốt ra những lời thô tục như thế. Cora đang vừa chép miệng vừa nhìn chằm chằm một cách đầy biến thái vào những người phụ nữ đã có gia đình đang lần lượt tiến vào lễ đường.

Nếu ai đó thắc mắc tại sao một người phụ nữ như thế này lại được giao trọng trách chủ hôn, thì gạt qua một bên cái tính cách tồi tệ của cô ả, có một sự thật hiển nhiên rằng cô chính là vị thần bảo hộ của vùng quê nhỏ bé bằng hạt đậu này. Vì vậy, việc thỉnh thoảng cô được nhờ làm chủ hôn là chuyện thường tình.

"Mẹ ơi, tỉnh lại đi. Đã là phụ nữ có chồng rồi mà còn đi nhìn ngó rồi bình phẩm những người phụ nữ khác như thế..."

Và trong số khách mời, có cả con trai cô, một thằng mù.

Việc Racine, một kẻ vốn chẳng mấy quan tâm đến người khác, lại xuất hiện ở đám cưới này có vẻ hơi lạ lùng. Tuy nhiên, vì hôm nay là ngày vui của Logan - một trong số ít những người bạn của cậu, nên dù Racine có thờ ơ với các mối quan hệ xã hội đến đâu cũng không thể ngó lơ đám cưới của bạn mình.

"Bình phẩm cái gì mà bình phẩm, thằng ranh này. Tao chỉ đang nói ra cảm nhận thành thực thôi."

"Người đời gọi đó là quấy rối đấy."

"Quấy rối gì chứ? Tao chỉ bảo là ngực mụ đó trông chắc nịch thế kia thì chắc là nhiều sữa lắm thôi mà?"

"...Xin mẹ bớt ngụy biện đi. Ngay từ đầu, đâu phải cứ ngực to là nhiều sữa đâu?"

"Ngụy biện cái gì? Bộ ngực căng mọng thế kia thì dinh dưỡng dồi dào là chuyện đương nhiên rồi."

Cạn lời thật. Một người phụ nữ từng tốt nghiệp thủ khoa học viện danh tiếng mà lại thốt ra những lời nhảm nhí như vậy, Racine cố nuốt ngược tiếng thở dài chán chường vào trong. Cậu không muốn bị mẹ tẩn cho một trận.

"Haizz, nếu lời mẹ nói là thật, thì chẳng phải đám con cái của mẹ đều phải lớn lên trong tình trạng béo phì hết rồi sao?"

"Mày nói cái gì cơ?"

"Nhưng thực tế thì tất cả đều thuộc dạng gầy đấy thôi. Anh Daisy và anh Cretas chẳng qua là vì cơ bắp nên mới nặng cân thôi."

"Aiss, câm mồm! Cha mẹ nói thì đừng có cãi."

"Con không cãi, con chỉ đang nói lẽ phải thôi."

Đuôi mắt người mẹ xếch lên dữ dằn. Cô cảm thấy khó chịu vì thằng con cứ thích bắt bẻ đúng sai trong khi cô chỉ đang nói bâng quơ.

'Cái thằng này một câu cũng không chịu thua mẹ nó nhỉ?'

Cora thừa biết rõ hơn ai hết. Rằng bộ ngực của cô nặng trĩu và căng tròn hơn bất kỳ người phụ nữ nào ở đây.

'Lẽ ra không nên nuôi thằng nhóc này trong vòng tay từ bé chỉ vì nó bị mù. Nghĩ đến chuyện tới tận bây giờ nó vẫn còn nhớ kích cỡ ngực của mẹ nó mà thấy nổi hết cả da gà.'

Thực ra chỉ là vì Racine có trí thông minh vượt trội một cách phi lý nên trí nhớ cũng tốt theo, và vì không nhìn thấy nên xúc giác của cậu nhạy bén hơn người thường mà thôi. Thế nhưng trong mắt mẹ, Racine bỗng chốc trở thành đứa con trai biến thái.

Tuy nhiên, Cora là kiểu phụ nữ cực kỳ ghét việc bị bất kỳ ai ngoài chồng mình coi là đối tượng phái nữ. Vì thế, khi kích cỡ vòng một đồ sộ của mình lại được chính con trai ruột ‘xác nhận’ chứ không phải chồng, cô không khỏi cảm thấy thực sự khó chịu.

"...Mày, bây giờ mày đang quấy rối mẹ mày đấy hả? Cái thằng từng phải vào tù vì tội cưỡng hiếp bằng ánh mắt chị gái mình mà vẫn chưa tỉnh ngộ sao?"

"C-Cưỡng hiếp bằng ánh mắt?"

Một thằng con mù mà lại đi cưỡng hiếp bằng ánh mắt sao?

Sự hoang đường đến cực điểm khiến đôi lông mày của chàng trai mù nhướn lên cao tít. Cậu chỉ bị trả đũa vì lỡ coi bà chị như miếng phô mai thối thôi mà. Bị coi là tội phạm thế này thì thật là quá đáng lắm rồi.

"Cưỡng hiếp bằng ánh mắt cái gì chứ, ngay từ đầu con có nhìn thấy gì đâu!"

"Ai biết được, kệ mẹ mày."

"Một người phụ nữ có đến năm mặt con rồi mà sao mẹ lại nói năng như thế? Và việc con vô tội, chẳng phải người minh oan cho con chính là mẹ sao!?"

"Tóm lại là, không biết đâu nhé thằng ranh. Nếu mẹ mà cho tụi bay bú trực tiếp thì có khi đứa nào đứa nấy cũng thành lợn hết rồi."

Cora, người mẹ đang làm loạn một cách bài bản, vừa phớt lờ những phần bất lợi cho mình vừa chốt hạ bằng mớ kiến thức giả khoa học rằng ngực to thì con sẽ béo phì. 

'Bà ấy đang nói gì vậy?'

Tuy nhiên, điều khiến Racine cảm thấy thắc mắc lại nằm ở một khía cạnh khác.

'Nó khác với ký ức của mình...?'

Đó là lời mẹ nói rằng bà không hề cho các con bú trực tiếp. Bởi vì những gì bà đang nói và những gì cậu nhớ lại không hề trùng khớp.

"Mẹ nói vậy là ý gì? Theo con được biết thì tất cả anh em con, bao gồm cả anh Daisy, đều lớn lên nhờ sữa mẹ mà?"

"Láo toét, tao đã bao giờ cho tụi mày bú trực tiếp đâu."

"...Hả? Ừm?"

"Đúng là nuôi bằng sữa mẹ, nhưng tao chưa từng cho đứa nào ngậm ti cả."

"Khoan đã, không cho ngậm ti thì làm sao mà nuôi bằng sữa mẹ được, con không hiểu..."

"Ừ thì~ Cứ vắt ra bình sữa có gắn núm vú giả tạo bằng ma thuật rồi cho bú là xong~"

"......"

Nhìn bà đưa ngón tay lên trời rồi nhảy một điệu khiêu khích không rõ ý nghĩa một cách đáng ghét, trông bà còn chẳng bằng mấy đứa nhóc cùng khóa ở Học viện nhỏ của cậu nữa.

Nhưng dù sao thì vẫn phải tiếp tục cuộc đối thoại thôi. Vì cậu vốn không chịu nổi sự tò mò.

"Không... Haizz, tại sao mẹ lại phải tốn công nuôi bằng sữa mẹ theo cách rắc rối đó chứ? Cứ cho bú trực tiếp là được mà."

Racine không thể hiểu nổi hành động của mẹ mình. Mẹ cậu vốn chẳng phải kiểu người chăm chỉ gì cho cam, và ngay từ đầu bà cũng chẳng cần phải làm thế.

"Ưưư, sao có thể để người khác ngậm ti mình được, sởn cả da gà."

Thế nhưng, nàng High Elf đang run rẩy toàn thân kia lại bày tỏ quan điểm của mình với một vẻ mặt đầy ghê tởm. Quả nhiên, người phụ nữ này, dù với tư cách là một người vợ hay một người mẹ, chắc chắn là đầu óc có vấn đề rồi.

"Mẹ à, có phải mẹ nhặt cả năm anh em con ở ngoài đường về không? Sao mẹ có thể gọi đứa trẻ sơ sinh là 'người khác' được chứ? Rốt cuộc mẹ đã bán rẻ tình mẫu tử đi đâu rồi?"

"Cái gì? Tình mẫu tử? Tiên sư nhà mày... Việc tao phải sống chung với bốn đứa con bất hiếu như mày chính là tình mẫu tử đấy, thằng chó con ạ-!"

Ngẫm lại thì lời Cora nói dường như cũng chẳng sai chút nào.

"Cái thằng đến một đứa con còn chưa có như mày thì biết cái gì mà sủa!?"

Việc cô phải gánh vác gia đình, chưa tống cổ ‘bộ tứ phế vật’ ra khỏi nhà suốt gần 200 năm qua, quả thực là điều không tưởng nếu không có một tình mẫu tử bao la vĩ đại.

"...Hừm, con chỉ công nhận một phần thôi. Có thể ba người kia thì không biết, chứ riêng con thì là một đứa con khá là ngoan ngoãn đấy."

"Mày không nhận ra rằng chính cái suy nghĩ đó đã chứng tỏ mày là đứa bất hiếu à?"

Không biết cậu giống ai mà lại thiếu khả năng tự đánh giá bản thân đến thế. Dĩ nhiên, chỉ có mỗi Cora là không nhận ra điều đó thôi.

"...Này, vả lại ngay từ đầu lượng sữa của tao không hề bình thường, tụi mày có uống cũng không hết được đâu. Thậm chí nếu cho bú không khéo là sặc chết tươi luôn đấy? Thế nên thay vì vậy, cho vào bình uống còn tốt hơn nhiều."

"Nhiều đến mức nào mà mẹ lại nói thế?"

Nhìn khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi của con trai khiến cô thấy oan ức. Sự thật là lượng sữa của cô nhiều đến phát điên lên được.

"Ngoại trừ thằng Cretas là đứa duy nhất uống sạch ra... thì mấy đứa còn lại chẳng uống nổi đến một phần mười nữa?"

Không biết là do dòng máu High Elf hay do cơ địa bẩm sinh, lượng sữa của Cora cực kỳ dồi dào. Nhiều đến mức chỉ trong một ngày, sữa có thể chảy tràn trề ra cả những cái thùng chứa hơn 10 lít[note88374]. Vì điều đó khiến cuộc sống sinh hoạt hàng ngày trở nên khổ sở, nên Cora luôn...

"Hơ, nếu chuyện đó là thật... thì phần còn dư lại nhiều như thế mẹ xử lý kiểu gì? À, vì nhiều quá nên phải đổ bỏ sao?"

"Đổ cái gì mà đổ! Phí của giời, cha mày uống hết chứ ai."

"Ch-Cha uống ạ...?"

"Chứ sao?"

Chỉ cần nghĩ về những kỷ niệm với người đàn ông mình yêu, nụ cười đã tự động nở trên môi cô. Cora mỉm cười rạng rỡ khi hồi tưởng về những ngày tháng ấy. Hình ảnh người chồng ngậm lấy bầu ngực căng tròn của mình trông mới đáng yêu làm sao.

'Kaka, lúc đó anh ấy dễ thương thật... Dù có bao nhiêu tuổi đi nữa thì anh ấy vẫn luôn đáng yêu.'

Cái cảnh người đàn ông trung niên tóc nâu vừa bú ti cô vừa đỏ mặt vì xấu hổ, ngay cả dáng vẻ đó cũng thật tuyệt vời, khiến Cora với đôi mắt mơ màng một lần nữa hạ quyết tâm. Rằng bầu ngực và núm vú này, cho đến khi thế giới này diệt vong, sẽ chỉ dành riêng cho người đàn ông này mà thôi.

"Người vợ hiền thục là ta đây đã lấp đầy sự thiếu thốn của cha mày, một kẻ vốn là trẻ mồ côi đấy."

"Oái! Đừng nói chi tiết quá mẹ ơi, con không muốn biết đến mức đó đâu-!"

Thằng mù ôm mặt hét lên đầy kinh hãi. Khác với Stella có trí tò mò quái đản hay Lily luôn đối xử với mẹ theo thiên hướng tình dục, Racine ít nhất vẫn là người bình thường trong khoản này. Việc phải nghe về chuyện ân ái sâu đậm của cha mẹ quả là một cực hình đối với phận làm con.

"Đến mức đó? Không muốn biết? Cái thằng này, thái độ của mày khi nghe chuyện tình của cha mẹ là thế đấy hả? Thằng này điên thật rồi à?"

"Khậc... Rốt cuộc ai mới là người không bình thường đây..."

Đáp án là cả hai. Nhưng nếu phải phân định rạch ròi, thì người mẹ Cora chắc chắn là kẻ điên hơn.

Những hành động của huyết quản được bộc lộ qua từng đơn vị gen chẳng bao giờ biết nói dối.

Và việc Cora nói rằng cô đã lấp đầy sự thiếu thốn của Kasta cũng chỉ là lời nói nhảm.

Một vị hiệp sĩ đã đạt đến cảnh giới giải thoát ngay từ khi mới lọt lòng thì làm gì có chỗ nào thiếu hụt về mặt tinh thần cơ chứ? Ngược lại, chính vì anh đã thông suốt mọi sự đến mức không giống con người nên mới tạo cảm giác kỳ quái.

Đúng ra, ai mới là người được gã đàn ông mồ côi kia chăm sóc?

Và ai mới là người đột nhiên dí sát bộ ngực vào mặt người chồng đang xua tay từ chối?

'Dù có là mẹ mình đi chăng nữa, mình vẫn thấy chóng mặt thật sự.'

Vì biết sơ qua về những chuyện đó nên Racine chỉ còn biết lắc đầu thở dài.

'Ơ? Mà khoan đã?'

Nhưng có một điểm hơi lạ. Chẳng phải dạo gần đây cha mẹ đã cãi nhau một trận rất lớn sao? Thế mà trông mẹ có vẻ bình thản quá mức.

"Mẹ này, nhưng mà chẳng phải gần đây mẹ và cha đã cãi nhau sao?"

"Hử? Thì sao?"

"Dạ không... chỉ là con thấy mẹ trông có vẻ bình thản quá thôi."

Nàng High Elf đang đấu khẩu với con trai mình vẫn tỏ ra vô cùng thản nhiên dù vừa mới trải qua một cuộc chiến vợ chồng.

Nếu xét theo tình yêu cô dành cho chồng, lẽ ra cô phải hơi u sầu một chút mới đúng.

Tuy nhiên, bất chấp lời nhắc nhở của con trai, thái độ của nàng High Elf vẫn...

"À, vụ đó á~?"

Vẫn tràn đầy sự tự tin và thong dong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tôi có ý này
Tôi có ý này